Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ninh Tri kìm bảo , “Mùa đông mới cần ấm giường, bây giờ đang mùa hè, cần thiết.”

Lục Tuyệt chớp mắt, giả vờ nhưng thấy, về chăn ngủ.

Ninh Tri thấy, Lục Tuyệt như yêu tinh ngây ngốc, luôn dụ dỗ cô điều .

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Cô chợt nhớ lời Bá Vương từng , xuyên cần tiêu hao 600 mặt trời nhỏ. Hôm nay cô đổi lấy 2% hào quang, chỉ còn 86 mặt trời nhỉ, con 600 còn cách quá xa.

Nghĩ đến đây, Ninh Tri dịch gần Lục Tuyệt, dụ dỗ , “Muốn hôn hôn ?”

Đôi mắt Lục Tuyệt sáng lên, “Muốn.”

Anh hề cách từ chối, chỉ bản thích mật cùng Tri Tri.

Ninh Tri nâng , áp lên l.ồ.ng n.g.ự.c Lục Tuyệt, cô cúi đầu, đôi môi đặt xuống trán Lục Tuyệt một nụ hôn.

Cảm giác mềm mại trán truyền tới, Lục Tuyệt gấp gáp nhắc nhở Ninh Tri: “ , sai .”

Tri Tri hôn sai chỗ .

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Tri , “Cái gì sai ?”

Lục Tuyệt mím mím môi, âm thanh trầm thấp vang vọng giữa đêm tối, “Hôn chỗ .” Ngón tay chỉ chỉ môi.

Ánh mắt Ninh Tri đong đầy ý , “Không vội.”

Cô thu hoạch 1 mặt trời nhỏ nhảy từ khung đầu Lục Tuyệt , dù chỉ 1 cái nhưng cũng lãng phí

Đôi môi dần trượt xuống , rơi sống mũi cao thẳng của Lục Tuyệt, thu hoạch mặt trời nhỏ thứ hai.

“Tri Tri, Tri Tri…”

Lục Tuyệt gấp gáp, lông mày ngứa ngáy, đầu mũi cũng tê tê, nhưng con muỗi đang vờn quanh đó c.ắ.n một ngụm.

Ninh Tri nảy lên ý đồ , cố ý trêu , đôi môi nhẹ nhàng chạm khoé miệng , mặt trời nhỏ thứ ba nhảy .

Bàn tay buông lơi của Lục Tuyệt nắm c.h.ặ.t, đè nén ý nghĩ ôm c.h.ặ.t cô.

Khoé miệng của Lục Tuyệt chút lạnh, Ninh Tri cố ý dừng hai giây, rời , trong phút chốc Lục Tuyệt giữ .

Con thỏ nhỏ ép quá cũng c.ắ.n , chứ đừng đến Lục cún con trêu đến nhừ .

Sự chống trả cưng dữ, ngay tại lúc Ninh Tri rời , ngẩng đầu đáp trả, dính đến c.h.ặ.t chẽ, đó đôi tay giữ c.h.ặ.t gáy Ninh Tri, kéo cô về phía .

Tự động tay, cơm no áo ấm.

Mặt trời nhỏ thứ mười ba nhảy .

IQ của Lục Tuyệt vấn đề, chỉ là tiếp nhận thông tin chậm, cung phản xạ dài với chút chướng ngại về ngôn ngữ. Sau vài sự chỉ dẫn của Ninh Tri, mở mang ít.

Ninh Tri ngơ luôn, vốn dĩ cô còn trêu Lục Tuyệt, ai ngờ chịu sự trêu chọc, chủ động xuất kích.

Lục Tuyệt nghiêm túc, trúc trắc mà mơ màng khai phá từng ngóc ngách trong miệng Ninh Tri, đến cuống lưỡi cũng bỏ qua.

Mặt trời nhỏ thứ hai mươi ba.

Mặt trời nhỏ thứ ba mươi ba.

Mặt trời nhỏ thứ bốn mươi ba.

Đôi mắt Ninh Tri rủ xuống, chìm trong tròng mắt đen bóng của Lục Tuyệt. Anh chằm chằm cô, hôn đến nồng cháy, trong đôi mắt đôi phương đều là hình bóng của , cô hổ đến nỗi đầu ngón chân cuộn tròn .

Lục Tuyệt tham lam hút lấy, yết hầu thi thoảng phát tiếng rên trầm thấp, Ninh Tri hộp tâm trạng đầu ngừng mặt trời nhỏ nhảy , cô vui đến nhường nào.

Mặt trời nhỏ sáng lấp lánh ngừng bay về phía cô, gần như ch.ói loà mắt.

Một lúc , hô hấp Ninh Tri gần như đoạt hết, đôi mắt óng ánh nước, mặt nóng bừng, đến cần cổ cũng như sắp cháy đến nơi, cô nhẹ nhàng lùi .

Đôi mắt ướt át của Lục Tuyệt mơ màng cô, như còn tiếp tục.

Ninh Tri phát hiện mặt trời nhỏ ở khung đỉnh đầu Lục Tuyệt đang dần dần ít .

Ban đầu là mười mặt trời một hàng, biến thành năm mặt trời một hàng.

Hiệu quả giảm sút ? Có nghĩa là độ khó để gom đủ 600 mặt trời nhỏ tăng lên?

Ninh Tri kiểm kho, khi nãy thu hoạch 103 mặt trời nhỏ, cộng thêm 86 mặt trời sẵn, tổng cộng 189 mặt trời nhỏ, còn thiếu nhiều.

Ninh Tri ánh mắt bất mãn của Lục Tuyệt, cô cúi đầu nhẹ nhàng c.ắ.n lên môi , “Anh vui lên nhé.”

Đôi mắt Lục Tuyệt sáng bừng, “Tri Tri, nữa.”

Ninh Tri ngẩng đầu mỏi, cô lên giường, cố gắng định thở, “Anh tự đến .”

Nghe xong, Lục Tuyệt phản ứng cực nhanh, như chú ch.ó săn nhỏ mạnh mẽ xoay , đè lên Ninh Tri, mừng rỡ mà sáp gần, “Tri Tri thơm, Tri Tri ngọt…”

“Im miệng, chuyện.” Ninh Tri mắc cỡ đến mặt cũng bốc cháy .

Đôi tay Lục Tuyệt bám c.h.ặ.t lấy Ninh Tri, ngón tay thon dài đan c.h.ặ.t ngón tay cô, yết hầu trượt lên xuống ngừng.

Lục Tuyệt lòng tham đáy, mặt trời ngừng nhảy từ khung đỉnh đầu , sáng rọi một vùng.

Sắc đêm dần nồng.

Bên khác, Lâm Điềm Điềm hotsearch mạng, tức đến cả run rẩy, nhất là những comment nhạo cô , còn tâng bốc Ninh Tri, cô gần như cảm giác m.á.u dồn lên cổ họng.

Tức ói m.á.u.

thế mà thành hòn đá kê chân cho Ninh Tri, trở thành lá xanh nền cho Ninh Tri, y hệt như trong giấc mơ, chỉ cần Ninh Tri xuất hiện, ánh mắt của tất cả đều hướng về cô .

Lâm Điềm Điềm nghiến răng, cô gọi điện thoại cho quản lý, “Tại hạ hotsearch xuống?”

Nghe thấy tiếng chất vấn lạ truyền từ điện thoại, quản lý bực tức , “Cô là ai?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-74.html.]

Lâm Điềm Điềm tức xì khói, “Lâm Điềm Điềm.”

Quản lý đầu điện thoại bên kinh ngạc đến nên lời, cô nhanh ch.óng cuộc gọi hiển thị điện thoại, xác nhận đúng là cuộc gọi của Lâm Điềm Điềm, “Điềm Điềm? Giọng em thế? Cảm cúm ? Khi nãy chị tiếng em.”

Lâm Điềm Điềm giải thích nhiều, cô hỏi : “Tại hạ hotsearch xuống.”

Quản lý giải thích: “Chị đang liên hệ , em yên tâm, đợi lát nữa hotsearch sẽ biến mất.”

Cô hỏi: “Điềm Điềm, mặt của em thế? Em còn mấy quảng cáo chờ , em còn xuất hiện, bên nhãn hàng sẽ kiện em vi phạm hợp đồng đó.”

Giờ ngọc bội vỡ nát, thể đoạt hào quang, Lâm Điềm Điềm với khuôn mặt hiện tại của bản đừng nhắc đến quảng cáo, đến việc lộ mặt fans cũng là một vấn đề.

“Mấy hoạt động gần đây chị giúp em huỷ .”

“Huỷ hết? Điềm Điềm, vi phạm hợp đồng trả một khoản tiền phạt kếch xù đấy, mà mấy hoạt động lận, nhiều tiền đền bù như em…” Quản lý nhớ đến Lâm Điềm Điềm là con dâu nhà họ Lục, cái thiếu nhất chính là tiền.

“Em sẽ chi trả.” Cho dù hiện tại cô quảng cáo, bên nhãn hàng cũng sẽ chấp nhận diện mạo hiện giờ của cô , cô nhất định chịu khoản phí vi phạm hợp đồng.

Nếu như , còn bằng cô chủ động huỷ bỏ hợp đồng.

Quản lý tiếp tục khuyên nhủ: “Em chắc chắn?”

Lâm Điềm Điềm với cô : “Chị giúp em hẹn bác sĩ.”

Công ty sẽ sắp xếp cho nghệ nhân trướng phẫu thuật thẩm mỹ, tinh chỉnh, tút nhan sắc.

Trước hào quang, giá trị nhan sắc cao, cần đụng chạm d.a.o kéo. Hiện tại, Lâm Điềm Điềm nghĩ kỹ , nếu lấy hào quang, thì cứ dựa theo dáng dấp khi mà chỉnh sửa.

Quản lý xem video, diện mạo Lâm Điềm Điềm đổi lớn, hiện giờ thấy yêu cầu cỉa cô liền hiểu rõ, “Ừm, chị sẽ giúp em hẹn.”

Lúc , Lục Thâm Viễn , Lâm Điềm Điềm vội vàng cúp điện thoại.

dịu dàng, nhẹ giọng : “Thâm Viễn, .”

Lâm Điềm Điềm bước đến, cô tủi nhào lòng Lục Thâm Viễn kể khổ.

Vậy mà một giây , Lục Thâm Viễn mệt mỏi kháng cự sự tiếp xúc thể với cô , “Sao thế?”

Lâm Điềm Điềm thấy Lục Thâm Viễn như ôm chầm lấy cô , cô ngẩn .

Một lúc , hoà hoãn biểu cảm, cô : “Video hôm nay em tạt rượu ở nhà bà ngoại đăng lên mạng , cư dân mạng đều đang nhạo em.”

“Anh sẽ sai xoá .” Phản ứng Lục Thâm Viễn lớn lắm.

Lâm Điềm Điềm ngẩn , “Chắc là Ninh Tri bảo đăng video lên mạng, cô bêu em, comment phía khen cô , còn là lời hạ thấp em, cô em mặt.”

Lục Thâm Viễn nhăn mày, “Anh sẽ cử điều tra kỹ, nếu như thật sự là do cô , sẽ với bố .”

Lâm Điềm Điềm vui mừng mặt, hiện giờ bố thiên vị Ninh Tri rõ ràng, nếu như họ Ninh Tri lưng cũng là dạng tiểu nhân giở mánh khoé chắc chắn sẽ chán ghét Ninh Tri.

“Thâm Viễn, với em quá.” Lâm Điềm Điềm bóp giọng, nũng nịu cảm ơn.

Đôi mắt đen thẳm của Lục Thâm Viễn vợ đột nhiên trở nên khác lạ của , nghĩ đến khi , trong con hẻm, bóng hình mảnh mải, còn sườn mặt và chiếc cằm tinh tế. Lâm Điềm Điềm trong trí nhớ với Lâm Điềm Điềm của hiện tại khác biệt quá lớn.

Khi cô như là một vầng sáng, chiếu rọi .

Anh nắm lấy tia sáng thuần khiết , lê thể đuổi theo, liền gặp Lâm Điềm Điềm ở ngoài đầu hẻm.

Anh giấu sự đen tối trong lòng, để mặc Lâm Điềm Điềm soi sáng .

Mà hiện tại, đột nhiên phát hiện, tia sáng thuần khiết khi dần dần lụi tàn, để lộ khuôn mặt lạ hoắc.

Lục Thâm Viễn thu tia sáng trong đôi mắt, “Hôm nay còn xử lý tài liệu, sẽ ngủ ở thư phòng.”

Nói xong, Lâm Điềm Điềm trơ mắt bước ngoài.

Lâm Điềm Điềm nghiến răng, trong lòng hoảng loạn, nhưng nghĩ đến Lục Thâm Viễn coi cô là ân nhân cứu mạng, vẫn luôn yêu chiều cô , cô liền yên tâm.

Buổi sáng ngày thứ hai.

Dùng xong bữa sáng, nhà họ Lục đón tiếp một thanh niên trẻ tuổi.

“Cậu là trợ lý của Tiểu Tuyệt, Nguỵ Tinh.” Mẹ Lục giới thiệu: “Mẹ và Đông Châu bàn bạc Tiểu Tuyệt về công ty việc.”

Kể từ chuyện bắt cóc, bệnh tình con trai trở nên nghiêm trọng, thường xuyên phát bệnh liền đến công ty việc mà cứ ngờ ngẫn ở nhà.

Hiện giờ tình huống của chuyển biến , cũng quá sợ nơi đông , suy xét đến việc thể cả đời thơ thẩn trong nhà, Lục tính cho công ty.

“Đây là vợ của Tiểu Tuyệt, Ninh Tri.” Mẹ Lục giới thiệu, “Mẹ Nguỵ Tinh trợ lý của Tiểu Tuyệt, ở công ty sẽ trợ giúp cho Tiểu Tuyệt.”

“Xin chào, Ninh tiểu thư.” Nguỵ Tinh lễ độ mà cởi mở chào hỏi.

Đối phương trẻ, chắc tầm tuổi với Lục Tuyệt, mặc một chiếc áo kẻ caro màu đỏ, đeo kính, sạch sẽ tươi tắn.

Ninh Tri gật đầu, “Xin chào.”

Mẹ Lục với Ninh Tri: “Mẹ chuyện với Tiểu Tuyệt, Tiểu Tri, mong con thể khuyên nhủ Tiểu Tuyệt.”

Ninh Tri gật đầu đồng ý, cô tán đồng ý tưởng của Lục.

Cô cũng hi vọng Lục Tuyệt thể tiếp xúc, trò chuyện nhiều hơn với , thậm chí còn thể kết giao bạn bè.

Buổi tối, Ninh Tri hỏi ý của Lục Tuyệt.

“Anh đến công ty ?” Cô Lục , đó đường tan bắt cóc, cô sợ sẽ bóng ma tâm lý.

Lục Tuyệt tắm rửa, hôm nay mặc chiếc áo ngủ màu đỏ in đầy hoạ tiết đầu ch.ó, “Đi.”

Anh , lấy mấy tấm thẻ đen từ trong ngăn kéo , đưa cho Ninh Tri: “Nuôi Tri Tri.”

Ông nội , nuôi Tri Tri.

Ninh Tri kinh ngạc, cô tấm thẻ nhét tay, dở dở : “Anh đưa cho em một tấm .”

“Cho em, cho em tất.”

Dưới ánh đèn, mái tóc Lục Tuyệt rủ xuống, khuôn mặt tuấn lộ nét ngoan ngoãn, đưa hết tài sản cho Ninh Tri, “Của Tri Tri tất.”

Anh cũng là của Tri Tri.

 

 

Loading...