Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ánh nắng len lỏi qua tán lá vương lên Ninh Tri.

Cô mỉm trai mắt, “Lục Tuyệt, lâu gặp.”

Chàng trai ngẩn ngơ cô, lúm đồng tiền nhỏ trộm nổi lên, “Quỷ chị.”

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Cậu giơ tay nắm tay cô, Lục vội vàng chạy đến, “Tiểu Tuyệt, con đang chuyện với ai thế?”

Lục Thâm Viễn bước đến, châm chước : “Em trai đang lầm bầm một thôi.”

Ánh sáng trong đôi mắt Lục nhạt vài phần, bình thường con trai cũng như thế , nhưng hai năm gần đây bệnh tình lên một chút, ngờ hôm nay như .

Mẹ Lục với Lục Tuyệt: “Tiểu Tuyệt, chúng lên xe thôi, bà ngoại con sang chơi, bà còn đang chờ con đó.”

Ninh Tri dám nắm tay Lục Tuyệt, cô sợ Lục Tuyệt nhiều hành động lạ khiến Lục lo lắng, cô với Lục Tuyệt: “Đi thôi, chị với nhóc.”

Nói xong, Ninh Tri thấy khuôn mặt Lục Tuyệt phủ đầy sự thất vọng.

Cô buồn bước về phía , đầu ngón tay nhẹ nhàng móc móc ngón tay , “Đi thôi.”

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Đầu ngón tay động động, Lục Tuyệt Ninh Tri mới ngoan ngoãn bước về phía xe đậu.

Ninh Tri lên xe , như thường lệ xuyên qua cửa xe lên ghế phụ.

Lúc , Lục phía đột ngột lên tiếng: “Tiểu Tuyệt, con ?”

Sau đó Lục con trai đến mở cánh cửa bên phía ghế phụ.

Ninh Tri ngẩn ngơ Lục Tuyệt, trong nháy mắt, cô còn kịp định hình Lục Tuyệt xuống.

“Lục Tuyệt?”

“Tiểu Tuyệt ghế ? Nhớ thắt đai an nhé con.” Mẹ Lục phía , chặn Ninh Tri đang mở lời khuyên Lục Tuyệt ghế .

Cửa xe đóng .

Ninh Tri và Lục Tuyệt chen chúc một chiếc ghế, cô thể xuyên qua cửa xe, xuyên thấu bất kỳ nào, nhưng thể xuyên qua cơ thể của Lục Tuyệt.

Trong con mắt của Lục Tuyệt, cô là vật thể hữu hình.

Kích thước ghế chỉ thế, cô yên, đến Lục Tuyệt cũng một cách khép nép.

Ninh Tri còn cách khác chỉ thể lên đùi Lục Tuyệt, đôi tay bám lấy vai . Nếu cô sẽ ép ngoài, rơi khỏi xe.

Lồng n.g.ự.c trai so với đây cường tráng hơn nhiều, ngày càng vững chãi. Đôi chân cô đang lên cũng ngày càng cứng rắn mạnh mẽ như đang tích luỹ năng lượng chờ thời cơ bộc phát sức mạnh.

Cô nghiêng như đang Lục Tuyệt ôm trọn trong lòng, cơ thể thiếu niên nóng bỏng, đến thở cũng nóng rẫy.

Ninh Tri đỏ mặt, đây là đầu tiên hai tư thế mật như .

Ninh Tri ngẩng đầu Lục Tuyệt, hỏi , “Tại ghế ?” Cậu cao kều, trong xe chật chội đủ hai cùng chen chúc một cái ghế.

Mắt Lục Tuyệt lấp lánh ánh , hàng lông mày tuấn cũng nhiễm sự vui sướng, “Muốn cùng quỷ chị.”

Ngay bây giờ, đang ôm quỷ chị.

Cơ thể chị mềm mềm, thơm thơm, ôm siêu thích.

Cậu thích ôm chị .

Ninh Tri nhịn bóp mặt , “Kể cả ở cùng với chị thì cũng cần xe. Giờ thì , nhóc chỉ thể ôm chị thôi, chị nặng ?”

“Quỷ chị nhẹ lắm, nhẹ.” Âm thanh trầm thấp vang lên bên tai Ninh Tri.

Người con gái nào cũng thích khác khen gầy hoặc cơ thể nhẹ nhàng, cái nào cũng khiến vui vẻ. Ninh Tri cũng ngoại lệ.

, “Ừm, chị nhóc dối.”

Được ôm quỷ chị cùng , đôi mắt Lục Tuyệt tràn đầy ánh sáng, giống như đang ôm món quà thích nhất, ai xin cũng cho, đây là của .

Chóp mũi quanh quẩn mùi hương, cúi đầu cổ quỷ chị, trắng nõn, tinh tế, .

Cậu hôn một cái.

Trong mắt xẹt qua tia ngây ngô, bản hôn, ánh mắt khẽ dịch chuyển, rơi xuống khuôn mặt mềm mịn của Ninh Tri, nhấp nhấp môi, chỗ cũng hôn.

Muốn hôn quỷ chị.

Nghĩ là , Lục Tuyệt cúi đầu, lén lén lút lút vụng về hôn trộm lên cổ Ninh Tri.

Cảm giác ngưa ngứa truyền đến, Ninh Tri kinh ngạc đầu , Lục Tuyệt mới hôn trộm cô?

Cô hỏi thẳng Lục Tuyệt, “Nhóc hôn cổ chị?”

Chàng thiếu niên ngây thơ âm điểm kinh nghiệm sợ đến đỏ cả tai, đôi mắt ướt át Ninh Tri. Cậu dối, thừa nhận luôn, “Hôn”

Còn bổ sung thêm, “Một cái.”

Chỉ hôn một cái thôi.

Ninh Tri dở dở , Lục Tuyệt đúng là thành thật.

Lúc , Lục Tuyệt cúi đầu.

Cậu chôn đầu hõm vai Ninh Tri, nũng. động tác như đang nũng, khẽ , “Trưởng thành, , bên .”

Quỷ chị , trưởng thành, hai sẽ ở bên .

Giờ trưởng thành , bên .

Cậu hai ở bên thể nắm tay, còn thể hôn hôn.

Nghĩ đến đây đôi mắt hoa đào của Lục Tuyệt càng sáng ch.ói, thẳng Ninh Tri, “Quỷ chị, , ở bên .”

Có những lúc Ninh Tri nhớ nổi những gì, mà Lục Tuyệt thể ghi nhớ kỹ càng.

Cô bóp bóp mặt , “ nha, nhóc trưởng thành chúng sẽ ở bên . hiện tại, chị ở tương lai đợi nhóc.”

Lục Tuyệt mím c.h.ặ.t môi, “Bây giờ cũng .”

Cậu hiện tại cũng ở bên quỷ chị.

“Tiểu Tuyệt, con đang ?”

Mẹ Lục phía , đầu Lục Tuyệt đang chôn tại hõm vai Ninh Tri nhưng góc của Lục, con trai đang cúi gằm đầu lẩm bẩm cái gì mà ở bên .

Ninh Tri giơ tay bịt miệng Lục Tuyệt cho ngưng chuyện cùng cô.

Mẹ Lục chỉ thấy con trai đang lẩm bẩm một , điều doạ Lục sợ, đến tài xế bên cạnh cũng thi thoảng liếc mắt sang một cái.

Lục Tuyệt chớp chớp mắt, kệ cho Ninh Tri che miệng .

Biệt thự Tống gia thế dựa núi, ở khu nhà giàu, cảnh quan xung quanh yên tĩnh thanh nhã, công trình xanh hoá , là điểm lặng chốn đô thị ồn ào.

Mẹ Lục xuống xe con trai vẫn yên tĩnh ghế phụ, bộ dáng bằng lòng, động đậy. Bà qua mở cửa xe, “Tiểu Tuyệt, đến nhà bà ngoại , xuống xe thôi con.”

“Chúng xuống thôi.” Ninh Tri cả chặng đường giữ nguyên một tư thế, may hiện tại cô cảm giác , nếu chân chắc chắn tê rần .

Cô đỏ mặt, trượt từ đùi Lục Tuyệt xuống.

Lồng n.g.ự.c Lục Tuyệt trống rỗng, cúi đầu xuống, môi mỏng mím c.h.ặ.t.

Trong phòng, Tống lão thái thái đợi con gái và cháu ngoại từ sớm.

Ninh Tri thấy một bà cụ mặc chiếc áo khoác mỏng màu đỏ tía sô pha, đầu tóc hoa râm, sắc mặt và tinh thần vẫn còn .

Tống lão thái thái thấy con gái cùng cháu ngoại, khuôn mặt đầy nếp nhăn mỉm , “Đến , hôm nay lâu thế?”

Mẹ Lục mật cạnh bà cụ, như đang nũng, “Thế ạ? Bình thường vẫn như mà, mất đến 40 phút, chắc là nhớ tụi con quá nên mới cảm thấy lâu.”

Tống Nhu – em gái Lục đối diện nhịn , “Mẹ nhớ tụi chị lắm, từ sáng bà hỏi chị mấy giờ về .”

Bà cụ hừ một tiếng, “Mẹ nhớ cháu trai ngoan của thôi.”

Tống lão thái thái sang Lục Tuyệt đeo ba lô màu đỏ, một đồ đỏ, khuôn mặt đong đầy niềm vui, đến mắt híp , “Cháu ngoan của bà cao lên , mặc bộ đồ trông đến là tươi tắn.”

Người già mà, mặc đồ đỏ là , là tươi tắn, tụi trẻ nên mặc đồ đỏ nhiều , là thấy may mắn, khiến vui vẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-70.html.]

“Tiểu Tuyệt mau qua đây , đừng mãi thế.” Bà ngoại vẫy vẫy tay với Lục Tuyệt, ý bảo qua cạnh bà.

Ninh Tri nắm tay Lục Tuyệt, kéo qua , “Chúng cạnh bà ngoại.”

Bà ngoại Lục Tuyệt lời xuống, nụ khuôn mặt càng rạng ngời, cháu trai lời bà .

Ninh Tri bà cụ vui vẻ, cô áp sát tai Lục Tuyệt, dạy “Nhóc nên gọi bà ngoại, chào hỏi bà.”

Lục Tuyệt chớp chớp mắt, bà ngoại, chầm chậm mở miệng, “Chào, chào bà ngoại.”

Nghe thấy Lục Tuyệt chuyện, Tống lão thái thái hình đăm đăm , vui đến từ ngữ nào mô tả , “Mấy đứa thấy ? Tiểu Tuyệt chào .”

“Vâng, con thấy , , Tiểu Tuyệt cũng nhớ đó.” Tống Nhu .

Tống lão thái thái mừng khôn tả, vết chân chim mắt càng sâu, “Cháu ngoại ngoan của bà, thật là ngoan.”

Đôi mắt bà cụ giấu sự yêu thương với đứa cháu .

“Con chào bà ngoại, con chào dì.”

Lúc , Lục Thâm Viễn vẫn luôn một bên lễ phép chào hỏi Tống lão thái thái và Tống Nhu.

“Thâm Viễn cũng xuống .” Tống Nhu gọi .

Tống lão thái thái gật đầu, đôi mắt hiền hậu , cũng : “Đừng mãi thế, xuống .”

Thái độ của bà với Lục Tuyệt và Lục Thâm Viễn khác hẳn . Tống lão thái thái với Lục Tuyệt là ruột thịt, yêu thương hề che dấu, còn với Lục Thâm Viễn chỉ là sự hiền từ của bậc trưởng bối với vãn bối, mang chút xa cách.

Tống lão thái thái về phía Lục Tuyệt, ngoan ngoãn im lặng đó, bà vươn tay xoa xoa đầu .

Ấy mà trong tích tắc, Lục Tuyệt né tránh.

Tống lão thái thái vươn hụt, bà cũng tức giận, chỉ : “Đợi đến ngày con cho bà xoa đầu, bà cũng mãn nguyện.”

Ninh Tri bên cạnh vươn tay ôm lấy đầu Lục Tuyệt, giữ c.h.ặ.t nó.

Sau đó, cô ấn đầu Lục Tuyệt về phía bà ngoại, “Bà ngoại mau xoa xoa.”

Tống lão thái thái cháu ngoan cúi đầu, hướng về phía bà, bà kinh ngạc.

“Mẹ, Tiểu Tuyệt cho xoa đầu kìa, mau xoa.” Tống Nhu .

Mẹ Lục bên cạnh cũng rộ, hâm mộ quá mất, bà cũng xoa xoa đầu con trai.

Tống lão thái thái kinh ngạc, bà cụ giơ tay, nhẹ nhàng như sợ doạ đến Lục Tuyệt mà run nhè nhẹ xoa đầu .

Bà ngoại : “Tiểu Tuyệt về luôn bình bình an an, mãi mãi vui vẻ”

Lục Tuyệt cưỡng ép xoa đầu, chớp mắt, cũng ghét cảm giác .

Tống lão thái thái lo lắng cháu trai thích nên chỉ xoa một chút thu tay, nhưng bà vui sướng thôi.

Mẹ Lục mà thèm, “Tiểu Tuyệt, cũng xoa đầu con.”

Tiểu Tuyệt lúc nhỏ tuy thích nhưng sự đàn áp của bà thì vẫn chấp nhận hôn hôn nâng cao cao, còn xoa xoa đầu nhỏ.

Kể từ khi c* lớn là cách nào thực hiện , sẽ trốn tránh, kháng cự sự tiếp xúc và ôm ấp.

Ninh Tri bưng mặt Lục Tuyệt hướng về phía Lục, cô dỗ dành Lục Tuyệt, “Cho sờ đầu nhóc một tí.”

Lục Tuyệt mím môi, cụp mắt đáp .

Mẹ Lục thử duỗi tay qua nhẹ nhàng chạm tóc mái của con trai, mái tóc mềm mại khiến lòng bà cũng ngứa theo, khoé mắt cay, giống như hồi xưa , Lục Tuyệt hồi nhỏ cũng ngoan như thế .

“Tiểu Tuyệt, dì cũng …” Thế nhưng, Tống Nhu còn dứt lời, Lục Tuyệt đầu chỗ khác, thèm để ý bà .

Tống Nhu hừ hừ, “Tiểu Tuyệt, cháu thế là thiên vị, như .”

“Cháu ngoại ngoan của nhất.” Tống lão thái thái cãi , cháu ngoại cưng ở đây, con gái cũng nhường chỗ.

Lục Thâm Viễn một bên yên lặng Tống lão thái thái, Lục còn Tống Nhu ba cứ mãi vây quanh Lục Tuyệt, trong mắt chỉ Lục Tuyệt.

Còn như một ngoài bọn họ yêu thương, quan tâm Lục Tuyệt.

Lục Thâm Viễn che dấu biểu cảm, kiên nhẫn mà yên tĩnh trưởng bối chuyện.

Mẹ Lục hỏi Tống lão thái thái, “Mẹ, dạo gần đây cơ thể thế nào? Trái tim còn đau ?”

Bà cụ Tống mắc bệnh tim, vẫn luôn uống t.h.u.ố.c và định kỳ khám bác sỹ.

“Con yên tâm, gần đây tinh thần , t.h.u.ố.c luôn mang theo .”

Người nhà mời điều dưỡng đến chăm sóc cho bà cụ. thích luôn theo sát , cảm thấy theo đuôi suốt khó chịu, cho nên phần lớn thời gian bà chỉ cho điều dưỡng phụ trách việc ăn uống, lo việc nấu nướng những món ăn cho sức khoẻ.

Mẹ Lục sắc mặt bà cụ tệ mới yên tâm.

Ninh Tri một bên , đến bữa trưa, bàn ăn cô gặp trai của Lục – Tống Tiến Nghiệp.

Ninh Tri vẫn nhớ rõ ngày đó trong tang lễ bà cụ Tống, thái độ ông bác với Lục Tuyệt hề , rõ ràng là đang đổ trách nhiệm lên đầu Lục Tuyệt, tìm nơi trút giận. Cho nên cô ấn tượng hề về .

Ninh Tri bà cụ Tống, bà đang nở một nụ đầy hiền từ và thiết, trong mắt đong đầy sự cưng chiều cháu ngoại Lục Tuyệt.

Ninh Tri khỏi nghĩ đến lâu bà cụ sẽ đột nhiên phát bệnh.

chút căng thẳng, lo sợ bản một nữa cứu bà ngoại, chỉ thể bất lực mà Lục Tuyệt chìm trong bóng tối, đắm mưa.

Ninh Tri rõ bà ngoại cụ thể mấy giờ phát bệnh, chỉ đại khái trong buổi chiều.

Ninh Tri lo lắng thôi, vẫn luôn chờ đợi.

Buổi chiều, bà ngoại chuẩn phòng , bà cụ thích nhất là thưởng , nhưng thể uống nhiều, mỗi ngày chỉ uống hai chén, nếm nếm chút vị.

“Bà ngoại, cháu với em trai cùng bà uống .” Lục Thâm Viễn chủ động , “Khó dịp bọn cháu nghỉ hè thời gian, nên ở cùng bà nhiều hơn.”

Bà cụ Tống vui mừng gật đầu, “Cháu ngoan, mấy đứa lòng .”

Mẹ Lục đang cùng em gái Tống Nhu chuyện, lời của Lục Thâm Viễn, bà : “Thâm Viễn và Tiểu Tuyệt nên ở cùng bà ngoại nhiều hơn.”

Phòng ở tầng 2, bên trong trưng bày ít lá mà bà cụ Tống ưa thích, tường treo kha khá bức tranh tiếng, bệ cửa sổ, bàn bày đầy chậu bonsai màu xanh, cảm giác yên bình, khoan khoái.

Tống lão thái thái nóng, bà cởi áo khoác mỏng .

Lục Thâm Viễn chủ động nhận lấy áo khoác, “Bà ngoại, cháu treo lên giúp bà.”

“Được.” Bà ngoại Tống đưa cho .

Lục Thâm Viễn treo áo khoác của bà lên giá treo gần cửa.

Tống lão thái thái bên bàn , bà cháu ngoại ngoan Lục Tuyệt, “Tiểu Tuyệt xuống, bà vẫn nhớ cháu thích loại vị ngọt, đợi lát bà pha cho cháu uống.”

Bà ngoại thật sự thương Lục Tuyệt.

Lục Thâm Viễn xuống phía đối diện Lục Tuyệt, “Hôm nay cháu xin chút vía của em trai, uống bà ngoại pha. Cháu nhắc đến đây bà ngoài từng đạt giải thưởng về nghệ thuật .”

Bà ngoại Tống xua xua tay, “Cái đó ăn thua gì.”

dậy, tiến về phía giá gỗ chọn lá .

Ninh Tri ở bên chờ đợi, cô nhớ rõ, bà ngoài phát bệnh ở trong phòng .

Tống lão thái thái rót nước sôi đổ ấm t.ử sa, đó, bà thong thả tráng lá một .

Ninh Tri đột nhiên căng thẳng.

Làn khói lập lờ, hương toả bốn phía.

Một lúc , Ninh Tri thấy bà ngoại đột nhiên chau mày, biểu cảm khuôn mặt chút khác thường.

Tim điên cuồng đập, cô tiến về phía , mà ở phía đối diện, Lục Thâm Viễn thấy sắc mặt bà ngoại đổi, ánh mắt loé lên.

Anh dậy, với bà cụ: “Bà ngoại, cháu vệ sinh.”

Bà cụ Tống gật đầu.

Lục Thâm Viễn bước vội khỏi phòng, lúc qua giá treo quần áo, bàn tay chạm áo khoác đó nhanh chân bước ngoài, tiện tay đóng cửa phòng.

Ninh Tri nhíu mi, cảm giác gì đó đúng lắm, cô bay nhanh về phía bà ngoại.

Hô hấp của bà dần trở nên gấp gáp, tay nắm c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c như đang phát bệnh.

Tống lão thái thái sắc mặt tái nhợt, bà duỗi tay về phía Lục Tuyệt, “Thuốc, t.h.u.ố.c, Tiểu Tuyệt lấy t.h.u.ố.c.”

 

 

Loading...