Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Tuyệt thật thà đáng yêu, Ninh Tri càng ngày càng sức kháng cự với .

Nhất là những lúc đôi mắt đen óng của chằm chằm, Ninh Tri cảm giác như trong l.ồ.ng n.g.ự.c cất giấu một chú thỏ, nhảy nhót ngừng.

nhịn niết mặt , tông da Lục Tuyệt thiên hướng lạnh, làn da đến đáng ghét, cảm xúc , “Thế công việc thì ?”

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Lục Tuyệt để kệ Ninh Tri sờ mó mặt , chớp mắt, tiếp tục : “Làm việc , vẫn nhớ Tri Tri.”

Trái tim Ninh Tri run rẩy, cưng c.h.ế.t .

Lúc về đến nhà họ Lục, mặc dù Lục Nguỵ Tinh báo cáo tình huống của Lục Tuyệt ở công ty nhưng bà vẫn quan tâm, tự hỏi han con trai.

“Tiểu Tuyệt, hôm nay ở công ty quen con?” Mẹ Lục lo lắng con trai bắt nạt, dù gì cũng trợ lý theo, bà chỉ lo con thích nghi và sợ hãi khi tiếp xúc với lạ.

Ninh Tri còn lo Lục Tuyệt sẽ mấy lời hổ, một lúc , cô thấy Lục Tuyệt đáp lời “Vâng”, nữa.

Nhận câu trả lời, Lục vui mừng khôn xiết.

Bên cạnh, Lục Thâm Viễn : “Em trai thể là chuyện đáng mừng, hiện giờ em hơn so với nhiều, giống như lời chuyên gia , bệnh của em sẽ dần lên.”

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Hôm nay Lục Thâm Viễn về nhà họ Lục là bởi vì Lục Tuyệt công ty, về thám thính xem rốt cuộc xảy chuyện gì.

Mẹ Lục vui mừng gật đầu, “Giờ chuyện em nó đều đáp lời.”

Đôi mắt Lục Thâm Viễn xẹt qua tia sáng lạ, khuôn mặt lạnh lùng đem theo ý : “Quá , em trai ở công ty khó khăn gì cứ với , sẽ giúp em giải quyết ngay lập tức.”

Anh : “Anh sẽ dặn dò cấp , bảo trong nhóm nghiên cứu chăm sóc Tiểu Tuyệt nhiều hơn.”

“Hơn nữa, em trai công ty thể quá nhiều việc, từ từ quen, từ từ thích nghi, quá vội vàng.” Lục Thâm Viễn hỏi Lục, “Mẹ con tìm chăm sóc Tiểu Tuyệt ở công ty ?”

Ninh Tri híp mắt, kể từ khi bộ mặt thật của Lục Thâm Viễn, hiện giờ cho dù cái gì cô cũng đều thấy giả dối. Lục Thâm Viễn như con sói choàng lên nhiều lớp da cừu, dù bắt chước bao nhiêu cũng che giấu đôi mắt hung ác.

“Không cần tìm , Nguỵ Tinh, trợ lý của Tiểu Tuyệt . Mẹ bàn bạc với , để trợ lý cho Tiểu Tuyệt, ít nhất Tiểu Tuyệt cũng kháng cự .”

“Có trợ lý quen cũng , em trai cần tập thích nghi với khác.” Lục Thâm Viễn như trai đang quan tâm em, chủ đề chuyện với Lục đều xoay quanh Lục Tuyệt.

Mẹ Lục đến gật gù, đến cả Ninh Tri nếu bộ mặt thật của cũng suýt chút nữa tưởng rằng Lục Thâm Viễn thật lòng quan tâm em trai Lục Tuyệt , .

Ánh mắt Ninh Tri tối dần, lớp mặt nạ của Lục Thâm Viễn càng hảo, cô x.é to.ạc nó càng khó khăn. Nếu như chứng cứ xác thực, một kích trí mạng, e rằng khó đối phó với .

Lúc , Ninh Tri cảm giác bàn tay Lục Tuyệt nắm c.h.ặ.t, ngón tay thon dài của đan c.h.ặ.t tay cô, khuôn mặt mù mờ mà yên tĩnh cô.

Ninh Tri , Lục Thâm Viễn như một con hồ ly giảo hoạt còn Lục Tuyệt đơn thuần ngây ngô như một chú cún con.

bảo vệ cún con, để cho chú hồ ly nuốt chửng.

Buổi đêm, Ninh Tri kiểm kho, mặt trời nhỏ còn tồn trong kho cộng với đêm qua kiếm , tổng là 250 mặt trời nhỏ, còn thiếu 350 cái nữa.

Đêm qua cô phát hiện, miệng Lục Tuyệt cô khai quật kha khá , cố ép cũng thì sẽ mặt trời nhỏ, nhưng dồn dập trong thời gian ngắn cũng chỉ thu 1 cái, thậm chí hôn nhiều liên tiếp mới mặt trời nhỏ. Xem hoà hoãn, đợi tích .

Ninh Tri thấy cô cần nghĩ cách khai phá chỗ khác để kiếm nhiều mặt trời nhỏ hơn.

đến mặt Lục Tuyệt, quan sát từ xuống .

Trán, mũi, miệng, cằm, yết hầu, đều vắt kiệt .

Ánh mắt Ninh Tri dịch chuyển dần xuống , dừng chỗ xương quai xanh nơi cổ áo màu đỏ.

Lục Tuyệt vai rộng, hình gầy gò, xương quai xanh lộ rõ, lấp ló bên trong cổ áo màu đỏ, lộ vài phần gợi cảm.

mắt.

Ở đây sẽ mặt trời nhỏ chứ?

Đột nhiên Ninh Tri cảm thấy miệng khô, cô áp sát Lục Tuyệt, duỗi tay , đầu ngón tay bay lượn xương quai xanh của .

Một mặt trời nhỏ nhảy ngoài.

Đôi mắt Ninh Tri sáng bừng, ở đây cũng !

Ngón tay Ninh Tri nhẹ nhàng lướt qua lướt xương quai xanh của Lục Tuyệt, mặt trời nhỏ thứ hai, mặt trời nhỏ thứ ba, mặt trời nhỏ thứ tư…

Từng cái từng cái chen chui ngoài.

“Tri Tri, Tri Tri.” Lục Tuyệt căng cứng , chỗ quai xanh ngứa ơi là ngứa, như con kiến đang c.ắ.n từng ngụm từng ngụm, đau, khó chịu thoải mái.

Lực tay Ninh Tri nhẹ, cô hàng mi dài của Lục Tuyệt rung rung, mặt trời nhỏ càng ngày càng nhiều, cô hỏi , “Có thích em chạm chỗ ?”

Lục Tuyệt dối, thật thà, “Thích, thích.”

Anh thích Tri Tri chạm .

Nghe xong, Ninh Tri cong mắt, ngón tay nhẹ nhàng vẽ từng nét miêu tả xương quai xanh của , mặt trời nhỏ thứ mười, mặt trời nhỏ thứ mười một, bộ đều cô thu kho.

Dưới ánh đèn, đôi mắt hoa đào của Lục Tuyệt long lanh ánh nước, lông mi run lẩy bẩy. Xương quai xanh như Ninh Tri chơi đến hỏng, đỏ rực một mảng.

Mặt trời nhỏ thứ hai mươi nhảy , thêm nữa.

Ninh Tri tiếc nuối.

“Tri Tri.” Lục Tuyệt kéo đôi tay đang rời của Ninh Tri, đặt tay cô lên xương quai xanh, “Sờ nữa .”

Cún con thế nào là giới hạn, cũng cái gì gọi là dừng chân đúng lúc. Anh tham lam mà càng nhiều, nhiều hơn nữa.

Thẳng thắn, thành thật.

Nhìn Lục Tuyệt hé môi, gấp gáp chịu , Ninh Tri tiếp tục trêu .

Cô thu tay về, đầu tiến sát , đôi môi dừng ở xương quai xanh của Lục Tuyệt.

Cả Lục Tuyệt c**ng c*ng, cảm nhận thở ấm áp, đôi mắt dần toả ánh sáng, “Tri Tri, Tri Tri…”

Mặt trời nhỏ thứ hai mươi.

Mặt trời nhỏ thứ hai mươi mốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-76.html.]

- -----

Trong chăn, đầu Lục Tuyệt nhô bên ngoài, mái tóc ngắn màu đen rối bù, vài sợi tóc mái vểnh lên, vành tai thoáng hồng mà vị trí xương quai xanh chỉ đỏ ch.ót mà còn hai vết răng nhỏ nhỏ, như c.ắ.n hai ngụm.

Anh như tên nhóc đáng thương, ngây ngô Ninh Tri, đôi mắt chìm trong sự yêu thích và vài phần thoả mãn.

Anh cứ cảm thấy, càng đạt nhiều hơn, sẽ càng thoải mái hơn.

Ninh Tri đếm mặt trời nhỏ thu , tổng cộng 80 cái, cộng thêm đó 250 mặt trời nhỏ, tổng 320 cái, còn thiếu 280 mặt trời nhỏ nữa.

Vẫn đủ, nhưng khi nãy cô ép khô chỗ xương quai xanh , hiện giờ đến một cái mặt trời nhỏ cũng ép , chỉ thể để đó, qua thời gian nữa tiếp tục.

“Tri Tri, Tri Tri.” Bàn tay Lục Tuyệt trong chăn móc lấy ngón tay Ninh Tri, l.ồ.ng n.g.ự.c đập rộn ràng từng tiếng từng tiếng, thích sự động chạm của Tri Tri, cũng thích Tri Tri hôn.

Chỉ cần là cô , đều thích.

Chuyện Ninh Tri tham gia biểu diễn mừng ngày kỷ niệm thành lập trường chỉ đến tai Lục mà bà ngoại Tống, ông nội Ninh đều .

Cô cật lực giải thích bản chỉ năm câu thoại, diễn vai chị kế ác độc của Lọ Lem quan trọng, bọn họ cần đặc biệt đến xem cô biểu diễn.

Nhất là ông nội Ninh tuổi cao, cơ thể cũng , Ninh Tri ông vất vả đường xá xa xôi.

mà ý ông cụ quyết, “Lúc nhỏ con biểu diễn ở trường học ông cơ hội chiêm ngưỡng, hiện giờ khó lắm mới cơ hội xem con biểu diễn ở đại học, ông thể bỏ lỡ.” Lời đến là thương tâm, khiến cho Ninh Tri cảm giác ông cụ ở đầu bên điện thoại đang chuẩn gạt nước mắt.

Ninh Tri mềm lòng, chỉ thể đồng ý.

Đến cả bà ngoại Tống, trong điện thoại cũng hỏi thời gian lễ kỷ niệm thành lập trường của cô đến ba , bà cụ cũng cháu dâu biểu diễn bao giờ, nhất định xem.

Ninh Tri còn cách nào, cũng đành đồng ý.

Còn Lục, văn chương hoa mỹ là dẫn Lục Tuyệt ủng hộ cô.

Ninh Tri hiểu, vai diễn chị kế Lọ Lem chỉ năm câu thoại thì cần ủng hộ cái gì.

Trong phòng nghiên cứu.

Lục Tuyệt yên lặng gõ bàn phím, nhưng đôi tai dỏng lên, đồng nghiệp trêu đùa.

“Cậu xem đây giống tiền ? Tiền lương hàng tháng đều nộp cho vị trong nhà .”

Khoé môi Lục Tuyệt vểnh lên, tiền của đều đưa cho Tri Tri hết .

“Cô mỗi tháng chỉ cho vài trăm tiền tiêu vặt, cũng may tích quỹ đen.” Đồng nghiệp khuôn mặt đắc ý.

“Chị dâu mà giấu quỹ đen, kiểu gì cũng cho tay.”

“Anh ngu, quỹ đen giấu kĩ lắm, cô chắc chắn tìm .”

Lục Tuyệt chớp mắt, tiền của đều là của Tri Tri, giấu quỹ đen.

“Anh, đúng là cao tay.” Đồng nghiệp nam trẻ tuổi thổi phồng.

“Cái tính là gì, hàng vạn chiêu, dù chọc cô tức đến như nào cuối cùng vẫn sóng êm biển lặng.” Đồng nghiệp nam kết hôn đắc ý, “100% hiệu quả.”

“Anh, chiêu gì thế?”

“Dỗ cô , phụ nữ là dỗ dành, cật lực dỗ dành, cái gì cũng đều là của , vợ .”

Đồng nghiệp nam truyền thụ: “Một khi chọc vợ tức giận thì nhanh ch.óng nhận , hiệu quả lệch phát nào.”

Lục Tuyệt nghiêm túc , học , dỗ dành Tri Tri.

Tất cả đều là của , Tri Tri sai.

Đồng nghiệp nam trẻ tuổi ghét bỏ, “Thế tí chất đàn ông nào cả.”

“Cậu hiểu, so bì thắng thua với vợ để gì? Cậu đạt cái gì? Còn bằng rộng lượng một chút, nhận thua . Cậu chất đàn ông, đấy là chuyện giường, còn xuống giường thì lời vợ.”

“Nói chung là thế , giường là đàn ông, nắm quyền chủ động, dẫn dắt. Bình thường ưỡn ưỡn ẹo, tính toán chi li, dỗ dành vợ.”

Lục Tuyệt cụp mi run run, nhanh ch.óng ghi nhớ, nắm quyền chủ động, chọc Tri Tri tức giận.

“Lại , vợ trông xinh xắn, hồi còn học, cô nhiều theo đuổi. cưng chiều, đối với cô , cô khác cướp ?” Đồng nghiệp nam bùi ngùi .

Đôi môi Lục Tuyệt mím c.h.ặ.t, Tri Tri xinh , Tri Tri đang học, sẽ cướp Tri Tri.

“Trường học là nơi nhiều con trai, nhất là mấy đàn em, thích các đàn chị xinh . Khi một trai theo đuổi vợ , đương nhiên, sức hấp dẫn của lớn hơn, ánh mắt vợ lắm mới chọn đấy.”

Đồng nghiệp nam trẻ tuổi trêu, “Anh, ai như tự khen ?”

Đối phương tiếp tục cảm thán, “Cũng may mắn lúc đó đến trường tìm vợ, nếu dễ mấy trai đó nhân cơ hội chen .”

Đôi tai chui lớp mũ áo hoodie đỏ của Lục Tuyệt khẽ động, đồng nghiệp đang những gì nữa .

Đôi môi mím c.h.ặ.t.

Lục Tuyệt thế nào là cảm giác nguy hiểm, nhưng lo sợ Tri Tri sẽ mấy sinh viên nhỏ ở trường học bắt mất.

Lúc Ninh Tri đến nhà, Lục Tuyệt sớm tan ca về nhà.

Trong phòng mở đèn, ánh sáng ảm đạm, Lục Tuyệt sớm thích nghi với bóng tối.

Hôm nay mặc chiếc hoodie màu đỏ, đội mũ áo lên, bọc kín bản , trông lạc lõng đáng thương.

Nhìn thấy cô tiến , nhanh ch.óng bước lên, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.

“Sao ?”

Ánh mắt Lục Tuyệt gấp gáp, còn mang theo chút rụt rè, từ yết hầu phát vài tiếng ậm ừ mới chầm chậm mở miệng: “Sinh viên nhỏ, .”

Ninh Tri ngơ ngác, hiểu vì Lục Tuyệt . mà cô so với càng thiếu thốn cảm giác an , cần càng nhiều tình yêu và lòng bao dung.

Ninh Tri đáp: “Ừm, nhất.”

Đôi mắt Lục Tuyệt sáng lên, học đằng chân lân đằng đầu, còn đòi quyền lợi: “Tri Tri chỉ thích , Tri Tri chỉ .”

Lục Tuyệt rầm rầm rì rì đòi yêu như , thơm ngon hơn nhiều so với mấy sinh viên nhỏ ở trường.

Con ngươi Ninh Tri là ý , “Ừm.”

 

 

Loading...