Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hơi thở ấm áp phả cổ Ninh Tri, chút ngứa ngáy.

Lục Tuyệt thì thào bên tai cô, lỗ tai giòn tan.

Còn Lục Tuyệt thì vẻ ủy khuất lắm , tiếp tục lẩm bẩm như chút đáng thương: “Đừng bỏ , đừng vứt mất.”

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Lục Tuyệt sẽ giải thích cho bản , cũng cách biện luận cho chính , chỉ là quỷ chị thể vứt bỏ .

Đầu ngừng cọ vai Ninh Tri, giống như một chú ch.ó sữa nhỏ buông chủ nhân , ậm ừ cầu xin chủ nhân đừng vứt bỏ nó.

bỏ ? Tại bỏ ?” Ninh Tri chút mờ mịt.

Lục Tuyệt mím môi, bướng bỉnh : “Không vứt.”

Ninh Tri tại Lục Tuyệt đột nhiên một ý tưởng kỳ quái như .

đối mặt với , ánh đèn lờ mờ, đôi mắt hoa đào xinh của Lục Tuyệt âm thầm, mím môi, đầu một đám mây đen nhỏ.

Anh vẫn vui.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Tri dỗ : “Đây là nhà của , ai dám vứt bỏ .”

Lục Tuyệt lo lắng : “Cô vứt bỏ, .”

Ninh Tri vươn tay nhéo nhéo khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của , đáp: “Ừ, cũng sẽ vứt.”

Giây tiếp theo, đám mây đen nhỏ trong khung đầu Lục Tuyệt biến mất.

Ninh Tri sững sờ, vì cho là cô vứt bỏ vui ?

Ninh Tri nghĩ mà thấy buồn , trong đầu đang suy nghĩ gì ? Làm thể một ý nghĩ hoang tưởng như .

Ninh Tri và Lục Tuyệt đối mặt với , cô cho : “Chúng bây giờ là vợ chồng, điều hợp pháp, nếu tách , ở cùng một chỗ, cần một khác ký tên.”

Lục Tuyệt chớp mắt, : “Không ký, .”

Ninh Tri híp mắt: “Ừ, ký, chúng chỉ thể ở bên mãi mãi.”

Đôi mắt đen láy của Lục Tuyệt sáng lên, lặng lẽ Ninh Tri, vẻ mặt ngơ ngác, ở bên cạnh quỷ chị mãi mãi.

Ninh Tri nghiêng , môi hôn lên môi : “Ngủ .”

thu hoạch thêm một mặt trời nhỏ.

Lục Tuyệt thích tới hướng, vì cũng sát đến gần Ninh Tri, chủ động, ngượng ngùng hôn lên môi Ninh Tri, đó nhắm mắt ngủ.

Ninh Tri thu hoạch một mặt trời nhỏ, cô mỉm , hiện tại trong kho nhỏ của cô tổng cộng 134 mặt trời nhỏ.

Sản nghiệp của nhà họ Ninh trải rộng cả nước, thậm chí ở thành phố B, ông Ninh cũng nhiều nhà.

Trong đêm yên tĩnh.

Quản gia bên cạnh ông Ninh, đề phòng: “Lão gia, bây giờ khuya. Bác sĩ dặn dò ông cần nghỉ ngơi nhiều.”

Ông Ninh xem những bức ảnh, của vợ ông, con trai ông khi còn nhỏ, còn những bức ảnh của Ninh Tri từ bé đến lớn, ông nâng kính một chút, liếc từng ảnh chụp.

“Hôm nay tinh thần , cũng buồn ngủ.” Mặc dù kết quả thẩm định vẫn đưa , nhưng trong lòng ông Ninh phán đoán.

Quản gia ở cùng ông Ninh mấy chục năm, ít nhiều cũng hiểu tâm tư của lão gia, quản gia hiện tại tâm tình của lão gia .

Ông cô đơn lẻ bóng bao nhiêu năm, cuối cùng cũng tìm , quản gia mừng cho ông cụ.

“Ông nghĩ gì về con trai út nhà họ Lục?” Ông Ninh đột nhiên .

Nghe ông Ninh hỏi như , quản gia ông Ninh coi Ninh tiểu thư như cháu gái của , nếu , ông sẽ quan tâm đến chồng của Ninh tiểu thư.

Quản gia hoa mỹ : “Lục nhị thiếu gia yên tĩnh.”

Ông Ninh gật đầu, ông bệnh nhân tự kỷ thích chuyện, lạnh lùng và để ý tới khác, một bệnh nhân vấn đề về trí tuệ, khả năng tự chăm sóc kém, nhiều vấn đề.

Ông Ninh nghĩ rằng cháu gái của ép lấy một như , niềm vui trong lòng ông giảm nhiều, chỉ cảm thấy đau lòng.

Cháu gái của ông lẽ vạn sủng ái, lớn lên bằng cả tâm tư, ngay cả việc lựa chọn đối tượng cũng chọn trẻ tuổi ưu tú.

Gia thế nhà họ Lục và nhà họ Ninh giống , nhưng may con trai út của họ bệnh, bình thường.

“Ông điều tra xem chuyện gì xảy với con trai út của nhà họ Lục và Ninh Tri.” Ông Ninh .

“Vâng, lão gia.” Quản gia nhanh ch.óng trả lời.

Trong quá trình điều tra, họ phát hiện Ninh thiếu gia và Lục nhị thiếu gia họ chỉ đăng ký ở nước ngoài, công khai với công chúng.

Nếu đây nhà họ Lục ép Ninh tiểu thư kết hôn với Lục Tuyệt, bây giờ ông Ninh ở đây, Ninh tiểu thư thể thoát khỏi tình cảnh khó khăn.

Đêm , quá nhiều ngủ ngon.

Đặc biệt là Lục, bà trở , nhắm mắt cũng buồn ngủ.

“Sao ? Không ngủ ?” Ba Lục vợ đ.á.n.h thức.

“Ừ.” Mẹ Lục : “Chuyện của Lâm Điềm Điềm ông chuyện thật với Thâm Viễn, chúng trách nó, nhưng vợ nó quá nhiều chuyện sai trái, thằng bé cũng chịu trách nhiệm, thể về nhà, nhưng cần đưa Lâm Điềm Điềm theo.”

Tính tình Lục ngay thẳng, ghét nhất là ngu xuẩn, tính, nghĩ đến lúc , trong nội tâm bà đau khổ.

sẽ chuyện với nó xem nó xử lý như thế nào.” Đôi mắt nghiêm nghị của ba Lục lúc dịu : “Bà cần lo lắng về chuyện đó.”

quan tâm đến chuyện của Lâm Điềm Điềm. chỉ quan tâm đến Tiểu Tuyệt, bây giờ nó ?” Mẹ Lục nên vui khó chịu: “Trong bữa ăn tối nay, thấy ông Ninh dò xét Tiểu Tuyệt.”

“Nếu Ninh Tri thực sự là cháu gái của ông , Tiểu Tuyệt chính là cháu rể của ông , ông thể thích Tiểu Tuyệt?” Mẹ Lục lo lắng.

Ninh Tri thể tìm thấy , mặc dù bà mừng cho Ninh Tri, nhưng bà càng lo lắng rằng sẽ gây biến cố giữa Ninh Tri và con trai.

Bây giờ Ninh Tri và con trai của bà càng ngày càng hơn, bà đều thấy trong mắt, bà thêm phiền phức.

Ba Lục an ủi vợ: “Ninh Tri và Lục Tuyệt là vợ chồng. Lão gia vô lý. Cho dù ông thích Lục Tuyệt, cũng sẽ cưỡng ép hai chia tay.”

Mẹ Lục cảm thấy điều lý, ngay cả khi ông cụ thích thì , Ninh Tri và Tiểu Tuyệt đăng ký, là vợ chồng hợp pháp.

Bà cảm thấy lo lắng quá.

Ngày hôm , kết quả thẩm định chuyển ngay cho ông Ninh.

Mặt quản gia tràn đầy vui mừng: “Chúc mừng lão gia, cuối cùng cũng tìm .”

Tay ông Ninh cầm kết quả run lên ngừng , ngay cả khi chuẩn xong, niềm vui cực lớn ập tới cũng khỏi kích động: “Ông quần áo của hôm nay thế nào, sắc mặt của hôm nay thế nào?”

“Tốt lắm, hôm nay lão gia tinh thần.” Quản gia vội .

“Ta sẽ quá nghiêm túc, cụ mặt vẻ mặt dọa đứa nhỏ ?”

“Hôm qua, thấy Ninh tiểu thư cư xử lễ phép, chuyện cũng đầu lý, cư xử chừng mực. Cô thể chịu đựng chuyện, sẽ dễ sợ hãi.” Đây là đầu tiên quản gia thấy lão gia lo lắng quá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-59.html.]

“Ông xem tiểu bối trong nhà ai sợ ?” Thần sắc mặt ông Ninh trầm xuống, sợ quá nghiêm túc.

Quản gia : “Ninh tiểu thư khác với bọn họ.”

Tiểu bối nhà họ Ninh cần lấy lòng ông Ninh, nhưng Ninh tiểu thư thì khác, chỉ cần nở một nụ , ông Ninh thể hái và trăng cho cháu gái.

, Tiểu Tri khác bọn họ.” Ông Ninh chống gậy, vẻ mặt tươi rạng rỡ: “Đi cho chuẩn xe, bây giờ chúng đến nhà họ Lục.”

“Lão gia, ông uống t.h.u.ố.c , sẽ cho chuẩn xe.”

“Hôm nay tinh thần , cho nên cần uống.”

Quản gia bất lực: “Lão gia, bác sĩ dặn dò nhất định cho ông uống t.h.u.ố.c.”

“Được , ông Giang, ông học dài dòng như từ khi nào, còn hơn cả một ông lão như ?”

Ô...

Tại nhà họ Lục, Lục và ba Lục đều ở đó, hôm nay ba Lục đến công ty, đang đợi kết quả.

Ngược Ninh Tri thoải mái, trong lòng cô cũng đáp án , dù lúc Lâm Điềm Điềm tính toán nhiều chuyện như , cô giả cháu gái nhà họ Ninh, Lâm Điềm Điềm chắc chắn điều gì đó.

Đổi , hành động của Lâm Điềm Điềm chứng minh rằng cô thực sự là cháu gái của ông Ninh.

“Tiên sinh, phu nhân, ông Ninh đến .” Quản gia vội vàng báo cáo.

Ba Lục và Lục đều dậy, vẻ mặt vui mừng của ông Ninh, họ câu trả lời .

“Ông Ninh, ông lấy kết quả thẩm định ?” Ba Lục hỏi.

“Ừm, lấy .” Ông Ninh bảo quản gia đưa kết quả thẩm định cho Ninh Tri.

Ông cẩn thận Ninh Tri, đây là đứa cháu gái mà ông tìm hơn nửa đời .

Ninh Tri liếc vài cái, cô ngẩng đầu lên, thẳng ánh mắt lo lắng mong đợi của ông Ninh, tay cầm gậy ngừng siết c.h.ặ.t.

Ninh Tri suy nghĩ một chút, cô nhẹ : “Ông nội.”

Ông Ninh sững sờ tại chỗ, một cả đời gian nan vất vả, suýt nữa nhịn kêu khẽ lên, khóe mắt ông lập tức ươn ướt.

Ninh Tri nước mắt lưng tròng của ông Ninh, cô chút ngạc nhiên, chút hiểu , gọi một tiếng: “Ông nội.”

Ông Ninh sợ mất mặt, trực tiếp lấy tay áo lau khóe mắt: “Tốt, , .”

Quản gia ở bên cạnh cũng đỏ hoe mắt, ông lão gia nhịn bao lâu, hiện tại cũng còn đơn độc một nữa.

Một lúc , Ông Ninh mới định cảm xúc: “ đưa Tiểu Tri trở về nhà họ Ninh, thật vất vả mới tìm con bé. Con bé nên nhà .”

Nghe , Lục thầm nghĩ , vội vàng : “Tiểu Tri bây giờ là con dâu của nhà họ Lục chúng ...”

Còn kịp hết lời, ba Lục nắm tay ngăn bà : “Ông Ninh ý đưa cháu gái về sống một thời gian ngắn, bà cần hoảng sợ, là Ninh Tri sẽ .”

Mẹ Lục nhận quá căng thẳng, bà thở phào nhẹ nhõm: “ , Tiểu Tri nhận ông nội, nên về xem một chút.”

Ông Ninh hỏi Ninh Tri: “Ý của cháu thế nào, về nhà với ông nội ? Ông đưa cháu đến bà tế bà nội, chắc bà sẽ vui, ông cũng công bố phận của cháu cho cháu là cháu gái của nhà họ Ninh.”

Nhìn vẻ mặt khẩn trương và mong đợi mặt ông cụ, Ninh Tri cũng hiện tại nhận , cũng nên đến nhà họ Ninh, cũng bồi thường thiếu thốn mấy chục năm tìm cho ông cụ.

Ninh Tri gật đầu.

Mẹ Lục bảo để con trai về cùng Ninh Tri, nhưng bà nghĩ Ninh Tri mới về nhà họ Ninh, nhất định nhiều việc , tình huống của con trai nhất định sẽ giúp gì, hơn nữa còn thể là ràng buộc, bà thở dài, cuối cùng mở miệng.

Sau khi đáp , vẻ vui mừng mặt ông Ninh ngăn , ông phấn khích ho khan một tiếng.

Bên cạnh, quản gia vội vàng tiến lên, quen thuộc rót nước cho ông cụ, ông : “Lão gia cần nghỉ ngơi, thích hợp bôn ba bên ngoài. Ninh tiểu thư, chúng định buổi chiều trở về.”

“Sớm như ?” Ninh Tri kinh ngạc: “ dọn hành lý.”

Hô hấp của ông Ninh trôi chảy hơn nhiều, ông xua tay, chậm rãi : “Cháu cần thu dọn hành lý, nhà họ Ninh cái gì cũng .”

Khi tìm thấy cháu gái, sắc mặt ông Ninh khá hồng hào, ông sốt ruột về nhà.

Ninh Tri gật đầu: “Vậy cháu cho Lục Tuyệt một tiếng.”

Trên tầng, Ninh Tri thấy Lục Tuyệt đang ở trong phòng, khi chạy bộ buổi sáng, đổ nhiều mồ hôi, mới tắm xong.

Anh mặc một bộ quần áo thể thao màu đỏ khác, khuôn mặt tuấn tú, cao lớn trai.

“Lục Tuyệt, tìm thấy ông nội của .” Ninh Tri với : “Ông Ninh là ông nội của .”

“Ông sống một nhiều năm, luôn tìm , đáng thương. Bây giờ ông tìm , cần trở về để bồi dưỡng ông .”

Lục Tuyệt chớp mắt, yên lặng Ninh Tri .

“Buổi chiều sẽ cùng ông nội đến Nam Thành ở vài ngày. Sau khi quen hết , cùng ông nội nghỉ ngơi, sẽ .” Trong đầu Ninh Tri, cô chỉ rời vài ngày.

“Đưa .” Lục Tuyệt rõ, cô rời .

chỉ vài ngày, sẽ sớm .” Cô quen với môi trường nhà họ Ninh, cô lo lắng về việc đưa Lục Tuyệt cùng.

Ninh Tri dỗ dành : “Chờ , sẽ dẫn cùng, quen với môi trường .”

Lục Tuyệt rũ mắt xuống, lên tiếng.

Ninh Tri đỉnh đầu, trong khung cái gì, đây là đồng ý?

Ăn cơm trưa xong, quản gia chuẩn xe, ông tìm Ninh Tri với cô: “Đã lâu lão gia vui vẻ như , sức khỏe càng ngày càng kém, bây giờ thể tìm tiểu tư, thật là quá .”

Ninh Tri gật đầu, cô hiểu ý của quản gia, ông cô dành nhiều thời gian cho ông nội nhất thể.

Sức khỏe của ông cụ ngày một kém, thể ở bên một ngày là điều đáng mừng.

Ông Ninh và Ninh Tri rời .

Chuyến , ông thu hoạch cháu gái của .

Mẹ Lục và ba Lục đều xem, Ninh Tri cửa lớn thì thấy Lục Tuyệt thấy , lúc chắc Lục Tuyệt đang chơi xếp hình trong thư phòng.

là một tên mọt sách vô tình.

Chiếc xe chậm rãi rời .

Mẹ Lục với ba Lục: “ luôn lo lắng Ninh Tri rời sẽ .”

Ba Lục ôm vợ : “Sao , con bé chỉ đến nhà họ Ninh ở một thời gian.”

Mẹ Lục im lặng, bà vẫn nhớ ngày xưa Ninh Tri ghét Tiểu Tuyệt như thế nào, nhưng gần đây chuyện mới đổi.

Bà thở dài, đầu thấy Lục Tuyệt cách đó xa, mặc một màu đỏ.

Mẹ Lục sững sờ, ngờ con trai ở đây.

Bà vô thức giải thích với con trai: “Tiểu Tri chỉ tới nhà họ Ninh ở vài ngày, sẽ trở sớm thôi.”

Lục Tuyệt cúi đầu, xoay , ánh mắt tối xuống, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t.

Tri Tri , dối, vứt bỏ .

 

 

Loading...