Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:36:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Từ đến nay Ninh Tri luôn tin trực giác của , cô cảm giác Thẩm San San hứng thú với Lục Tuyệt.

Cô thong thả hút một ngụm nước hoa quả, đợi đối phương mở miệng.

Thẩm San San mượn ánh lửa quang minh chính đại dò xét Ninh Tri, cho dù ánh sáng lờ mờ cũng lu mờ từng đường nét tinh tế khuôn mặt Ninh Tri.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Tri biếng nhác dựa lên ghế, bưng cốc nước hoa quả, khuôn mặt bình tĩnh, trong đêm tối cảm giác mê khó tả.

Thẩm San San ít khi hâm mộ khác, Ninh Tri là đầu tiên.

Cô nàng sang thấy chị Hoàng và cô gái cạnh đang gì đó, cô xê ghế dịch gần Ninh Tri, hai dựa gần .

Ninh Tri c.ắ.n ống hút, lẳng lặng cô nàng.

“Chị thích Lục Tuyệt.” Thẩm San San thẳng vấn đề, trực tiếp đến quá đáng.

Ninh Tri nhếch lông mày, “Cho nên?”

“Lần đầu tiên thấy Lục Tuyệt, chị hứng thú với , cho đến hôm nay mới kết hôn.”

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Thẩm San San vén tóc tai, cô nàng trông thành thục xinh , cảm giác nữ tính khó tả, “Em yên tâm, đối với những đàn ông chủ, chị dù hứng thú đến mấy cũng đụng .”

“Ồ, chị với ?” Ninh Tri tò mò.

“Em chị đang lôi kéo quen em ?”

Thẩm San San xa xăm về phía thằng em trai phấn đấu lúc lúc len lén sang bên , “Em trai chị thích em, nó từng tỏ tình với em. vẻ như em quên tiệt thằng nhóc đó .”

Ninh Tri ngẩn , lời Thẩm San San , trong đầu cô chợt nhớ cảnh tượng buổi sáng ngày nào đó, cô một trai trắng trẻo, ngượng ngùng chặn cô tỏ tình ở trường học.

Người đó hình như….. hình như tên là Thẩm Quát.

Hoá ?

Chẳng trách quen mắt đến thế, như từng gặp ở .

“Nhớ ?”

Thẩm San San , “Tuy rằng chị tán thành việc em trai cứ mãi u mê em, dù gì em cũng là gái chồng . mà đến tên nó em cũng nhớ, quá t.h.ả.m luôn, chị nhịn mới với em chuyện .”

Em trai của Thẩm San San cô thể trở thành tên nhóc đáng thương hèn mọn ? Tỏ tình xong mà đến tên cũng Ninh Tri ghi nhớ, quá là t.h.ả.m luôn.

Ninh Tri:….

Cô qua loa gật đầu, “Được, nhớ rõ .”

Thẩm San San cầm lấy ly nước động bàn lên uống hai ngụm, sát rạt lấy Ninh Tri, mở miệng : “Có điều là chị cực kỳ hâm mộ em đấy, chị từng gặp ít đàn ông, nhưng đây là đầu tiên chị gặp như Lục Tuyệt.”

Rõ ràng Lục Tuyệt là một đàn ông, nhưng thuần khiết, non nớt như một thanh niên. Rõ ràng khuôn mặt lạnh lùng kiêu ngạo nhưng đáng yêu b.úng sữa.

Mâu thuẫn, hấp dẫn đến trí mạng.

Cho nên, đầu tiên gặp mặt gợi lên sự hứng thú của cô nàng với Lục Tuyệt.

Ninh Tri chậm rãi Thẩm San San, giọng kèm theo chút ý tứ cảnh cáo, “Lục Tuyệt đến thế nào cũng là của , duyên phận là chuyện sắp đặt sẵn, chị hâm mộ nổi.”

Thẩm San San đến kh*** g**, “Em cần lo lắng, chị , chị là liêm sỉ, sẽ động đàn ông vợ.”

Ninh Tri đ.á.n.h giá Thẩm San San, ánh mắt đối phương thẳng thắn đón lấy ánh của cô.

“Em với Lục Tuyệt đúng ?” Thẩm San San ném một quả b.o.m lớn.

Tuy rằng Ninh Tri và Lục Tuyệt là vợ chồng, nhưng Thẩm San San kinh nghiệm phong phú, cô nàng liếc qua là giữa hai đó vẫn chút bẽn lẽn ngăn giữa, mật nhưng vẫn sự xa cách.

Nhìn mấy hành động nhỏ của Lục Tuyệt với Ninh Tri là cái gì cũng hiểu, quá là non nớt.

Ninh Tri ngờ Thẩm San San thẳng thắn đến , đột nhiên hỏi chuyện .

“Chị đoán đúng .” Khuôn mặt Thẩm San San tự tin, cô nàng hâm mộ đố kỵ, còn chút tiếc nuối Ninh Tri phấn đấu, “Em thật là phí của trời.”

Ninh Tri hiểu kiểu gì.

Thẩm San San đổi tư thế thoải mái hơn, “Em cứ trơ mắt thả con chim non Lục Tuyệt đáng yêu như thế ở mắt mà ăn?”

“Chị thế ác quá.” Ninh Tri phản bác.

Thẩm San San khinh bỉ cô, “Ý chị là, em cứ thả bảo bối như Lục Tuyệt ở đó động ? Lãng phí quá .”

“Cái khuôn mặt đó của Lục Tuyệt, cả hình nữa, bới móc nào luôn, vấn đề duy nhất là kinh nghiệm thôi. Cái thì đào tạo .” Thẩm San San chỉ hận thể gõ cho Ninh Tri tỉnh, “Hai đứa cũng kết hôn một thời gian , thế mà thể cái gì cũng , chị phục luôn đấy.”

Ninh Tri ánh mắt chế giễu của Thẩm San San đến đỏ bừng mặt, “Chuyện liên quan đến chị.”

liên quan đến chị, chỉ là chị ngứa mắt, thấy lãng phí mà thôi. Rõ ràng mắt em bày một đĩa thịt dâng tận miệng mà còn ăn.”

Một tay Thẩm San San chống má, gió biển lùa qua mái tóc cô nàng càng thêm lả lướt, “Em với Lục Tuyệt yêu đương trong sáng cũng đến nỗi hôn hít gì nhỉ? Hai đứa còn kết hôn gì?”

Thẩm San San tò mò lắm luôn.

Ninh Tri Thẩm San San đến mất tự nhiên, khuôn mặt đỏ bừng, cô duỗi tay đẩy khuôn mặt hóng chuyện đang dính sát rạt của Thẩm San San, “Có những chuyện theo thứ tự lượt.”

Thẩm San San giễu cợt tiếng: “Tình nhân mới cần tuần tự, em với Lục Tuyệt là vợ chồng , chỉ cần ba bước thôi, lên giường, c** đ*, ngủ.”

Ninh Tri thái độ thẳng thắn và mặt dày của Thẩm San San cho kinh ngạc, cô vẫn luôn tưởng bản lắm , da mặt đủ dày, ngờ núi cao còn núi cao hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-86.html.]

Thẩm San San b.ắ.n ánh mắt ý tứ hàm súc sâu xa cho Ninh Tri, “Dựa theo kinh nghiệm của chị, eo của Lục Tuyệt , năng lực chắc cũng tồi .”

Đôi tai Ninh Tri chịu kiểm soát mà hiểu, cô vội vàng ngăn Thẩm San San tiếp, “Chị im miệng đấy.”

Đôi môi đỏ mọng của Thẩm San San cong lên, cô nàng về chỗ, cô khuôn mặt Ninh Tri đỏ bừng, rộ. so càng đơn thuần, chỉ thôi mặt đỏ tai hồng.

mong chờ ngày hai nhóc đáng yêu non nớt kết hợp với , sẽ tạo hiệu ứng thiên lôi động địa hoả như thế nào nhỉ.

Lúc khách sạn muộn.

Cũng ai gan to rót rượu cho Lục Tuyệt, Nguỵ Tinh đều uống rượu, Lục Tuyệt cũng từ chối nên tiện ngăn cản.

Lúc , đôi mắt đen láy của Lục Tuyệt ướt át, sáng loáng, yên tĩnh Ninh Tri, cực kỳ ngoan ngoãn.

Trái tim Ninh Tri rung rinh, cô ánh mắt mang theo men say, “Ban nãy tụi chuyện, những gì thế?”

Lục Tuyệt lắc đầu, gì cả.

“Không , thể ở cùng nhiều như tiến bộ lớn .” Ninh Tri vươn tay vuốt vài sợi tóc tán loạn trán , “Lục Tuyệt, giỏi quá.”

So với Lục Tuyệt lúc mới đầu, tiến bộ nhiều.

Còn nhớ hồi , ngoảnh mặt ngơ khi khác chuyện, đến cả lời của cô cũng chỉ chọn lọc, cũng chịu đến những nơi nhiều .

“Tri Tri thích .” Đôi mắt đen láy của Lục Tuyệt càng sáng lên.

Tri Tri thích như thế .

Hai tay Ninh Tri bưng lấy mặt , cô nhón chân lên gần , nhè nhẹ hôn một cái, “ , thích .”

thế nào, cô đều thích.

Một mặt trời nhỏ nhảy ngoài.

Trong đôi mắt Ninh Tri là ý , phản ứng của Lục Tuyệt đúng là nhanh nhẹn thành thật.

Cô gọi Bá Vương, “Lần xuyên tiếp theo cần bao nhiêu mặt trời nhỏ?”

Bá Vương: “Chủ nhân, tiếp theo chỉ cần 800 mặt trời nhỏ.”

800 mặt trời nhỏ?

Dựa theo kinh nghiệm , Ninh Tri còn tưởng gấp vài .

mà Ninh Tri vẫn mắng Bá Vương, “Cậu nhẹ nhàng quá nhỉ? 800 mặt trời nhỏ dễ kiếm chút nào.”

Bá Vương nhạy bén lời Ninh Tri mang theo sự giận dữ, nó vội vàng nịnh nọt : “Chủ nhân vất vả , chủ nhân cố lên.” Ninh Tri bảo nó lượn cho khuất mắt, cô khuôn mặt cảnh ý vui của Lục Tuyệt mắt, tâm trạng mới dần lên.

Giữa hai lông mày còn mang chút men say, khuôn mặt mơ màng Ninh Tri, “Tri Tri, vẫn hôn, thêm chút nữa.”

Âm thanh trầm thấp của còn mang theo rượu, trong căn phòng yên tĩnh vang lên đặc biệt rõ nét.

Tai Ninh Tri mềm nhũn, cô đột nhiên nhớ đến mấy lời hôm nay Thẩm San San với cô, cô nàng đó giễu cợt cô thả Lục Tuyệt chạm .

Ninh Tri Lục Tuyệt đang ngơ ngác mà khát vọng về phía cô, , chỉ là Lục Tuyệt hiểu chuyện thêm chút nữa chứ mơ mơ màng màng, cái gì cũng hiểu.

Chung quy, cô cũng kinh nghiệm.

Hai tay ôm lấy eo Lục Tuyệt, Ninh Tri bảo cúi đầu.

Lục Tuyệt của bây giờ còn là tờ giấy trắng non nớt, chút kinh nghiệm nào nữa . Anh như thông suốt, cần mẫn mệt mà c**n l** đ** l*** Ninh Tri, còn mặc ý lang thang trong khoang miệng ngon ngọt của cô.

Anh thích sự tiếp xúc mật như .

Thơm thơm ngọt ngọt, tất cả đều là thở của Tri Tri.

Mặt trời nhỏ thứ ba mươi.

Mặt trời nhỏ thứ bốn mươi.

Mặt trời nhỏ thứ năm mươi…

Mặt trời nhỏ sáng lấp lánh điên cuồng nhảy , tranh chạy về phía Ninh Tri.

Cũng qua bao lâu, đôi môi Ninh Tri đau, cô vô tình chạm phần sườn eo Lục Tuyệt, phần da bên lồi lõm, như dấu vết của vết sẹo nhỏ.

Đôi mắt còn đang ướt át long lanh của Ninh Tri đột nhiên nảy lên sự ngờ vực, một giây , đầu lưỡi cô đau đớn, Lục Tuyệt hôn dùng sức quá.

Đợi đến khi rượu của Lục Tuyệt càng ngày càng nồng ngủ say, Ninh Tri thời gian, đoán giờ Lục vẫn ngủ.

Cô gọi điện thoại trực tiếp hỏi Lục về vết sẹo eo Lục Tuyệt.

“Vết sẹo đó là vết thương của Lục Tuyệt hôm tiệc liên hoan nghiệp đại học để .” Đầu bên điện thoại, Lục nghĩ mà sợ, “Nhà hàng tổ chức bữa tiệc liên hoan đó xảy hoả hoạn, ít thương.”

May mắn là ngày đó bà phái vệ sĩ theo cùng, nếu , Lục dám nghĩ đến hậu quả.

Liên hoan nghiệp?

Ninh Tri nhớ đến chuyện tối nay, chị Hoàng nhắc đến bạn gái Nguỵ Tinh, hình như cũng là xảy chuyện ở buổi liên hoan nghiệp.

Cho nên là, cùng một ngày?

Cùng một nhà hàng?

“Mẹ, còn nhớ khi nhà hàng cháy thương vong gì về ?” Ninh Tri hỏi.

“Không , chỉ vài thương nhẹ, thương vong về .” Tất cả chuyện liên quan đến con trai, Lục đều nhớ rõ ràng.

Ninh Tri ngạc nhiên, ư? Bạn gái Nguỵ Tinh c.h.ế.t trong vụ hoả hoạn?

 

 

Loading...