Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 87
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:36:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cúp điện thoại, Ninh Tri đột nhiên nhớ đến lời chị Hoàng , ngoài bạn gái Nguỵ Tinh còn một vị giáo sư cũng , chuyện còn lên cả bản tin.
Khi nãy Ninh Tri hỏi Lục thời gian buổi liên hoan nghiệp, bởi vì ngày đó Lục Tuyệt thương nên bà vẫn nhớ rành mạch là ngày nào, tháng nào, năm nào.
Ninh Tri bắt đầu tìm tin tức liên quan về ngày hôm đó.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Cũng mất bao lâu, cô cuối cùng cũng tìm tin tức liên quan, đó đây là sự cố lái xe khi say rượu, t.ử vong là một vị giáo sư và một sinh viên nữ.
Ninh Tri báo xong hiểu đại khái câu chuyện.
cô xuyên tiếp theo sẽ về thời điểm nào trong quá khứ, sẽ xảy chuyện gì, cũng chắc chắn bản sẽ gặp bạn gái Nguỵ Tinh. Dù cô lòng cứu thì chuyện cũng ngoài tầm khống chế của cô.
Ninh Tri nghĩ thêm nữa.
Hiện giờ trong kho của cô, tính cả chỗ mặt trời nhỏ mới thu hoạch và chỗ còn tồn, tổng cộng 123 mặt trời nhỏ, cách mục tiêu 800 mặt trời nhỏ một cách quá xa.
Ngày hôm , ánh mặt trời len lỏi trong phòng, khiến cả căn phòng ấm áp dễ chịu.
Ninh Tri đau bụng đến tỉnh ngủ, cô cảm thấy th*n d*** ẩm ướt.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Nghĩ đến điều gì đó, Ninh Tri mở bừng đôi mắt, vén chăn lên, cô kéo vạt váy đằng lên , phía dính vệt m.á.u ch.ói mắt, đến ga giường màu trắng cũng dính một ít.
Ninh Tri bối rối, cô quên khuấy mất kỳ sinh lý sắp đến.
Cô ảo não, đến thật đúng lúc, cô đang du lịch, thật bất tiện.
Ninh Tri chuẩn xuống giường, khi ngẩng đầu, cô vô tình đụng ánh mắt Lục Tuyệt.
Anh kinh hãi mà cuống cuồng cô, “Nhiều m.á.u quá.”
“Anh tỉnh ? Đừng sợ, em đến kỳ sinh lý thôi.” Ninh Tri an ủi .
Lục Tuyệt kỳ sinh lý của phái nữ, nhưng sẽ chảy nhiều m.á.u đến . Anh nhíu c.h.ặ.t lông mày, lo lắng Ninh Tri.
Ninh Tri cảm giác phía như tuôn trào, cô vội vàng nhấc điện thoại ở đầu giường lên gọi cho lễ tân nhờ bọn họ mang cho ít băng vệ sinh. Thế nhưng, cô đợi chờ một lúc lâu cũng ai nhấc máy.
Ninh Tri cảm giác váy ngày càng ướt đẫm, cô dám cử động.
Ninh Tri Lục Tuyệt, căn dặn : “Anh giúp em xuống sảnh hỏi lễ tân khách sạn b.ăn.g v.ệ si.nh sẵn đó , chứ? Anh ?”
Lục Tuyệt cật lực gật đầu.
Ninh Tri tạt qua hôn lên mặt , “Được, em ở trong phòng đợi , sớm về sớm.”
Lục Tuyệt mặc bộ đồ ngủ màu đỏ in hoa trượt từ giường xuống, gấp đến nỗi buồn quần áo.
Anh giúp Tri Tri lấy băng vệ sinh.
Ninh Tri Lục Tuyệt chạy vội khỏi phòng, cô nhắn cho vệ sĩ dặn theo Lục Tuyệt xuống tầng.
Thẩm San San dậy sớm, cô nàng khỏi phòng, đang tính gọi em trai. lúc , cửa phòng bên cạnh mở toang, Lục Tuyệt vội chạy ngoài.
Thẩm San San ngạc nhiên, Lục Tuyệt mặc một bộ đồ ngủ màu đỏ, bên còn in bông hoa màu vàng to oạch, trông đến là phèn.
Phong cách gì thế , Lục Tuyệt thế mà thích mặc mấy kiểu quần áo như ?
“Lục Tuyệt, chào buổi sáng.” Thẩm San San tiến đến chào .
Lục Tuyệt vội vàng chạy thang máy, để ý đến Thẩm San San.
“Anh vội gì thế? Ninh Tri ?” Thẩm San San tò mò.
Lục Tuyệt ấn thang máy, đôi mắt dán c.h.ặ.t bảng hiển thị tầng.
Lại lờ cô?
Thẩm San San đang rỗi đột nhiên dâng lên hứng thú, cô nàng lẽo đẽo theo Lục Tuyệt, theo tháng máy, xuống sảnh tầng 1.
Cả đường , giá trị nhan sắc Lục Tuyệt cao, thêm bộ quần áo loè loẹt của , hấp dẫn ít ánh mắt qua .
Thế nhưng, Lục Tuyệt như hề cảm nhận , hoặc thể , cơ bản thèm để ý. Cho dù bọn họ dùng ánh mắt quái dị , cũng thấy, thấy thì cần để ý.
Anh ba chân bốn cẳng đến quầy lễ tân.
Vừa nhân viên lễ tân vệ sinh xong về, bắt gặp trai, trang phục hút mắt liền lễ phép hỏi: “Chào , xin hỏi thể giúp gì cho ?”
Lục Tuyệt mím môi, ngẩng đầu, ánh mắt liếc lễ tân một cái, lảng .
Khuôn mặt nhân viên lễ tân vẫn giữ vững nụ , kiên nhẫn chờ đợi.
Bên cạnh đó, Thẩm San San luôn lẽo đẽo theo Lục Tuyệt cũng tò mò, cô xem xem Lục Tuyệt gì.
Bàn tay buông bên sườn Lục Tuyệt nắm c.h.ặ.t, liếc lễ tân một cái, chầm chậm : “Băng vệ sinh, băng vệ sinh.”
Tri Tri đang đợi .
Lễ tân ngẩn , lập tức phản xạ cực nhanh, “Vâng, đợi một chút ạ.”
Thẩm San San bên cạnh cũng ngạc nhiên, một giây , cô nàng , “Em còn tưởng xảy chuyện lớn gì khiến vội vã như thế, hoá là Ninh Tri đến kỳ? Trong phòng em b.ăn.g v.ệ si.nh dự phòng, hỏi em là xong luôn , đỡ mất công vất vả chạy một vòng.”
Lục Tuyệt cúi đầu, lẳng lặng mặt đất, thèm để ý đến cô nàng.
Nhân viên lễ tân đưa cho Lục Tuyệt cả bịch băng vệ sinh.
Lục Tuyệt cầm lấy, tò mò ngắm nghía một hồi, khuôn mặt trai hề chút nào ngại ngùng lúng túng. Ngược , giúp Ninh Tri lấy b.ăn.g v.ệ si.nh , lúm đồng tiền nho nhỏ ẩn hiện gò má.
Phải nhanh nhanh đưa cho Tri Tri.
Khuôn mặt Lục Tuyệt lấp ló lúm đồng tiền, cả nhân viên lễ tân lẫn Thẩm San San đều đến ngây .
Người đàn ông thật đúng là…. đáng yêu đến phạm quy!
Lục Tuyệt cầm lấy băng vệ sinh, vội vàng bước .
Thẩm San San đuổi theo, cô càng hâm mộ Ninh Tri hơn . Cô nàng với Lục Tuyệt: “Ninh Tri đến kỳ đau bụng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-87.html.]
Nghe đến tên Ninh Tri, Lục Tuyệt liền phản ứng, nghiêng đầu liếc cô nàng một cái, bụng Tri Tri đau .
“Nếu như Ninh Tri đau bụng, gọi khách sạn mang chút nước đường đỏ cho cô uống, hoặc tìm túi sưởi cho cô .” Thẩm San San cuối cùng cũng Lục Tuyệt phản ứng , cho dù chỉ là một ánh mắt, cô nàng cũng chút kích động.
Cô nàng quen thả thính, lâu lắm mới cảm giác một ánh mắt kích đến hưng phấn như nai con chạy loạn như .
Thẩm San San hít thở sâu vài , dặn lòng giữ vững liêm sỉ, cô tiếp tục với Lục Tuyệt, “Nếu như tìm túi sưởi, cứ đặt tay lên bụng Ninh Tri, ủ ấm cho cô , hiểu ?”
Lục Tuyệt mím mím môi, hề lên tiếng, bước chân vội vã đến thang máy.
Thẩm San San thong thả theo , thôi bỏ , nhóc mọt sách như chỉ Ninh Tri mới huấn luyện .
Lục Tuyệt về phòng, thấy bóng dáng Ninh Tri .
“Tri Tri, Tri Tri…” Anh hoảng hốt.
Cửa phòng vệ sinh mở, Ninh Tri ló đầu , “Em ở đây.”
“Tri Tri, cho em.” Lục Tuyệt bước vội đến, đưa b.ăn.g v.ệ si.nh cho Ninh Tri, kéo cửa .
“Anh cần đây, ở ngoài đó đợi .” Ninh Tri nhận lấy b.ăn.g v.ệ si.nh nhanh ch.óng đóng cửa.
Lục Tuyệt ngoan ngoãn canh cửa rời bước, lẳng lặng đợi Ninh Tri.
Một lúc , Ninh Tri đồ bước , hình cao to đang canh cửa của Lục Tuyệt, nghĩ đến vệ sĩ báo cáo Lục Tuyệt vội vã tìm b.ăn.g v.ệ si.nh cho cô, trái tim cô liền mềm .
“Cảm ơn , vất vả .” Ninh Tri duỗi tay v**t v* mái tóc rối bù của .
Đôi mắt hoa đào của Lục Tuyệt lấp lánh cô, giống như bởi vì chăm lo cho Ninh Tri mà vui vẻ, “Tri Tri bụng đau?”
Anh vẫn nhớ lời cô nàng khi nãy nhắc, khả năng Tri Tri đau bụng.
“Ngày đầu tiên đều như , bụng sẽ đau.” Ninh Tri xuống mép giường, Ninh Tri tiếc nuối, khó dịp du lịch, nhưng bởi vì cơn đau kỳ sinh lý mà cô thể chơi cùng Lục Tuyệt.
Ngày mai là thứ hai, nên buổi chiều về .
Lúc , Lục Tuyệt xuống bên cạnh cô, bụng Ninh Tri đột nhiên ấm áp hẳn lên.
Bàn tay to của Lục Tuyệt áp lấy bụng cô.
Cô ngớ ngây thơ bên cạnh.
“Ủ ấm Tri Tri.”
Tay Lục Tuyệt áp lấy bụng của Ninh Tri, bây giờ mới bụng Tri Tri mềm mại đến như .
Ninh Tri thể ngoài chơi cùng Lục Tuyệt, cô dứt khoát kéo ngoài ban công ngắm cảnh biển.
Ban công đặt một chiếc ghế treo đủ cho hai .
Ninh Tri và Lục Tuyệt lên ghế, nhẹ nhàng lắc lư, phía xa xa là biển lớn xanh biếc trải dài.
Gió biển thổi qua, bụng Ninh Tri ấm áp, tay Lục Tuyệt vẫn còn áp lên nỡ xê dịch. Cô thể thấy ở khung đầu Lục Tuyệt từng cái từng cái mặt trời nhỏ lăn ngoài.
Bây giờ, cô mới , chủ động đụng chạm cô mà cũng vui vẻ đến vung vãi mặt trời nhỏ.
Ninh Tri dựa lưng ghế, thoải mái híp híp mắt, mặc kệ Lục Tuyệt bên cạnh cứ liên tiếp nảy mặt trời nhỏ.
Mặt trời nhỏ thứ ba mươi nhảy thêm nữa.
Ninh Tri thẳng lưng, cô hỏi Lục Tuyệt, “Không thích dán lên bụng em nữa?”
Con mắt đen láy của Lục Tuyệt mang theo vài phần ngượng ngùng, chớp mắt, thành thật thẳng thắn, “Thích.”
Ninh Tri liếc , thích mà thêm mặt trời nhỏ nữa, cô nghi ngờ chỉ qua loa với .
Ninh Tri duỗi tay, đè lên tay Lục Tuyệt, cô kéo tay bao lấy bụng , mặt trời nhỏ thứ ba mươi mốt nhảy .
Ép ép một tí thì mà.
Ninh Tri kéo tay , thử đặt lên eo , lâu , đỉnh đầu Lục Tuyệt năm mặt trời nhỏ nhảy .
Quả đúng là vẫn còn mặt trời nhỏ, xem thích eo cô nha.
Hàng mi dài của Lục Tuyệt run run, thấy lòng bàn tay nóng quá, nóng quá mất.
Bình thường chỉ khe khẽ, khoác hờ lên eo Tri Tri, giờ mới , eo Tri Tri thon đến , thon hơn eo nhiều, còn mềm mềm nữa, hề giống với .
Mặt trời nhỏ thứ năm mươi lăm.
Mặt trời nhỏ thứ sáu mươi lăm.
…….
Từng cơn gió biển thổi qua khiến lòng thư thái.
Ninh Tri mặt trời nhỏ chen chúc chui , cô hớn hở đến cong cả mắt.
Cô phát hiện nhé, so với việc cô chạm Lục Tuyệt, Lục Tuyệt chạm cô còn tạo nhiều mặt trời nhỏ hơn, thời gian sản sinh mặt trời nhỏ cũng dài hơn.
Trên ghế treo, vành tai Lục Tuyệt đỏ rực, đầu ngón tay cũng tê tê, thích quá , thích Tri Tri quá .
Ninh Tri đột nhiên nghĩ gì đó, cô buông lỏng bàn tay đang kéo tay Lục Tuyệt áp eo , “Anh .”
Lục Tuyệt hiểu mô tê gì, lời ngơ ngác mà .
Ninh Tri nhớ đến vết sẹo hôm qua sờ , cô vén góc áo Lục Tuyệt lên, cái gì cũng .
Nghĩ đến điều gì đó, cô kéo thấp cạp quần Lục Tuyệt xuống, để lộ phần eo , sườn phía bên trái một vết sẹo mờ mờ, lồi lõm, như vết sẹo bỏng.
Cho dù Ninh Tri Lục Tuyệt cảm nhận cái đau đớn nhưng cô vẫn đau lòng .
Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng v**t v*, vẽ vòng vòng quanh vết sẹo, Lục Tuyệt căng cứng, đầu, con mắt đen láy ướt át, “Tri Tri.”
Lúc , khung đỉnh đầu năm mặt trời nhỏ nhảy .
Cơ thể đúng là thành thật đến quá đáng.
Ninh Tri thấy, cả sáng hôm nay cần gì cả, ngẩn ngơ trong phòng kiếm mặt trời nhỏ cũng . Dù gì mục tiêu của cô là tối thiểu 800 mặt trời nhỏ, cũng nên cố gắng thêm chút.