Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngày thứ hai, ánh nắng lạc xuống ban công, gió nhè nhẹ thổi bay rèm cửa, trong phòng an tĩnh thư thái.

Khi Ninh Tri tỉnh , cô thấy Lục Tuyệt vệ sinh cá nhân xong xuôi, đang quần áo.

Trên tay cầm chiếc áo sơ mi hoa màu đỏ, đang chuẩn tròng lên .

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Tri nhanh ch.óng bật dậy bước qua, cô uyển chuyển dỗ dành : “Hôm nay đến công ty, cần ăn diện trai đến .”

Con ngươi đen nhánh của Lục Tuyệt ngơ ngẩn cô.

Ninh Tri chọn từ trong tủ quần áo của Lục Tuyệt một chiếc áo sơ mi màu đỏ, chất liệu tơ tằm trơn mượt ôm da, xúc cảm .

Ninh Tri dối chớp mắt, “Mặc cái , mặc sơ mi hoa trai quá, em lo ở công ty thấy sẽ thích , cướp thì , em sẽ đau lòng lắm đó.”

Vành tai Lục Tuyệt đỏ, đôi mắt run nhẹ, quả quyết : “Cướp , .”

Anh Lục Tuyệt, “Của Tri Tri, cướp .”

Anh là của Tri Tri, khác cướp .

Ninh Tri chọc , hôm nay độ ngọt của Lục Tuyệt vượt quá tiêu chuẩn .

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

“Vậy mặc bộ , bộ tay để khi ở nhà mặc.” Ninh Tri chớp mặt với , “Chỉ mặc cho em .”

Khoé miệng Lục Tuyệt cong lên, lộ lúm đồng tiền nho nhỏ, gật đầu lặp lời Ninh Tri, “Chỉ mặc cho Tri Tri xem.”

Ninh Tri thấy Lục Tuyệt càng ngày càng dễ dỗ, nhịn niết mặt , “Hôm nay cố gắng việc, nếu chuyện thì nhắn tin cho em.”

Hôm nay cô đến trường học, thể đến công ty cùng Lục Tuyệt.

Lục Tuyệt đồng ý, “Kiếm tiền, nuôi Tri Tri.”

Anh thể nuôi Tri Tri.

Lục Tuyệt hề , lợi tức mỗi năm đổ về thẻ cũng đủ Ninh Tri tiêu xài cả đời hết.

Dùng xong bữa sáng, trợ lý của Lục Tuyệt – Nguỵ Tinh đến nhà họ Lục.

Nguỵ Tinh và Lục Tuyệt là bạn đại học, thêm việc đó từng học khoá học tâm lý, cũng giao tiếp với nhiều bệnh nhân mắc chứng tự kỷ. Có Nguỵ Tinh ở bên cạnh giúp đỡ, chăm sóc Lục Tuyệt, Lục yên tâm hơn nhiều.

“Sắc mặt Lục thiếu gia hôm nay trông , tinh thần.” Nguỵ Tinh Lục Tuyệt vẫn như thích mặc đồ đỏ, hề ngạc nhiên, “Chào buổi sáng, Ninh tiểu thư.”

“Chào, trợ lý Nguỵ.” Ninh Tri phát hiện Nguỵ Tinh thích , khiến cũng vui lây. Cô dần hiểu vì thể trở thành trợ lý của Lục Tuyệt, cô mong Nguỵ Tinh thể giúp Lục Tuyệt trở nên cởi mở hơn, “Nhờ chăm sóc Lục Tuyệt ạ.”

“Không trẻ con, cần chăm sóc.” Lục Tuyệt mím môi, chầm chậm .

Anh đứa trẻ, cần khác chăm lo.

Ninh Tri dở dở , “Được , chúng buổi tối gặp.” Cô giúp Lục Tuyệt chỉnh cổ áo.

Lục Tuyệt chằm chằm Ninh Tri vài giây, , vài giây, cứ lặp như .

Một ngày gặp Tri Tri, nhiều thêm chút.

Trước khi bệnh tình Lục Tuyệt trở nặng, từng công tác ở phòng nghiên cứu phát triển trí tuệ nhân tạo trướng công ty một thời gian.

Đối với , ở nhóm nghiên cứu hề lạ mặt, khi việc, đều vui mừng. Lục Tuyệt ít , năng lực mạnh, ở đó, cả nhóm nghiên cứu như mở h.a.c.k .

“Thiếu gia Lục Tuyệt, phòng việc của gần đây đang sửa sang , nên tạm thời chịu thiệt chút, chung với chúng .” Nguỵ Tinh với Lục Tuyệt.

“Ừm.” Khuôn mặt của Lục Tuyệt hướng lạnh, khi chuyện trông càng lạnh lùng.

Lục Tuyệt đầu việc ở đây, trong nhóm đều là quen, họ sôi nổi tiến đến bắt chuyện với .

Một thanh niên mặc chiếc áo sơ mi màu xanh lam tiến lên , “Lục thiếu gia, chào mừng trở về.”

“Trước đây rời nhóm, đều nhớ .” Một trai mũm mĩm, đeo kính mắt chen qua .

“Lục đại thần, vui vì việc cùng .” Một chiều cao khiêm tốn, trông khá thẹn thùng, kích động : “Lần thì đừng nữa, chúng dạo đang nghiên cứu hạng mục mới.”

Mọi nhiệt tình với sự của Lục Tuyệt, nhưng đều tính của , ai điều tiến lên bắt tay hoặc vỗ vai .

Lục Tuyệt nhấc mắt, ánh mắt lướt nhanh qua đám , nhấp môi, một lúc mới chầm chậm mở miệng: “Cảm ơn.”

Lúc , trưởng nhóm Tần An bước đến, “Các thành xong công việc hết ? Còn mau tranh thủ thời gian.”

Cậu nhân viên mặt thẹn thùng gãi gãi đầu, vội vàng đáp: “Vâng, lão đại.”

Tuổi tác Tần An lớn, hơn bốn mươi tuổi, tính tình phóng khoáng, giọng sang sảng, “Lục thiếu gia, chào mừng . Gần đây hạng mục mới, cũng hiểu nhiều, lát bảo giới thiệu tỉ mỉ, nếu như vấn đề cứ tìm lúc.”

Ông nhận điện thoại từ cấp , đặc biệt dặn dò chú ý kỹ đến Lục Tuyệt. Tần An vì chuyện mà phản cảm với Lục Tuyệt, ngược , ông còn mừng vì Lục Tuyệt , dù gì năng lực của cũng mạnh.

Lục Tuyệt nhẹ nhàng đáp lời, “Ừm.”

Nguỵ Tinh cầm theo tài liệu, với Lục Tuyệt: “Hiện giờ hướng nghiên cứu chính của chúng là nhận trạng thái cảm xúc của dùng, dựa tính cách của họ mà xây dựng trí tuệ nhân tạo thể đối đáp và giao tiếp một cách chính xác…”

Hạng mục trí tuệ nhân tạo của bọn họ còn thể áp dụng trong lĩnh vực trị liệu cho bệnh nhân mắc chứng tự kỷ, mô phỏng âm thanh mà bệnh yêu thích, hấp dẫn sự chú ý của họ, giao tiếp với họ, thậm chí còn thêm nhiều tính năng khác nữa.

Cho dù đây là vì lòng riêng của tập đoàn, là vì lợi nhuận, hạng mục đều giá trị nghiên cứu lớn.

Lục Tuyệt im lặng , Nguỵ Tinh lo lắng tiếp nhận nhiều thông tin đến như , nên cố ý chậm .

Ninh Tri đến trường học, đường , trong lòng cô cứ nhớ mãi chuyện Lục Tuyệt đến công ty.

Mà lúc , cô đột nhiên chặn .

“Xin chào bạn học Ninh.” Một trai diện sơ mi trắng nhảy từ góc nào, mặt cô.

Ninh Tri .

“Mình tên là Thẩm Quát, lớp ba khoa Công nghệ thông tin.” Chàng trai hình cao gầy, cộng thêm khuôn mặt khôi ngô, ánh nắng, diện một kiện sơ mi trắng, cảm giác thiếu niên lấp lánh ánh mặt trời, “Mình thể thêm bạn với bạn ?”

Trên diễn đàn trộm đăng ảnh góc nghiêng của Ninh Tri, chỉ với một ánh , liền thích mê.

Sau đó cứ hỏi thăm lớp của Ninh Tri mãi, còn chú ý đến thời khoá biểu của cô, hôm nay ở đây ôm cây đợi thỏ.

Rất rõ ràng, trai ít khi chủ động tỏ tình như , khuôn mặt vương vãi nét hổ, “Mình quen với bạn.”

Trước đây chỉ Ninh Tri từ xa, hôm nay đối diện với cô ở cự ly gần, thấy cô càng xinh .

Làn da Ninh Tri trắng nõn, ánh mặt trời chiếu xuống còn rõ cả lỗ chân lông, ngũ quan tinh tế như tỉ mỉ chạm khắc, mỗi góc cạnh đều đủ, đến đôi mắt cũng sáng trong dập dềnh ánh nước.

Chàng trai Ninh Tri một cái, hổ đến đỏ lừ mặt.

Ninh Tri ngạc nhiên, nhưng mặt vẫn giữ sự bình thản, “Xin , thích .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-75.html.]

Chàng trai ngạc nhiên cô, gần đây luôn chú ý đến Ninh Tri, bình thường đều thấy cô độc lai độc vãng, trai nào lởn vởn bên cạnh.

Nhìn khuôn mặt xinh động lòng , từ bỏ.

Nhìn sự giằng xé trong nội tâm trai, Ninh Tri trực tiếp từ chối: “Bạn trai của ở trong trường, xin , hứng thú kết bạn với .”

“Cậu sợ bạn trai ghen ?” Chàng trai nhịn chất vấn, cho dù Ninh Tri bạn trai, bọn họ vẫn thể bạn bè mà, ngày nào đó cô chia tay, thể….

“Ừ, sẽ ghen.”

Nếu Lục Tuyệt mà cướp cô , cô thể tưởng tượng dáng vẻ cúi gằm đầu, lạc lõng mà cố chấp “Tri Tri, của .”

là đồ đáng yêu, khiến đau lòng.

nỡ bắt nạt như .

Ninh Tri lờ ánh mắt xoắn quýt và vùng vẫy của trai, cô vòng qua đối phương rời .

Đến phòng học, Ninh Tri như cũ mà chọn vị trí cuối cùng, vô cùng kín tiếng.

Thế nhưng hiện giờ hào quang của cô lấy bộ, nhất là khi lấy 2% hào quang cuối cùng , hiện giờ Ninh Tri đến ch.ói mắt, đến giọng cũng khiến nhũn cả tai.

Đến Lục Tuyệt cũng thích cô rủ rỉ bên tai.

Hiện giờ cho dù Ninh Tri khiêm tốn cũng khiêm tốn nổi, khoảnh khắc cô tiến phòng học cũng thu hút ít ánh mắt.

Lúc , lớp trưởng cầm theo một quyển vở bước đến hàng cuối, tiến đến chỗ của Ninh Tri.

“Có chuyện ?” Ninh Tri lớp trưởng.

Châu Thanh ở cự ly gần thấy khuôn mặt xinh của Ninh Tri, cô phấn khích, chút ngại ngùng, “Ninh Tri, sắp đến lễ kỷ niệm ngày thành lập trường, hiện giờ lớp còn một tiết mục, cải biên cô bé Lọ Lem, chọn một nhân vật .”

“Nhất định lên sân khấu ?” Ninh Tri hỏi cô .

“Cả lớp đều tham gia, hoặc là thể chuẩn màn biểu diễn tài năng.” Lần kỷ niệm năm mươi năm thành lập trường, khá là quan trọng, cho nên mỗi lớp đều đăng ký ba tiết mục biểu diễn.

Ninh Tri thể từ chối, chỉ đành hỏi: “Vậy còn những nhân vật nào thể chọn?”

Lớp trưởng đưa vở cho cô, “Cậu thể chọn những nhân vật gạch.”

Ninh Tri tuỳ tiện qua, “Cái .”

Châu Thanh ngón tay trắng ngần, thon thả đến quá đáng của Ninh Tri chỉ lên góc quyển vở, ngạc nhiên, “Cậu chắc chắn?”

“Ừm.” Ninh Tri lời kịch chỉ năm câu, cô gật đầu, “Mình chắc chắn.”

Châu Thanh lên khuôn mặt diễm lệ đến quá đáng của Ninh Tri, tiếc rẻ , “Được , sẽ diễn nhân vật chị kế ác độc của Lọ Lem.”

Ninh Tri đồng ý.

Tan học, Ninh Tri nhận tin nhắn của Lục Tuyệt.

Kho báu lớn Tuyệt Tuyệt: ……

Tri Tri: Anh gì thế? Đã quen với công việc ?

Kho báu lớn Tuyệt Tuyệt: Quen .

Tri Tri: Anh nhớ em ?

Kho báu lớn Tuyệt Tuyệt: Ừm

Tri Tri: Lát nữa em tan học sẽ đón tan .

Kho báu lớn Tuyệt Tuyệt: Ừm

Tri Tri: Không lạnh lùng như , gửi cả biểu tượng cảm xúc

Kho báu lớn Tuyệt Tuyệt: [Biểu trượng cảm xúc: mặt trời]

Ninh Tri mặt trời nhỏ gửi, nhịn rộ, cũng cô thích mặt trời nhỏ nha.

Tan học, Ninh Tri dặn tài xế lái xe đến công ty đón Lục Tuyệt.

Xe dừng cao ốc, cô gọi điện thoại với lầu, “Anh tự xuống em lên đón?”

“Anh xuống.”

Ánh mắt hóng chuyện của liếc Lục Tuyệt, khuôn mặt lạnh lùng cảm xúc của nở một nụ nhẹ, bọn họ ngạc nhiên đến hít một ngụm khí lạnh.

Trong ấn tượng của bọn họ, Lục Tuyệt lạnh lùng cứng nhắc, hề .

nhịn tò mò đụng đụng tay Nguỵ Tinh, “Lục thiếu gia đang chuyện điện thoại với ai đấy?”

Nguỵ Tinh đẩy kính, “Chắc là Ninh tiểu thư, vợ .”

Cái gì cơ?

Lục Tuyệt kết hôn ?

Cả đám bọn họ trừ lãnh đạo kết hôn, còn đều là ch.ó độc , Lục Tuyệt giờ thế mà cũng thoát ế ?

Trước bọn họ còn cho rằng khi cả nhóm đều kết hôn, kiểu tính cách và bệnh tình như Lục Tuyệt cũng sẽ độc cả đời.

Hiện giờ ai nấy mặt đều vả bôm bốp, lời hứa cùng thoát ế chỉ bọn họ tưởng thật.

Lục Tuyệt đeo balo màu đỏ, với Nguỵ Tinh: “Tri Tri đón .”

Nguỵ Tinh chạy đến, “Lục thiếu gia, cùng với xuống tầng.”

Mọi bóng dáng nhanh nhẹn của Lục Tuyệt, hâm mộ đố kỵ, vợ đến đón tan , đúng là ngược cẩu.

Ninh Tri Lục Tuyệt xuống lầu, cô mở cửa xe cho .

“Anh vất vả , trợ lý Nguỵ.”

“Đây là bổn phận của , Lục thiếu gia, ngày mai gặp .” Nguỵ Tinh bên cạnh.

Lục Tuyệt nhớ nhung Ninh Tri, đáp lời Nguỵ Tinh mà gấp gáp nắm tay Ninh Tri, kéo cô xe.

“Hôm nay thế nào?” Ninh Tri vuốt mái tóc rối loạn của .

Cũng hai hàng nút cùng bung , lộ xương quai xanh và yết hầu, nở rộ làn da trắng, gợi cảm đến đòi mạng.

Mà đôi mắt Lục Tuyệt thuần khiết, trong sáng, ngây thơ và gợi cảm đan xen, âm thanh trầm thấp vờn quanh: “Nhớ Tri Tri.”

Mặt Ninh Tri đỏ bừng, “Em đang hỏi hôm nay những gì?”

Khuôn mặt Lục Tuyệt đầy chân thành, “Nhớ Tri Tri.”

Cả ngày hôm nay đều nhớ Tri Tri.

 

 

Loading...