Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 69

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nhận lời khẳng định của cháu gái, Ninh lão gia chút sững sờ.

Bởi vì trong quá trình điều tra, ông phát hiện thời điểm cháu gái mới gả đến Lục gia, cô hề thích Lục Tuyệt.

Cho nên, khi về sự tồn tại của bản hợp đồng , ông cho rằng chuyện giữa cháu gái và Lục Tuyệt sẽ giải quyết nhanh ch.óng, thuận lợi.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

hiện tại cháu gái nó thích Lục Tuyệt, đây là chuyện ông cụ ngờ tới.

Ninh lão gia đ.á.n.h giá Lục Tuyệt, đôi mắt sáng lấp lánh Ninh Tri, chút nào che dấu nội tâm của chính , tất cả đều khuôn mặt, trong con mắt.

Ninh lão gia sống quá nửa đời , tiếp xúc với nhiều dạng , đầu tiên gặp một tâm tư đơn thuần như , chỉ đáng tiếc là một bệnh.

Ông cụ thở dài, nếu cháu gái chủ kiến, sự lựa chọn của riêng , ông sẽ tôn trọng nó.

Điều quan trọng nhất với ông cụ chính là niềm vui của cháu gái.

Ninh lão gia hướng ánh mắt về phía Lục Tuyệt, với : “Cháu theo

“Ông nội?” Ninh Tri ông chuyện cùng Lục Tuyệt.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Ninh lão gia cháu gái với ánh mắt nuông chiều, : “Ông chỉ chút chuyện với nó, cũng gì, cháu còn sợ ông bắt nạt nó ?”

Ninh Tri nhanh ch.óng dịu giọng: “Không , Lục Tuyệt khả năng lời của ông, cháu thể giúp ông truyền lời”

Ninh lão gia xua xua tay, “Ban nãy ông nhắc đến chuyện hai đứa li hôn, nó phản ứng đến là nhanh”

Ông chống gậy lên, bước về phía thư phòng.

Lục Tuyệt dậy, Ninh Tri , “Không sợ, em ở bên ngoài đợi

Lục Tuyệt đáp lời cô, theo ông cụ thư phòng.

Trong phòng bày biện giá sách bằng gỗ lim, bốn bức tường treo đầy tranh thuỷ mặc, trong khí thoang thoảng mùi mực nước.

Ninh lão gia bên bàn, ông thở dài Lục Tuyệt đang im ngơ ngác.

“Cháu gái thích cháu” Ninh lão gia với Lục Tuyệt: “ thích”

Lục Tuyệt hướng ánh mắt về phía ông cụ, cụp mắt.

Ông nội thích .

Ninh lão gia : “Cháu lời ?”

Từ khoảnh khắc con trai nhỏ nhà họ Lục mắc chứng tự kỷ, ông cụ cho thu thập tài liệu liên quan về chứng bệnh cho ông xem.

Nếu như mắc bệnh mức độ nhẹ thì còn , nhưng tình trạng bênh của Lục Tuyệt ở mức độ nặng. thông qua vài tiếp xúc, tình huống của Lục Tuyệt cũng đến nỗi tệ như trong báo cáo mô tả.

Lục Tuyệt mím môi, từ tốn đáp lời: “Nghe ạ”

Ninh lão gia gật đầu, “Biết vì thích cháu ?”

Lục Tuyệt ngước mắt, ông cụ vài giây, dời .

“Bởi vì cháu giống , cháu thể đem hạnh phúc cho Tiểu Tri.” Ninh lão gia hề nể nang, dứt khoát thẳng: “Nếu con bé mắc bệnh, cháu cũng thể chăm sóc nó, ngược còn cần nó chăm cháu”

“Con bé gặp chuyện buồn phiền, cháu cũng thể giúp nó tháo gỡ, ngược còn cần nó giúp cháu giải quyết rắc rối.”

“Con bé cưng chiều, cháu thế nào là cưng chiều ? Từ nay đều là con bé dỗ dành cháu.”

“Chồng nhà kiếm tiền nuôi vợ, tuy rằng nhà cháu điều kiện , trong nhà thiếu tiền. đây là trách nhiệm của chồng, cháu cũng .”

Ninh lão gia đem từng vấn đề thực tế , hiện tại cháu gái thích Lục Tuyệt, nhưng quãng đời còn thì ? Sẽ luôn thích chứ?

Mọi đều thích thì dễ, chung sống mới khó. Tình huống của Lục Tuyệt còn đặc biệt so với khác, cần nhiều sự nhẫn nại cùng bao dung, đến khi , cháu gái thể kiên trì bao lâu? Bao dung Lục Tuyệt đến bao giờ?

Đây đều là nguyên nhân vì ông đồng ý chuyện cháu gái và Lục Tuyệt ở bên , đám thanh niên chỉ lo yêu đương, nghĩ đến tương lai.

Lục Tuyệt ngơ ngác Ninh lão gia, đôi môi mỏng mím đến trắng bệnh, đang cố gắng tiêu hoá và hiểu điều ông truyền đạt.

“Cháu hiểu những gì ?” Thật ông cũng hi vọng nhiều việc Lục Tuyệt hiểu.

“Chăm sóc Tri Tri.” Âm thanh của Lục Tuyệt nhè nhẹ vang lên giữa căn phòng vắng lặng.

“Giải quyết vấn đề, cháu”

“Cưng chiều Tri Tri.”

“Kiếm tiền nuôi Tri Tri.”

Lục Tuyệt , hiểu , cũng ghi nhớ .

Ánh mắt Ninh lão gia Lục Tuyệt thêm vài phần kinh ngạc, cũng bớt vài phần vui, “Chỉ lặp lời . Nếu cháu thật sự hiểu, thì thể hiện bằng hành động.”

Lục Tuyệt liếc ông cụ, trả lời, “Vâng”

Ninh lão gia tiếp tục khó Lục Tuyệt, “Thôi, cháu tự chăm sóc bản lắm .”

Ông xua xua tay, “Cháu ngoài .”

Lục Tuyệt mím mím môi, nghiêm túc mà cố chấp , “Cưng chiều Tri Tri, cháu”

Nói xong mới cất bước rời khỏi thư phòng.

Ở phía , khuôn mặt nghiêm nghị cứng nhắc của Ninh lão gia dịu vài phần.

Ninh Tri đợi ở bên ngoài, thấy Lục Tuyệt , cô nhanh ch.óng bước đến, sắc mặt Lục Tuyệt, cảm xúc, “Ông nội gì với ?”

“Cưng chiều Tri Tri.” Lục Tuyệt với Ninh Tri, “Nuôi Tri Tri.”

Ninh Tri lập tức cong mắt, “Ông bảo cưng chiều em, nuôi em ?”

Lục Tuyệt nắm lấy đôi tay đang buông lơi của Ninh Tri, đôi mắt đen lánh ánh lên chút kiên định, “Anh

Anh sẽ .

Đôi mắt Ninh Tri đong đầy dịu dàng, ngân ngấn nước. Cô lên vết thương đầu Lục Tuyệt, giọng cũng nhẹ nhàng hơn, “Được, em tin .”

Lục Tuyệt dối.

Dùng xong bữa sáng, Lục Tuyệt về phòng chứa hành lý của .

Anh mở chiếc ba lô đỏ của , từ bên trong móc quyển sách Lục đưa cho “108 cách cưng chiều vợ nhỏ”

Mẹ Lục từng với con trai, đây là sách của bố.

Lục Đông Châu nhờ quyển sách mà tán đổ Lục.

Lục Tuyệt cầm quyển sách, sống lưng thẳng tắp ghế, nghiêm túc học tập.

Hai ngày nay Ninh Tri đều cùng ông nội trò chuyện, còn Lục Tuyệt ở trong phòng sách. Ninh Tri quen với thời khoá biểu của Lục Tuyệt, tầm giờ ở Lục gia cũng đắm trong thư phòng sách, cũng gì lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-69.html.]

Buổi tối, cơn gió đêm thổi qua đuổi bay cái nóng ngày hè, khiến con thư thái.

Trong phòng, Lục Tuyệt đột nhiên về phía Ninh Tri.

Ninh Tri hỏi , “Sao ?”

Lục Tuyệt học theo cách bình thường Ninh Tri sờ , giơ tay, nhẹ nhàng vuốt tóc Ninh Tri.

Ninh Tri ngẩn , Lục Tuyệt vuốt tóc cô nhưng đang vuốt ch.ó .

Sau đó, cô thấy : “Ngoan.”

Cô còn kịp phản ứng , Lục Tuyệt xoa đầu cô xong liền tắm.

Ninh Tri:…

Một lúc , Lục Tuyệt tắm xong ngoài, mặc chiếc áo ngủ màu đỏ yêu thích, tay bưng chậu nước tiến về phía cô.

“Anh bê chậu nước đây gì?” Ninh Tri kinh ngạc buông điện thoại trong tay xuống.

Lục Tuyệt bưng chậu nước, khuôn mặt trai mà nghiêm túc, “Rửa chân cho Tri Tri.”

Lục Tuyệt chiều vợ thức thứ nhất: xoa đầu

Lục Tuyệt chiều vợ thức thứ hai: rửa chân

Anh học , , hành động thôi.

Lục Tuyệt đặt chậu nước xuống phía bên giường của Ninh Tri, quỳ một chân xuống, cầm lấy chân Ninh Tri đặt chậu nước.

“Em tự ” Ninh Tri vội vàng ngăn cản Lục Tuyệt.

Cô thả chân chậu nước, nước nóng nhưng vẫn ở mức thể chịu .

Đôi chân Ninh Tri xinh , phần da mu bàn chân trắng nõn mềm mại, mắt cá chân mảnh khảnh, ngón chân mượt mà đáng yêu màu hồng nhạt chìm nổi trong làn nước càng tôn lên sự tinh xảo.

Lục Tuyệt trực tiếp thò tay nước rửa chân cho Ninh Tri.

“Lục Tuyệt.”

Ninh Tri giật thụt chân về nhưng Lục Tuyệt một tay nắm c.h.ặ.t cổ chân, “Em tự rửa, cần giúp, bẩn lắm.’

Tuy Ninh Tri tắm rửa, chân cũng sạch sẽ xinh , mùi nhưng cứ cảm thấy khác nắm chân rửa ráy cứ ngại ngại.

Cô đỏ mặt.

Lục Tuyệt ngẩng đầu cô, đôi mắt hoa đào đong đầy sự bối rối, “Chân Tri Tri bẩn.”

Ninh Tri đỏ mặt, “Không bẩn cũng cần rửa, em tự .”

Lục Tuyệt mím mím môi, tắm xong nên phần tóc mái của lộn xộn lộ vết thương trán. Bởi vì Ninh Tri chịu cho rửa chân, khuôn mặt lộ rõ sự thất vọng.

“Cho rửa!”

Nhìn nhãi con vì dỗ chủ nhân vui vẻ mà ghét bỏ mắt, Ninh Tri nào nỡ ngăn cản , “Anh rửa !”

Đôi mắt Lục Tuyệt bừng sáng, đến ngọn tóc vểnh lên trán cũng vui vẻ đến rung rung, “Rửa cho Tri Tri.”

Đôi tay thò trong nước nắm lấy chân Ninh Tri.

Mặt Ninh Tri sắp nóng cháy , cũng là do nước nóng là do tay Lục Tuyệt nóng.

Lục Tuyệt cúi đầu, nghiêm túc rửa chân, đôi tay thon dài trắng mịn chậm rãi chà xát chân Ninh Tri, “Chân Tri Tri bé.”

Anh rửa đến là chuyên tâm.

Ninh Tri nóng đến nỗi tai cũng đỏ lên , thế mà Lục Tuyệt như kiểu thế nào là hổ, âm thanh trầm thấp của trong căn phòng đến là rõ nét, “Chân Tri Tri .”

“Thích Tri Tri, chân”

“Anh im miệng, nữa.” Ninh Tri nhịn , nhóc mọt sách từ khi nào biến thành nhóc lảm nhảm thế!

Lục Tuyệt mím môi, cụp mắt, hừ một tiếng, nhưng vẫn nghiêm túc rửa chân cho Ninh Tri.

Ninh Tri Lục Tuyệt quỳ một chân ở bên cạnh, khuôn mặt tuấn ngoan ngoãn chuyên chú, tim mềm nhũn, “Ai dạy rửa chân cho em?”

Lục Tuyệt chớp chớp mắt, “Không ai dạy” Anh học trong sách

Ninh Tri cúi xuống, hôn lên lông mày Lục Tuyệt, đôi mắt lấp lánh đong đầy hình bóng của , “Cảm ơn .”

Đôi mắt Lục Tuyệt cụp xuống chút rung rung, đôi tai đỏ rực, khung đầu nhảy 10 mặt trời nhỏ.

Trời về đêm.

Kể từ đêm Ninh Tri bảo Lục Tuyệt thể ôm cô bất cứ lúc nào, hai ngày đều ôm cô ngủ.

Ninh Tri còn ngủ, cô Lục Tuyệt nhắm nghiền đôi mắt ngủ say, nhịn dùng ngón tay chọt chọt đôi môi đang mím c.h.ặ.t của .

Hi vọng ngày mai khi tỉnh sẽ khiến cho vui vẻ.

Ninh Tri gọi Bá Vương, “Lần cần tiêu hao 200 mặt trời nhỏ đúng ?”

Bá Vương: “ á chủ nhân”

Hiện tại Ninh Tri 282 mặt trời nhỏ, đủ để về quá khứ một chuyến.

Cô đưa cho Bá Vương 200 mặt trời nhỏ, chốc lát chỉ còn 82 mặt trời nhỏ. Ninh Tri thấy chỗ mặt trời nhỏ còn tạm thời đủ dùng.

Mở mắt nữa, Ninh Tri phát hiện bản đang ở vườn hoa.

Cô thấy Lục dẫn Lục Tuyệt và Lục Thâm Viễn ngoài, bà : “Đợt hai con thi đại học xong nghỉ hè, đưa hai đứa về bà ngoại ở mấy hôm, thư giãn một chút, chơi với bà.”

Ninh Tri vốn đang lo lắng xong chốc lát liền yên tâm, bà ngoại Lục Tuyệt vẫn còn.

Thời gian đúng là sửa.

Lục Tuyệt đang về phía , thiếu niên ngây ngô diện một đồ thể thao màu đỏ, lưng treo ba lô màu đỏ. Ánh nắng chiếu rọi trông càng trai, nổi bật.

Dưới góc độ của Ninh Tri, gặp mặt vẫn là Lục Tuyệt năm lớp 12, chỉ là chuyện của vài ngày . Còn với Lục Tuyệt, gần nhất gặp quỷ chị là chuyện của một năm .

Ninh Tri Lục Tuyệt tiến về phía .

Thiếu niên phía như cảm giác phóng ánh mắt lên , thấy quỷ chị mặc chiếc váy màu hồng nhạt, da trắng tóc đen, xinh tuyệt trần đang tán cây.

Ánh nắng ngày hè gay gắt.

Đôi mắt của thiếu niên sáng ngời, so với vàng kim ánh mặt trời còn ch.ói loà hơn.

Khoé miệng của kìm mà vểnh lên, cổ họng trào lên sự vui sướng, như chú cún nhỏ rên hừ hừ.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Lục và Lục Thâm Viễn, đôi chân dài Lục Tuyệt nhẹ bước về phía tán cây.

Mẹ Lục ngạc nhiên hỏi Lục Tuyệt, “Tiểu Tuyệt con?”

Người khác thấy , trong đôi mắt Lục Tuyệt chỉ là hình bóng Ninh Tri.

Quỷ chị về .

 

 

Loading...