Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:36:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thực tuỷ tri vị.

(Thực tủy tri vị: Nghĩa đen chính là khi ăn tủy chúng đều cảm thấy mùi vị của nó ngon nên ăn ăn tiếp. Nghĩa bóng ám chỉ trải qua chuyện gì đó một , tiếp tục chuyện đó nữa.)

Ba ngày đó, Lục Tuyệt ngày nào cũng nấu nước đường đỏ cho Ninh Tri, cho bao nhiêu đường mà Ninh Tri uống đến nỗi miệng ngọt ngấy, ngọt đến phát ngấy.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Hơn nữa, Lục Tuyệt tinh ranh, lúc Ninh Tri tỏ ý cần uống nữa, sẽ dùng đôi mắt t.h.ả.m thương cô, còn cố ý giơ ngón tay bỏng đến đỏ rực cho cô xem.

Khi Ninh Tri uống hết nước đường đỏ, Lục Tuyệt sẽ canh ở bên cạnh, đôi mắt long lanh cô.

Ý đồ rõ ràng, cũng nếm vị đường đỏ trong miệng Ninh Tri.

Ninh Tri từ chối, mỗi cô mớm , thể là do vẫn còn cảm giác mới mẻ, mặt trời nhỏ đỉnh đầu Lục Tuyệt sẽ ngừng sinh sôi.

Sau nhiều ngày, Ninh Tri thu hoạch 450 mặt trời nhỏ, cộng với 423 cái đó, tổng cộng là 873 mặt trời nhỏ, đủ để cô thành nhiệm vụ tiếp theo .

Ban đêm, Lục Tuyệt tắm xong, mặc bộ đồ ngủ tơ tằm màu đỏ, lau tóc qua loa vài cái xách khăn phòng vệ sinh, treo lên vị trí cố định.

Anh bước nhanh ngoài, vui vẻ với Ninh Tri, “Tri Tri, nấu nước đường đỏ, .”

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Anh chuẩn nấu nước đường đỏ cho Tri Tri.

Mấy ngày hôm nay đều nếm vị ngon ngọt, Lục Tuyệt thích mê mệt nhiệm vụ nấu nước đường đỏ cho Ninh Tri, cho dù trì hoãn giờ ngủ của , cũng để bụng.

Ninh Tri đang mép giường hãi đến mức vội vã ném điện thoại, vươn tay giữ lấy Lục Tuyệt đang tính ngoài.

“Không .” Ninh Tri liến thoắng cản .

Ánh mắt Lục Tuyệt ngơ ngác tủi cô.

“Em khỏi , bụng còn đau nữa.” Uống nước đường nhiều ngày đến , cổ họng cô, miệng cô đều ngấy thể tả.

Ninh Tri dỗ , “Tháng nhé, đợi tháng em đến kỳ, nấu.”

Lục Tuyệt chớp chớp mắt, tháng ?

Bây giờ bắt đầu mong chờ những ngày nấu nước đường cho Tri Tri tháng tới.

Sắc đêm dần buông, bốn bề im lặng.

Ninh Tri tiếng hít thở khe khẽ ở bên cạnh, Lục Tuyệt chìm giấc ngủ sâu.

Ninh Tri gọi Bá Vương, “ tích đủ mặt trời nhỏ , 800 cái đúng ?”

Âm thanh nặng mùi sữa của Bá Vương kìm run run: “Chủ nhân, gọi cô là chủ nhân nữa, gọi cô là bố nhé.” Chủ nhân của nó đỉnh quá mất, trong thời gian ngắn như thu hoạch 800 mặt trời nhỏ .

Bá Vương nhớ hôm qua Phú Quý cầm một chiếc kẹo bông gòn bằng vàng đến khoe khoang với nó, hôm nay nó cầm 800 mặt trời nhỏ đập c.h.ế.t thằng cha Phú Quý đấy.

Sau đó, nó thể cho Bạo Phú mượn 100 mặt trời nhỏ, Bạo Phú vẫn tìm chủ nhân, ngày nào cũng đói meo. Bạo Phú hứa với nó khi nào tìm chủ nhân, kiếm công đức thì sẽ trả nó gấp đôi.

Bá Vương háo hức bắt đầu lên kế hoạch sẽ tiêu 800 mặt trời nhỏ như thế nào.

Ninh Tri: “Lần mà giảm một nửa mặt trời nhỏ cần tiêu hao, cũng gọi là bố.”

Bá Vương ấp a ấp úng, nếu như thực thể, nó chắc chắn sẽ giống nhóc con ú na ú nần, “ vẫn cứ gọi là chủ nhân thì hơn.” Ninh Tri “hừ” một tiếng, bất mãn đưa 800 mặt trời nhỏ cho Bá Vương.

Nhìn trong kho đột nhiên rộng rãi, cô đau nhức từng cơn, vốn đang sáng lấp lánh ch.ói mặt, giờ vẻn vẹn còn 73 mặt trời nhỏ.

Ninh Tri còn kịp cảm thán, chớp mắt một cái, phía là màu đen, khi cô mở mắt nữa, bản đến một nơi khác .

Phía là đường lớn xe qua , Ninh Tri đột nhiên cảm giác tìm phương hướng, hề đây là nơi .

Cô chỉ , Lục Tuyệt khả năng đang ở gần đây.

Ninh Tri ngơ ngác, cô biển chỉ đường gần đó, đang qua xác nhận , lúc , cô đột nhiên cuộc chuyện của hai qua đường.

“Hình như nhà hàng Thế Bác cháy , xem vòng bạn bè, ít chia sẻ ảnh và video clip hiện trường.”

“Anh cái nhà hàng cách đây vài con phố, đường Lục Dung đấy á?”

“Ừ đúng, mấy hôm họ hàng của còn bày tiệc tiếp khách ở đó, chỗ đấy giá rẻ, đồ ăn ngon, thường ngày nhiều đặt bàn liên hoan ở đây.”

“Trước cũng qua nhà hàng đó, hình như cũng lâu đời lắm , còn cơ hội đó nữa.”

“Nhà hàng đó mở mấy chục năm , giờ lửa đang lan dần, lính cứu hoả đến kịp .”

“Mong là ai thương.”

……

Nghe cuộc chuyện giữa hai , Ninh Tri dự cảm .

Cô cảm thấy xuyên về năm Lục Tuyệt nghiệp, hơn nữa khả năng đúng ngày tổ chức bữa tiệc liên hoan .

Ninh Tri kịp suy xét thêm, cô nhanh ch.óng chạy đến nhà hàng. Ninh Tri ngẩng đầu về phương xa, lờ mờ thấy cột khói bốc lên.

Bởi vì hiện tại cô đang ở trạng thái vô hình, Ninh Tri trực tiếp xuyên sang đường, cần chờ tín hiệu đèn giao thông.

Hơn thế nữa, cô xuyên qua cả xe cộ, dòng , vật kiến trúc, tổng cộng đến năm phút, cô đến cửa nhà hàng, hô hấp định, hụt tí nào.

Trước cửa nhà hàng, dòng ngừng túa bên ngoài, kêu gào, đầu tóc rối bời, thậm chí còn rơi một chiếc giày, hớt hải xông ngoài, chạy khỏi nhà hàng.

Hiện trường cực kỳ hỗn loạn.

Nhân viên cứu hoả còn đến, khói đen bên trong bay ngừng.

Ninh Tri một chút do dự nào mà ngược dòng , xuyên qua thể của họ tiến bên trong.

trong vụ hoả hoạn Lục Tuyệt cứu, nhưng nghĩ đến vết sẹo eo , cho dù cảm nhận đau đớn nhưng Ninh Tri vẫn canh cánh trong lòng.

Cô luôn đau đáu, Lục Tuyệt thương , trận hoả hoạn đột ngột bùng lên và dòng chạy tán loạn tìm đường thoát , sợ hãi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-89.html.]

Ninh Tri nhớ Lục từng buổi liên hoan khi của Lục Tuyệt tổ chức ở tầng bảy.

Thang máy của nhà hàng thể dùng , Ninh Tri đành thang bộ lên.

Cô thấy chen , điên cuồng chạy xuống cầu thang, lăn lộn bò nhoài, đều quan tâm hiện giờ bản chật vật đến độ nào, chỉ nghĩ đến sống sót.

Ninh Tri một trai trẻ tuổi chen đến ngã rạp xuống đất, dòng giẫm đạp, một ai đỡ dậy.

Ninh Tri lướt qua, xuyên qua từng cơ thể chạy lên tầng, đối với cô mà , Lục Tuyệt mới là quan trọng nhất.

Trên tầng vang lên tiếng la hét, tiếng gào thét, tiếng kêu cứu, còn vang lên cả tiếng tạp âm lửa bén thiêu rụi đồ vật.

Nhà hàng ngập trong sự ồn và hỗn loạn.

Ninh Tri vẫn đang ở trạng thái vô hình, cô hề cảm nhận nóng ngày càng dâng cao.

Mọi xung quanh ai nấy đều bịt khăn, che kín quần áo chạy thoát , Ninh Tri sợ màn khói dày, vẫn như cũ mà chạy lên lầu.

Đến tầng bốn, Ninh Tri thấy cả hành lang là lửa.

Tầng năm.

Tầng sáu.

Cuối cùng cũng đến tầng bảy.

Lửa lan lên , hành lang đang trốn chạy, một là khách từ tầng chạy xuống, một là khách ăn uống trong phòng bao chạy .

Ninh Tri bắt gặp nhiều khuôn mặt trẻ tuổi, chắc đều là sinh viên đến tham dự buổi liên hoan.

Khuôn mặt ai nấy tràn ngập sự hốt hoảng, lo lắng, sợ hãi, dòng chen chúc , lo lắng chạy trốn.

Ninh Tri từ tầng sáu lên, cô phía thế lửa lớn đến nhường nào, hiển nhiên, xung quanh cũng cảm nhận nhiệt độ đ.á.n.h úp từ lên nên mới hoảng sợ đến như .

Ninh Tri cố hết sức tìm Lục Tuyệt trong đám , thế nhưng cô hề thấy .

Lửa ngày càng lan mạnh, chạy thoát ngoài ngày càng ít.

Ninh Tri vội vã tìm Lục Tuyệt trong từng phòng bao một, khả năng theo dòng chạy trốn.

Khi Ninh Tri hề nghĩ bản sẽ về ngày , cô hối hận bản hỏi Lục phòng tổ chức tiệc liên hoan nghiệp của Lục Tuyệt là phòng bao nhiêu.

Cho dù hiện giờ cô cảm giác gì, Ninh Tri cũng lửa càng ngày càng lan mạnh, cô qua đám lửa, tiến một phòng bao, phát hiện gì mới.

Ninh Tri vội vã tìm kiếm, cho đến khi đến căn phòng thứ ba đếm ngược từ lên, cô thấy Lục Tuyệt đang ngơ ngác trong phòng.

Nơi đây vẫn lửa bao vây, chỉ làn khói đang ngừng xông .

“Lục Tuyệt.” Ninh Tri nhanh ch.óng chạy đến.

Nghe thấy âm thanh quen thuộc, Lục Tuyệt ngẩng đầu, trong mắt ngập tràn hình bóng nhớ nhung lâu.

Trong đôi mắt Lục Tuyệt ánh lên tia sáng.

Quỷ chị đến .

“Nhà hàng cháy , em đưa ngoài.” Ninh Tri vội vàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Tuyệt.

Đôi mắt hoa đào của Lục Tuyệt lẳng lặng cô, chỉ hình bóng cô. Anh ngoan ngoãn gật đầu, “Đi cùng quỷ chị.”

Chị gái kỳ lạ , theo đó.

Hiện giờ Lục Tuyệt cao bằng Lục Tuyệt khi trưởng thành, khuôn mặt tuấn góc cạnh, giữa đôi lông mày vẫn còn nét non nớt của thanh niên, mặc bộ đồ thể thao màu đỏ, duỗi đôi chân dài chạy trốn cùng Ninh Tri.

Tình trạng cơ thể hiện giờ của Ninh Tri sợ lửa thiêu, nhưng Lục Tuyệt thì khác, cô cẩn thận giúp tránh lửa bao vây xung quanh.

“Anh kéo cổ tay áo bịt c.h.ặ.t mũi .” Ninh Tri lo sẽ hít nhiều khói, chỉ đành bảo gắng gượng hít ít một chút.

Lục Tuyệt lời nâng cánh tay lên bịt mũi, thậm chí còn định bịt mũi giúp Ninh Tri.

“Em cần, lo cho bản .”

Ninh Tri kéo tránh ngọn lửa, chạy nhanh về phía . Mà lúc , tiếng nức nở của trẻ con từ căn phòng nào cất lên.

Ninh Tri tính lo chuyện bao đồng, bởi vì cô trong trận hoả hoạn thương vong về , nghĩa là đứa bé sẽ cứu.

Thế nhưng, Lục Tuyệt đang bên cạnh bỗng ngừng .

Ninh Tri ngờ vực đầu, “Sao thế?”

Lục Tuyệt nghiêng đầu về hướng phát tiếng , nhấp nhấp môi, chầm chậm : “Khóc .”

Em bé .

Ninh Tri ngẩn , cho nên là Lục Tuyệt thấy tiếng trẻ em ? Anh cứu đứa bé đó ư?

Ninh Tri đột nhiên cảm thấy trái tim vẫn khá là cứng rắn, còn trái tim Lục Tuyệt mềm mại dịu dàng.

“Anh cứu đứa bé?” Ninh Tri hỏi .

Lục Tuyệt gật gật đầu, “Cứu.”

Ninh Tri kéo chạy về hướng ngược , cứu, thì cứu thôi.

Đến cửa phòng phát tiếng , Ninh Tri sai Lục Tuyệt, “Anh mở cửa.”

Lục Tuyệt vặn tay nắm cửa.

Hơi nóng ập đến, một bàn tròn ngơ ngác lớn, xung quanh lửa lan như cỏ mọc.

Ninh Tri còn kịp phản ứng, Lục Tuyệt bên cạnh như đột nhiên khai thông đầu óc, cơ thể cao lớn xông về phía , chuẩn cứu đứa bé.

Mà lúc , trần phòng bao, đèn chùm thuỷ tinh lắc lư rơi xuống .

Ninh Tri hoảng hốt, “Lục Tuyệt!”

 

 

Loading...