Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nghe thấy lời của Lục Tuyệt, Ninh Tri sững sờ.

Vừa lấy 18% hào quang, bây giờ cô lấy 98% vẻ của , tất nhiên Ninh Tri nhưng Lục Tuyệt quá thực tế.

hồi phục thì gọi là , bây giờ khôi phục thì bảo cô .

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Không thấy dễ thương, cô động thủ đ.á.n.h .

Quá thực tế.

nhịn vươn tay nhéo mặt , hung hăng xoa xoa tóc , rối tung mái tóc gọn gàng của , khuôn mặt trắng trẻo lạnh lùng tuấn tú của , càng trở nên đáng yêu hơn.

Ninh Tri thậm chí xoa xoa lỗ tai , xoa đến đỏ bừng, tức giận : “Trước , hiện tại bảo xinh ? Hả?”

“Là ai dạy thẩm mỹ?”

“Ai dạy nhan cẩu?”

Mặc dù Ninh Tri yêu thích vẻ ngoài của Lục Tuyệt, nhưng cô hai tiêu chuẩn!

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Cô trừng mắt uốn nắn Lục Tuyệt: “Trước đây , bây giờ cũng .”

Lục Tuyệt đang chồm hổm mặt Ninh Tri, đầu bù tóc rối, xoa xoa vành tai đỏ bừng, chớp chớp đôi mắt to kinh ngạc, mấp máy môi, chậm rãi : “Xinh , thích.”

Quỷ chị xí, thích.

Quỷ chị xinh , cũng thích.

“Trời, đàn ông!”

Ninh Tri xoa nhẹ tóc : “Nhận ?”

Lục Tuyệt cố chấp, ngay cả lộ trình chạy bộ buổi sáng, vị trí ăn và hàng ngày, thậm chí cả vị trí đặt cốc nước, hơn mười năm cũng đổi, nên nhận lý.

Quỷ chị trong tâm trí 100%, vì Ninh Tri luôn chắc liệu lúc Lục Tuyệt nhận .

Ánh mắt Lục Tuyệt thâm thúy cô, tựa hồ chút chán ghét: “ nhận , thật ngốc.”

Anh ngốc, thể nhận cô?

“Lúc thì ?”

Lục Tuyệt cúi đầu, lên tiếng, lỗ tai đỏ bừng.

Lục Tuyệt mím môi: “Cô .”

Ninh Tri trừng : “ biến dạng, ?”

Ngón tay Lục Tuyệt nắm lấy vạt váy Ninh Tri: “Xấu , .”

Xấu xí là quỷ chị.

Xinh cũng là quỷ chị.

Ninh Tri đến híp mắt, hóa nhớ , cô còn tưởng rằng chỉ khi cô lấy nhan sắc thì mới nhận cô.

nhéo mặt : “Lúc chê , bây giờ cuộc cùng khen ?”

Cô thở dài: “Chắc ai cũng thích xinh xắn, thậm chí nhóc mọt sách cũng tìm những cái xinh xắn. Tuy nhiên, dù xinh đến mấy thì nó cũng là của .”

Lục Tuyệt ngước mắt lên cô, như phản chiếu bóng dáng cô trong mắt , giọng trầm thấp chút bối rối: “Xấu xí, của , xinh , của .”

Lục Tuyệt tham lam, bất kỳ quỷ chị nào đều là của .

Anh dùng tay kéo váy Ninh Tri, nhỏ giọng khẳng định: “Của , của .”

Quỷ chị, là của .

Lục Tuyệt mặc quần áo đỏ xổm mặt cô, tóc tai bù xù, vành tai đỏ ửng, khóe môi mím c.h.ặ.t, giữ c.h.ặ.t váy Ninh Tri.

Giống như một con ch.ó sữa nhỏ dính lấy chủ nhân của , đuổi cũng .

Dễ thương như quái.

Ninh Tri tức giận với , giận đây thích cô , nhưng bây giờ bắt gặp đôi mắt sáng trong, sạch sẽ ướt át của , trái tim cô mềm nhũn.

Anh gì sai ?

Có thể, đối với Lục Tuyệt, thích ngoại hình cũng đơn giản như thích quần áo sang trọng.

Trong thời đại ngày nay, ai mà thích ? Cô cũng thích trai và dễ thương.

Ninh Tri : “Anh thích xinh ?”

Lỗ tai đỏ lên, thành thật trả lời: “ thích.”

“Muốn hôn ?” Vì thích vẻ ngoài xinh của cô, tý nữa lẽ sản sinh thêm nhiều mặt trời nhỏ.

Đôi mắt đen của Lục Tuyệt sáng lên.

Ninh Tri cúi đầu, nghiêng về phía , môi nhẹ ấn lên đôi môi đang mím c.h.ặ.t của .

Lục Tuyệt thể ngửi thấy mùi trái cây ngọt ngào.

Ngực như móng vuốt cào liên tục, ngứa quá, Tri Tri giúp thở.

Hơi thở nóng bỏng phả mặt, Lục Tuyệt nhịn , dính sát Ninh Tri.

Mười mặt trời nhỏ liên tiếp ló khung đầu Lục Tuyệt.

Ninh Tri rời một chút, cô đếm mặt trời nhỏ ló dạng, nhưng nó tăng lên.

“Anh thích bộ dáng của bây giờ ?” Ninh Tri chất vấn Lục Tuyệt: “ dùng bộ dạng xinh hôn , vui vẻ hơn ?

Lục Tuyệt ngơ ngác Ninh Tri, hiểu lời của cô, quỷ chị dùng hình dáng nào hôn , đều vui vẻ.

Anh buông bàn tay đang nắm váy của Ninh Tri , đặt lên mu bàn tay Ninh Tri, sốt sắng: “Muốn hôn hơn.”

Ninh Tri vui mừng, nghĩ rằng sẽ thu hoạch nhiều mặt trời nhỏ hơn.

Hai tay cô ôm mặt Lục Tuyệt, tiếp tục cúi đầu hôn.

Một mặt trời ló dạng.

Ninh Tri:...

Vừa mười mặt trời nhỏ, giờ chỉ một mặt trời nhỏ?

Cái đều quá kém.

Ninh Tri Lục Tuyệt: “Anh thích hôn nữa ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-57.html.]

Lục Tuyệt mím môi, lông mi dài khẽ run: “ thích hôn.”

Ninh Tri liếc tiếp tục hôn lên, chỉ một mặt trời nhỏ ló dạng.

Có thể là miệng của Lục Tuyệt khai phá hết ?

vẫn còn cách trăm mặt trời nhỏ xa.

Ninh Tri chút vội vàng, cô trực tiếp cạy môi .

Mười mặt trời nhỏ ló dạng.

Ninh Tri:...

Cô dùng đầu lưỡi cọ xát với .

Mặt trời nhỏ thứ ba mươi hai b*n r*.

Ninh Tri đột nhiên phát hiện rằng chỉ cần cô xâm nhập sâu hơn một chút, mặt trời nhỏ sẽ bật thành hàng.

Nhóc mọt sách chắc hẳn thích cô hôn qua loa, đang đấu tranh vì lợi ích cho bản !

Nghĩ đến Tiểu Tuyệt Tuyệt cũng sẽ dùng những thủ đoạn cẩn thận, Ninh Tri cảm thấy bây giờ Tuyệt Tuyệt khi lớn khôn ngoan hơn.

Nghĩ đến đây, Ninh Tri khỏi c.ắ.n khóe môi , âm thanh trầm thấp như một con thú sữa nhỏ của , cô mới tiếp tục.

Không qua bao lâu, Ninh Tri rút lui, đàn ông mặt với đôi mắt ướt át, gợn sóng lật qua lật , vành tai đỏ bừng, cô cảm thấy nếu hôn tiếp khó để kết thúc nụ hôn.

Trong thư phòng.

Ông Ninh thông tin quản gia đưa cho, tay cầm thông tin khẽ run lên.

Quản gia sang một bên, giống giả , Ninh tiểu thư giống nhà họ Ninh hơn, bất kể là họ ngoại hình.

“Lão gia, Ninh tiểu thư gả nhà họ Lục.” Quản gia khái hỏi thăm, phát hiện Ninh tiểu thư gả cho nhị thiếu gia nhà họ Lục, cũng nhị thiếu gia mắc chứng tự kỷ.

Nếu Ninh tiểu thư thực sự là cháu gái của lão gia, thì Ninh tiểu thư thật sự đau khổ và ủy khuất.

Ông Ninh chậm rãi lật xem thông tin về Ninh Tri, từ nhỏ đến lớn, ông bỏ sót bất cứ thứ gì.

Quản gia yên lặng chờ lão gia .

Không qua bao lâu, ông Ninh tháo kính xuống, chậm rãi : “Cho thu xếp máy bay. sẽ đến nhà họ Lục ở thành phố B.”

“Vâng lão gia.”

Thái độ khác đối với giả, ông Ninh đích tìm , gần như chắc chắn rằng Ninh tiểu thư chính là cháu gái của ông.

“Mang theo phụ nữ đó .” Ông Ninh chậm rãi : “Người từ nhà họ Lục sẽ trả cho nhà họ Lục.”

Quản gia gật đầu.

Nhà họ Ninh máy bay riêng, bay đến thành phố B chỉ mất vài tiếng đồng hồ.

Ông lão sức khỏe , cần mang theo đội ngũ y tế, mất nhiều thời gian chuyến .

Bọn họ đến nhà Lục thì trời gần tối.

Lục Đông Chu đang ở công ty, trợ lý đến báo tin ông Ninh tới thăm, lập tức dừng cuộc họp, vội vàng trở về nhà họ Lục.

Ông Ninh lớn hơn một thế hệ, cũng quan hệ bạn bè với ba ông, mấy năm nay sức khỏe ông , cần nghỉ ngơi nên dần dần cắt đứt liên lạc.

Bây giờ tin ông Ninh đột nhiên từ Nam Thành tới, Lục Đông Chu kinh ngạc.

Tại nhà họ Lục, Lục cũng vô cùng ngạc nhiên, khi quản gia tin ông Ninh sắp đến, bà vô cùng sửng sốt, vội vàng ngoài chào hỏi.

Lúc bà và chồng dự tiệc sinh nhật của ôn Ninh, bà ông quan hệ với ông Lục, khi ông Lục mất, ông Ninh thói quen ít xuất hiện, thích quấy rầy quan hệ giữa hai nhà dần phai nhạt.

“Người ? Nhanh để bảo vệ cửa mở cửa mời ông cụ .” Mẹ Lục lộ vẻ lo lắng, gần như bỏ qua nghi thức của bà.

Bà vội vàng cổng, kịp thấy ông Ninh bước xuống xe.

Mẹ Lục cung kính bước tới: “Ông Ninh, hôm nay ông cố ý đến đây?”

Ông cụ chống nạng: “ chuyện bàn cùng bà.”

Mẹ Lục ngạc nhiên: “Chúng nhà chuyện , cho chuẩn và thông báo cho Đồng Chu về.”

Ông Ninh gật đầu, cùng bà.

Phía ông là quản gia, vệ sĩ và hai nhân viên y tế của ông cụ.

Không lâu , Lục Đông Chu về nhà, thấy lão gia sô pha, ông bước tới chào hỏi.

“Các đều đang thắc mắc tại đột ngột tới đây.” Ông Ninh thích đ.á.n.h quanh co lòng vòng.

Ba Lục và Lục đều chuyện , thở dài cho qua.

“Qua nhiều năm như từ bỏ việc tìm kiếm. Chỉ hai ngày , một phụ nữ cầm ngọc ấn nhỏ đến và tự nhận là cháu gái của .” Ông Ninh chậm.

“Ngọc ấn nhỏ là giả, phụ nữ trẻ tuổi đó là giả.”

Mẹ Lục khỏi ngạc nhiên, đồng thời cũng thương cảm cho ông cụ chịu đựng mỗi khi niềm hy vọng mấy chục năm thành.

Ông Ninh tiếp: “ nhờ điều tra, phụ nữ đó chính là con dâu cả của nhà họ Lục, Lâm Điềm Điềm.”

“Cái gì?” Mẹ Lục khỏi kinh ngạc thốt lên.

Ý của ông Ninh là lấy ngọc ấn nhỏ giả để nhà họ Ninh nhận của là Lâm Điềm Điềm?

Mẹ Lục và ba Lục đồng thời nhíu mày, cả hai đều Lâm Điềm Điềm là con gái của nhà họ Lâm.

“Người của các , đưa tới đây .”

Bên cạnh, quản gia hiệu cho vệ sĩ mang tới.

Một lúc , Lục và ba Lục thấy Lâm Điềm Điềm thần sắc chật vật đưa tới, bộ dạng của cô dường như đổi nhiều.

“Ba, mau cứu con, nhà họ Ninh khinh quá đáng, nhốt con , còn cho con ăn.” Lâm Điềm Điềm lập tức cầu cứu.

Nhìn Lâm Điềm Điềm lạ lẫm mặt, nghĩ về việc cô hại Lục Tuyệt đó, Lục và ba Lục đột nhiên nghĩ, con trai cả của họ thể thích một phụ nữ như ?

Ba Lục cảm thấy hổ nên bảo Lâm Điềm Điềm đang ồn ào im lặng.

Xem , lão gia đến là trách cứ nhà họ Lục.

Ba Lục chủ động : “Lần là họ Lục của chúng . Nếu ông yêu cầu gì, ông thể . Nếu chúng ...”

Ông còn kịp xong thì ông Ninh cắt ngang: “ cần bồi thường gì. Hôm nay đến đây để tìm cháu gái của .”

“Cháu gái?” Mẹ Lục sửng sốt, ông cụ Lâm Điềm Điềm là giả ?

Trong mắt ba Lục cũng lộ vẻ nghi hoặc.

Ông Ninh : “Người đang tìm là Ninh Tri.”

Ở bên cạnh, khuôn mặt của Lâm Điềm Điềm tràn đầy kinh ngạc, cô nghĩ đến những gì xảy trong giấc mơ của , đôi mắt cô đỏ lên vì ghen tị.

 

 

Loading...