Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 72
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:27
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh Tri mở mắt, cô về .
So với đau lòng, thất vọng, tâm tình cô .
Sau khi thời gian sửa , bà ngoại của Lục Tuyệt vẫn còn sống.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Ninh Tri Lục Tuyệt vẫn đang chìm trong giấc ngủ say, đôi mắt đong đầy niềm vui, bà ngoại vẫn còn, thêm một thương yêu .
Ngày hôm , khi Ninh Tri ngủ dậy, Lục Tuyệt vệ sinh cá nhân xong xuôi, quần áo cũng , đang bên giường đợi cô tỉnh .
Bởi vì đang ở nhà họ Ninh, môi trường quen thuộc nên chạy sáng.
Ninh Tri thấy khung đầu 10 mặt trời nhỏ sáng lấp lánh, cực kỳ đáng yêu.
Ồ, hôn trộm nữa ?
Bởi vì sợ phát hiện nên chỉ dám hôn một cái?
Ninh Tri nghĩ đến cảnh tượng Lục Tuyệt đôi tai đỏ rực, nhè nhè, cẩn thận tiến đến gần hôn cô, đáng yêu c.h.ế.t .
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Ninh Tri dậy, cô bụng trêu , “Ban nãy hôn trộm em?”
Lục Tuyệt liếc cô cụp mắt xuống, thành thật gật gật đầu, tóc mái vểnh lên cũng gật theo, “Chỉ một cái.”
Hôm nay chỉ hôn một , Tri Tri nhỉ?
Ninh Tri đến đôi mắt cong cong, cô tiến gần, duỗi tay vuốt tóc mái rối xù của , cũng tiện thu hoạch luôn 10 mặt trời nhỏ.
Cộng với 78 mặt trời nhỏ còn tồn trong kho, giờ 88 mặt trời nhỏ .
Ninh Tri gọi Bá Vương, “Lần xuyên tiếp theo cần tiêu hao bao nhiêu mặt trời nhỏ?”
Lần xuyên theo đúng quỹ đạo thời gian tiêu hao mất 100 mặt trời nhỏ, kể cả tăng lên, cũng chỉ tầm 200 mặt trời nhỏ là đủ.
Ninh Tri chuẩn tâm lý.
Âm thanh sặc mùi sữa của Bá Vương nhỏ, giống như đang chột , đuối lý, “Chủ nhân, xuyên tiếp theo cần 600 mặt trời nhỏ.”
Ninh Tri:…
Một lúc , cô mới hỏi , “Cậu bao nhiêu cơ?”
Bá Vương: “Chủ nhân, 600 mặt trời nhỏ.”
Ninh Tri nhịn chất vấn: “Cậu chắc là gian thương?”
Không đúng, gian thương cũng đến mức , gấp 6 lận.
Bá Vương tủi : “Chủ nhân, đây là giá niêm yết, tuyệt đối tham lam khai gian lượng.”
Ninh Tri hừ một tiếng, “Cần nhiều mặt trời nhỏ đến là ép khô Lục Tuyệt .”
600 mặt trời nhỏ, khéo hôn đến khi môi Lục Tuyệt sưng vù mới gom đủ mất.
“Lần tiếp theo niêm yết là 600 mặt trời nhỏ, nữa chắc đơn vị lên đến hàng nghìn ?”
Bá Vương hi hi, âm thanh rõ ràng đáng yêu sặc mùi sữa nhưng khiến đ.ấ.m.
“Chủ nhân cố lên, cô cố gắng kiếm mặt trời nhỏ.”
Ninh Tri mong Bá Vương thực thể, đ.ấ.m cho nó một trận.
Ăn xong bữa sáng, Ninh Tri nhận cuộc gọi từ Lục hỏi cô và Lục Tuyệt còn ở Nam Thành thêm mấy ngày.
“Mấy ngày nữa là đại thọ của bà ngoại Lục Tuyệt, bà nhớ Tiểu Tuyệt, bà cũng gặp con.” Mẹ Lục
Nhịp tim Ninh Tri đập rộn ràng, cô đang tính hỏi chuyện về bà ngoại, ngờ Lục nhắc đến bà .
“Đại thọ bà ngoại?” Ninh Tri xác nhận nữa.
“Rơi ngày thứ 6, con và Lục Tuyệt thể về ? Bà ngoại cứ nhắc mãi gặp Tiểu Tuyệt.”
Mẹ Lục cũng nhớ con trai, ngày đó Quản gia báo cáo con trai và Ninh Tri gặp tai nạn, bà sợ c.h.ế.t, suýt chút nữa chạy đến Nam Thành.
Sau đó Quản gia Lục Tuyệt chỉ thương ở trán, gì đáng ngại mới thở phào nhẹ nhõm, cử thêm hai vệ sĩ nữa qua đó.
Tuy con trai thương nặng nhưng Lục vẫn luôn nhớ mãi.
Ninh Tri nghĩ nghĩ, : “Mẹ, con và Lục Tuyệt ngày sẽ trở về.”
Nhận đáp án chắc chắn, Lúc mới yên tâm.
Cúp điện thoại, Ninh Tri đầu với Lục Tuyệt, “Mấy ngày nữa chúng về thăm bà ngoại.”
Lục Tuyệt cô, khoé môi vểnh lên, đồng ý, “Được”
Lúc Ninh Tri rời khỏi nhà họ Ninh, khuôn mặt Ninh lão gia tràn đầy vẻ nỡ, còn cố ý bạnh mặt cháu gái dỗ dành, ở thêm mấy hôm.
Ninh Tri dở dở , đột nhiên ngộ vì đều già nhiều lúc như trẻ con.
Cô đồng ý cứ cách một thời gian sẽ cùng Lục Tuyệt về thăm ông, ông cụ mới lưu luyến gật đầu thả .
Về đến nhà họ Lục, Lục cuối cùng cũng thấy con trai, khuôn mặt vui sướng, thấy vết thương trán Lục Tuyệt, bà đau lòng đến đứt ruột gan.
Mẹ Lục hỏi Ninh Tri, “Cái hại bọn con giờ thế nào ?”
“Ông đang tạm giam, chờ phán xét.” Ninh Tri với Lục, tam phòng Ninh gia đập bao nhiêu tiền cũng thông con đường đưa Ninh Hải ngoài.
Ninh lão gia mở lời, yêu cầu theo đúng trình tự pháp luật, ông cụ chằm chằm như thế, tam phòng dù nhảy nhót thế nào cũng vô dụng.
Mà chiêu g.i.ế.c gà doạ khỉ trấn áp một loạt chi khác, ngay cả mấy khi tung tin đồn về Ninh Tri cũng chui về vỏ ốc, dám lên tiếng, lo sợ chuyện tung tin ông cụ Ninh .
Mẹ Lục xong lời Ninh Tri mới lòng, nếu đám vẫn dạy dỗ, bà nhất định sẽ bảo chồng tay trị cho đám một bài học.
“Ngày mai là đại thọ bà ngoại, hai đứa mau nghỉ ngơi, chuẩn tinh thần gặp bà.” Mẹ Lục dặn dò cô.
Ninh Tri gật đầu, cô đang mong chờ gặp bà ngoại.
Đại thọ của Tống lão thái thái tổ chức tại nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-72.html.]
Ngày hôm , Lục cùng bố Lục đến nhà bà .
Ninh Tri lên đồ, cô đầu Lục Tuyệt xong quần áo.
Anh diện một tây trang đỏ, bên trong mặc chiếc áo sơ mi màu đen do Ninh Tri chọn mà mấy chiếc áo hoa lá cành.
Tóc mái ôm lấy vầng trán, sống mũi cao thẳng, môi mỏng khẽ mím, khuôn mặt góc cạnh mang theo chút lạnh lùng, cộng điểm hình cao ráo, trai chịu .
“Nhớ luôn theo sát em, loạn.” Ninh Tri dặn dò, cô sợ nhóc mọt sách sẽ màu sắc sặc sỡ ở bữa tiệc dụ .
Lục Tuyệt chăm chú cô, ngoan ngoãn lời.
Ninh Tri phát hiện, kể từ ngày bà ngoại cứu sống, Lục Tuyệt còn như luôn luôn cúi đầu, khác nữa.
Bây giờ tuy vẫn lúc né tránh ánh mặt khác, nhưng chỉ dừng ở việc cụp mi hoặc hướng khác chứ cúi gằm mặt.
Anh tiến bộ .
Nghĩ đến đây, đôi mắt Ninh Tri lấp lánh ánh , cô mong chờ ngày Lục Tuyệt khỏi bệnh.
“Chúng thôi, đừng để bà ngoại đợi lâu.” Ninh Tri bà ngoại thương yêu Lục Tuyệt, chắc chắn bà đang mong ngóng gặp cháu ngoại.
Khách mời đến chúc thọ Tống lão thái thái đông.
Mọi thấy tinh thần bà cụ hôm nay .
“Tiểu Tuyệt với vợ thằng bé còn đến nữa?” Bà cụ Tống hỏi hỏi mấy lượt.
“Mẹ, hai đứa đang đường, sắp tới nơi .” Mẹ Lục .
Kể từ khi bệnh tự kỷ của con trai trở nặng, đừng thăm bà ngoại,nó luôn ru rú trong nhà chịu ngoài. Hiện giờ bệnh tình chuyển biến , bà mới bảo con tham dự đại thọ của bà ngoại.
“Mẹ, quá là thiên vị Tiểu Tuyệt .” Tống Nhu quen với việc bà yêu thương Lục Tuyệt nhất.
“Bà ngoại thích Trí Cao, bà thích họ.” Nhóc mập mạp Diệp Trí Cao cũng tham gia lễ mừng thọ bà ngoại.
Từ khi Ninh Tri dạy dỗ, nhóc con Diệp Trí Cao dám gọi Lục Tuyệt là đồ ngốc nữa .
“Sao bà ngoại thích con chứ, chỉ là họ con cần nhiều tình thương và sự quan tâm hơn mà thôi.” Cho nên bà ngoại Tống mới thương Lục Tuyệt nhất trong đám con cháu.
Nói xong, Tống lão thái thái lơ đãng thấy một bóng dáng mặc đồ đỏ xuất hiện ngoài cửa, bà vui vẻ , “Anh họ con đến .”
Bên , Lâm Điềm Điềm và Lục Thâm Viễn cũng đến, dù gì cũng là đại thọ bà ngoại, bọn họ thể vắng mặt.
Lâm Điềm Điềm hối hận vì giả bệnh trốn ở nhà, khi bà ngoại Tống Lục chuyện cô tính kế Lục Tuyệt, bà trách móc cô nặng nề, hề nể nang, khiến cho quan khách đều chê .
Răn dạy xong, bà ngoại Tống thèm cho cô sắc mặt .
Lâm Điềm Điềm coi thường, yên lặng một góc. Nếu do da mặt cô dày, sức chịu đựng thì sớm bỏ của chạy lấy .
Lúc , cô thấy Ninh Tri xinh bước , thu hút ánh mắt của , cô ghen tị đến nghiến răng nghiến lợi.
“Sao đến muộn ? Mau đây với bà.” Bà Tống khuôn mặt từ ái cháu ngoại và cháu dâu.
“Đường tắc quá ạ.” Ninh Tri chào biếu bà cụ quà mừng thọ.
Sau đó cô sang Lục Tuyệt bên cạnh.
Lục Tuyệt mím mím môi, đôi mắt trông mong của bà ngoại, chầm chậm mở miệng: “Bà ngoại, sinh nhật vui vẻ.”
Bà cụ ngẩn , một niềm vui sướng khôn tả ập đến, “Ngoan quá, cháu ngoan giờ chúc mừng bà .”
Ánh mắt bà cụ dừng mặt Ninh Tri, gần nhất bà gặp cô là ngày cô mới gả đến nhà họ Lục lâu.
Ninh Tri khi trầm lặng, tinh thần, xinh . Mà Ninh Tri của hiện tại đôi mắt trong veo, tính cách hoạt bát, như biến thành một khác , khuôn mặt cũng xinh xắn hơn hẳn.
Bà cụ Tống thích Ninh Tri của hiện tại.
Bà khuôn mặt cô, cảm giác quen giống như gặp cô cháu dâu ở .
Đối diện với ánh mắt đ.á.n.h giá, chăm chú của bà ngoại, Ninh Tri chút hồi hộp. Khi bà ngoại ý thức mơ hồ, hơn nữa chuyện cũng qua lâu , lẽ bà quên .
Tống lão thái thái nắm tay Ninh Tri đặt lên đùi, “Về nhớ qua đây chuyện với bà nhiều hơn nhé.”
Bà ngoại Tống thích Ninh Tri mặt.
Cũng vì , bà là thích cô cháu dâu Ninh Tri , thế nào cũng thấy ưng mắt, cô bé xinh xắn ghê, với Lục Tuyệt đúng là xứng đôi.
Chỉ Ninh Tri và Lục Tuyệt đúng cùng thôi bà cụ cũng thấy vui vẻ.
Bà ngoại Tống cứ nắm tay Ninh Tri chuyện mãi, chủ đề luôn xoay quanh Lục Tuyệt. Người ngoài đều bà cụ thích đôi vợ chồng nhà đến mức nào.
Mà Lục Thâm Viễn một tây trang đen gần đó, còn là ở cái tuổi bồng bột, chỉ vì một chút ghen tị mà động tay động chân.
Anh khí chất trầm , vẻ ngoài tuấn, thu hút ít ánh . Thậm chí còn ít quan khách tiếc nuối vì cưới Lâm Điềm Điềm.
Dù gì Lâm Điềm Điềm của hiện tại trông quá phổ thông, khuôn mặt miễn cưỡng gọi là thanh tú, tính cách cũng , gia cảnh tầm thường, thế nào cũng hiểu vì Lục Thâm Viễn lấy Lâm Điềm Điềm.
Ninh Tri thấy Lâm Điềm Điềm hôm nay cũng đến, cô đột nhiên nhớ bản vẫn còn 2% hào quang lấy về.
Ninh Tri nổi hứng chơi ác, cô đưa cho Bá Vương 2 mặt trời nhỏ để lấy nốt 2% hào quang còn .
Cô hứng thú Lâm Điềm Điềm, mong ngóng sự đổi của đối phương.
Ngay tại khoảnh khắc đó, nhân viên phục vụ đang bưng khay qua trượt chân, cơ thể nghiêng về một phía, ly rượu khay hất hết về phía Lâm Điềm Điềm.
Rượu vang đỏ xối từ xuống , thấm đẫm bộ váy trắng.
“Á!” Lâm Điềm Điềm điên luôn, rượu chảy từ đầu xuống, lan xuống mặt, xuống váy, cả trông đến là nhếch nhác.
“Đi đường ? Hay là cố ý mặt ?” Lâm Điềm Điềm nâng cao âm lượng, giữ c.h.ặ.t nhân viên phục vụ mà mắng nhiếc.
Giọng mềm mại dịu dàng đây giờ biến thành thô lỗ, bởi vì đang tức giận, âm cuối còn ch.ói tai.
Ninh Tri hề bất ngờ, đây mới là giọng gốc của Lâm Điềm Điềm. Hơn nữa, cô phát hiện 2% hào quang chỉ biến đổi giọng , nó còn bao hàm cả sự may mắn.
Trước Lâm Điềm Điềm dựa hào quang mà thể chất cá Koi.
(Thể chất cá Koi: ngôn ngữ mạng, chỉ những cá Koi che chở, cuộc sống thuận lợi, luôn luôn gặp may khiến khác ngưỡng mộ)
Hiện giờ cô mất hào quang, đ.á.n.h về nguyên dạng.
Ninh Tri thấy viên ngọc cổ Lâm Điềm Điềm vỡ thành hai mảnh, rơi xuống đất chia năm xẻ bảy.