Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Chỉ trong chớp mắt, Tống lão thái thái liền phát bệnh.

thấy bà cụ gọi mang t.h.u.ố.c, lập tức hiểu , t.h.u.ố.c ở trong túi áo khoác của bà.

Ninh Tri nhanh ch.óng chạy về phía cửa, tiêu hao một mặt trời nhỏ đổi lấy 1 phút chạm đồ vật.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Tri lập tức duỗi tay trong túi áo khoác, mà bên trong trống rỗng, bất cứ vật gì.

Đôi mắt Ninh Tri ngập tràn sự hoảng hốt, trống thế ?

Nghe tiếng bà ngoại Tống ngày càng lịm dần, Ninh Tri nhanh hiểu vấn đề, Lục Thâm Viễn lấy t.h.u.ố.c .

Ninh Tri , bà cụ Tống nhoài xuống bàn , cô với Lục Tuyệt: “Lục Tuyệt, trông bà ngoại, chị sẽ ngay.”

Cô xuyên qua cửa phòng, chạy ngoài.

Trái tim Tống lão thái thái quặn đau, vầng trán già nua túa đầy mồ hôi, “Tiểu Tuyệt, t.h.u.ố.c…”

Lục Tuyệt chớp chớp mắt, mù mờ Ninh Tri chạy bên ngoài cửa.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Cậu đầu, bà ngoài gần như đổ rạp xuống bàn , trông bà đang khó chịu.

Lục Tuyệt thì thầm: “Bà ngoại.”

Tống lão thái thái nắm c.h.ặ.t lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang quặn đau, bà gần như thốt nổi lời, “Thuốc...”

Lục Tuyệt nhanh ch.óng dậy, đôi môi mấp máy, con mắt hoảng loạn bà ngoại, , “Bà, bà ngoại.”

Trong con mắt hiện lên tia hoảng loạn, lo sợ hiếm thấy.

Cậu như đột nhiên nhận tình trạng của bà ngoại , lo lắng bà ngoại Tống, cổ họng bật tiếng, “Bà ngoại.”

Ngón tay bà Tống chỉ về hướng giá treo quần áo, “Mau lấy t.h.u.ố.c, Tiểu Tuyệt”

Lục Tuyệt theo hướng chỉ tay.

Ở bên ngoài, Ninh Tri vội vã chạy, cô nhanh ch.óng tìm Lục Thâm Viễn.

Cô chạy đến phía cầu thang hàng lang, bắt gặp Lục Thâm Viễn khỏi phòng, đang chuyện gì đó cùng giúp việc.

Lục Thâm Viễn giúp việc đang bê một khay đồ ngọt tinh xảo đến, liền : “Đây là mang cho ai thế?”

Người giúp việc đáp: “Thiếu gia Thâm Viễn, đây đều là những món ngọt mà Tống lão thái thái thích ăn.”

Trong mắt Lục Thâm Viễn xẹt tia sáng lạ, khuôn mặt lạnh lùng mỉm lễ độ, “Đưa cho , đang định về phòng .”

Người giúp việc coi trọng mà sợ hãi.

“Không , cũng .” Lục Thâm Viễn duỗi tay nhận khay đồ ngọt.

“Làm phiền thiếu gia ạ.”

Người giúp việc thấy tuy rằng Lục đại thiếu gia thì lạnh lùng nhưng lịch sự, lễ phép. Mỗi thiếu gia đến nhà họ Tống khách đều mỉm với mấy giúp việc bọn họ, hề một chút giá của thiếu gia nhà giàu.

Người giúp việc đưa khay cho Lục Thâm Viễn.

Khoé miệng Lục Thâm Viễn khẽ nhếch, đột nhiên cảm giác cái thì đó thọt túi áo .

Lục Thâm Viễn cúi đầu xem thì bất chợt như một sức mạnh to lớn đ.â.m , cả đổ về phía cầu thang.

“Thiếu gia Thâm Viễn!” Người giúp việc kịp vươn tay, cô chỉ thấy Lục Thâm Viễn vốn đang yên đột ngột đổ về phía như ai đó đẩy mạnh một cái ngã xuống cầu thang.

Người giúp việc sợ đến mức hét toáng, đôi mắt trợn tròn.

Khay tay Lục Thâm Viễn bay ngoài, mấy món ngọt xinh xẻo vương đầy đất, tay bám lấy thanh vịn cầu thang nhưng đấu lực quán tính, cơ thể lăn vài vòng cầu thang.

Ninh Tri Lục Thâm Viễn đang lăn lộn cầu thang, cô lấy t.h.u.ố.c, cầm c.h.ặ.t trong tay nhanh ch.óng chạy về phía phòng .

Giây phút xuyên qua cửa, lọ t.h.u.ố.c tay rơi xuống đất.

Một phút khi nãy Ninh Tri đổi hết, cô nhanh ch.óng tiêu hao 3 mặt trời nhỏ. Do quá gấp gáp, cô chọn ba phút hiện .

Ninh Tri ngẩn một lúc, mặc kệ nguy cơ phát hiện, cô liền nhặt lọ t.h.u.ố.c lên,

“Lục Tuyệt.”

Ninh Tri nhanh ch.óng tiến về phía Lục Tuyệt và bà ngoại Tống.

Cô trông thấy Lục Tuyệt cầm áo khoác của bà ngoại, đang vội vàng lật giở, hoảng loạn , “Không , thấy, thấy .”

Cậu vội đến mái tóc cũng rối cả lên, khuôn mặt hoảng sợ đáng thương.

Ninh Tri giơ lọ t.h.u.ố.c lên, “Ở chỗ chị.”

Cô nhanh ch.óng mở nắp, “Lục Tuyệt, giúp chị đỡ bà ngoại dậy.”

Sắc mặt bà Tống trắng bệch, Ninh Tri chút nghi ngờ bà sẽ một nữa phát bệnh mà .

Lục Tuyệt ngoan ngoãn theo sự chỉ đạo của Ninh Tri, cẩn thận đỡ bà ngoại.

Ninh Tri đổ t.h.u.ố.c , đút cho bà cụ.

Bà cụ sắc mặt tái xanh, đến đôi môi cũng trắng bợt, đang dần mất ý thức.

“Bà ngoại mau nuốt t.h.u.ố.c.” Ninh Tri gấp gáp với bà cụ Tống.

Bà Tống vẫn giữ một chút tỉnh táo, cổ họng trượt lên xuống nuốt viên t.h.u.ố.c.

Ninh Tri nhanh ch.óng rót chén nước ấm đút bà uống.

Tống lão thái thái theo bản năng nuốt xuống.

Nhìn bà cụ uống xong t.h.u.ố.c, Ninh Tri mới nhẹ nhàng thở .

“Lục Tuyệt, đưa điện thoại cho chị.”

Ninh Tri nhận lấy điện thoại của Lục Tuyệt, nhanh ch.óng gọi xe cấp cứu. Sau đó cô rút mấy tờ giấy từ hộp bàn lau mồ hôi cho bà cụ.

Những gì nên Ninh Tri đều xong, giờ chỉ đợi xe cấp cứu đến.

Cô và Lục Tuyệt sốt ruột một bên, thời thời khắc khắc chú ý đến tình huống của bà, chỉ sợ bà đột ngột ngưng tim.

Một lúc , sắc mặt bà cụ Tống dần tươi tắn hơn, lông mày nhíu c.h.ặ.t cũng nhè nhẹ buông , ý thức tỉnh táo một chút.

Bà cụ mở mắt.

“Bà ngoại.” Ninh Tri vui mừng.

Ý thức bà vẫn mơ hồ, n.g.ự.c âm ỷ đau, bà thấy cháu ngoại Lục Tuyệt bên cạnh đang lo lắng .

Ở bên cạnh còn một cô bé cực kỳ xinh xắn, khuôn mặt ngập tràn sự lo lắng bà.

“Bà ngoại, bà đỡ hơn chút nào ?” Ninh Tri hỏi

Bà cụ Tống sức chuyện, chỉ chớp đôi mi mở to mắt, cô bé vẫn còn ở đây.

“Xe cứu thương sắp đến , bà cố nhịn thêm chút nữa.”

Bà cụ Tống nhè nhẹ gật đầu, đó, cô bé còn giúp bà lau mồ hôi.

“Lục Tuyệt, rót cho bà ngoại cốc nước ấm.” Ninh Tri với Lục Tuyệt.

Bà cụ Tống vẫn choáng váng thấy cháu ngoại ngoan ngoãn của lời đến bên bàn rót cốc nước bưng đây.

Bà còn hết kinh ngạc, cô bé nhận lấy ly nước đưa đến bên miệng bà.

Tống lão thái thái vô thức nhấp hai ngụm, cái đau đang giày vò l.ồ.ng n.g.ự.c nhẹ một chút.

Lúc , cửa phòng gõ vang.

Ninh Tri ngoảnh đầu.

Ngay tại khoảnh khắc cánh cửa mở , bà thấy cô bé biến mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-71.html.]

kịp định hình, hai cô con gái chạy đến, “Mẹ.”

Mẹ Lục còn đang kinh hãi vì con trai lớn Lục Thâm Viễn đột ngột ngã cầu thang, đảo mắt, xe cứu thương đến cửa nhà, bà còn tưởng rằng con trai gọi xe.

khi nhân viên cấp cứu hỏi bệnh nhân phát bệnh tim ở , Lục hoang mang kịp phản ứng, lẽ nào xảy chuyện là bà?

Bà và em gái Tống Nhu vội vội vàng vàng dẫn nhân viên cứu hộ chạy lên phòng tầng 2, mở cửa phòng thấy còn sức lực, sắc mặt trắng bệnh sô pha, bọn họ hiểu, phát bệnh .

Nhân viên cấp cứu nhanh ch.óng nâng bà cụ dậy, đẩy lên xe cứu thương.

Bà cụ Tống nhẹ nhàng nhắm đôi mắt, chìm hôn mê.

Thời gian hết, Ninh Tri về trạng thái vô hình.

Cô nắm tay Lục Tuyệt, khẳng định : “Lần bà ngoại chắc chắn sẽ chuyện gì.”

Sắc mặc Lục Tuyệt cũng trắng bệnh, nỗi niềm lo âu trong đôi mắt đen nhánh vẫn lui , mái tóc rối bù, đôi môi mím c.h.ặ.t, dường như đang lo lắng cho bà ngoại.

Cậu hiểu, lúc Ninh Tri về phòng cô thấy đang hoảng loạn tìm t.h.u.ố.c cho bà ngoại.

Chỉ là t.h.u.ố.c Lục Thâm Viễn lấy .

Ninh Tri khi thời gian sửa cũng như thế , Lục Thâm Viễn cầm t.h.u.ố.c , Lục Tuyệt hoảng loạn tìm nhưng thấy dẫn đến việc bà ngoại bỏ lỡ thời gian cấp cứu nhất mà qua đời.

Mọi đều tưởng rằng lúc bà ngoại phát bệnh Lục Tuyệt cái gì cũng , thờ ơ tìm cứu viện dẫn đến bà ngoại bệnh nặng mà .

Mọi đều trách móc tại cứu bà ngoại.

Ngay cả Lục cũng vì chuyện mà trở nên xa cách, dù cho tỉnh ngộ kịp thời nhưng trong lòng bà cũng từng trách móc Lục Tuyệt.

Ninh Tri thiếu niên ngây ngô bên cạnh, gì sai chứ?

Nếu rõ về cái sai của , chỉ thể sai ở chỗ giải oan cho chính , sai ở chỗ mở miệng tranh luận, phản bác.

Mọi hướng ánh mắt trách móc về phía , mắng nhiếc đổ tội lên đầu , chỉ im lặng mà thừa nhận tất cả.

Cái đêm bà ngoại , như một con thú nhỏ thương, vứt bỏ chạy trong bóng tối đắm trong mưa, tự l**m láp vết thương.

Ninh Tri nhớ Lục Tuyệt trong đám tang bà ngoại đôi mắt phiếm hồng, cô liền xót xa.

May mắn, bây giờ thứ đều khác .

Mẹ Lục và Tống Nhu lo lắng theo xe cứu thương, phòng khôi phục sự yên tĩnh.

Ninh Tri vươn tay nhẹ nhàng xoa tóc Lục Tuyệt, vuốt mái tóc rối xù của . Cô dịu dàng , “Bà ngoại sẽ khoẻ thôi.”

Lục Tuyệt cô, nắm c.h.ặ.t t.a.y Ninh Tri, l.ồ.ng n.g.ự.c trướng trướng như thứ gì tuôn , cảm giác kỳ lạ.

Cậu nhấp môi, giọng trầm thấp chứa đựng chút van nài, “Quỷ chị, quỷ chị…”

Sau khi bà cụ Tống đưa đến viện, bệnh tình dần trở nên định.

Khi bà hồi phục ý thức, Lục – Tống Nhã và em gái Tống Nhu mới hỏi bà chuyện gì xảy .

“Lúc đưa viện mấy đứa thấy một cô bé?” Bà cụ Tống hỏi bọn họ.

“Cô bé nào cơ?” Mẹ Lục và Tống Nhu hoang mang.

“Cô bé xinh xắn lắm, lúc phát bệnh, hình như là cô bé cứu .” Tống lão thái thái quá chắc chắn, khi ý thức bà mơ hồ, giống như đang mơ.

“Mẹ, chắc gặp ảo giác . Lúc bọn con phòng chỉ Tiểu Tuyệt và , Tiểu Tuyệt hoảng sợ đến khuôn mặt trắng bệch.” Mẹ Lục .

Bà cụ Tống nhớ lúc đột nhiên phát bệnh, cháu ngoại cái gì cũng , chắc chắn là doạ sợ , “Tiểu Tuyệt gọi xe cứu thương ?”

Mẹ Lục gật đầu, “Chắc là , điện thoại gọi cấp cứu là của Tiểu Tuyệt.”

Khuôn mặt của bà cụ Tống dần hiện lên ý , “Tiểu Tuyệt còn gọi điện thoại cấp cứu, tiến bộ.”

Mẹ Lục nghĩ mà sợ.

Bà nghĩ nếu khi bà phát bệnh chỉ một Tiểu Tuyệt ở bên, nếu thằng bé cái gì cũng , cái gì cũng , bà khó thể tưởng tượng hậu quả sẽ thế nào.

“Bà ngoại, cơ thể của bà ?” Lúc , Lục Thâm Viễn lê đôi chân bó thạch cao tiến , khuôn mặt đong đầy sự lo lắng.

Mẹ Lục đầu, “Cơ thể bà ngoại hơn nhiều , chân con ?”

Lục Thâm Viễn bước đến, “Bác sĩ ngã cũng khá nặng, cần nghỉ ngơi một tháng di chuyển.”

Mẹ Lục hoảng sợ, “Bác sĩ dặn dò con còn qua đây, mau mau xuống đừng để vết thương ở chân nặng thêm.”

“Không , sức khoẻ của bà ngoại quan trọng hơn, con thấy bà thì mới yên tâm .”’

Lục Thâm Viễn lê chân, nhịn đau bước đến bên giường bệnh bà cụ Tống, “Bà ngoại.”

“Chân của cháu ?” Bà cụ Tống khuôn mặt cảm xúc.

“Mẹ, Thâm Viễn cẩn thận ngã cầu thang gãy chân.” Mẹ Lục thở dài, ngờ trong một ngày xảy nhiều chuyện như , thì nhập viện, con trai cả cũng thương viện.

Ánh mắt bà cụ Tống Lục Thâm Viễn mang theo chút nghi ngờ.

Bà nhớ lúc phát bệnh, trong tiềm thức của bà, Tiểu Tuyệt giúp bà tìm t.h.u.ố.c nhưng tìm , t.h.u.ố.c trong túi áo.

Áo khoác của bà chỉ cháu trai lớn chạm , nếu như t.h.u.ố.c biến mất, chỉ khả năng Lục Thâm Viễn cầm .

về t.h.u.ố.c để uống nhỉ?

Tống lão thái thái nghĩ nghĩ , bà nghĩ chắc là bản tự tưởng tượng nên, hề chuyện Tiểu Tuyệt tìm t.h.u.ố.c, Tiểu Tuyệt tìm và đút bà uống.

Đôi mắt Lục Thâm Viễn mang theo quan tâm cùng lo lắng đáp ánh mắt của bà cụ, “May mắn em trai còn gọi xe cấp cứu, bà ngoại cứu .”

Lục Thâm Viễn tiếp tục , “Bà ngoại, em trai quan tâm bà.”

Nét mặt bà cụ Tống giãn một chút, bà gật đầu, “Tiểu Tuyệt là đứa bé ngoan.”

Ban đêm, Lục về nhà họ Tống.

Ninh Tri bà gọi điện cho bố Lục liền bà ngoại còn gì đáng ngại, còn Lục Thâm Viễn chỉ ngã gãy một chân viện.

Ninh Tri thấy đáng lắm, cô ngờ m.á.u lạnh đến mức lấy cả t.h.u.ố.c của bà cụ .

Nếu do , bà ngoại vốn dĩ c.h.ế.t, Lục Tuyệt cũng sẽ chỉ trích, oán trách. Thậm chí, Lục còn suýt chút nữa vì mà trở nên xa cách với con trai.

Tâm tư của Lục Thâm Viễn quá kín đáo, thận trọng.

Mỗi một đều lặng im tiếng động, dễ dàng tay nhưng mỗi một kích đều chí mạng.

Lục Thâm Viễn như một con rắn độc chốn âm u, âm hiểm, xuất quỷ nhập thần, xảo quyệt lưu vết tích, nhược điểm khiến khó nắm bắt.

Ninh Tri về phòng Lục Tuyệt, nhà họ Tống sắp xếp cho một căn phòng siêu cấp rộng rãi, còn ban công riêng.

Lục Tuyệt yên tĩnh một chỗ, Ninh Tri tiến đến mới ngẩng đầu lên cô.

Lục Tuyệt bây giờ tiến bộ, ít nhất khi cô xuất hiện, phản ứng, đáp chứ như cho cô ăn bơ đến no bụng.

Ninh Tri với , “Bà ngoại .”

Lục Tuyệt chớp mắt, trong đôi mắt đong đầy hình bóng cô, , quỷ chị cứu bà ngoại.

Tay lướt làn váy của Ninh Tri, ngón tay gập , giống hệt như lúc nhỏ tiểu Lục Tuyệt bám c.h.ặ.t váy quỷ chị cho cô rời .

Cậu nỡ chớp mắt, khao khát cô, mỗi một gặp mặt đều đợi lâu ơi là lâu.

Ánh mắt Ninh Tri lướt qua hàng lông mày của , dừng ngón tay trắng nón của , trai đang nắm c.h.ặ.t váy của cô.

Tim cô nàng mềm nhũn .

Cậu rời .

Ninh Tri cúi đầu, tiến về phía , đôi môi nhẹ nhàng đặt lên gò má Lục Tuyệt, đến khoé môi.

Chàng thiếu niên kinh ngạc mở to mắt, bên trong lấp lánh ánh sáng, “Quỷ chị.”

Thơm thơm ngọt ngọt mềm mại, đôi môi Lục Tuyệt ngứa ơi là ngứa.

Cậu từ từ cảm nhận, mà trong chốc lát hương thơm mất , sự động chạm dịu dàng cũng theo.

Lục Tuyệt cụp mắt.

Mỗi quỷ chị xuất hiện đều giống như tia sáng , ch.ói rọi ngắn ngủi.

 

 

Loading...