Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 81
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:37
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảng cách giữa các cabin cáp treo quá gần, cộng với cái nắng gay gắt chiếu lên tấm kính khiến rõ hình ảnh bên trong.
Vệ sĩ hình cao to, diện một cây đen tuyền dán mắt tấm kính cabin, đăm đăm xem thiếu gia nhà đang gì.
Chỉ thấy thiếu gia đội mũ áo nghiêng , đầu cúi về một bên, cả như đang lắc lư.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Không gian trong cabin phía hẹp.
Thân hình trai cao lớn, gian nhỏ hẹp chiếm một nửa, cơ thể cứ dán c.h.ặ.t cô, Ninh Tri thấy chỗ càng ngày càng thu nhỏ, hô hấp cũng ngày càng định.
Cậu non nớt ham điều lạ thật khiến cô mê mệt.
Ninh Tri cảm thấy Lục Tuyệt của bây giờ chủ động, ham học hỏi hơn Tuyệt Tuyệt lớn nhiều.
Cô mới chỉ chạm nhẹ lên môi , cả trai cứng , cánh môi quấn lấy cô, vội vã lấy càng nhiều, thậm chí còn như đang thăm dò phản ứng của cô.
Lục Tuyệt của bây giờ mơn mởn quá mất.
Cậu tí kỹ thuật nào, chỉ đơn thuần áp đôi môi lên miệng Ninh Tri.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Quỷ chị thơm thơm.
Quỷ chị ngọt ngọt.
Môi quỷ chị mềm mềm.
Mi Lục Tuyệt khẽ động, đáy mắt ánh lên nét thẹn thùng, nhưng đôi môi càng dùng sức, thích hôn quỷ chị như .
Ninh Tri tách , nhưng thiếu niên hề ý dừng , dính c.h.ặ.t lấy cô, vụng về luống cuống.
Đầu nghiêng qua nghiêng như nên gì, như cún con cần chủ nhân vỗ về.
Tay Ninh Tri bám lên vai , Lục Tuyệt càng kích động, đầu nghiêng càng mạnh. Chiếc mũ đỏ che phủ, thở nóng rực phả lên mặt Ninh Tri má cô đỏ bừng.
Ánh sáng trai mắt che , cô chỉ thấy .
Cô đôi mắt đen tuyền của , bên trong là sự mơ màng, mù mờ, lăn tăn vài tia**.
Vệ sĩ ở cabin đằng nhíu c.h.ặ.t mi, chằm chằm Lục Tuyệt phía . Anh ngơ ngác, thiếu gia càng ngày càng hạ thấp, như đang cố đè lên cái gì đó, đầu cũng cúi xuống, nghiêng ngả, chiếc mũ che khuất nửa khuôn mặt.
Thậm chí, vệ sĩ còn thấy Lục Tuyệt như đang ép thứ gì đó góc cabin, cả cơ thể đều dán về hướng đó.
Vệ sĩ đoán Lục Tuyệt gì, chỉ đành tiếp tục quan sát chú ý tình hình.
Từ cabin thể thu bộ cảnh sắc của khu nghỉ dưỡng mắt.
Thế nhưng Lục Tuyệt thèm liếc mắt lấy một cái, trong con mắt hoa đào chỉ hình bóng quỷ chị của .
Thời điểm cabin đến ga, Ninh Tri đẩy Lục Tuyệt, lùi về phía .
Gò má Ninh Tri đỏ bừng, đôi mắt cũng lấp lánh nước, đến nao lòng.
Lục Tuyệt cúi đầu, chăm chú cô, l.ồ.ng n.g.ự.c căng đến tràn đầy như đang ôm lấy đồ vật yêu thích nhất, “Quỷ chị , của .”
Trong đôi mắt đong đầy quỷ chị của .
Một lát , cabin đến ga cáp treo.
Lục Tuyệt nắm tay Ninh Tri, như nỡ mà lề mề một lúc mới khỏi cabin.
Chàng thiếu niên một đồ đỏ, đội chiếc mũ liền áo hấp dẫn ít ánh của hàng xếp hàng phía .
Chỉ thấy lớp mũ là trai khuôn mặt tuấn, gò má đỏ hồng, đôi mắt long lanh ánh nước, trai chút đáng yêu khiến ít cô gái trẻ tuổi trong nhóm du khách đỏ bừng mặt, tim đập rộn ràng.
Vệ sĩ bước từ cabin xuống, vội vã đuổi theo, thấy bàn tay thiếu gia nhà như đang kéo thứ gì đó, một nữa xếp hàng .
“Lục Tuyệt, nhóc nóng ?” Ninh Tri quên kéo mũ xuống.
nghĩ đến tia nắng gay gắt ngoài , đội mũ cũng che bớt cái nóng.
Lục Tuyệt lạnh, cũng nóng.
Cậu lắc đầu, đó, ánh mắt kinh ngạc của vệ sĩ, Lục Tuyệt cúi đầu xuống tiến đến gần Ninh Tri.
Không kìm mà áp lên đôi môi hồng nhuận của cô.
Chàng trai thế nào là tem tém, cũng hiểu thế nào là hổ, chỉ quang minh chính đại hôn chị gái mà thích.
Ninh Tri ngẩn , cô vốn tưởng Lục Tuyệt chỉ hôn một cái rời , ngờ cô đ.á.n.h giá thấp .
Cảm giác tiến sâu hơn, cô vội vã lùi về phía . Hiện giờ ở trong cabin, đằng nhiều như , đằng còn vệ sĩ đang chằm chằm Lục Tuyệt.
Cho dù khác thấy cô, Ninh Tri vẫn đỏ mặt, cứ cảm giác ngại ngùng, k*ch th*ch.
Ánh mắt Ninh Tri liếc về phía , đôi mắt vệ sĩ trợn trừng, cả hoá đá.
“Muốn hôn.” Lục Tuyệt ngơ ngác Ninh Tri, rõ vì cô cho hôn hôn.
Ninh Tri duỗi tay dán lên mặt , nâng đầu lên, mắt đối mắt.
“Về , những lúc khác hôn.” Sẽ doạ sợ .
Lục Tuyệt ngờ vực cô, “Tại ?”
“Hôn hôn là việc riêng tư của hai , ở trong tình huống nhiều thực hiện hành động .” Ninh Tri dỗ , “Chỉ hai chúng là .”
Lục Tuyệt ngoan ngoãn gật đầu, “Chỉ quỷ chị và , là .”
Cậu nhớ , chỉ khi nào mỗi và quỷ chịi thì thể hôn hôn.
Ninh Tri , cũng uốn nắn .
Chặng về, trong cabin cáp chỉ còn và Ninh Tri, Lục Tuyệt vẫn nhớ lời Ninh Tri dặn dò, vội vội vàng vàng đòi hôn Ninh Tri.
Bây giờ hôn .
Lại một nữa từ cáp treo xuống, vệ sĩ thấy thiếu gia nhà cởi mũ xuống, lộ khuôn mặt trai.
Đôi mắt sáng ngời, đôi môi khẽ lộ lúm đồng tiền nho nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-81.html.]
Đây là đầu tiên vệ sĩ thấy thiếu gia nhà .
Anh vội vàng móc điện thoại, báo cáo với Lục Đông Châu, “Tiên sinh, thiếu gia hai chặng cáp treo.”
“Cáp treo?” Phía bên điện thoại, giọng điệu bố Lục tràn đầy vẻ tin.
Vệ sĩ gấp gáp : “Vâng, dường như thiếu gia thích cáp treo, từ cáp treo xuống còn nữa.”
Lục Đông Châu bất ngờ với việc con trai thích cáp treo, “Được , , tiếp tục theo bảo vệ thằng bé.”
Cúp điện thoại, ông liền bắt gặp khuôn mặt tò mò của vợ.
“Tiểu Tuyệt thế?” Mẹ Lục loáng thoáng điện thoại nhắc đến Tiểu Tuyệt.
“Không chuyện gì, vệ sĩ báo cáo Tiểu Tuyệt cáp treo, còn nữa, xem thằng bé thích cáp treo.” Lục Đông Châu tiến về phía Lục.
“Thật ư? Nếu thằng bé thích như , chúng đưa nó đến nơi cáp treo.” Mẹ Lục như nhớ đến điều gì đó, nụ chợt tắt, “Chuyện Tiểu Tuyệt rơi xuống hồ hôm nay, thấy thế nào?”
Bố Lục nhíu mi, hỏi: “Em cảm thấy lời cô bé …”
“Anh cho điều tra hành tung cô bé đó, phát hiện khi cô bé khỏi khách sạn liền biến mất.” Bố Lục rơi trầm tư, “Anh cũng phái đến bên hồ nơi Tiểu Tuyệt rơi xuống điều tra, xung quanh hề dấu vết vật lộn.”
“Ý là cô bé đó dối?” Khuôn mặt Lục ngờ vực.
“Không , đối phương cần thù lao, cũng mục đích khác, cần thiết bịa chuyện.”
Khuôn mặt tuấn của bố Lục hiện lên vài phần lạnh lùng, “Chuyện chứng cứ gì, thể tuỳ tiện phán ai dối, nhưng giờ Thâm Viễn cũng lớn , khó tránh khỏi những suy nghĩ khác, sẽ lựa thời gian chuyện cùng nó.”
Mẹ Lục hiểu tính chồng, lời ông liền ông chút hiềm nghi con trai lớn.
Ý nghĩa của việc chuyện với con trai lớn chính là nhắc nhở, mặc kệ việc đó nó , thì đây cũng coi như một bài học.
Mẹ Lục gật đầu, hề ý tứ phản đối.
Phòng của Lục Thâm Viễn ở phía chéo phòng bố Lục.
Anh đổi bộ đồ ướt, về dáng vẻ công t.ử cao quý thường ngày.
Anh ở mép giường, vân vê chỗ đau l.ồ.ng n.g.ự.c. Anh rõ ràng cảm giác n.g.ự.c ai đó đạp cho một cước, giờ vẫn còn đau.
mà, khi ngoài , chỉ Lục Tuyệt ngây ngốc ở ven hồ gần đó, hề thứ ba.
Lục Thâm Viễn một bên thở , khuôn mặt nén đau đớn vân vê l.ồ.ng n.g.ự.c, một bên nhớ cảnh tượng lạ lùng khi . Làm Lục Tuyệt bơi lên bờ , nó rõ ràng bơi.
Mặt khác, lúc ở sảnh khách sạn, cô bé chất vấn là ai, thật cô ở gần đó, thấy đẩy Lục Tuyệt xuống nước?
Ánh mắt Lục Thâm Viễn tối dần, hối hận suy nghĩ kỹ càng mà động thủ với Lục Tuyệt.
Vốn là kế hoạch một mũi tên trúng hai đích, thể chơi xỏ Lục Tuyệt, tạo cơ hội để bản cứu nó, khiến bố càng tin tưởng và cảm kích . Thế nhưng, tất cả giờ biến thành bọt nước.
Lục Tuyệt sợ hãi, ngược còn khiến nguy cơ bố Lục nghi ngờ.
Lục Thâm Viễn vuốt lông mày, cảnh tỉnh bản manh động.
Lúc , cửa phòng vang lên tiếng gõ.
Lục Thâm Viễn tiến đến mở cửa.
“Bố, bố đến đây?” Lục Thâm Viễn vội vàng nhường đường.
“Con nhảy xuống hồ thương ?” Lục Đông Châu bước phòng.
“Con , Tiểu Tuyệt thì ạ? Thằng bé chuyện gì chứ? Con đang tính thăm thằng bé, cũng nó nghỉ ngơi , con lo em sẽ ám ảnh.” Lục Thâm Viễn vẻ quan tâm em trai.
Bố Lục thăm dò , lâu mới : “Thằng bé chuyện gì. Mấy hôm con nhắc đến việc công ty phụ việc, thực tập. Bố suy nghĩ kỹ , giờ con vẫn còn bé, mới năm nhất, hấp tấp, vẫn nên đặt việc học đầu.”
Lục Thâm Viễn ngây ngẩn, phản ứng cực nhanh, bố Lục đang phản đối công ty.
Khuôn mặt lộ tâm tình, “Bố, chuyện đều theo bố, đợi đến lúc con tích luỹ đủ kiến thức sẽ đến công ty thực hành.”
Lục Đông Châu vỗ vai , thêm gì nữa.
Đợi đến khi bố Lục rời , đóng cửa , khuôn mặt Lục Thâm Viễn mới tối sầm .
Anh vẫn nghi ngờ.
Trên đường về, Ninh Tri để kệ Lục Tuyệt nắm tay, hai chậm rãi dạo bước về khách sạn.
Vệ sĩ ở đằng vẫn luôn duy trì cách theo sát Lục Tuyệt, chủ lúc lúc sang bên cạnh, còn lẩm bẩm một .
Vệ sĩ thiếu gia nhà mắc chứng tự kỷ, cho nên cũng lấy lạ với mấy động tác kỳ quái của .
Anh thấy thiếu gia Lục Tuyệt đang vui vẻ.
Mặt trời đang dần lặn, khu nghỉ dưỡng vẫn còn kha khá khách.
Lúc , Ninh Tri bắt gặp một cặp tình nhân đang bước đến, cô bất ngờ.
Người nam là Nguỵ Tinh, mặc một chiếc sơ mi kẻ caro màu xanh, một cách rạng rỡ trông ngốc ngốc. Anh nắm tay cô gái bên cạnh, là là bạn gái.
Không ngờ trùng hợp như , gặp bạn học đại học kiêm trợ lý tương lai của Lục Tuyệt.
Nguỵ Tinh cũng trông thấy Lục Tuyệt, nhiệt tình chào Lục Tuyệt.
Lục Tuyệt để ý đến Nguỵ Tinh, chỉ tập trung Ninh Tri.
Nguỵ Tinh để bụng, hào phóng cởi mở dẫn bạn gái rời .
Ninh Tri đ.á.n.h giá cô gái, xinh động lòng, trông dịu dàng và thanh nhã.
Hai bước qua xa dần.
Ninh Tri thu ánh mắt, cô thấy bóng Lục Tuyệt kéo dài mặt đất, mà bên phía cô thì gì cả. Cô giống như tồn tại, chỉ là một điều bất ngờ dành riêng cho Lục Tuyệt.
Từ lúc xuống khỏi cáp treo, đôi mắt Lục Tuyệt vẫn luôn phát sáng, khoé môi khẽ vểnh, đầu lưỡi vẫn còn vị thơm của quỷ chị.
Cậu thích mùi vị của quỷ chị.
Lục Tuyệt thích ngắm Ninh Tri, để mặc cô xâm nhập lớp vỏ của .
Đột nhiên, Lục Tuyệt cúi đầu, ngơ ngác bàn tay đang nắm lấy Ninh Tri.
Bàn tay trắng nõn của Ninh Tri biến mất, cảm xúc mềm mại cũng còn.
Lục Tuyệt gấp gáp cúi đầu sang bên cạnh, khuôn mặt xinh của Ninh Tri dần dần mờ , biến mất.
Dưới ánh chiều tà, vệ sĩ khuôn mặt thiếu gia nhà đột ngột tắt nụ , hình sụp xuống trông cô độc lạc lõng.