Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 88
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:36:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả một buổi sáng, Ninh Tri ép khô với Lục Tuyệt mới lấy 300 mặt trời nhỏ, cộng với 123 mặt trời nhỏ đó, tổng cộng cô 423 mặt trời nhỏ.
Trong kho sáng lấp lánh ánh vàng, Ninh Tri gương mặt trai của Lục Tuyệt hồng hồng, đôi mắt đen sáng, cần cổ và vành tai cũng đỏ rực, cổ áo mở rộng, quần áo xộc xệch, tên nhóc đáng thương cô ép đến khô cạn.
Cô duỗi tay xoa khuôn mặt nóng bừng của , “Đợi đến khi về, chúng tiếp tục.”
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Trán, mũi, miệng, cằm, yết hầu, xương quai xanh đều ép cạn , còn mặt trời nhỏ nào nhảy nữa.
Cần đợi hồi .
Lục Tuyệt cho rằng Ninh Tri về nhà hôn , chạm như nãy, vui mừng khôn xiết, đôi mắt càng sáng.
Ninh Tri cong cong đôi mắt, cô chỉnh cổ áo xộc xệch của , nhóc mọt sách đáng yêu dễ bắt nạt, cũng đến ngày khỏi chứng tự kỉ còn dễ dỗ, dễ ức h**p như bây giờ .
Buổi chiều về.
Ninh Tri và Lục Tuyệt thang máy xuống đúng lúc gặp Nguỵ Tinh cũng đang xuống tầng.
“Thiếu gia Lục Tuyệt, tiểu thư Ninh Tri.” Hôm nay Nguỵ Tinh mặc một chiếc áo sơmi màu xanh lam, bên trong là chiếc áo phông màu trắng, trai toả nắng, thản nhiên như chuyện gì.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Ninh Tri mỉm , gật đầu coi như chào hỏi.
Nguỵ Tinh đằng Ninh Tri và Lục Tuyệt, cầm điện thoại gửi tin nhắn thoại, “Anh đang chuẩn về , chắc là khi trời tối sẽ về đến nhà, lo lắng cho .”
Đứng phía , con mắt Ninh Tri xẹt qua tia sáng lạ, cô đầu, hỏi Nguỵ Tinh, “Đang gửi tin nhắn thoại cho bạn gái ?”
Nguỵ Tinh ngượng ngùng gãi đầu, “Ừ, thói quen báo cáo lịch trình khi ngoài.”
Ninh Tri chớp mắt, “Anh tự giác thật đấy, hiếm bạn trai nào tự giác như .”
Lục Tuyệt bên cạnh nắm c.h.ặ.t t.a.y Ninh Tri, mím mím môi, cái hiểu cái , ngoài, báo cáo lịch trình cho Ninh Tri.
Nhớ .
Nghe thấy lời Ninh Tri , Nguỵ Tinh càng ngại ngùng, “Như cô sẽ càng cảm giác an .”
Lục Tuyệt nghiêm túc lắng , ừ, tuy rằng rõ cảm giác an là cái gì, nhưng khác thì Tri Tri cũng , cũng cho Tri Tri.
Ninh Tri , “Có thể cho xem ảnh bạn gái chứ? tò mò bạn gái trợ lý Nguỵ trông như thế nào.”
Nguỵ Tinh sẵn lòng tán dóc về bạn gái với khác, “Được chứ.” Anh mở album ảnh, trong album là ảnh chung của và bạn gái.
Nhìn cô gái thanh tú đáng yêu trong bức ảnh, mắt Ninh Tri tối , cô khen ngợi: “Xinh quá.”
Cô xác định bạn gái trong miệng Nguỵ Tinh và cô gái cô từng gặp là cùng một , cô gái xảy sự cố ngoài ý mà qua đời .
Nguỵ Tinh Ninh Tri khen bạn gái còn vui hơn khi khác khen , “Tiểu Chúc mà lời tán dương của cô chắc chắn sẽ vui.”
Bạn gái thường các cô gái thích khen ngợi, càng nhiều càng .
Ninh Tri thăm dò, “Nếu cơ hội, gặp gỡ bạn gái , cảm thấy cô hẳn là một cô gái cởi mở, năng động.”
Đôi mắt Nguỵ Tinh hiện lên vẻ lạc lõng, một giây , lên, “ cũng mong sẽ cơ hội.”
Ninh Tri nhanh ch.óng bắt thần sắc lạ trong con mắt Nguỵ Tinh, cô hiểu , Nguỵ Tinh hề vấn đề về thần kinh, bạn gái còn, chỉ là thừa nhận mà thôi.
Nguỵ Tinh vẫn luôn tưởng tượng bạn gái vẫn còn sống.
Ninh Tri thăm dò thêm nữa.
Xuống đến đại sảnh, tập trung đông đủ, chị Hoàng đang phân phát đặc sản quê nhà cho , cả một vali đầy quà.
“Chúc hai em luôn hoà thuận, hạnh phúc, vui vẻ.” Chị Hoàng thấy Ninh Tri xinh xắn, trông Lục Tuyệt cao to trai, hai thật là xứng đôi.
Ninh Tri nhận lấy quà của chị Hoàng, : “Cảm ơn.”
Bên cạnh đó, Thẩm San San cũng nhận quà, cô nàng đến chỗ Ninh Tri mà tiến gần Nguỵ Tinh, “Cho phần của em .”
Nguỵ Tinh ngạc nhiên.
Tối hôm qua, khi lời chị Hoàng kể, Thẩm San San Nguỵ Tinh là một trai si tình, cô cảm động, thế nào cũng thấy tội tội, “Em dị ứng ăn đậu phộng, món đặc sản nhân đậu phộng. Anh cầm về mà ăn, đừng lãng phí.”
Một hộp quà nhét tay Nguỵ Tinh, còn kịp gì Thẩm San San mất.
Thôi bỏ , dì Phương thích ăn vị đậu phộng, mang về cho dì cũng .
Thời điểm về đến nhà họ Lục là muộn.
Ninh Tri kinh ngạc Lâm Điềm Điềm thế mà xuất hiện ở đây.
“Tiểu Tri, bọn em về ?” Lâm Điềm Điềm trong phòng khách, khuôn mặt tươi Ninh Tri.
Ninh Tri phát hiện, một thời gian gặp, Lâm Điềm Điềm phẫu thuật thẩm mỹ , chiếc mũi cao , chiếc cằm cũng đổi lớn, rõ ràng. cho dù cô phẫu thuật thẩm mỹ cũng cách nào so với lúc còn hào quang.
Dáng dấp hiện tại chỉ hơn so với lúc khi phẫu thuật thẩm mỹ một chút, bớt vẻ tầm thường của .
Mẹ Lục thấy Ninh Tri và con trai về, khuôn mặt lạnh lùng lập tức mềm , “Về ? Đi chơi vui ? Mệt ? Mau qua đây xuống.”
Lâm Điềm Điềm Lục đối xử lạnh nhạt với cô, đối với Ninh Tri nhiệt tình quan tâm. Thái độ đối đãi tương phản, trong lòng cô ả chua chát.
Không lâu , cô nhớ giấc mơ đêm qua của , trong lòng mừng thầm, thầm trào phúng về Lục chắc chắn sẽ hối hận.
Đêm qua, cô mơ, trong giấc mơ cô thấy Ninh Tri rời khỏi nhà họ Lục, yêu đương với một trai nào đó, hai , còn Lục Tuyệt thì bệnh dậy nổi.
Ninh Tri cắm cho Lục Tuyệt cái sừng to tướng.
Nghĩ đến đây, sự chua xót trong lòng Lâm Điềm Điềm mới vơi .
Lúc , giúp việc xách một chiếc vali hành lý xuống, “Đại thiếu phu nhân, quần áo của cô thu dọn sạch sẽ.”
Lâm Điềm Điềm gật đầu, “Phiền cô .”
Cô dậy, nhận lấy vali, cô về là để mang hết quần áo tiện thể xem Ninh Tri sống thế nào.
Mẹ Lục đúng là mắt như mù, yêu thương Ninh Tri như con gái, bà cho rằng như sẽ khiến Ninh Tri đối với Lục Tuyệt hơn, khiến Ninh Tri cam tâm tình nguyện ở nhà họ Lục. Chắc chắn bà cũng ngờ tới tương lai Ninh Tri sẽ rời khỏi nhà họ Lục, rời khỏi Lục Tuyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-88.html.]
Cứ để xem, hiện giờ Lục đối xử với Ninh Tri bao nhiêu, nhà họ Lục cưng nựng Ninh Tri đến nhường nào, về họ sẽ hối hận, sẽ căm ghét Ninh Tri bấy nhiêu.
Cô chống mắt đợi đến ngày cả nhà họ Lục hối hận, căm ghét Ninh Tri.
Ninh Tri nhận tín hiệu từ ánh mắt Lâm Điềm Điềm b.ắ.n về phía cô, cô đang trào phúng cô.
Ninh Tri ù ù cạc cạc.
Đợi đến khi Lâm Điềm Điềm xách hành lý rời , tâm trạng Lục mới lên chút, bà với Ninh Tri: “Nói cho , hai ngày nay con với Tiểu Tuyệt thế nào…”
Ban đêm, Ninh Tri nhớ ánh mắt thiện ý của Lâm Điềm Điềm, cô nhíu c.h.ặ.t lông mày.
Cô cứ cảm giác, Lâm Điềm Điềm chuyện gì đó, cô đang đợi chờ để xem kịch , xem cô gặp xui xẻo.
Ninh Tri bực bội “hừ” một tiếng.
Trong phòng bếp, Lục cạnh con trai, khuôn mặt mừng rỡ con.
Con trai trưởng thành , chăm sóc khác .
Thím Hoa bên cạnh chỉ đạo, “Thiếu gia, nước sôi là thể thả đường đỏ . Nếu thiếu phu nhân ghét vị gừng thì thể cho cả gừng chung.”
Mẹ Lục cũng chuyện bếp núc, thím Hoa chỉ dạy, hai con đồng loạt gật đầu.
Mẹ Lục vui khi thấy con trai chăm lo cho Ninh Tri, tình cảm giữa con trai và Ninh Tri càng ngày càng , bà mừng.
Tất cả những điều cho thấy con trai đang ngày càng giống bình thường.
Lục Tuyệt vụng về khuấy nước đường đỏ, nồi nước nổi bong bóng bập bùng, đôi mắt sáng trưng.
“Nấu xong , thiếu gia, thể bê nước gừng đường đỏ lên.” Thím Hoa căn dặn, vốn bà bê giúp thiếu gia nhưng từ chối.
Lục Tuyệt cẩn thận đổ nước đường đỏ bát sứ trắng, Lục ở kế bên vội vàng móc điện điện thoại , bà chỉ chụp bóng lưng bận rộn trong phòng bếp của con mà còn chụp cả thành quả bát nước đường đỏ.
Bà hưng phấn đăng lên vòng bạn bè: “Con trai lớn , chăm lo cho vợ .”
Bố Lục là đầu tiên ấn thích.
Lục Thâm Viễn cũng ấn thích bài đăng và bình luận: “Em trai tiến bộ .”
Mẹ Lục còn nhận nhiều lượt like và bình luận từ bạn bè, bà vui sướng trả lời từng cái, “Con trai lớn bám nữa .”
“Chăm vợ? Đây là điều nó nên .”
“, thằng bé đang học cách thương vợ.”
……
Lục Tuyệt thèm để ý đến Lục đang hi hi ha ha bận rộn trả lời bạn bè, bưng nước đường đỏ lên lầu.
“Thiếu gia, nước đường đun xong nóng lắm, là để lấy cho cái khay.” Thím Hoa vội vã .
Lục Tuyệt đáp lời, lẳng lặng bước , gấp gáp bưng lên cho Ninh Tri uống.
Ninh Tri Lục Tuyệt bưng bát phòng, cô đặt điện thoại xuống, hiếu kỳ hỏi: “Anh ?”
“Cho Tri Tri uống.” Lục Tuyệt bưng bát sứ trắng đến bên cạnh Ninh Tri.
“Nước đường đỏ ?” Ninh Tri ngạc nhiên, “Anh bảo phòng bếp nấu ?”
Lục Tuyệt cụp mi, khoé mắt hồng, “Anh nấu, nấu, Tri Tri.”
“Anh nấu á?” Cưng quá , Lục Tuyệt học cách nấu nước đường đỏ cho cô .
Ninh Tri ngạc nhiên, mừng rỡ, “Sao giỏi thế ?”
Cô vươn tay cầm lấy bát, thế nhưng đầu ngón tay mới chạm đến thành bát liền rụt vì nóng, “Nóng quá.”
Giờ Ninh Tri mới để ý ngón tay thon dài của Lục Tuyệt hun nóng đến đỏ hỏn, “Anh mau đặt xuống, nóng lắm đấy.”
Lục Tuyệt thấy nóng, nhưng lời Tri Tri, ngoan ngoãn đặt bát xuống bàn.
Ninh Tri cầm tay , đầu ngón tay bỏng đến đỏ lừ, cảm nhận đau đớn nghĩa tay sẽ bỏng.
Ninh Tri đau lòng cúi đầu, khe khẽ thổi tay .
Lục Tuyệt cảm thấy đầu ngón tay man mát thoải mái, dáng vẻ Ninh Tri đau lòng , đầu nhảy năm mặt trời nhỏ.
Tri Tri thổi thổi , Tri Tri thương thương .
Ninh Tri còn đau lòng hôn lên đầu ngón tay , “Lần chạm bát nóng như nữa, dùng khay bưng mới .”
Ninh Tri đang cúi đầu nên thấy mỗi một nụ hôn cô đặt xuống ngón tay Lục Tuyệt là một mặt trời nhỏ nhảy .
Đợi đến lúc cô đau lòng xong ngẩng đầu lên, đầu Lục Tuyệt sáng lấp lánh cả một mảng.
Ninh Tri:….
“Thích em hôn ngón tay ?” Ninh Tri .
Mặt trời nhỏ đầu Lục Tuyệt nhảy , thích Tri Tri thương thương .
Một lúc , Ninh Tri từng ngụm nhỏ một uống nước đường đỏ Lục Tuyệt nấu, trong miệng vị ngọt, trong l.ồ.ng n.g.ự.c như cũng nhét một nắm đường.
Cô uống nước đường còn Lục Tuyệt bên cạnh im lặng cô, ngụm cuối cùng, Ninh Tri nuốt xuống mà đầu về hướng Lục Tuyệt.
Hai tay cô bưng lấy mặt Lục Tuyệt, tiến về phía .
Lục Tuyệt ngửi thấy mùi gừng bình thường ghét.
Một giây , đôi môi cảm giác mềm mềm, nóng nóng, nếm vị ngọt, cực ngọt.
Lục Tuyệt cảm thấy ghét vị gừng nữa .
Anh thấy hoá nước đường nấu ngon đến .
Trong khung đỉnh đầu, mười cái mặt trời nhỏ một chen chúc nhảy .
Vành tai đỏ ửng, giữa hai lông mày Lục Tuyệt hiện lên vài phần h*m m**n, một lúc , còn thèm mà dò trong miệng Ninh Tri thêm lượt nữa, hết mất .
Anh vẫn nấu nước đường cho Tri Tri.