Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trong khung, cả một dãy mây đen nhỏ nhấp nháy ch.ói mắt.

Ninh Tri sẽ vui nếu thấy tám mặt trời nhỏ xuất hiện đầu Lục Tuyệt. bây giờ, đột nhiên đối mặt với tám đám mây đen nhỏ tia chớp đầu , cô chút .

Anh tức giận ?

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

“Chị Tri Tri, chị ăn cá ?” Ninh Khải ở bên cạnh hỏi: “Cá ở đây đều ngon, chị ăn thử xem.”

Giây tiếp theo, Ninh Tri thấy mây đen nhỏ thứ chín tia chớp xuất hiện trong khung.

“Chị Tri Tri, còn tôm, chị thể ăn ?” Ninh Khải nhiệt tình đến mức giống như con ch.ó thè lưỡi li/ếm láp: “Nếu chị thấy phiền phức, thể giúp chị bóc vỏ.”

Ninh Tri thấy đám mây đen nhỏ thứ mười tia chớp xuất hiện trong khung của Lục Tuyệt, cô sợ tới mức vội với Ninh Khải bên cạnh: “Không cần hỏi , tự quyết định .”

Ninh Khải một câu, Lục Tuyệt lập tức nổi lên một đám mây đen nhỏ, hiển nhiên là vì Ninh Khải mà tức giận.

“Chị Tri Tri, ...”

“Câm miệng đừng chuyện.” Ninh Tri nhanh ch.óng ngắt lời .

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Khải nhún vai, im lặng.

Ninh Tri Lục Tuyệt mười đám mây đen nhỏ tia chớp màn hình điện thoại, cô đột nhiên một ý nghĩ khó tin, Lục Tuyệt sẽ ghen đúng ?

, ghen là gì ?

Cô cầm điện thoại dậy: “Anh gọi đồ ăn , ngoài.”

Do em Ninh Hiểu Manh, trò chuyện bất tiện, vì còn cách nào khác là ngoài hành lang.

Ninh Tri tới một cây xanh ở cuối hành lang, cô tiếp tục gọi video với Lục Tuyệt, cô giải thích: “Người của ông nội .”

Lục Tuyệt cụp mắt xuống, mím môi mỏng mất màu sắc, tóc mái trán vểnh lên, ngây ngốc đáng thương, trả lời.

Mười đám mây đen nhỏ đầu tích điện xếp ngay ngắn.

Ninh Tri nhịn xuyên qua màn hình, chạy tới v**t v* cho , cô cong môi : “ thích đó.”

Lục Tuyệt ngước cô.

Ninh Tri với : “ chỉ thích Tiểu Tuyệt Tuyệt.”

Đôi mắt láy của Lục Tuyệt sáng lên, lông mi dài run rẩy, chút ủy khuất, chút than thở: “Anh gọi là chị.”

Anh thấy đàn ông gọi cô là chị.

Quỷ chị, là của .

Ninh Tri kinh ngạc, đây là đầu tiên cô phát hiện rằng Lục Tuyệt cũng tính chiếm hữu, vui vì khác cũng gọi cô là chị.

Ninh Tri cố gắng dỗ dành : “Anh gọi khác . Anh gọi là tôn trọng, quỷ chị chỉ thuộc về , chỉ mới thể gọi.”

Lục Tuyệt chớp mắt, hiểu Ninh Tri gì: “Của .”

, chỉ mới thể gọi.”

Trong nháy mắt, Ninh Tri những đám mây đen nhỏ lóe lên đầu Lục Tuyệt, lượt biến mất từng cái một.

Trong vòng đầy vài giây, mười đám mây đen nhỏ biến mất.

Ninh Tri Lục Tuyệt màn hình, đôi mắt đen lặng lẽ cô, khóe miệng khẽ cong lên.

Người đàn ông thật dễ dụ, thể đáng yêu như .

Sau khi tắt video, Ninh Tri phòng, chỉ thấy hai em đang tò mò cô.

Ninh Hiểu Manh nhịn : “Chị Tri Tri, là bạn trai của chị ? Anh trai em thiếu một dây thần kinh thiếu chút nữa né tránh, bạn trai chị tức giận ?”

Ninh Khải trừng mắt em gái, gì, đàn ông nào nhỏ mọn như .

“Không bạn trai.” Ninh Tri trở chỗ của : “Là chồng .”

Ninh Hiểu Manh hít sâu một : “Chị... Chị kết hôn sớm?”

Điều thật khó tin .

Ninh Tri nở nụ : “Cho dù tức giận, cũng dễ dỗ dành.”

Một đàn ông dễ dỗ dành chỉ bằng một câu , thể tìm ở ?

Trước khi trời tối, Ninh Khải đưa Ninh Tri trở nhà họ Ninh.

“Chị Tri Tri, chúng em đây.” Anh vội vàng mở cửa.

“Cảm ơn.” Ninh Tri xuống xe: “Lần thời gian chúng sẽ chuyện.”

“Được .” Ninh Khải nhanh ch.óng đáp : “Chị Tri Tri nếu chị cần gì, cứ liên hệ với .”

Ninh Khải thấy Ninh Tri trong nhà mới lên xe.

Ninh Hiểu Manh ở ghế : “Hàng giả khác với hàng thật. Cách chuyện và khí chất của chị Tri Tri hơn nhiều so với hàng giả mà em thấy ngày hôm đó.”

Trên mặt Ninh Khải lộ hai má lúm đồng tiền nhỏ, trông vẻ ngây thơ chất phác, vô hại: “Em nhận rằng bữa ăn, cô tìm điểm mấu chốt của chúng và một họ hàng khác? Mà chuyện của cô , tiết lộ chút nào.”

Ninh Hiểu Manh mở to mắt, trợn tròn mắt: “ , tất cả những câu hỏi em đưa dường như đều bỏ qua.”

Ninh Khải yên lặng liếc em gái qua kính chiếu hậu: “Em cho rằng cô thực sự rảnh rỗi như , ngoài chơi ?”

Ninh Hiểu Manh trợn tròn mắt, cô thật sự nghĩ như .

“Chúng dối cô , nhưng chúng hỏi , dặn dò cái gì. Sau đừng nghĩ đến việc giở trò mặt Ninh Tri.”

Ninh Hiểu Manh vặn : “Anh thông minh như , còn chị Tri Tri khách sáo ?”

Ninh Khải đạp ga, lười tranh cãi với em gái.

Trở nhà họ Ninh, ông Ninh nghỉ ngơi , đang trong phòng khách uống , hình như đang đợi Ninh Tri trở .

“Đã về? Ông quản gia cháu chơi với đứa bé Hiểu Manh ?” Ông Ninh thấy cháu gái, biểu cảm mặt vô thức trầm xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-61.html.]

, cháu mới đến Nam Thành, nên chỉ ngoài dạo một chút.” Ninh Tri bước tới.

“Đứa bé Hiểu Manh đôi khi thẳng, nóng tính hơn, nhưng nó tâm nhãn gì, thể ở chung.” Ông cụ .

Ninh Tri mỉm gật đầu: “Cháu ông nội.”

“Ông kêu bắt đầu chuẩn cho yến tiệc . Vài ngày nữa, ông sẽ chính thức công bố phận của cháu với .” Ông Ninh thở dài: “Nhà chúng chỉ một đứa con trai, , bất kể thế nào, ông nội sẽ hỗ trợ cháu.”

Không thể hiểu , mũi Ninh Tri chút chua xót: “Cám ơn ông nội.”

Đến tối, khi ăn cơm với ông nội Ninh Tri mới trở về phòng.

Cô tắm xong sớm, quần áo xuống giường.

Lần , vì chọn một chiếc váy xinh xắn, Ninh Tri chọn trang phục giản dị, tiện dụng cùng một đôi giày thể thao màu trắng.

Khi sẵn sàng, cô gọi Bá Vương lên: “Lúc cần 100 mặt trời nhỏ, ?”

Đã mấy ngày Bá Vương thấy chủ nhân đổi mặt trời nhỏ, bây giờ gọi lên, trong lòng chút hưng phấn: “Vâng, chủ nhân.”

Ninh Tri đếm mặt trời nhỏ trong kho nhỏ của cô, bây giờ chỉ 134 mặt trời nhỏ, cô hối hận vì lúc hôn Lục Tuyệt nhiều một chút.

Ninh Tri đưa 100 mặt trời nhỏ cho Bá Vương.

Ninh Tri nhắm mắt chờ xuyên về.

Bá Vương đột nhiên “ồ” một tiếng, “Tại thời gian rối loạn? Không...”

Ninh Tri định hỏi Bá Vương thời gian rối loạn là gì, nhưng cô còn kịp mở miệng, xung quanh cô đổi.

Trời tối, mưa to.

Ninh Tri bốn phía, qua màn mưa, cô phát hiện đang trong hoa viên của nhà họ Lục.

Mưa xuyên qua cô rơi xuống mặt đất, Ninh Tri mưa to, cô vẫn dính giọt nước.

Trời mưa cần ô cũng thể giữ cho cơ thể khô ráo, Ninh Tri nghĩ rằng điều đó khá thú vị, cô bước nhà.

Đèn trong biệt thự sáng choang, nhưng áp suất khí thấp.

Ninh Tri thấy Lục, thường thích uống và xem phim truyền hình trong phòng khách, cũng thấy ba Lục và quản gia, phòng khách rộng lớn yên tĩnh, chỉ hai giúp việc canh giữ.

Bọn họ đều ở trong phòng? Hai ngoài ?

Ninh Tri liếc đồng hồ tường, bây giờ là tám giờ tối, Lục Tuyệt lẽ đang tắm.

Cô bước lên tầng, đến cửa phòng, trực tiếp qua cửa.

Không bóng dáng của Lục Tuyệt trong phòng.

Ninh Tri nhíu mày, Lục Tuyệt ở đây? Anh cùng Lục ngoài?

Cửa kính ngoài ban công đóng, gió lớn mưa to cuốn phòng ướt tấm bình phong bên cạnh.

Bên tai Ninh Tri đều là tiếng mưa.

xung quanh, ngay cả tủ quần áo, cô cũng chui xem, Lục Tuyệt quả thực ở đây.

Ninh Tri đành xuống tầng.

“Cô , xảy chuyện như , phu nhân chẳng sẽ hận thiếu gia đến c.h.ế.t ?”

“Người bình thường, tình huống của tiểu thiếu gia như , khó tiếp nhận, phu nhân yêu tiểu thiếu gia nhiều năm như , . Bây giờ xảy chuyện như thế , trong lòng luôn khó chịu.”

“Cô , lão phu nhân phát bệnh ngay mặt tiểu thiếu gia, thể ngơ thấy. Nếu bệnh, cảm thấy ớn lạnh.”

“Tiểu thiếu gia cũng vô tội. Bệnh tình của . Giống như đang sống trong thế giới của chính . Nếu cô đ.á.n.h , mắng , sẽ đáp cô.”

...

Ninh Tri mới bước phòng khách, lời của hai giúp việc thì sửng sốt.

Theo lời của họ, bà ngoại của Lục Tuyệt qua đời vì phát bệnh?

Tại thể như ?

Ninh Tri sửng sốt, cô nghĩ rằng xuyên về thể cứu bà ngoại của Lục Tuyệt, đổi chuyện .

Ninh Tri khó thể chấp nhận, thời gian cô xuyên hóa khi bà ngoại phát bệnh.

“Bây giờ là tám giờ, thiếu gia vẫn xuống ăn tối.” Một giúp việc .

“Quản gia khi dặn dò. Phải chăm sóc cho tiểu thiếu gia, cô nhanh mang bữa tối lên tầng .”

“Bây giờ đồ ăn nguội, hâm nóng .”

Nói xong, giúp việc bưng thức ăn nguội ở bên bếp.

Ninh Tri tỉnh táo , bọn họ Lục Tuyệt ở tầng? tìm một , Lục Tuyệt ở trong phòng.

Ánh mắt Ninh Tri tối sầm , cô lên tầng tìm Lục Tuyệt nữa.

Một lúc lâu, Ninh Tri vẫn thấy bóng dáng của Lục Tuyệt . Cô chút sốt ruột, Lục Tuyệt hiển nhiên vẫn còn ở nhà họ Lục.

Đột nhiên, Ninh Tri nhớ tới những gì Lục cho cô , ngày bà ngoại mất, Lục Tuyệt bỏ trốn khỏi nhà, một lúc lâu, giúp việc mới tìm thấy ở góc sân .

Ninh Tri lập tức xoay chạy xuống tầng, cô lao cơn mưa lớn chạy sân .

Màn đêm dày đặc, kèm theo mưa to khiến gần như thể thấy con đường phía .

Đèn sân hỏng, còn sửa chữa, xung quanh tối đen như mực, chỉ còn tiếng mưa ồn ào.

Mọi thứ mắt đều mưa mờ .

Sân đầy lá khô rơi xuống, Ninh Tri bôi đen, giẫm mưa, tới hòn non bộ ở sân .

“Lục Tuyệt.” Giọng cô chìm trong tiếng mưa rơi.

Ninh Tri gọi một nữa, nhưng vẫn đáp .

Cô tiếp tục bóng tối.

Đi dạo quanh hòn non bộ, Ninh Tri thấy một bóng gầy gò đang chồm hổm trong góc, cúi đầu xuống.

“Lục Tuyệt.”

 

 

Loading...