Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:31:59
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong xe .
Ninh Tri Lục Tuyệt ở bên cạnh, một đám mây đen hiện lên ở khung hình hiển thị đầu, cô cảm thấy buồn .
Một tự kỷ sẽ theo một thói quen cố định và lặp tương tự mỗi ngày, nếu họ khác cắt ngang hoặc ngăn cản, họ sẽ cảm thấy vui hoặc thoải mái.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Mỗi ngày Lục Tuyệt cũng chạy buổi sáng, dựa theo thời gian buổi chiều thì xếp hình, chơi máy tính và sách, giống như đặt đồng hồ báo thức, tác phong cứng nhắc và hứng thú.
Bị Ninh Tri đưa ngoài phá vỡ hành vi cố định của , Lục Tuyệt cảm thấy vui.
Về việc đưa Lục Tuyệt ngoài, tiên Ninh Tri hỏi ý kiến của Lục, Lục ngạc nhiên nhưng bà lập tức đồng ý, dù thì Lục Tuyệt lâu bước khỏi nhà họ Lục, bà mong con trai thể tiếp xúc với ngoài nhiều hơn, giao tiếp với những khác, giảm tình trạng bệnh.
Ninh Tri năng lực để Lục Tuyệt ngoài, đương nhiên bà vui.
Khi hai ngoài, Lục phái một vài vệ sĩ đến bảo vệ cô, hơn nữa Lục còn đưa cho Ninh Tri một tấm thẻ, đây là thẻ phụ của Lục Tuyệt.
Quản gia nhắc nhở Ninh Tri rằng thẻ hạn mức.
Ninh Tri là thông minh, lời nhắc nhở của quản gia hẳn là ý của Lục.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Một tấm thẻ hạn mức, cô thể tùy ý tiêu xài, tiền của Lục Tuyệt bỏ , cô cần chăm sóc Lục Tuyệt thật .
Đối với Lục, chỉ cần Ninh Tri với Lục Tuyệt, bà thể đối với nhà họ Ninh, gì quan trọng hơn con trai.
Ninh Tri mơ cũng nghĩ chuyện như , cho dù Lục thì cô cũng đối với Lục Tuyệt và cho Lục Tuyệt hạnh phúc.
Xe dừng ở lối của trung tâm thương mại.
Ninh Tri xuống xe , Lục Tuyệt nhếch môi cũng xuống xe.
Trên vẫn mặc một chiếc áo len màu đỏ và một chiếc quần tây đen giản dị, dáng cao, mặt mày xuất chúng, ngay cả khi im lặng bên cạnh chiếc xe, thì cũng thu hút.
“Chúng thôi.” Bây giờ Lục đưa thẻ của Lục Tuyệt cho cô, Ninh Tri thể chờ đợi để lấp đầy phòng để quần áo trống rỗng của ngay lập tức.
Ngoài cửa hàng lui tới, Lục Tuyệt cúi đầu và ậm ừ gì cả.
Ninh Tri thấy đám mây đen nhỏ đầu dường như ăn chất xúc tác, đang từ từ tăng lên.
Anh càng vui hơn ?
Vóc dáng Lục Tuyệt cao khiến Ninh Tri ngẩng đầu, nhón gót mới ghé sát lỗ tai : “Đừng sợ, sẽ nắm tay , cứ theo .”
Cô vươn tay nắm lấy bàn tay to lớn của Lục Tuyệt đang buông thõng bên .
Tay lạnh, ngón tay mảnh khảnh, các đốt ngón tay rõ ràng, giống như vẻ ngoài của , .
“Đi thôi.”
Tầm mắt Lục Tuyệt rơi tay , cảm giác mềm mại là lạ, nhưng ghét.
Ninh Tri dẫn Lục Tuyệt cửa hàng, những vệ sĩ phía cô quá bắt mắt, cô với họ rằng họ cần đến quá gần.
Có nhiều trong trung tâm thương mại, Ninh Tri thể cảm nhận rõ ràng bàn tay của Lục Tuyệt đang siết c.h.ặ.t, thậm chí còn tiến gần cô hơn.
Đám mây đen nhỏ trong khung hiển thị trở nên lớn hơn.
Ninh Tri nắm c.h.ặ.t t.a.y , dẫn trong đám . Cô chấp nhận rằng giống thường, sẽ ép thích nghi với thế giới.
Cô thấp giọng : “ mua nhiều váy , lát nữa giúp chọn nhé”.
“ cũng mua nhiều đồ trang sức .”
“Lục Tuyệt, thích gì ...”
Ninh Tri ôn nhu ghé lỗ tai nhỏ, đôi mắt rũ xuống của Lục Tuyệt khẽ run lên, bên tai chỉ giọng của cô.
Cảm giác bàn tay to đang nắm dần buông lỏng, đám mây đen đầu Lục Tuyệt lập tức biến mất, Ninh Tri nhếch môi, Tiểu Lục Tuyệt dễ dỗ dành, Lục Tuyệt lớn cũng dễ dỗ dành.
Tầng hai của trung tâm mua sắm đầy đủ các cửa hàng quần áo.
Ninh Tri đưa Lục Tuyệt một cửa hàng trong đó, Lục Tuyệt thích, cô để cho nhân viên bán hàng tới gần.
Có nhiều kiểu mới trong cửa hàng, Ninh Tri tiếc là cô lấy vẻ của , cô chọn một kiểu mà thích, chuẩn mặc thử.
“ thử quần áo, đợi một lát ?” Có vệ sĩ nên lo sẽ xảy chuyện gì.
Lục Tuyệt ngay ngắn sô pha, cúi đầu, một lúc mới trầm giọng đáp: “Ừ.”
Mặc dù bây giờ ngoại hình của cô bình thường, nhưng điều đó ngăn Ninh Tri một trái tim xinh . Cô chọn một chiếc váy liền áo trắng thuần sắc thêu hoa tươi, bây giờ đang là mùa xuân, thích hợp mặc váy với áo khoác mỏng, xinh ưa .
Bước khỏi phòng thử đồ, Ninh Tri đến bên Lục Tuyệt, cô nâng mặt lên, hỏi: “Đẹp ?”
Lục Tuyệt nhướng mắt, đôi mắt đào hoa sạch sẽ xinh , chút mê mang.
Ninh Tri hỏi liên tục: “Đẹp ?”
“Không .” Trên mặt Lục Tuyệt biểu hiện gì, thể hiểu , Ninh Tri cảm thấy thích, thật sự cảm thấy .
Ánh mắt của mọt sách là gì!
Ninh Tri dạy : “ hỏi , trả lời là cô .”
“Không .” Giọng trầm thấp của Lục Tuyệt vang lên.
Làm bây giờ, cho dù tên mọt sách cứng nhắc như , đáng yêu, đối với gương mặt của , Ninh Tri thể tức giận...
Ninh Tri tiếp tục mặc thử nữa, cô chọn nhiều váy và yêu cầu bán hàng gói , đó, cô đưa Lục Tuyệt cửa hàng quần áo nam bên cạnh.
“Lục Tuyệt, mua quần áo tặng cho , vui ?” Ninh Tri lấy thẻ của Lục Tuyệt, mua quà cho , khiến vui vẻ, quá giỏi!
Ninh Tri với giọng điệu hào phóng: “Anh thể chọn quần áo tùy thích.”
Lục Tuyệt giọng điều buồn bực tới một quầy áo sơ mi màu đỏ, nhanh ch.óng liếc Ninh Tri.
Quả nhiên, mọt sách thích quần áo màu đỏ như khi.
“Anh thích cái ? Vậy thử xem.” Ninh Tri kêu bán hàng mang chiếc áo sơ mi đỏ cho cô.
Lục Tuyệt Ninh Tri đẩy phòng thử đồ: “Anh đồ, sẽ đợi ở bên ngoài.” Nói xong Ninh Tri lập tức đóng cửa .
Ninh Tri sô pha chờ đợi, cô nhận lấy nước từ nhân viên bán hàng uống từ từ, cánh cửa phòng thử đồ đóng c.h.ặ.t, Ninh Tri đột nhiên cảm thấy hứng thú chờ bạn trai nhỏ quần áo cho cô xem.
Một lúc , cánh cửa mở .
Nhìn Lục Tuyệt bước khỏi phòng thử đồ, hai mắt Ninh Tri sáng lên.
Dưới ánh đèn, chiếc áo sơ mi màu đỏ bằng lụa đỏ rực lên một ánh hào quang, bởi vì hợp với da, nó dính cơ thể của Lục Tuyệt, cổ áo mở , lộ nước da trắng ngần lạnh lùng của Lục Tuyệt, cộng thêm khuôn mặt thanh tuyển , quả thực là một yêu nghiệt.
“Chiếc váy thích hợp với ...” Nhân viên bán hàng bên cạnh tràn đầy ngạc nhiên, ít đàn ông mặc áo sơ mi đỏ, hơn nữa đàn ông tướng mạo và dáng , mặc sẽ chỉ cảm giác đầy mỡ.
Ninh Tri gật đầu, cô thừa nhận rằng Lục Tuyệt ở mặt cô ch.ói mắt.
Tiểu mọt sách chỉ là một cái rương nhỏ, bí mật mở một chút, ánh sáng sẽ lọt ngoài.
Cô bước tới chỗ Lục Tuyệt, đầu ngón tay quấn lấy cúc áo của , cẩn thận giúp cài cúc áo sơ mi: “Lục Tuyệt, .”
Đôi mắt rũ xuống của Lục Tuyệt khẽ run lên, môi mím c.h.ặ.t, một mặt trời nhỏ ló dạng trong khung hình đầu .
Ninh Tri kinh ngạc, ồ, thì thích cô khen ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-8.html.]
Ninh Tri tiếp tục khen ngợi , nhưng Lục Tuyệt đột nhiên xoay tới một hàng quần áo khác: “Đẹp thật.”
Anh chỉ một chiếc áo sơ mi ngắn tay sáng màu lạ mắt, Ninh Tri hoài nghi, đó là kiểu của một ông chú trạc 40 tuổi 50.
“Đẹp thật.” Lục Tuyệt lặp .
“Anh thích cái ?” Ninh Tri chút rõ.
Lục Tuyệt phá thiên hoang địa gật đầu, khóe miệng khẽ nhếch lên, mặt lộ một tia hổ nho nhỏ!
Ninh Tri khiếp sợ.
Khi rời khỏi cửa hàng quần áo, Lục Tuyệt đang mặc chiếc áo sơ mi màu sắc rực rỡ mà chọn, đó in nhiều hình hoa hồng đỏ lớn, thấy đầu hiển thị mặt trời nhỏ thứ hai, Ninh Tri đột nhiên cảm thấy bộ quần áo quá nóng mắt.
Sau khi nhận hai mặt trời nhỏ, Ninh Tri ngay lập tức gọi Bá Vương: “ hai mặt trời nhỏ, một đổi lấy 1% hào quang, một để cứu Lục Tuyệt.”
Giọng nhỏ như sữa của Bá Vương chút trống rỗng: “Chủ nhân, để cứu Lục Tuyệt thứ hai, cần 3 mặt trời nhỏ.”
Ninh Tri: “Không một cái?”
Bá Vương: “Độ khó tăng lên, lượng tiêu thụ sẽ tăng lên, càng cần nhiều mặt trời nhỏ hơn.”
Ninh Tri : “Tại đây cho ? Tại cảm thấy đang đây tăng giá?”
Bá Vương sợ tới mức giọng nhỏ sữa run lên: “Bởi vì chủ nhân hỏi.”
Ninh Tri: “Sau đó thì ?”
Bá Vương: “Lần thứ ba tiêu tốn 5 mặt trời nhỏ, thứ tư là 10 mặt trời nhỏ...”
“Được , câm miệng.” Ninh Tri nữa, đây là trêu đùa c.h.ế.t cô.
Ninh Tri dẫn Lục Tuyệt trở về.
Thần sắc Lục Tuyệt vô hồn.
Ninh Tri với : “Không thích màu sắc rực rỡ và quần áo màu đỏ ? sẽ mua hết cho , chỉ cần vui là .”
Cảm giác tiêu tiền thực sự sảng khoái, đặc biệt là tiêu tiền của khác.
Nội tâm Ninh Tri thỏa mãn, cô tổng cộng năm mặt trời nhỏ. Đáng tiếc là dù mua bao nhiêu bộ quần áo cho Lục Tuyệt chăng nữa thì mặt trời nhỏ cũng xuất hiện đầu .
Giống như khi cô một chiếc bánh hoa hồng cho Lục Tuyệt đây, đầu tiên cô nhận hai mặt trời nhỏ, cô cho nữa, mà nhận một mặt trời nào.
Ngay lập tức Ninh Tri đổi hai mặt trời nhỏ lấy 2% hào quang, để ba mặt trời còn để cứu Lục Tuyệt.
Lúc trao đổi với Bá Vương, cô thấy màu da tay nhợt nhạt hơn bằng mắt thường, cô vội vàng đưa tay sờ lên mặt , Ninh Tri phát hiện da mặt cô mịn màng hơn nhiều.
Niềm vui tràn ngập lông mày, tâm tình của Ninh Tri ngay lập tức cải thiện.
Lần , cô nhận 2% hào quang, bây giờ cô đổil 2% hào quang, nghĩa là cô lấy 4% linh khí từ Lâm Điềm Điềm.
Ninh Tri đầu sang một bên, cô kiễng chân lên, đến gần Lục Tuyệt đang ăn mặc đẽ: “Lục Tuyệt, ngoan như !”
Khi cô trở nhà họ Lục, bầu trời bắt đầu nhá nhem tối.
Ninh Tri đưa Lục Tuyệt nhà, cô thấy ba Lục đang ghế sô pha.
Ba Lục mặt càng khí chất uy nghiêm, điềm đạm, mặt dấu vết của thời gian, nhưng ánh mắt Lục vẫn đổi.
Chỗ đối diện là một đàn ông cao lớn, khí chất lạnh lùng, trong trí nhớ của cô, bên là Lục Thâm Viễn, nhân vật nam chính trong sách, con nuôi của nhà họ Lục, hiện đang giúp ba Lục quản lý tập đoàn Lục thị.
“Hai về ? Mau tới đây .” Mẹ Lục lộ vẻ vui mừng khi thấy Lục Tuyệt và Ninh Tri trở : “Lục Tuyệt, ba và trai của con về , con đến chào hỏi .”
Trước đó ba Lục và Lục Thâm Viễn phát triển các dự án mới ở nước ngoài, họ bay về hôm nay.
Nhìn quần áo Lục Tuyệt gì, nhưng mặt lộ vẻ thất vọng: “Hai hôm nay chơi ?”
Ninh Tri dẫn Lục Tuyệt tới, tới ghế sô pha xuống, “, con dẫn Lục Tuyệt dạo một vòng.”
Ba Lục kinh ngạc, đứa con trai nhỏ hơn nửa năm bước chân khỏi nhà họ Lục.
Mẹ Lục những giúp việc mang những túi đồ lớn : “Các con mua những thứ ?”
“Tất cả đều là quần áo của con và Lục Tuyệt, , con mới Lục Tuyệt yêu thích nhất là quần áo màu đỏ, mà là màu sắc.”
Mẹ Lục con trai thích gì? Cho dù bà yêu con trai , sở thích của khiến bà thể mua cho những bộ quần áo sáng sủa và sang trọng. Mẹ Lục nở nụ , giọng điệu chút thiết: “Nó thích nhất là màu mè. Từ nhỏ thích . Lần con đừng để nó tùy ý chọn nữa.”
Từ nhỏ thích ?
Ninh Tri liếc Lục Tuyệt đang mặc quần áo sang trọng bên cạnh, cô thể tưởng tượng Tiểu Lục Tuyệt đang mặc một chiếc áo sơ mi hoa, màu trắng dịu dàng, dáng vẻ dễ thương đáng yêu.
Chỗ chéo đối diện, một giọng nam êm dịu vang lên, giọng điệu của Lục Thâm Viễn chút quan tâm: “Hôm nay Tiểu Tuyệt ngoài, chuyện gì xảy đúng ?”
Ninh Tri: “Anh .”
Trong cuốn sách đề cập qua, nam nhân vật chính quan tâm đến tình trạng của em trai là Lục Tuyệt.
Lục Thâm Viễn với Lục: “Khi con ở nước ngoài, con phát hiện rằng một bác sĩ tâm lý lợi hại. Con sắp xếp để ông đến để điều trị cho Lục Tuyệt càng sớm càng .”
Mẹ Lục gật đầu, gần đây bệnh tình của con trai út của bà càng ngày càng nặng, bà thực sự lo lắng, Lục Thâm Viễn tìm gặp bác sĩ, điều thực sự khiến bà an tâm.
Lục Tuyệt một mực cúi gằm, im lặng.
Ninh Tri mặt sang một bên, cô thể thấy hàng mi dài của khẽ run.
Cô lặng lẽ nắm lấy tay , đầu ngón tay cào nhẹ trong lòng bàn tay , thật , nếu ngoan ngoãn ở trong lớp vỏ cứng rắn nhỏ bé của , cô thể lẻn cũng thành vấn đề.
Sau bữa tối, Ninh Tri đến phòng Lục.
“Mẹ, tìm con việc ?” Ninh Tri thấy phòng của ba và Lục nhỏ hơn phòng của Lục Tuyệt một chút.
Có vẻ như căn phòng nhất trong nhà họ Lục là cho Lục Tuyệt.
“Nào, con cạnh .” Dưới ánh đèn, đôi mắt Lục khẽ động.
Ninh Tri ngoan ngoãn xuống, Lục tìm cô chuyện gì.
Một lúc , Lục : “Bây giờ con ngủ cùng giường với Tiểu Tuyệt ?”
Trước đây Ninh Tri ngủ ghế sô pha, bao giờ ngủ chung giường với Lục Tuyệt, Lục chuyện , bởi lúc nào bà cũng gì đó với Ninh Tri, nhưng nội tâm bà luôn thoải mái. hôm nay, khi giúp việc thừa dịp Lục Tuyệt ở đó mà dọn phòng, lập tức thấy giường chăn gối của Ninh Tri, hiển nhiên là buổi tối hai ngủ cùng .
Nghe báo cáo của giúp việc, tâm tình Lục phức tạp, vui mừng, điều nghĩa là Ninh Tri bắt đầu chấp nhận Lục Tuyệt?
Biết bà cơ hội ôm cháu trai cháu gái nhỏ của ?
Mẹ Lục thích giấu giếm chuyện trong lòng nên hỏi thẳng Ninh Tri.
Ninh Tri ngờ rằng Lục hỏi chuyện , cô và Lục Tuyệt giờ là vợ chồng, ngủ với là chuyện bình thường, hơn nữa đời đàn ông nào an hơn Lục Tuyệt. Cô gật đầu: “Con với Lục Tuyệt ngủ cùng .”
Nghe , mặt Lục lộ vẻ vui mừng, nhiều lời, tháo chiếc vòng ngọc cổ tay , đeo tay Ninh Tri.
“Mẹ, cái con thể nhận .” Ninh Tri bà sưu tầm trang sức quý giá, đương nhiên thể giá trị của chiếc vòng ngọc .
“Con đeo, sớm muộn gì cũng sẽ đưa cho con.” Mẹ Lục với Ninh Tri: “Con đối xử với Lục Tuyệt.”
Ninh Tri buông tay , thể từ chối Lục, Ninh Tri hào phóng tiếp nhận, cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào: “Mẹ, đừng lo lắng, con sẽ chăm sóc cho Lục Tuyệt.”
Nói chuyện phiếm với Lục một hồi, Ninh Tri đang định rời , dậy liền thấy tường treo tấm ảnh chụp chung.
Cô thấy Lục Tuyệt nhỏ nhắn xinh xắn mặc bộ quần áo đỏ ở giữa đang Lục bế, mím môi vẻ bất đắc dĩ, ba Lục đang bên cạnh Lục, còn ở bên khác một bé đang .
Nhìn dáng vẻ của bé, trong mắt Ninh Tri lộ vẻ kinh ngạc.