Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 66
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:21
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh Tri đột nhiên ôm sợ tới mức giật .
Đầu cô ép n.g.ự.c , ch.óp mũi tràn ngập thở mát lạt của Lục Tuyệt.
Nghe thấy lo lắng giấu cô , đáy mắt Ninh Tri tràn đầy ý .
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Cô ngẩng đầu lên, hình cao lớn của Lục Tuyệt che mất ánh sáng, cô chỉ thể thấy góc quai hàm và cổ áo màu xanh lục hoa đỏ của .
Giấu cô ?
Cô đến híp mắt, Lục Tuyệt thực sự quá đáng yêu.
Ninh Tri để tùy ý ôm: “Anh cúi đầu một chút.”
Lục Tuyệt cúi đầu, ngơ ngác cô, bướng bỉnh : “Cất giấu.”
Hôm nay Ninh Tri , chiếc váy màu trắng bạc khảm bằng thạch sáng, ánh đèn càng lấp lánh, thu hút ánh mắt của Lục Tuyệt.
Anh mím môi, Tri Tri xinh .
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
“Không cần giấu, là của .” Ninh Tri đặt hai tay lên vai , cô đến gần hôn nhẹ lên môi : “Hôm nay trai như , đây là thưởng.”
Đột nhiên, một đám mây đen nhỏ tia chớp đầu Lục Tuyệt biến mất.
Cô hôn: “Đây là phần thưởng vất vả đến Nam Thành tìm .”
Đám mây đen nhỏ thứ hai tia chớp biến mất.
Môi cô hé mở, khẽ c.ắ.n môi của Lục Tuyệt, cô rõ ràng cảm nhận thể Lục Tuyệt run lên, bàn tay đặt eo cô siết c.h.ặ.t: “Đây là phạt cho đến đây.”
Đám mây đen nhỏ tia chớp trong khung biến mất ngay lập tức.
Đôi mắt đen láy của Lục Tuyệt Ninh Tri, háo hức cô: “Trừng phạt , phạt.”
Anh Tri Tri như , trừng phạt một nữa.
Ninh Tri nhịn , cho dù là khung đầu Lục Tuyệt , tất cả đều là thành thật.
Nhìn thấy đám mây đen nhỏ tia chớp đầu đều biến mất, Ninh Tri đáp ứng yêu cầu của , khẽ c.ắ.n một cái, một mặt trời nhỏ bật .
A mây đen biến mất, mặt trời xuất hiện.
Ninh Tri vốn dĩ tiếp tục lấy mặt trời nhỏ, nhưng khi xuất hiện, cô nhanh ch.óng vùi đầu trong vòng tay của Lục Tuyệt, đối phương rời , cô đỏ mặt vững: “Đi thôi, đưa ăn chút gì đó.”
Lục Tuyệt mím môi, chút bất mãn, nhưng là như thế nào, chỉ thể ngoãn ngoãn Ninh Tri dắt .
Ninh Tri đưa Lục Tuyệt đến khu ăn uống, cô chọn một vài món ăn nhẹ hợp với khẩu vị của .
Ngay lúc hai xuống, Ninh Hiểu Manh tới.
“Chị Tri Tri, em thể đây ?” Cô hỏi Ninh Tri.
“Ừ, .” Ninh Tri giúp Lục Tuyệt cạo bơ chiếc bánh nhỏ, mới đặt chiếc bánh mặt .
Sau khi Ninh Hiểu Manh xuống, cô mới nhận rõ, nhưng bây giờ ở cự ly gần, cô thấy đàn ông mặt càng trai hơn.
Đôi mắt đào hoa xinh , chiếc mũi cao thẳng, đôi môi mỏng gợi cảm mím, cái gì cũng tuyệt trần, cho dù ăn mặc lôi thôi đến mấy thì diện mạo của cũng chống .
Ninh Hiểu Manh vô tình liếc mắt , hai chân dài của đàn ông gập , chỗ nào để đặt.
Vẻ ngoài của đàn ông quả thực chê .
Ninh Hiểu Manh thái độ mật của Ninh Tri với đàn ông, cô vô cùng tò mò: “Chị Tri Tri, đây là...”
“Anh là chồng .” Ninh Tri che giấu chút nào, hào phóng giới thiệu.
Mặt Ninh Hiểu Manh sửng sốt: “Không chị chồng chị ở thành phố B ?”
“Ừ, hôm qua bí mật đến là bất ngờ.” Ninh Tri .
Bên cạnh, Lục Tuyệt Ninh Tri nhắc tới , lặp lời của cô: “Làm cô ngạc nhiên.”
Ninh Tri trợn mắt : “Cảm ơn bất ngờ của .”
Lục Tuyệt cúi đầu, vành tai mái tóc ngắn đen nhánh chút đỏ.
Lúc Ninh Hiểu Manh bát quái xem đàn ông như thế nào mới xứng với Ninh Tri, nhưng ngờ bây giờ thấy .
Dáng vẻ đối phương quả thực xứng đôi với Ninh Tri, bọn họ kém phần nổi bật, ch.ói mắt, hai cùng khiến khác cảm thấy tự ti mặc cảm.
Tuy nhiên, Ninh Hiểu Manh sớm phát hiện manh mối.
Người đàn ông mặt yên tĩnh, , vì lạnh lùng , mà giống như đang né tránh, hơn nữa khi chuyện với Ninh Tri tốc độ cùng lời chút kỳ quái.
Ninh Hiểu Manh là thích vạch trần ưu điểm và khuyết điểm của khác, cô hỏi Ninh Tri: “Chị Tri Tri, mấy ngày nữa chị sẽ ?”
“Ừ. Sau sẽ dành nhiều thời gian hơn để đến Nam Thành gặp ông nội.”
Ông Ninh ở trong ngôi nhà cũ một quá cô đơn, sức khỏe cũng , cuối cùng cũng tìm , Ninh Tri sẽ cố hết sức để dành thời gian cho ông.
“Về , thời gian tìm em bất cứ lúc nào cũng .” Lúc đầu Ninh Hiểu Manh còn chút thù địch với Ninh Tri, nhưng bây giờ thì biến mất, thậm chí cô còn hâm mộ Ninh Tri.
“Được .” Ninh Tri đáp.
Sau đó, Ninh Hiểu Manh thấp giọng với Ninh Tri: “Chị Tri Tri, tin đồn về chị lẽ từ nhà bên của nhà họ Ninh lan .”
Lúc đầu Ninh Tri quan tâm đến tin đồn, dù chỉ cần cô xuất hiện, những tin đồn như sẽ sụp đổ, nhưng đến nhánh phụ của nhà họ Ninh, chuyện sẽ đơn giản.
“Sao cô ?” Ninh Tri hỏi Ninh Hiểu Manh.
“Em Ninh Liên Liên lộ , chính nhà họ tung tin đồn thất thiệt về chị.”
Ninh Hiểu Manh nhắc nhở Ninh Tri: “Chị Tri Tri, ông nội sắp xếp vị trí cho cả của Ninh Liên trong công ty. Trước đây, tin đồn là thừa kế của ông nội. Bọn họ tiểu nhân đắc trí từ lâu , bây giờ chị về, gia đình họ khẳng định khó chịu với bạn.”
“Cảm ơn cô nhắc nhở, hiểu .”
Sau khi Ninh Hiểu Manh xong điều , cô khôn ngoan bóng đèn, dậy rời .
Ninh Tri đầu , Lục Tuyệt đang yên lặng ăn bên cạnh, ăn chậm, lẽ là bởi vì trai, ngay cả khi đang ăn trông cũng mắt.
Ninh Tri k*ch th*ch, cô cũng đói nên cầm đồ ăn vặt bên cạnh lên cũng bắt đầu ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-66.html.]
Cô mới ăn vài miếng, Lục Tuyệt dừng và lặng lẽ cô.
Ninh Tri Lục Tuyệt: “Sao ?”
Lục Tuyệt đặt chiếc bánh nhỏ trong tay xuống, đột nhiên đến gần Ninh Tri, ánh mắt kinh ngạc của Ninh Tri, dùng hai tay giữ lấy mặt cô.
“Hả?” Ninh Tri nghi ngờ .
Lục Tuyệt chớp mắt, cúi đầu xuống, vẻ mặt nghiêm túc, tập trung l**m kem khóe miệng Ninh Tri.
“Đột nhiên” một cái, mặt Ninh Tri nhanh nóng lên đỏ bừng.
“Ngọt.” Một nụ yếu ớt hiện lên trong đôi mắt đen láy của Lục Tuyệt, vẻ hài lòng: “Tri Tri ngọt.”
Vẻ mặt nghiêm túc nhất, Lục Tuyệt những lời khiến thẹn thùng.
Mặt Ninh Tri nóng lên, n.g.ự.c như móng vuốt nhỏ cào nhẹ, xốp giòn chút ngứa.
Bữa tiệc sắp kết thúc, ông Ninh quá lớn tuổi, chịu mệt nhọc, nên ông về nghỉ ngơi .
Ninh Tri ở , gần như tất cả khách rời , cô cũng chuẩn rời .
“Chú Lý, lát nữa cháu sẽ đưa Lục Tuyệt về nhà họ Ninh, ở khách sạn, vài ngày nữa sẽ ở nhà họ Ninh.”
“Được, cho đem hành lý của thiếu gia trong khách sạn tới.”
Ninh Tri gật đầu, cô kéo Lục Tuyệt rời .
Lúc , một đàn ông trung niên ngang qua, vô tình va cô.
Người đàn ông trung niên say khướt, thấy là Ninh Tri lập tức vội vàng xin : “Là cháu gái, xin , chú uống quá nhiều nên say. Vừa vững.”
Người đàn ông trung niên là họ hàng, là một nhánh phụ khác của nhà họ Ninh, ông Ninh giới thiệu với Ninh Tri, ba nhánh phụ là gia đình Ninh Hiểu Manh, gia đình Ninh Liên Liên tung tin đồn về Ninh Tri, và gia đình trung niên .
“Chú ba, .” Dựa theo phận, đàn ông trung niên mặt và ba của Ninh Tri là em họ, Ninh Tri gọi ông là chú ba.
“Cháu về nhà ?” Người đàn ông trung niên Ninh Hải nấc lên, thở nồng nặc mùi rượu khó chịu.
“Vâng.” Trên mặt Ninh Tri giữ một nụ yếu ớt.
Bước chân Ninh Hải lảo đảo, thành một đường thẳng: “Chú ba sẽ xen chuyện của cháu. Hôm khác rảnh rỗi, nhớ tới thăm nhà chú ba.”
“Được .” Ninh Tri đáp , cô dẫn Lục Tuyệt ngoài.
Xe của nhà họ Ninh đợi sẵn bên ngoài, Ninh Tri đưa Lục Tuyệt lên xe.
“Lát nữa qua nhà , mấy ngày nữa chúng trở thành phố B.”
Đèn trong xe bật, ánh sáng mờ mịt, Lục Tuyệt ở bên cạnh Ninh Tri, cô cùng trở về, ngoan ngoãn gật đầu: “Cùng trở về.”
Cả đêm, Ninh Tri cũng chút mệt mỏi, cô vẫn mặc áo dài tiệc, cả xinh đến ch.ói mắt.
Cô dựa Lục Tuyệt, vẻ mặt lười biếng, cô hỏi : “Anh sợ ông nội của ?”
Ông nội thích Lục Tuyệt, Ninh Tri điều đó.
Lục Tuyệt cúi đầu, Ninh Tri đang dựa trong n.g.ự.c , trong n.g.ự.c cảm giác dị thường, cảm thấy thoải mái.
Một lúc , mới chậm rãi đáp: “Không sợ.”
Lục Tuyệt sợ là gì.
Ninh Tri : “Ừ, cần sợ, Tiểu Tuyệt Tuyệt thật đáng yêu, ông nội sẽ như thế nào.”
Lục Tuyệt mím môi, giọng trầm thấp mang theo một tia chắc chắn: “ .”
Anh khiêm tốn là gì.
Ninh Tri nhịn vươn tay nhéo nhéo mặt : “ , là nhất.”
Lúc , chiếc xe đột nhiên phanh gấp, Ninh Tri nghiêng về phía .
Tiếng va chạm cực lớn, Ninh Tri cảm thấy bộ chiếc xe hất văng xa, cô sốc đến mức choáng váng.
Giây tiếp theo, mắt cô tối sầm , cô rơi một vòng tay mạnh mẽ và vững chãi.
Bên ngoài vang lên tiếng phanh xe ch.ói tai, mũi cô ngửi thấy một luồng thở thơm mát dễ chịu.
Ninh Tri thấy gì, cô chỉ thấy Lục Tuyệt thì thào bên tai: “Ôm Tri Tri, ôm thật c.h.ặ.t.”
Cô cảm thấy cơ thể ôm c.h.ặ.t, mũi và mắt đau nhức.
Kính cửa sổ vỡ tan tành, Ninh Tri cảm thấy cơ thể Lục Tuyệt căng thẳng, đó thấp giọng r*n r*, ôm cô càng c.h.ặ.t hơn.
“Lục Tuyệt!”
Chiếc xe dừng .
Phía tiếng phanh gấp.
Người vệ sĩ theo phía vội vàng chạy lên: “Thiếu gia, thiếu phu nhân, hi thế nào?”
Ninh Tri ngẩng đầu khỏi vòng tay Lục Tuyệt, chỉ thấy đầu đang chảy m.á.u, vẻ mặt ngây , sợ hãi căng thẳng, chỉ yên lặng cô, chậm rãi : “Bảo vệ Tri Tri.”
Anh thể bảo vệ Tri Tri.
Hai mắt Ninh Tri lập tức đỏ lên: “Gọi xe cấp cứu! Nhanh lên!”
Khung cảnh lộn xộn, nhiều qua đường xem, chụp ảnh, gọi điện thoại.
Vệ sĩ gọi xe cấp cứu, một vệ sĩ khác túc trực bảo vệ tài xế, chờ xử lý.
Cánh cửa bên xe móp, Ninh Tri vui vì hôm nay cô và Lục Tuyệt bên trái.
Ninh Tri kiểm tra cơ thể của Lục Tuyệt, thấy thể thương chỗ nào.
Cô đưa tay , đầu ngón tay run lên bần bật, là sợ hãi đau lòng.
Cô thừa nhận rằng chính sợ.
Cô dám chạm vết thương trán Lục Tuyệt, mà đưa tay ôm mặt : “ hối hận vì dạy . Khi nguy hiểm đến, tiên nên tự bảo vệ .”
Ánh mắt Lục Tuyệt rơi mặt Ninh Tri, lắc đầu, cố chấp và nghiêm túc: “Bảo vệ Tri Tri, bảo vệ cô.”
Trái tim của Ninh Tri như bóp mạnh, chua xót và sưng lên, dường như mất kiểm soát mà đập loạn xạ.