Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:36
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Mẹ Lục và bố Lục thấy cô gái trẻ tuổi chỉ về con trai lớn đang tới.

Sắc mặt Lục đổi.

Ninh Tri hạ giọng như vài phần căng thẳng, cô với bố Lục: “Khi nãy con thấy đẩy trai xuống hồ.”

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

“Không thể nào, cháu lầm ?” Mẹ Lục nhíu mi, khuôn mặt mang vẻ khó tin.

“Cô, chú, con lầm , con thấy đẩy trai xuống hồ cũng nhảy xuống theo.” Khuôn mặt Ninh Tri ngờ vực, “Anh đẩy xuống còn nhảy xuống theo?”

Đôi mắt tinh tường của bố Lục nữa dò xét Ninh Tri, ánh mắt cô bé trong sáng thuần khiết, khuôn mặt mang ba phần ngờ vực, ba phần kích động, bốn phần lo lắng, giống như đang dối.

Ánh mắt ông chuyển hướng sang con trai lớn, đôi mắt mang đầy sự hoài nghi.

“Tiểu Tuyệt!” Lục Thâm Viễn bước nhanh đến, trong mắt, mặt đều là sự lo lắng, “Tiểu Tuyệt, em về bằng cách nào thế? Anh tìm em mãi.”

“Thâm Viễn, xảy chuyện gì?” Mẹ Lục cuống cuồng hỏi , “Sao Tiểu Tuyệt ngã xuống hồ?”

Lục Thâm Viễn th* d*c vài , dường như lúc mới yên lòng, giải thích: “Tiểu Tuyệt cứ ở ven hồ ngắm mặt nước đến phát ngốc, lúc con để ý, em đột nhiên nhảy xuống, con kịp chạy đến kéo , em rơi xuống nước .”

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Lục Thâm Viễn vẻ mệt mỏi bất lực, “Sau đó con nhảy xuống cứu em, lúc leo lên bờ Tiểu Tuyệt thoắt cái chạy mất, con nhảy lên bờ đuổi theo mà thấy bóng dáng em , ngờ em tự về khách sạn.”

Lục Thâm Viễn thở dài, vẻ trai cưng chiều bất lực với em trai.

Nghe xong, bố Lục trong chốc lát khó lòng phân rõ thực hư câu chuyện.

“Anh… Anh dối.” Giọng Ninh Tri ngọt ngào, mềm mại tố cáo Lục Thâm Viễn, “ rõ ràng thấy đẩy trai xuống hồ.”

Con ngươi Lục Thâm Viễn tối , ánh mắt Ninh Tri đầy lạnh lùng, “Xin hỏi cô là ai?”

“Đừng hỏi là ai, thấy ở ven hồ khu phía nam, đẩy trai mặc đồ đỏ xuống hồ, còn bờ trai vùng vẫy nước.”

Ninh Tri dáng vẻ bộ tịch của Lục Thâm Viễn, cô đối mặt với , đường đường chính chính : “Anh đừng tưởng xung quanh , thấy hết , đồ hung thủ g.i.ế.c .”

Lục Thâm Viễn nghi hoặc nhíu c.h.ặ.t lông mày, “ cô là ai, nhưng xin đừng năng linh tinh. Tiểu Tuyệt là em trai , thể hại nó. Khi đang cứu em trai chứ hề đẩy em xuống.”

Giọng điệu Lục Thâm Viễn cam chịu, “Bố, , con cô gái ý đồ gì, con thể vô duyên vô cớ đẩy em xuống hồ chứ? Đầu óc con ngu đến độ , dùng thủ đoạn vụng về như để hại em trai.”

Cả Lục Thâm Viễn ướt sũng, sức thuyết phục hơn cô nàng cả khô ráo nhảy từ .

Ninh Tri tình thế lợi với .

Cô cũng mong chờ vụ việc thể lật đổ Lục Thâm Viễn, cô chỉ giảm độ uy tín của chuyện Lục Thâm Viễn cứu Lục Tuyệt thôi, hình ảnh Lục Thâm Viễn trong mắt bố Lục , khiến trong lòng hai họ nảy mầm mống của sự nghi ngờ, đồng thời Lục Thâm Viễn kiêng dè.

Chỉ còn nửa phút hiện , Ninh Tri còn thời gian tranh luận với Lục Thâm Viễn, cô đổi sắc mặt.

“Hai tin con ạ? Con lầm , chính đẩy xuống.”

Khuôn mặt Ninh Tri vì nghi ngờ mà hiện lên sự tức tối, cô : “Mọi tin thì tuỳ, con lo chuyện bao đồng nữa.”

Nói xong, Ninh Tri vẻ tức giận, dậm chân vài cái bỏ .

Cô chạy khỏi khách sạn, giấu tán cây to, một lát liền hồi phục trạng thái vô hình.

Ninh Tri bình tĩnh khách sạn.

“Mẹ, chúng đưa Tiểu Tuyệt lên lầu quần áo , con sợ em nhiễm lạnh.”

Đôi môi Lục Thâm Viễn trắng bợt, quần áo, đầu tóc đều ướt đẫm thế nhưng vẫn chỉ chăm chăm lo cho Lục Tuyệt, để lời cô gái lạ mặt khi nãy trong lòng, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng.

Trong lòng Lục vẫn nhớ mãi lời cô gái , dáng vẻ tức điên của cô bé giống đang dối.

Mà con trai lớn ở mặt cũng giống như đang lừa bà.

Từ đến nay, Lục Thâm Viễn đều bao bọc, thương yêu Lục Tuyệt, chuyện đều đặt Lục Tuyệt lên đầu, thể đột ngột gây chuyện hại Lục Tuyệt ?

Huống hồ, chính thằng bé dẫn Lục Tuyệt ngoài, nếu như Lục Tuyệt chuyện bất trắc, nó sẽ là kẻ tình nghi lớn nhất, chiêu quá ngu .

Mẹ Lục rơi trầm tư, khi nào do ở quá xa, cô bé đó nhầm động tác kéo Lục Tuyệt của Lục Thâm Viễn thành đẩy ?

Nhất thời, suy nghĩ của Lục rối rắm.

Mẹ Lục sang bố Lục.

“Em đưa Tiểu Tuyệt lên lầu, Thâm Viễn, con cũng quần áo , việc bố sẽ điều tra kỹ càng.” Bố Lục .

Mặt Lục Thâm Viễn đổi sắc, giữ vững vẻ thản nhiên, “Vâng ạ, con lên tầng đồ .”

Ninh Tri xem bố Lục gọi điện thoại sai điều tra camera giám sát khu nghỉ dưỡng.

Ninh Tri đặt quá nhiều hi vọng camera giám sát, Lục Tuyệt đẩy xuống nước, với tính cách thận trọng của bố Lục, chắc chắn ông sẽ cho điều tra.

Thế nhưng cuối cùng ông vẫn lựa chọn tin tưởng Lục Thâm Viễn cho thấy ông tìm thấy chứng cứ.

Quả đúng thật, bố Lục nhận điện thoại của cấp báo bên khu phía nam hề lắp đặt camera giám sát.

Khu nghỉ dưỡng lớn, góc nào cũng lắp đặt camera giám sát. Hơn nữa, khu phía nam vẫn đang trong giai đoạn khai thác, vị trí hẻo lánh, lượng qua ít nên càng tính đến việc lắp đặt camera giám sát.

Lục Thâm Viễn rõ điểm nên mới dám trắng trợn chơi Lục Tuyệt.

Ninh Tri chuẩn tâm lý, hề chút thất vọng nào.

Bố Lục cho dù nghi ngờ Lục Thâm Viễn , ít nhất vụ việc sẽ khiến Lục Thâm Viễn kiêng dè.

Ninh Tri theo bố Lục lên lầu, gặp Lục từ phòng Lục Tuyệt bước , Lục Tuyệt trong phòng còn chịu bộ đồ ướt .

“Tiểu Tuyệt cứ mãi đó, chịu đồ.” Mẹ Lục rầu rĩ, con trai , khư khư đó như đang đợi ai.

Ninh Tri bước phòng, “Sao còn đồ? Nhóc sẽ cảm cúm đấy.”

Lục Tuyệt nhấc mắt Ninh Tri, tưởng quỷ chị biến mất .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-80.html.]

Chàng trai ướt sũng còn đang nhỏ nước.

Cậu mím c.h.ặ.t đôi môi nhợt nhạt, đôi mắt ướt át cô, giọt nước như từng hạt châu mái tóc rơi tí tách xuống vầng trán trông đáng thương như cún con bỏ rơi.

“Tạm thời chị sẽ , nhóc quần áo .” Ninh Tri vỗ về .

Lục Tuyệt chớp mắt, trong ánh mắt kinh ngạc của Lục, cầm lên quần áo chuẩn sẵn phòng đồ.

Mẹ Lục yên tâm, với bố Lục: “Em mách tội với , con trai liền đồ, đoán xem nó sợ ?”

Bố Lục dở dở , ông tán thành với lời của vợ, từ lúc ông lên lầu, con trai còn liếc mắt lấy một .

Bố Lục và Lục rời , trong phòng dần yên tĩnh .

Ninh Tri một bên đợi, một lúc , Lục Tuyệt – đổi một bộ đồ thể thao đỏ khác – bước .

So với hồi lớp 12, Lục Tuyệt của thời điểm cao lên một chút, l.ồ.ng n.g.ự.c tráng kiện, cả rắn rỏi khôi ngô, đến hốc mắt cũng sâu hơn.

Lông mày toát vẻ tuấn, ánh mắt vẫn luôn trong vắt, thuần khiết, vẫn chỉ lưu bóng hình cô.

Cậu tiến đến gần cô, ngón tay thon dài kéo lấy tay cô đan c.h.ặ.t .

Lòng bàn tay trai trẻ nóng hôi hổi.

Cậu kéo cô bước ngoài.

“Nhóc đưa chị ?” Ninh Tri tò mò.

Lục Tuyệt cô, con ngươi hiện lên vài phần thẹn thùng, mím môi, lời nào mở cửa, kéo Ninh Tri .

“Thiếu gia Lục Tuyệt.”

Ngoài cửa, bảo vệ cao to gác thấy Lục Tuyệt mở cửa, ý ngoài liền gấp gáp gọi điện báo cáo cho bố Lục.

Ở đầu bên điện thoại, bố Lục chỉ thị, “Không ngăn cản, theo sát thằng bé.”

Xem con trai vì việc rơi xuống nước mà sợ hãi đến ám ảnh, ông xem xem con trai gì.

Vệ sĩ lời, theo sát Lục Tuyệt.

Anh thấy một bên tay của Lục Tuyệt như đang nắm cái gì đó, như nắm lấy khí, về hướng khu nghỉ dưỡng.

Lục Tuyệt dẫn Ninh Tri xếp hàng, phía còn một hàng dài đang đợi để lên cáp treo sang đồi bên .

“Nhóc chị cùng cáp treo?” Ninh Tri hỏi .

Lục Tuyệt mím mím môi, gật đầu, lấp ló mái tóc ngắn là đôi tai đo đỏ.

Hàng xếp phía hầu như đều là các cặp đôi.

Dường như Ninh Tri tâm tư của trai, cô cào cào lòng bàn tay , “Được , chị cùng nhóc.”

Lục Tuyệt cô, đôi mắt sáng lên.

Đến lượt Lục Tuyệt, vệ sĩ cùng chủ chung khoang, thế mà lúc tiến lên liền chủ nhà tức giận trừng cho một nhát.

Vệ sĩ vuốt mũi, chỉ đành đợi cabin .

Không gian trong cabin cáp nhỏ, chỉ đủ cho hai .

Tuy rằng Ninh Tri rõ bản kể cả xe cabin cáp treo đều lực nổi, sẽ xuyên thấu mà rơi xuống, nhưng trong lòng vẫn tránh khỏi căng thẳng.

Lục Tuyệt ở bên cạnh tương phản.

Đôi mắt hoa đào xinh dính c.h.ặ.t lên Ninh Tri, khoé môi khẽ vểnh cho thấy đang cực kỳ vui vẻ khi cùng Ninh Tri cáp treo.

Cậu nắm lấy bàn tay đang cuộn c.h.ặ.t của Ninh Tri, âm thanh khe khẽ vang lên trong cabin, “Trưởng thành, .”

Ninh Tri khuôn mặt góc cạnh của , đúng thật là trưởng thành ít, cô duỗi tay xoa đầu , “Nhóc cao hơn chị .”

“Trưởng thành, thể yêu đương, .” Cậu vẫn luôn nhớ lời quỷ chị .

Cậu ở bên quỷ chị.

Ninh Tri sửng sốt, đối diện với ánh mắt nóng bỏng của trai, khuôn mặt cô đỏ bừng.

Tên nhóc , mấy chuyện nhớ kỹ thế.

“Nhóc thế nào là yêu đương ?” Ninh Tri hỏi .

Yết hầu Lục Tuyệt lăn lên trượt xuống vài , chầm chậm : “Hôn quỷ chị.”

Cậu bắt lấy tay Ninh Tri ấn lên l.ồ.ng n.g.ự.c , “Chỗ đập nhanh, của quỷ chị.”

Trái tim đang đập rộn ràng dành cho chị gái.

Nhịp đập trong tay Ninh Tri mạnh mẽ mà hữu lực, từng nhịp từng nhịp như đang với cô, thích sự động chạm của cô đến nhường nào.

Lòng bàn tay, ngón tay Ninh Tri đều mềm nhũn.

Chàng trai cô, chỉ cô, Ninh Tri như chìm trong đôi mắt .

sức đề kháng với một Lục Tuyệt như thế .

Ninh Tri sang cabin phía , khuôn mặt vệ sĩ dán sát tấm kính, chăm chú về bên .

Mặt Ninh Tri nóng cháy, cô nhấc mũ áo Lục Tuyệt, đội lên cho , che kín đầu Lục Tuyệt.

Ninh Tri dán đến, con mắt đen tuyền của Lục Tuyệt phản chiếu hình ảnh nụ hôn rơi xuống cánh môi lạnh của .

Thơm ngọt, mềm mại, mọng nước.

Quỷ chị hôn .

Hô hấp nóng hổi, chiếc mũ che kín đôi môi Lục Tuyệt đang vội quấn lấy Ninh Tri, “Quỷ chị, quỷ chị…”

Qua lớp kính, vệ sĩ khoang chỉ thấy Lục Tuyệt nghiêng về một bên, đầu lụp xụp chiếc mũ.

 

 

Loading...