Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 83
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:36:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gần giờ tan tầm, bầu trời đột nhiên tối sầm, mây đen cuồn cuộn, trong khí vẫn còn nóng oi bức.
Sắp mưa .
Thẩm San San từ chối ô đồng nghiệp nam đưa, cô nàng thích thú đến mặt Lục Tuyệt.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Ngắm nghía cả buổi chiều, Thẩm San San để ý, Lục Tuyệt thực sự ít , đúng, cả chiều chỉ “ừm” với Nguỵ Tinh một tiếng cứ lẳng lặng việc nghiên cứu.
Cô khuôn mặt tuấn của Lục Tuyệt, híp híp mắt, trai quá , đúng gu cô luôn.
Đã lâu Thẩm San San mới gặp trai thu hút như .
Cô mềm giọng: “Lục Tuyệt, chào , thể….”
Cô còn xong, Lục Tuyệt đột nhiên dậy, mắt Thẩm San San sáng lên.
Thẩm San San kịp tiếp, Lục Tuyệt đeo lên chiếc balo màu đỏ rời .
Đến giờ tan , Tri Tri đến .
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Thẩm San San thấy đôi chân dài của Lục Tuyệt bước nhanh ngoài, hề cho cô lấy một cái liếc mắt.
Ánh mắt cô nàng dâng lên ý , thử thách càng độ khó cao, cô càng thích.
Thẩm San San , suýt chút nữa đụng trúng Nguỵ Tinh: “Trợ lý Nguỵ.” Cô với Nguỵ Tinh.
Nguỵ Tinh gật đầu, vội vàng chạy ngoài. Khái niệm thời gian của thiếu gia Lục Tuyệt quá chuẩn, thừa thiếu một phút nào, hết giờ liền về.
Lục Tuyệt bước cửa, từng hạt mưa to như hạt đậu rơi xuống.
Anh mặc kệ màn mưa, bước đến ven đường đợi Ninh Tri.
“Thiếu gia Lục Tuyệt, trời đang mưa, chúng trong sảnh đợi .” Nguỵ Tinh thấy Lục Tuyệt đang trong mưa liền vội vàng mượn ô ở sảnh chạy qua.
Nguỵ Tinh hiểu tính Lục Tuyệt, cũng khuyên nhủ nữa, giương ô che cho Lục Tuyệt, trời mưa lớn khó tránh khỏi việc ướt .
Một lúc , chiếc xe đen tuyền dừng ở ven đường, đôi mắt Lục Tuyệt sáng lên, bước qua đó.
Nguỵ Tinh vội vàng chạy theo, chiếc ô vẫn che đầu Lục Tuyệt như cũ.
Ninh Tri mở cửa xe để Lục Tuyệt .
Cô Nguỵ Tinh bên cạnh ướt hơn nửa , : “Trợ lý Nguỵ, cũng lên xe , bọn đưa về.”
“Ninh tiểu thư cần khách khí.” Nguỵ Tinh vội vàng từ chối.
“Lên xe , mải che cho Lục Tuyệt mà ướt hết . Trời mưa to khó gọi xe.”
“Được , phiền thiếu gia Lục Tuyệt và Ninh tiểu thư .” Nguy Tinh cự tuyệt tiếp, mở cửa ghế phụ xuống.
Ninh Tri thấy Lục Tuyệt cũng dính nước mưa, cô vội vã lấy khăn giấy lau cho , “Trời đang mưa thì đừng ngoài, ven đường chỗ trú mưa, ở sảnh đợi em cũng .”
Lục Tuyệt để cho Ninh Tri lau vệt nước mặt, đôi mắt đen bóng chằm chằm cô.
Ninh Tri niết mặt , dặn dò: “Lần dầm mưa nữa, ?”
Anh quan tâm trời mưa, cũng lạnh nghĩa sẽ cảm lạnh.
Lục Tuyệt mím môi, khe khẽ một tiếng “ừm”.
Nguỵ Tinh phía quá quen với việc Lục Tuyệt lời Ninh Tri, hề ngạc nhiên.
Trời tối sầm, mưa càng ngày càng to, cũng qua bao lâu, xe dừng con ngõ nhỏ.
“ đến , phiền quá.” Nguỵ Tinh mở cửa xe.
Ninh Tri ngó bên ngoài, con ngõ nhỏ đèn đường, chỉ chút ánh sáng âm u hắt từ các ngôi nhà, môi trường lắm.
Nguỵ Tinh giơ ô, con ngõ nhỏ.
Anh mở cửa sắt, bước trong.
“Dì Phương.” Anh đặt chiếc ô ướt đẫm ở cửa, bước trong phòng.
“Thằng nhóc , trời to như còn đến đây?” Dì Phương bưng đồ ăn từ phòng bếp , “Vừa tan ? Dì xới cơm cho con.”
Nguỵ Tinh rạng rỡ, lộ hàm răng trắng, trông ngốc ngốc, “Phiền hà dì ạ.”
Anh quen thuộc đến bên bàn ăn, bàn sườn xào chua ngọt, màu sắc đẽ, là món bạn gái thích.
Nguỵ Tinh lấy điện thoại chụp đồ ăn, gửi cho bạn gái: Hôm nay dì Phương món sườn xào chua ngọt em thích nhất.
Đối phương vẫn trả lời .
Dì Phương bưng một bát cơm xới đầy ụ , đưa cho Nguỵ Tinh.
Nguỵ Tinh vội vàng duỗi tay nhận lấy, “Cảm ơn dì Phương.”
Bên cạnh đó, xe nhà họ Lục, lúc Ninh Tri xuống xe, làn váy ướt sũng.
Lục Tuyệt giương ô, ôm lấy Ninh Tri bước nhà.
“Về ?” Mẹ Lục con trai một tay cầm ô, một tay ôm lấy Ninh Tri liền rộ lên, “Có ướt con?”
“Không ạ.” Ninh Tri vẩy vẩy giũ giọt nước bám làn váy.
Mẹ Lục sang con trai, tay áo con ướt nước, “Tiểu Tuyệt lên tầng đồ nhanh, tay áo con ướt hết ròi.”
Lục Tuyệt tay , đẫm nước, thèm để ý.
Mẹ Lục thúc giục vài câu, mới chầm chậm đáp lời, lên tầng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-83.html.]
Nhìn bóng lưng con trai đang bước lên tầng, ý bên miệng Lục ngừng . Trước , con trai chả bao giờ lời bà , hiện giờ tuy phản ứng chậm chạp, nhưng để lời bà tai.
Mẹ Lục thấy đây đều là công lao của Ninh Tri.
Bà vui vẻ cầm hộp quà bàn đưa cho Ninh Tri, “Đây là dây chuyền hôm nay đấu giá , kiểu dáng , thích hợp cho mấy cô gái trẻ tụi con đeo chơi.”
“Cảm ơn .”
Ninh Tri quen với việc Lục thường xuyên đưa cho cô trang sức, quần áo đặt may. Bộ váy cô đang mặc cũng do Lục đặt cho cô, kích thước, kiểu dáng đều phù hợp với cô.
Hiện tại, cứ cách tuần là một lô đồ mới, tất cả đều là quần áo, giày dép, túi xách Lục mua cho cô, khiến cho Ninh Tri cứ ảo giác Lục coi cô như con gái mà cưng chiều.
Trước Lục cũng mong ngóng một cô con gái, do nguyên nhân cơ thể, khi xong Lục Tuyệt thì t.h.a.i thêm nào nữa.
Giờ con dâu , bà cũng coi như là đang nuôi con gái .
Mấy ngày nay, Thẩm San San luôn tìm cơ hội bắt chuyện với Lục Tuyệt, nhưng Lục Tuyệt cứ như chìm đắm trong thế giới riêng , thèm để ý đến cô, coi nhẹ sự tồn tại của cô.
Thẩm San San dễ dàng từ bỏ.
Cô thích thử thách khó khăn, mà sự hợp nhất đầy mâu thuẫn giữa đàn ông và thiếu niên như Lục Tuyệt, khó để xiêu lòng.
Cô nàng Lục Tuyệt đăng ký tham gia du lịch cuối tuần , cô cũng vội đăng ký theo.
Thẩm San San bưng ly cà phê, ngang qua Lục Tuyệt, cô phát hiện thích màu đỏ, ngày nào cũng mặc các kiểu quần áo khác màu đỏ.
Khi mặc đồ thể thao đỏ thì trông tươi mát như thiếu niên, lúc mặc sơ mi tơ tằm màu đỏ phối với khuôn mặt lạnh lùng tuấn quyến rũ đến khó tả.
Thẩm San San càng ngày càng hứng thú với Lục Tuyệt, nếu như công việc ở phòng thí nghiệm quá bộn bề, khéo cô nàng cả ngày chỉ lo chằm chằm mặt Lục Tuyệt.
Ninh Tri chuyện cuối tuần du lịch cùng Lục Tuyệt, cô cũng đồng tình. Suy cho cùng Lục Tuyệt chịu tham gia hoạt động tập thể, cô cũng cơ hội quen với đồng nghiệp của .
Sáng sớm, Ninh Tri dậy sắp xếp hành lý, tuy chỉ hai ngày nhưng mang váy xinh, kem chống nắng, đồ dưỡng da cũng đem theo.
Nghe hoạt động tổ chức ở biển, Ninh Tri còn mang theo cả đồ bơi.
Sắp xếp xong, Ninh Tri , với Lục Tuyệt đang đeo balo đỏ: “Mang theo cả quần đùi của nữa, dùng để mặc khi bơi.”
Đôi mắt Lục Tuyệt sáng lên, đáp lời, sải rộng bước chân về phía tủ quần áo, móc một chiếc quần đùi biển màu đỏ hoạ tiết hoa to màu xanh lá.
Anh nghiêm túc gấp quần , đó cẩn thận từng li từng tí đặt trong balo.
Xe du lịch công ty thuê đợi ở cửa toà nhà từ sớm.
Ninh Tri và Lục Tuyệt xe đến công ty, bên cạnh xe du lịch ít nhân viên đợi tập hợp.
Trong nhóm là phái nam, chỉ Thẩm San San là nữ, hôm nay cô nàng mặc một chiếc váy màu xanh lam, chín chắn gợi cảm, nổi bần bật trong đám đàn ông.
Lúc , cô nàng thấy một chiếc xe màu đen dừng bên vệ đường.
Cửa xe mở, Lục Tuyệt một đồ thể thao đỏ bước xuống, con mắt Thẩm San San sáng lên. Cô nàng đưa chiếc mũ cói trong tay cho em trai bên cạnh, chạy qua đó chuyện với Lục Tuyệt.
, giây tiếp theo, cô thấy một bàn tay trắng nõn, ngón tay thon dài từ trong xe duỗi .
Bàn chân đeo đôi giày màu hồng nhạt quai, tinh tế mà xinh .
Thẩm San San thấy một cô gái ngũ quan tinh tế, da trắng tóc đen bước từ trong xe xuống, cô nàng ngẩn cả .
“Thiếu gia Lục Tuyệt và tiểu thư Ninh Tri đến .” Nguỵ Tinh ở bên cạnh .
Thẩm San San đầu, hỏi : “Tiểu thư Ninh Tri?”
“Ninh tiểu thư là vợ của thiếu gia Lục Tuyệt, thật , nên sửa miệng gọi là thiếu phu nhân.” Nguỵ Tinh đẩy mắt kính, .
“Lục Tuyệt kết hôn ?” Thẩm San San càng kinh ngạc.
“ .” Mấy ngày nay Nguỵ Tinh nhận thấy Thẩm San San cực kỳ để ý đến Lục Tuyệt, nhưng cô nàng cũng hành động nào khác thường.
Con ngươi Thẩm San San tràn ngập sự khó tin về hướng Lục Tuyệt, chỉ thấy khi cô gái từ xe bước xuống, Lục Tuyệt gấp gáp duỗi tay nắm lấy cô, mười ngón tay đan c.h.ặ.t, đôi mắt cũng chỉ tràn ngập hình bóng cô gái .
Thẩm San San cảm thấy lạc lõng, khó khăn lắm mới trúng một , kết quả là hoa chậu.
Cô chỗ em trai, “Lên xe .”
Mắt thấy thì tim đau.
Thế nhưng cô nàng phát hiện em trai thất thần về phương xa, cô đuổi theo ánh mắt , dừng ở Ninh Tri.
“Đừng nữa, cô nàng xinh hơn nữa cũng chả để gì, kết hôn .” Gả cho trai mà cô trúng.
Khuôn mặt Thẩm San San cam chịu.
Thẩm Quát lạc lõng thu ánh mắt, ngờ trùng hợp đến thế, thể gặp Ninh Tri ở đây.
Thẩm San San đẩy em trai lên xe, cô nàng dạo em trai tỏ tình thất bại nên vui, cô dẫn em ngoài chơi thả lòng tâm tình.
“Trợ lý Nguỵ, sớm.” Ninh Tri chào Nguỵ Tinh.
Hôm nay Nguỵ Tinh mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro màu xanh, rạng rỡ, “Chào buổi sáng Ninh tiểu thư, thiếu gia Lục Tuyệt.”
“Anh một ?” Ninh Tri tò mò, cô vẫn còn nhớ từng gặp bạn gái Nguỵ Tinh, cũng rõ hiện giờ hai còn ở bên .
Nguỵ Tinh gật đầu, : “Bạn gái đến .”
Ninh Tri hỏi thêm, cô kéo Lục Tuyệt lên xe.
Trên xe ít , Ninh Tri nắm tay Lục Tuyệt ở dãy ghế giữa, ở hàng ghế bên cách lối là một đôi nam nữ trẻ tuổi.
Ánh mắt Thẩm Quát nhịn mà liếc sang bên cạnh.
Ngay đó, lưng Lục Tuyệt dựng thẳng , cơ thể nghiêng, chặn bộ ánh mắt Thẩm Quát Ninh Tri.
Lục Tuyệt bặm môi, dữ dằn trừng mắt Thẩm Quát, sợi tóc trán vểnh lên, như cún con xù lông bảo vệ đồ ăn.
Tri Tri của , cho .