Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ninh Tri đồng ý đưa Lục Tuyệt tiễn bà ngoại.

Thiếu niên vẫn mặc bộ đồ ngủ màu đỏ, Ninh Tri mới nhận rằng Lục Tuyệt đang chân trần.

Rõ ràng là vội vàng.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

“Em quần áo giày .” Ninh Tri nắm tay bước lên tầng.

Lục Tuyệt ngoan ngoãn theo bên cạnh Ninh Tri, ngước mắt lên cô, chỉ cô.

Thiếu niên giống như một con thú sữa mới sinh , quan sát Ninh Tri học cách nhận thức thế giới từng chút một.

Để đưa tiên bà, Lục Tuyệt thích hợp mặc quần áo màu đỏ.

mà, trong tủ Lục Tuyệt ngoại trừ quần áo màu đỏ, chỉ đồng phục học sinh, vì để đồng phục học sinh màu xanh và trắng.

“Em cúi đầu.” Ninh Tri mặt Lục Tuyệt.

So với gặp mặt, thiếu niên nghiệp cấp ba, cao lên nhiều, cô cần ngẩng đầu .

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Đôi lông mày trẻ trung của nhíu c.h.ặ.t , mang theo vẻ vui và khổ sở, một đôi mắt xinh lặng lẽ cô, mờ mịt.

Ninh Tri cong môi, cô vươn tay giúp nhóc vuốt phần tóc mái dựng lên trán: “Đừng lo lắng, chị ở đây.”

Cô là kéo Lục Tuyệt khỏi lớp vỏ cứng rắn nhỏ bé khép kín của , cô sẽ bảo vệ .

Quản gia chuẩn đến tang lễ, ông còn cần phụ trách công việc tiếp theo, định lên xe thì thấy Lục Tuyệt đến.

“Nhị thiếu gia.” Ông tự hỏi tại Lục Tuyệt .

Lục Tuyệt trả lời, bước tới xe, mở cửa lên xe.

“Nhị thiếu gia, ?” Quản gia ngăn cản.

Lục Tuyệt cúi đầu.

“Nói với quản gia rằng em gặp bà ngoại.” Ninh Tri một bên hướng dẫn Lục Tuyệt.

Quản gia thời gian : “Thiếu gia, còn việc gấp cần , cho đưa về phòng?”

Lục Tuyệt cúi đầu nhúc nhích, chậm rãi : “Nhìn bà ngoại.”

Quản gia chút kinh ngạc: “Thiếu gia, gặp lão phu nhân ?”

Ninh Tri nhỏ bên tai : “Nói cho ông , em .”

Lục Tuyệt kiên định lặp : “Xem bà ngoại, xem.”

Ánh mắt quản gia phức tạp Lục Tuyệt, ông khu nhân mới rời khỏi nhà họ Lục, cũng ý định đưa thiếu gia Lục Tuyệt theo.

Thứ nhất, đám tang nhiều khách, tình huống của thiếu gia đặc biệt, bất tiện, thứ hai, lão phu nhân qua đời bên cạnh thiếu gia Lục Tuyệt, nội tâm của lão phu nhân ngăn cách, ngay cả phu nhân tạm thời cũng thể chấp nhận chuyện .

“Thiếu gia, thật sự...” Quản gia do dự, khi còn sống lão phu nhân yêu quý đứa cháu ngoại là thiếu gia, thiếu gia hiểu tâm tình, thể tình cảm của tương đối chậm, phản ứng cũng chậm, nhưng cảm xúc.

Thiếu gia Lục Tuyệt cũng tiễn đưa lão phu nhân.

Quản gia cân nhắc một lúc, mới : “Thiếu gia, lên xe .” Nếu như phu nhân trác tội, ông sẽ chịu.

Lục Tuyệt mím môi, lên xe.

Ninh Tri bên cạnh: “Chúng nhanh thể đưa tiễn bà ngoại.”

Lục Tuyệt vẫn còn phát sốt, khuôn mặt trắng lạnh chút đỏ lên, ngay cả đôi môi mỏng cũng đỏ như lửa đốt, đôi mắt đen láy lặng lẽ Ninh Tri, rời xa.

nhiều khách đến dự tang lễ, chỉ vì thể diện của nhà họ Tống, mà còn vì nhà họ Lục.

Mẹ Lục, Tống Nhã, là con thứ hai của nhà họ Tống, còn một trai Tống Tiến Nghiệp và một em gái, Tống Nhu. Bởi vì đột nhiên qua đời, ba đều thương, con mắt luôn phiến hồng, sưng đỏ.

Ba Lục luôn ở bên vợ, nghĩ đến những gì giúp việc sáng nay, ông lo lắng cho bệnh tình của con trai, ông gọi điện cho bác sĩ Kim để xác nhận một nữa rằng con sốt là do cảm lạnh. Ông dặn dò bác sĩ Kim báo cáo tình trạng của Lục Tuyệt cho ông bất cứ lúc nào.

Vừa cúp máy, ba Lục nhận điện thoại từ quản gia.

Qua điện thoại, quản gia : “Tiên sinh, thiếu gia Lục Tuyệt đến .”

Vẻ mặt nghiêm nghị của ba Lục đổi: “Ông đưa nó theo?”

, thiếu gia đưa tiễn lão phu nhân.”

Ba Lục im lặng một lúc, ông mới trả lời: “Ừ.”

Ông bảo quản gia đưa Lục Tuyệt về nhà.

Ba Lục bên cạnh vợ, cả đêm bà nghỉ ngơi, sắc mặt yếu ớt tiều tụy, ánh mắt đầy đau lòng, ông : “Tiểu Tuyệt theo quản gia đến đây.”

Vẻ mặt Lục sững sờ.

Ba Lục : “Tiểu Tuyệt chủ động tới.”

Mẹ Lục rơm rớm nước mắt, thấp giọng nức nở.

Lục Thâm Viễn cùng ba và Lục, ba Lục , ngập ngừng: “Em trai đến ? , em nên đến để tiễn bà ngoại. Em đến ? Con sẽ đón em ở cửa.”

Bên cạnh, Tống Tiến Nghiệp, cả của Lục, thấy lời của Lục Thâm Viễn, ông tức giận hỏi: “Cậu đến đây gì?”

Tống Tiến Nghiệp thực sự dồn hết sự tức giận lên Lục Tuyệt: “Cậu thể đến đây.”

“Anh hai, đừng như .” Tống Nhu cũng khó chịu nhưng cũng giận ch.ó đ.á.n.h mèo như hai, đầu sắc mặt chị gái, bà khó chịu nhất chính là chị gái.

“Tại thể như ? Chỉ cần trí não của Lục Tuyệt hơn, cách cứu , hiện tại sẽ nhắm mắt ở đây.” Tống Tiến Nghiệp tức giận , một bụng nóng giận cùng thương tâm đẩy cho Lục Tuyệt.

“Anh hai, bệnh tình của Tiểu Tuyệt, khi gặp nguy hiểm, nó cũng thể tự cứu , cách cứu ?” Mẹ Lục dậy, đôi mắt đỏ hoe, bà thể lời chỉ trích của trai về con trai .

“Anh lời của em. Dù cũng vì Lục Tuyệt mà c.h.ế.t. Mẹ nhất định Lục Tuyệt xuất hiện ở đây.” Tống Tiến Nghiệp kiên trì, đối với chuyện đột nhiên qua đời, ông tìm một đối tượng trách cứ, trong nội tâm mới thoải mái.

Lúc Lục tranh cãi với trai, nhưng khi trau xong, bà chợt tỉnh ngộ, bà cũng nghĩ như trai ?

Bên ngoài bà mắng mỏ con trai một câu nhưng trong lòng ngừng than thở, con trai bà là bình thường cũng , mắc chứng tự kỷ là , như khi phát bệnh, thể gọi cầu cứu, lẽ bà sẽ c.h.ế.t.

Bà cũng đang giận ch.ó đ.á.n.h mèo với con trai .

Nghĩ đến đây, mũi Lục đau xót, đột nhiên ngừng căng thẳng, mắt càng đỏ hơn, bà vặn lời của Tống Tiến Nghiệp: “Mẹ đột khiến qua đời, ai trong chúng thấy, ai đoán . Tiểu Tuyệt sai, đó cũng là của chúng .”

Mẹ Lục : “Chúng bình thường chăm sóc chu đáo. Tại đổ cho một đứa trẻ hiểu chuyện, trốn tránh trách nhiệm? Lục Tuyệt gì cả, mắng, trách móc nhưng cũng im lặng chịu đựng, phản bác gì.”

“Anh hai, nếu thực sự truy cứu xem chuyện của ai, thì đó là , em và em gái. Chúng chăm sóc cho của .”

Mặt của Tống Tiến Nghiệp khó coi, ông im lặng.

“Chị đúng, tại trách Tiểu Tuyệt?” Mũi Tống Nhu cũng chua xót: “Muốn trách thì trách chính .”

Tống Tiến Nghiệp , dứt khoát họ , lời gì từ chối sự xuất hiện của Lục Tuyệt.

Lục Thâm Viễn : “Con cũng , lúc đó nên rời khỏi phòng .”

Mọi im lặng, tự ngẫm lầm của .

Lục Thâm Viễn : “Em trau sắp đến . Con đến cửa đón em . Bà ngoại yêu em nhất. Bà nhất định gặp em .”

Ba Lục gật đầu: “Con .” Ông sang xoa dịu tâm tình của vợ.

Ninh Tri đưa Lục Tuyệt xuống xe, bọn họ theo quản gia, xuống xe lập tức thấy Lục Thâm Viễn đang đợi ở cửa.

“Đại thiếu gia.”

“Chú Lý, cảm ơn chú đưa em trai đến đây. Nếu , bà ngoại an lòng, trong lòng em trai cũng sẽ tiếc nuối.”

Hôm nay Thâm Viễn mặc áo sơ mi đen, thấp hơn Lục Tuyệt một chút, nhưng cũng cao, ngoài còn trai, thành tích xuất sắc, cũng xuất chúng trong đám con nhà giàu.

Quản gia: “Đây là điều nên .”

“Chú Lý, chí việc , cháu đưa em trai .” Lục Thâm Viễn .

Quản gia còn nhiều việc nên gật đầu: “Làm phiền đại thiếu gia.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-63.html.]

Lục Thâm Viễn gật đầu: “Không , cháu nên chăm sóc cho em trai, Tiểu Tuyệt, sẽ đưa em , ba đang đợi em.”

Quản gia rời .

Ninh Tri nắm lấy tay Lục Tuyệt, chuẩn đưa , cần Lục Thâm Viễn dẫn đường.

Lúc , Lục Tuyệt Viễn tới bên cạnh Lục Tuyệt, đến gần Lục Tuyệt, thấp giọng : “Tại tới? Cậu g.i.ế.c ch/ết bà ngoại của , còn mặt mũi tới ?”

Vẻ mặt Lục Thâm Viễn đổi, giọng điệu lạnh lùng, những lời ác độc: “Bà ngoại vì mà c.h.ế.t, nếu là kẻ ngốc, bà c.h.ế.t, Lục Tuyệt, thể thấy lời ?”

Ninh Tri lời của Lục Thâm Viễn, cô tức giận đến mức đ.á.n.h c.h.ế.t ngay tại chỗ, thật đáng khinh.

Khi bắt nạt, Lục Tuyệt bao giờ đ.á.n.h , cũng mắng .

“Cậu g.i.ế.c ch/ết bà ngoại của , mặt dày đến gặp bà? Thật mới là đáng c.h.ế.t nhất.” Lục Thâm Viễn chằm chằm vẻ mặt của Lục Tuyệt, quan sát vẻ mặt của .

gì, Lục Tuyệt rũ mắt xuống, vẻ mặt vô cảm, giống như thấy , thấy lời của , cũng phản ứng gì.

Lục Thâm Viễn hừ lạnh một tiếng: “Thật đúng là phế vật.”

Ninh Tri tức c.h.ế.t, trong mắt hiện lên vẻ tức giận, chịu nổi nữa, cần chịu nữa!

Cô lập tức dùng một mặt trời nhỏ để đổi lấy một phút chạm đồ thật.

Sau đó, cô buông tay Lục Tuyệt , tới lưng Lục Thâm Viễn, cô giơ chân lên đá lưng Lục Thâm Viễn một cái.

Lục Thâm Viễn còn đang những lời ác độc với Lục Tuyệt, giây tiếp theo, lưng của tê rần, như một đòn cực lớn tập kích, cả đạp tới mức nhảy về phía .

Không khống chế quán tính thể nghiêng về phía , Lục Thâm Viễn trực tiếp lảo đảo ngã sấp xuống, hai chân quỳ cửa , suýt chút nữa ngã xuống đất.

Giống như một đại lễ.

Khách qua thấy tiếng chân của Lục Thâm Viễn đập xuống đất, cả đều cảm thấy đau đớn.

Khuôn mặt Lục Thâm Viễn nhăn vì đau, trong phút chốc sắc mặt tái nhợt.

Thực Ninh Tri cũng dùng bao nhiêu sức lực, chủ yếu là vì tức giận đến mức bộc phát ngoài, vì quá bất ngờ nên Lục Thâm Viễn mới đá mạnh như .

Lục Thâm Viễn đang quỳ mặt đất tức giận về phía , rõ ràng dơ chân đá .

Tuy nhiên, đằng ai khác ngoài Lục Tuyệt.

Lục Thâm Viễn sửng sốt, lông mày nhíu c.h.ặ.t, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc, ai?

Cậu đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, tin đầu về phía đại sảnh, tuy tin ma nhưng thật sự là đá.

Sắc mặt khó coi Lục Thâm Viễn lên, hai đầu gối đau dữ dội, ngã mạnh đến nỗi bước cũng đau.

Cậu đầu Lục Tuyệt vẫn đang mặt biểu tình, đền cùng vì chuyện gì với Lục Tuyệt.

“Đi thôi, đưa em .” Giọng điệu của Lục Thâm Viễn .

Ninh Tri phía Lục Thâm Viễn, đá một cai mạnh nữa.

Nhìn thấy Lục Thâm Viễn vì vững mà ngã xuống đấy, tức giận của Ninh Tri giảm bớt một chút, bắt nạt Lục Tuyệt, đáng đời!

Lục Thâm Viễn cảm thấy đầu gối đau, khuôn mặt tuấn tú do dự đau đớn, lông mày nhíu c.h.ặ.t, về phía lưng, nhưng vẫn một bóng .

Cậu đá ngã hai , kỳ lạ.

Lục Thâm Viễn liếc trong lễ tang, trong lòng khỏi cảm thấy ớn lạnh.

Ninh Tri thấy Lục Thâm Viễn chút sợ hãi, cô mới tiếp tục nữa, quá tam ba bận, nhiều hơn sẽ dễ lộ sơ hở.

Cô bước bên cạnh Lục Tuyệt, dẫn khán phòng.

Sau đó, Lục Thâm Viễn liên tục về phía vài , chắc chắn gì bất thường, mới do dự, chịu đựng cơn đau ở chân, bước .

Vừa cãi với trai, Lục nghĩ thông nhiều, thấy con trai bước , mắt bà đỏ hoe.

Người con trai gì, bà nên giận ch.ó đ.á.n.h mèo .

Mẹ Lục bước tới: “Sao con mặc ít như ?” Thân của con trai chỉ mặc một bộ đồng phục học sinh ngắn tay mùa hè, đêm qua trời mới mưa, hôm nay thời tiết mát mẻ hơn.

Lúc bà mới nhận khuôn mặt lạnh lùng và trắng bệch của con trai đỏ bừng, bà nhanh ch.óng đưa tay sờ trán , mới chạm né tránh.

bà vẫn cảm thấy nhiệt bình thường.

Mẹ Lục lo lắng đầu với ba Lục: “Trán của Tiểu Tuyệt nóng. Nó sốt. Mau tìm bác sĩ.”

Ba Lục đến, với bà: “Bác sĩ Kim khám cho nó. Đó là sốt do cảm lạnh. Người giúp việc rằng tối qua nó chạy ngoài nên dính mưa.”

“Con trai bệnh, ông cho .” Mẹ Lục oán hận ba Lục.

Ba Lục nhanh ch.óng giải thích với bà: “Tinh thần của bà . bà lo lắng nên dặn bác sĩ Kim trông chừng Tiểu Tuyệt.”

Mẹ Lục mặc kệ ông, đưa tay sờ trán con trai: “Tiểu Tuyệt, con tới đây uống t.h.u.ố.c ? Con ch.óng mặt ?”

Biết con trai tối qua chạy ngoài dính mưa ốm, Lục ảo não hối hận một lúc.

Bên cạnh bà, Lục Thâm Viễn chịu đựng cơn đau ở chân, yên lặng đó, im lặng, lưng luôn cảm thấy ớn lạnh.

Khi Tống Tiến Nghiệp và những khác của nhà họ Tống thấy Lục Tuyệt đến, sắc mặt vẫn khó coi, nhưng đúng như lời Lục , họ trách Lục Tuyệt chỉ là vì giận ch.ó đ.á.n.h mèo mà thôi, ai bảo Lục Tuyệt rời khỏi đây.

Mẹ Lục đưa Lục Tuyệt đến gặp lão phu nhân, để thắp hương cúng bái.

Lục Tuyệt lão phu nhân đang đó, mím c.h.ặ.t môi, Ninh Tri thấy trong mắt vẻ u buồn, bộ dạng ngơ ngác như một con dã thú nhỏ tìm nhà.

Sau khi Lục Tuyệt cứng nhắc vụng về thắp hương cho bà xong, Lục chi rót nước sôi cho Lục Tuyệt, môi gần như khô , mặt đỏ bừng.

Lục Tuyệt lặng lẽ sang một bên, ánh mắt kiên định về hướng bà ngoại.

Ninh Tri nắm tay , nhẹ nhàng với : “Đưa tiễn bà ngoại .”

Không gì hối tiếc.

Ánh mắt Lục Tuyệt khẽ run lên, đầu , hai mắt phiếm hồng Ninh Tri, giọng trầm thấp khàn khàn: “Quỷ chị, chị .”

Ninh Tri tiến lên, nhẹ nhàng ôm lấy : “Tốt lắm, gặp .”

Lục Tuyệt cúi đầu quỷ chị dần biến mất.

Lúc , Lục cầm một cốc nước tới, vẻ mặt dịu dàng: “Tiểu Tuyệt, uống chút nước .”

Lục Tuyệt mím môi, bà ngoại ở đây, quỷ chị cũng dần biến mất.

Ninh Tri mở mắt , cô ngọn đèn vàng ấm áp bên cạnh giường, cô xuyên .

Giống như một giấc mơ, nhưng n.g.ự.c cô vẫn đau.

Ninh Tri gọi Bá Vương: “Trước khi xuyên qua, thời gian loạn. Điều đó nghĩa là gì?”

Bá Vương: “Chủ nhân, một lỗ hổng trong bản xuyên , gây sự nhầm lẫn về thời gian của .”

Trái tim Ninh Tri nhảy mạnh một cái: “Ý của là? xuyên đúng lúc?”

Bá Vương: “Có một sai lệch, nhưng vấn đề lớn. Chủ nhân, cô vẫn giải quyết vấn đề, thành công cứu Lục Tuyệt một nữa.”

Ninh Tri tiếp tục hỏi: “Độ lệch, độ lệch thời gian là bao nhiêu? nên xuyên lúc nào?”

Nội tâm cô thể mong đợi.

Bá Vương với cô: “Chủ nhân, thời gian sai lệch nhỏ, chỉ nửa ngày.”

Trong lòng Ninh Tri câu trả lời, nhưng khi lời của Bá Vương, cô khỏi kinh ngạc: “Có thể sửa ?”

Bá Vương: “Bởi vì đây là chương trình, thể sửa . Chủ nhân, cô thành nhiệm vụ, cho nên cần tốn thời gian sửa .”

“Hơn nữa, khi chỉnh sửa thời gian, sẽ tiêu tốn 200 mặt trời nhỏ, thật lãng phí.”

Khóe miệng Ninh Tri giật giật, đôi mắt hiện lên tia sáng: “Cậu cảm tình, hiểu.”

Tiểu Tuyệt Tuyệt buồn vì cái c.h.ế.t của bà ngoại.

Ninh Tri nghĩ đến cái đêm bệnh, giống như dã thú thương, thầm thút thít, nghẹn ngào, lòng cô chua xót.

Quỷ chị thể cam lòng để Tiểu Tuyệt Tuyệt thương tâm?

 

 

Loading...