Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 79

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ninh Tri đến biển chỉ dẫn, chữ đó, liền đang ở khu du lịch nghỉ dưỡng.

Nghỉ dưỡng?

Ninh Tri như nhớ gì đó, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t, trái tim giật thót.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

nhanh ch.óng tìm Lục Tuyệt.

Hồi Lục Tuyệt học năm nhất đại học, bố Lục và Lục dẫn và Lục Thâm Viễn sơn trang nghỉ dưỡng chơi. Chính tại sơn trang , Lục Tuyệt cẩn thận rơi xuống hồ, suýt chút nữa c.h.ế.t đuối, may Lục Thâm Viễn phát hiện kịp thời, nhảy xuống cứu Lục Tuyệt.

Đây là phiên bản Ninh Tri từ miệng Lục, nhưng Ninh Tri hiểu rõ bộ mặt thật của Lục Thâm Viễn. Cho nên cô tin thật lòng cứu Lục Tuyệt, nhất là câu Lục Thâm Viễn vì Lục Tuyệt mà mạng cũng cần.

Khu nghỉ dưỡng quá rộng, Ninh Tri còn nơi nào tìm Lục Tuyệt.

Cô tìm bản đồ khu nghỉ dưỡng, thấy nơi chỉ một cái hồ, cô đếm đếm, ít nhất ba cái hồ, hơn nữa còn phân ở ba khu đông – nam – tây, cách giữa ba cái đều xa.

Ninh Tri chỉ thể dựa may mắn, cái gần nhất.

Cô từng hỏi Lục, thời điểm Lục Tuyệt rơi xuống hồ là buổi chiều, nhưng cụ thể là mấy giờ thì Lục cũng rõ ràng.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Tri sắc trời, hiện giờ chắc đang là buổi sáng, ánh mặt trời bỏng rát, dù Ninh Tri cảm nhận cái nóng của vầng thái dương nhưng cũng thể cây cối bên đường mặt trời nướng cháy, lá thổi đến cong .

Cô rảo nhanh bước chân.

Đến gần hồ sen, quanh hồ ít , quanh hồ cũng rào bằng lan can cao nửa , lẽ đương nhiên Lục Tuyệt sẽ thể từ đây rơi xuống nước .

Ninh Tri nhanh ch.óng bỏ , tiếp tục tìm những cái hồ còn .

Cũng bao lâu, cô đến khách sạn gần khu du lịch, đúng lúc gặp bố Lục từ cửa bước .

Ninh Tri vui mừng hớn hở, cô vội vàng chạy đến.

mặt Lục, đột nhiên nghĩ đến việc bà thấy , cô gấp gáp, nhưng cũng thể trực tiếp hiện mặt hai , sẽ doạ họ sợ. Hơn nữa, nghĩ đến việc xung quanh còn nhiều , cô càng thể đột ngột hiện .

“Khi nãy gọi điện cho Thâm Viễn, con ? Nó với Tiểu Tuyệt đang ở ?” Mẹ Lục mặc một chiếc váy dài tinh xảo, đầu đội mũ cói, bà khoác tay bố Lục về phía .

Tâm trạng bố Lục , hàng lông mày cứng nhắc mềm vài phần, ôm nhẹ eo vợ, khoé môi kéo lên nụ , “Hai đứa đang ở bên khu phía nam.”

Khu phía nam?

Ninh Tri nhớ .

Lúc nãy cô bản đồ, phía nam cũng hồ nước, nhưng ở vị trí khuất, nổi tiếng bằng hồ hoa sen và hồ phóng sinh.

Ninh Tri để ý Lục và bố Lục đang chuyện nữa, cô gấp gáp chạy đến khu phía nam.

Khu phía nam một cái hồ nhân tạo, bởi vì ở chỗ khuất, xung quanh cũng cảnh sắc gì đặc biệt, cho nên ít khách qua .

Lục Thâm Viễn tán cây, Lục Tuyệt đang ở ven hồ gần đó, ánh mắt tối dần.

Lục Thâm Viễn từ từ tiến gần, hỏi Lục Tuyệt: “Nhìn đến chăm chú thế, trong hồ cái gì ?”

Lục Tuyệt đáp lời, đôi mắt đen bóng yên tĩnh mặt hồ, tia nắng tản làn nước toả ánh sáng lấp lánh như mạ một lớp vàng.

Người mắc chứng tự kỷ những lúc thích những thứ lấp lánh như .

Lục Thâm Viễn nhếch miệng, đúng là đồ đần, cái hồ nước cũng đến ngơ ngẩn.

Xung quanh vắng lặng một bóng , chỉ vài tiếng chim kêu.

Lục Thâm Viễn đến phía lưng Lục Tuyệt, gần như dán lưng , áp sát Lục Tuyệt, miệng lạnh, “Trong hồ còn thứ ho hơn, em xuống xem ?”

Nói xong, mặt đổi sắc đẩy Lục Tuyệt một cái.

Lục Tuyệt vững, cả sà xuống hồ nước.

Bọt nước văng lên tung toé, Lục Thâm Viễn từ cao xuống Lục Tuyệt đang vùng vẫy nước.

Anh ngu đến nỗi g.i.ế.c Lục Tuyệt ở đây, đầu óc hỏng, chỉ là cho Lục Tuyệt nếm chút mùi khổ đau thôi.

“Tiểu Tuyệt, em ráng thêm chút nữa, sắp xuống cứu em đây.” Lục Thâm Viễn mở miệng, giọng lạnh tanh, cơ thể thẳng tắp bất động bên hồ, hề chút ý tứ động đậy.

Rõ ràng đang chơi Lục Tuyệt.

Lúc Ninh Tri chạy vội đến, cô thấy Lục Thâm Viễn đang bên bờ, hai tay đút trong túi quần, từ cao xuống mặt hồ.

Xung quanh hề bóng dáng Lục Tuyệt.

Sắc mặt Ninh Tri trầm xuống, cô chạy nhanh đến, thấy Lục Tuyệt đang vùng vẫy trong hồ nước.

Lục Tuyệt bơi, cũng hô hoán kêu cứu, chỉ thể vụng về gạt nước, điên cuồng vùng vẫy, gần như sắp nước nhấn chìm.

Trái tim Ninh Tri như bóp nghẹt, đau nhói, khó chịu.

Cô hung dữ trừng Lục Thâm Viễn, đến lưng , cô tiêu hao 1 mặt trời nhỏ đổi lấy một phút chạm đồ vật.

Ninh Tri nghiến răng, dồn sức một cước đạp Lục Thâm Viễn xuống hồ.

Sau đó, cô từ một bên khác nhảy xuống.

Khác với Lục Thâm Viễn rớt xuống hồ vung lên bọt nước, khi Ninh Tri nhảy xuống, mặt nước vẫn êm đềm.

Cô cuống quýt bơi đến gần Lục Tuyệt, tay chạm đến áo liền Lục Tuyệt kéo chìm xuống hồ.

Cô ôm c.h.ặ.t lấy , cơ thể trai cứng rắn quấn lấy cô, làn da dán c.h.ặ.t.

Đôi tay Ninh Tri ôm lấy vòng eo thon gầy, cô kéo lên mặt nước.

“Lục Tuyệt.” Ninh Tri cảm nhận nhiệt độ nước, nhưng thể cảm giác nhiệt độ cơ thể Lục Tuyệt đem theo chút khí lạnh, “Đừng sợ, nhóc ôm c.h.ặ.t chị.”

Lục Tuyệt gắng sức, vô thức ôm lấy eo Ninh Tri, đôi mắt trút dần sự hoảng loạn, ịn lên hình bóng của Ninh Tri.

Âm thanh trai nhè nhẹ vang lên còn mang theo nước, như cún con bắt nạt tìm chủ, tủi : “Quỷ chị.”

Quỷ chị, đến cứu .

“Chị đưa nhóc lên bờ.” Vòng eo của Ninh Tri đôi tay cường tráng của thiếu niên ôm c.h.ặ.t, cô hiệu cho Lục Tuyệt, “Nhóc cần ôm c.h.ặ.t đến thế .” Không tiện phát huy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-79.html.]

Cơ thể áp sát cô, như dính c.h.ặ.t lấy .

Lục Tuyệt mím môi, tiếc nuối buông lỏng một ít.

Ninh Tri kéo Lục Tuyệt bơi về phía bên , thèm để ý đến Lục Thâm Viễn vẫn còn đang ngơ ngác đạp nước ở gần đó.

Cô kéo Lục Tuyệt đến ven hồ, Lục Tuyệt bò lên bậc đá vươn tay kéo Ninh Tri lên.

Quần áo Ninh Tri vẫn khô ráo.

Mà một đồ thể thao màu đỏ của Lục Tuyệt ướt đẫm, mái tóc cũng sũng nước, từng giọt từng giọt lăn theo sống mũi, sườn mặt rơi xuống.

Khuôn mặt trắng bệch, đôi môi cũng bợt màu, con ngươi đen kịt, bộ đồ màu đỏ ôm sát, cảm giác yếu đuối, quyến rũ khó tả.

Đôi mắt ướt át của Lục Tuyệt nỡ chớp mắt, “Quỷ chị.”

“Chị đưa nhóc đồ.” Ninh Tri nắm lấy tay Lục Tuyệt.

Cô thấy khuôn mặt Lục Thâm Viễn tràn đầy sự kinh hãi, nhất là lúc thấy Lục Tuyệt thế mà bơi đến ven hồ leo lên bờ, hình luôn.

Ánh mắt Ninh Tri lạnh lùng, cô nắm tay Lục Tuyệt bước về phía Lục Thâm Viễn, cô từ cao xuống Lục Thâm Viễn đang chuẩn bò lên bờ.

Cô duỗi chân đạp n.g.ự.c Lục Thâm Viễn, khiến Lục Thâm Viễn còn đang ngơ ngác nữa chìm xuống làn nước.

Nhìn Lục Thâm Viễn uống vài ngụm nước, cả thê t.h.ả.m vẫy vùng, Ninh Tri mới nắm tay Lục Tuyệt rời .

Ninh Tri đưa Lục Tuyệt về khách sạn.

Lúc qua cửa hàng trang điểm, cho thuê trang phục chụp ảnh, Ninh Tri dừng , trầm tư một lát liền với Lục Tuyệt: “Nhóc đợi chị một lát.”

Lục Tuyệt gật đầu, cả ướt đẫm ánh nắng thu hút ít ánh mắt qua .

Ninh Tri tìm một chỗ vắng vẻ tiêu hao 10 mặt trời nhỏ, đổi lấy 10 phút hiện .

Sau đó, cô đến cửa hàng mượn chủ tiệm đồ trang điểm.

Bà chủ nhiệt tình mến khách, nhất là với mấy cô gái xinh như , hào phóng cho cô mượn dùng.

Tốc độ của Ninh Tri nhanh, cô chọn phấn nền tông trầm che làn da trắng bóc và đôi lông mày thanh tú. Đôi môi hồng hào, dáng mắt cũng đổi một chút.

Về tổng thể trông vẫn xinh , nhưng che bớt vài nét, quá diễm lệ.

Ninh Tri trang điểm xong liền vội vàng chạy đến chỗ Lục Tuyệt.

Lục Tuyệt yên lặng quan sát cô vài , mím môi, từ tốn : “Xấu, chị.”

Quỷ chị, .

Ninh Tri nhớ khi cô lấy về vẻ vốn , Tuyệt Tuyệt lớn cũng vài chê cô , cô hứ một tiếng, vươn tay bẹo khuôn mặt còn đang bám nước của Lục Tuyệt, “Chị , nhóc thích nữa?”

Ánh mắt Lục Tuyệt nhẹ dịch, về hướng khác, vành tai mái tóc đen ướt đẫm khe khẽ đỏ lên, “Xấu cũng thích.”

Ninh Tri rõ, Lục Tuyệt dối.

Cô hài lòng , “Đi thôi, đưa nhóc về khách sạn.”

Tuy rằng giờ ánh mặt trời gay gắt nhưng Ninh Tri vẫn sợ Lục Tuyệt sẽ dính cảm, cô bước nhanh chân.

Cả Lục Tuyệt ướt đẫm, giá trị nhan sắc cao, tuy rằng Ninh Tri trang điểm xong diễm lệ như nhưng vẫn dễ , hai đường lôi kéo ít ánh mắt du khách.

Ninh Tri chỉ thời gian 10 phút, qua 5 phút, cô chỉ còn 5 phút.

Cô tất tả nắm tay Lục Tuyệt kéo về khách sạn.

“Tiểu Tuyệt?” Bố Lục dạo một vòng ở ngoài, Lục phát hiện mang thiếu đồ đang chuẩn về phòng lấy, ngờ gặp con trai ướt nước.

“Con thế ? Sao cả ướt sũng thế ?” Mẹ Lục vội vàng bước đến, khuôn mặt lo lắng con trai.

Ninh Tri nhẹ nhàng buông tay Lục Tuyệt, gặp Lục ở đây thật là quá, cô còn đang lo lắng tìm bà.

“Cô ơi, cô là nhà trai ạ?” Ninh Tri hỏi.

“Cháu là?” Lúc Lục mới để ý đến cô bé cạnh con trai.

“Anh trai khi nãy đẩy xuống hồ, bơi, cháu vớt lên.” Ninh Tri tranh thủ cáo trạng.

“Sao cơ? Tiểu Tuyệt đẩy xuống hồ?” Mẹ Lục hoảng hốt, “Có chuyện gì xảy ? Tại đẩy thằng bé?”

Phản ứng của bố Lục và Lục khác hẳn , ông dùng con mắt đ.á.n.h giá Ninh Tri vài , “Cháu cứu con trai chú?”

Đôi mắt bố Lục tinh tường như thấu lòng , Ninh Tri điềm tĩnh mắt ông, bình tĩnh gật đầu.

Bố Lục híp mắt, “Nếu như cháu cứu thằng bé, tại cả cháu khô ráo?”

Mẹ Lục sang Ninh Tri, cả cô bé khô ráo, khác hẳn với Tiểu Tuyệt còn đang nhỏ nước.

Tim Ninh Tri giật thót, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ bình tĩnh, bố Lục liếc mặt tìm vấn đề mà cô nghĩ đến.

Ninh Tri hồn nhiên : “Cháu xuống nước, cháu ở bờ kéo trai lên.”

Bố Lục vẫn chằm chằm cô, “Cháu cứu con trai chú, thù lao như thế nào?”

Ninh Tri vội vã lắc đầu, “Không cần ạ, ai gặp tình huống như cũng đều vội cứu thôi.”

Ánh mắt đ.á.n.h giá của bố Lục rút dần, Lục cảm kích Ninh Tri, hai họ tin tưởng lời Ninh Tri.

“Cháu cứu Tiểu Tuyệt, nhà họ Lục sẽ cảm tạ cháu thoả đáng.” Mẹ Lục xúc động, “Cháu đẩy Tiểu Tuyệt xuống hồ, cháu ? Người đó là ai, xin cháu hãy cho cô .”

Mẹ Lục dám tưởng tưởng cảnh con trai đẩy xuống hồ, thằng bé bơi. Nếu như cứu vớt, chỉ kết cục ngạt c.h.ế.t.

Chỉ nghĩ đến đây thôi Lục rụng rời chân tay, tức giận sợ hãi.

“Không Thâm Viễn vẫn luôn ở cùng Tiểu Tuyệt ? Thằng bé ? Sao hại Tiểu Tuyệt chứ?” Mẹ Lục bình tĩnh nổi, trong đầu là dấu chấm hỏi.

Ninh Tri gật đầu, “Cháu đẩy trai xuống nước.”

“Là ai?” Bố Lục, Lục đồng thanh hỏi.

Tay Ninh Tri chỉ về hướng cửa khách sạn, lúc , Lục Thâm Viễn cả nhếch nhác ướt đẫm đang tiến .

“Là .”

 

 

Loading...