Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 55
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiếu niên thấp giọng nhớ cô, Ninh Tri đỏ mặt, đáy lòng mềm nhũn.
Thật bệnh.
Lục Tuyệt quả thực dễ thương đến phạm tội.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Đó của , là của cô!
Cô sai , cô nên dữ dội chất vấn như , cô nên lạnh lùng như .
Cách ngoan ngoãn cô, Ninh Tri cảm thấy thật .
nghĩ rằng Lục Tuyệt đặt tình thế nguy hiểm, nhận vấn đề nghiêm trọng như thế nào, Ninh Tri cảm thấy cần dạy dỗ thật .
“Mỗi đến gặp em, chị cần cố gắng và tốn nhiều tâm sức mới thể cơ hội thấy em.” Ninh Tri lừa gạt .
Dù cô cũng dối, cô thực sự cần nỗ lực để kiếm mặt trời nhỏ Tuyệt Tuyệt khi lớn, đó dùng mặt trời nhỏ để cứu .
Ninh Tri tiếp: “Nếu nào em cũng tự đặt tình thế nguy hiểm, cố tình tìm bắt nạt để đổi lấy cơ hội thấy chị, chụ cần việc ngừng, tốn nhiều sức lực, thể sẽ mệt c.h.ế.t.”
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Tốc độ mà cô kiếm mặt trời nhỏ thể so sánh với tốc độ mà cô dùng mặt trời nhỏ với lượng lớn như .
Lần cần tiêu tốn 200 mặt trời nhỏ, cô đoán nếu xuất hiện một mốc thời gian mới thì thể cần dùng tới 300 mặt trời nhỏ.
Đây là cô hôn đến sưng miệng luôn ?
Lục Tuyệt ngơ ngác cô, hiểu lời cô , nhưng câu cuối cùng, quỷ chị sẽ mệt c.h.ế.t.
Giọng điệu của chút áy náy: “Không c.h.ế.t, chị c.h.ế.t.”
Ninh Tri nghiêm túc dạy dỗ : “Nếu chị mệt c.h.ế.t, em thể cố ý để cho ức h**p hoặc tự đặt nguy hiểm, nếu , chị sẽ tốn nhiều sức lực mới thể xuất hiện.”
Lục Tuyệt cúi đầu, mím môi, từ trong cổ họng cố nén một tiếng “ừ.”
Cậu sẽ để quỷ chị c.h.ế.t.
Nhìn thấy thiếu niên lộ vẻ mất mát, Ninh Tri : “Hơn nữa nếu em thương, chị sẽ buồn, sẽ khổ sở.”
Cô nắm tay Lục Tuyệt: “Chị chúng dùng tổn thương em để gặp mặt. Nếu , chị tình nguyện đến gặp em.”
Nghe Ninh Tri sẽ đến gặp , Lục Tuyệt thực sự lo lắng.
Ánh sáng trong đôi mắt như hoa đào của mờ , hoảng sợ : “Gặp, gặp chị.”
Ninh Tri : “Vậy thì em hứa với chị rằng em sẽ cố ý bắt nạt, cố ý gặp rắc rối.”
Lục Tuyệt dùng sức gật đầu, giọng khàn khàn trầm thấp tha thiết: .”
Ninh Tri hứa, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô thấy lịch để bàn, Lục Tuyệt vẫn đang học lớp 11 cấp 3. Cô nhớ rằng Bá Vương rằng lẽ cô xuyên tới lúc học cấp 3.
Nói cách khác, , cô sẽ gặp Lục Tuyệt năm lớp 12 của .
Ninh Tri cho một chút ngọt ngào: “Lần , đến lúc em lớp 12 chúng thể gặp .”
Lục Tuyệt ngẩng đầu cô.
“Còn nửa năm nữa, em thể đợi chị ?” Ninh Tri hỏi .
Lông mi dài của Lục Tuyệt khẽ run lên, ngoan ngoãn đáp: “Chờ quỷ chị.”
Ninh Tri nửa dỗ dành, nửa nghiêm túc : “Bây giờ em còn nhỏ, chờ em lớn lên vẫn thích chị, chúng sẽ ở cùng .”
Đôi mắt đen của Lục Tuyệt lặng lẽ Ninh Tri, ánh mắt sáng lên, tại đợi lớn lên, cảm thấy bây giờ lớn .
Bây giờ thích quỷ chị.
Lúc ở bên quỷ chị.
Ninh Tri hiểu sự nghi ngờ trong mắt : “Bây giờ còn , em chăm chỉ học tập, yêu đương là chuyện kỳ thi tuyển sinh đại học.”
Ninh Tri vươn tay nhéo mặt : “Vậy nên em đừng chuyện ngu ngốc tìm bắt nạt , em trưởng thành thật , bảo vệ bản thật , thể ở bên cạnh chị.”
Lục Tuyệt hiểu rằng, khi tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học, quỷ chị sẽ ở bên .
Cậu ngoan ngoãn đáp ứng tất cả.
Tay Ninh Tri che mắt Lục Tuyệt, cô kiễng chân sát gần tai .
Ninh Tri nhẹ nhàng hôn lên ch.óp tai , nhỏ: “Tiểu Tuyệt Tuyệt, mau lớn lên.”
Toàn Lục Tuyệt choáng váng.
Giây tiếp theo, ánh sáng trở mắt.
Thiếu niên áo đỏ mở mắt , phía , cúi đầu, vành tai đỏ bừng.
Ban đêm yên tĩnh.
Ninh Tri mở mắt thấy đang nghiêng, đối mặt với Lục Tuyệt.
Dưới ánh đèn, lông mày của thật sâu, đôi môi mỏng mím , ngay cả vẻ mặt khi ngủ cũng cứng ngắc, tóc mái trán cũng ngoan ngoãn lời, chút ngây thơ.
Ninh Tri nở nụ , mới thấy Lục Tuyệt khi còn bé, trong nháy mắt thấy khi trưởng thành, thật sự thần kỳ.
Lúc , Bá Vương đột nhiên xuất hiện.
Cậu bé hào hứng hỏi Ninh Tri: “Chủ nhân, cô gì ? Một mốc thời gian mới thứ ba mới xuất hiện, nhưng biến mất.” Cột mốc thứ ba?
Có vẻ đây Tiểu Tuyệt Tuyệt thực sự lên kế hoạch tiếp tục đặt tình trạng nguy hiểm như để đổi lấy sự xuất hiện của cô.
May mắn Ninh Tri phát hiện sớm.
“Vấn đề giải quyết xong, sẽ mốc thời gian mới xuất hiện.”
Bá Vương nên tiếc nuối vui mừng, nhưng cái rắm cầu vồng vẫn sẽ thổi: “Chủ nhân thật lợi hại.”
Ninh Tri xác nhận : “Lần cần dùng bao nhiêu mặt trời nhỏ?”
Bá Vương trả lời tích cực: “Chủ nhân, cô cần tiêu thụ 100 mặt trời nhỏ.”
Ninh Tri thở phào nhẹ nhõm, tuy rằng 100 mặt trời nhỏ con nhỏ, nhưng khi tiêu hao 200 mặt trời nhỏ, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Nhà họ Ninh là một gia tộc lâu năm ở Nam Thành, nhưng các thành viên trong gia tộc ít hơn so với thế hệ .
Đặc biệt là Chính Trị, bao nhiêu năm vẫn nối dõi.
Bây giờ sức khỏe của ông Ninh ngày càng giảm dần theo từng năm, thấy ông còn bao nhiêu năm để sống, một nhánh phụ đang chiến đấu ác liệt, mỗi ngày đều mơ ước tài sản thừa kế của ông Ninh.
Tuy nhiên, ai rằng ông Ninh lập di chúc, 5 năm vẫn tìm , di sản sẽ quyên góp cho các tổ chức từ thiện.
Không ai thể tưởng tượng gia nghiệp đồ sộ của ông Ninh, cần là cần.
“Hôm nay chuyện gì ?” Ông Ninh hỏi quản gia.
Quản gia cung kính trả lời: “Hôm nay ngũ tiểu thư cùng tứ thiếu gia đến hỏi thăm thể của ông. Lúc ông đang nghỉ trưa, bảo bọn họ về.”
Ông Ninh gật đầu, cũng hỏi thêm câu nào về ngũ tiểu thư và tứ thiếu gia trong miệng quản gia.
Ông Ninh già mà hồ đồ, thể thấy rõ ràng những nhánh phụ gần đây càng ngày càng an phận, dựa quan hệ họ hàng, tâm tư càng ngày càng lớn.
Quản gia chuyện phiếm với ông Ninh vài câu, thấy ông đang nhắm mắt nghỉ ngơi, lập tức lặng lẽ rút lui.
Lúc , một giúp việc vội vàng chạy tới.
“Làm , vội vàng như ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-55.html.]
“Ngoài cửa một vị tiểu thư, là lão gia...” Người giúp việc ngừng .
Quản gia bình thản cô : “Lão gia thì ?”
“Là lão gia... cháu gái của lão gia.”
Sắc mặt của quản gia đổi: “Còn ai bên ngoài ?”
“.”
Quản gia về phía cổng, qua nhiều năm như nhiều đến nhà họ Ninh nhận họ hàng, nhưng họ đều đóng giả con trai của ông Ninh, dù họ họ đều nhà họ Ninh mất một con trai.
Đây là đầu tiên nhận cháu gái của lão gia.
Quản gia cảm thấy , thể là thật.
Ông vô thức bước nhanh hơn.
Bước ngoài cổng, quản gia thấy một phụ nữ trẻ ăn mặc , khá ưa .
Ông kiềm chế ánh mắt của bản , vẻ mặt cũng bình tĩnh : “Xin chào.”
Nhìn thấy đàn ông trung niên bước , ánh mắt Lâm Điềm Điềm chút kinh ngạc, cô nhận ông , trong mơ ông Ninh nhờ ông giúp tìm .
Người đàn ông trung niên là bạn tâm giao của ông Ninh.
Nghĩ đến đây, mặt Lâm Điềm Điềm nở một nụ dịu dàng, cố gắng tạo ấn tượng mặt đối phương: “Xin chào, tới đây tìm ông Ninh.”
“Xin tiểu thư, cô tìm lão gia chuyện gì?” Cho dù lời của giúp việc, quản gia vẫn cần xác nhận một nữa.
“...”
Lâm Điềm Điềm do dự một lúc mới : “ chuyện quan trọng với ông Ninh.”
“Xin , chuyện gì ?” Rõ ràng là quản gia cho Lâm Điềm Điềm dễ dàng .
Lâm Điềm Điềm cũng cổng nhà họ Ninh dễ như , cô : “ đến đây để nhận của .”
Cô lấy ngọc ấn nhỏ : “ di vật .”
Ánh mắt của quản gia rơi ngọc ấn nhỏ trong tay đối phương, vẻ mặt của ông đổi, đương nhiên ông nhận ngọc ấn nhò , lão gia cũng mang theo ngọc ấn nhỏ đó bên .
“Đây là của cô?” Quản gia hỏi.
Lâm Điềm Điềm gật đầu: “Nó là của , mang nó theo từ khi còn nhỏ.”
Quản gia nghĩ tới đây: “Tiểu thư, mời với .”
“Chờ một chút.” Một phụ nữ trẻ tuổi đột nhiên xuất hiện: “Chú Tưởng, phụ nữ lúc đến nhận , hẳn là ý . Làm thể dễ dàng đưa cô nhà gặp ông nội?”
Quản gia trả lời: “Ngũ tiểu thư, cô di vật của lão gia. Có thật thì lão gia sẽ nhận . Đây chuyện cô thể can thiệp.”
Người phụ nữ gọi là ngũ tiểu thư là cháu gái của họ của ông Ninh, một thành viên của nhà họ Ninh, là nhỏ tuổi nhất trong thế hệ trẻ, gọi là Ninh Hiểu Manh.
Cô : “Vậy cũng sẽ tìm ông nội, giúp ông tát mắt, kẻo từ đến lừa gạt.”
Nói Ninh Hiểu Manh bước nhanh , kẻo quản gia gọi cô .
“Tiểu thư, mời lối .” Quản gia động tác mời Lâm Điềm Điềm.
Nhà họ Ninh ở trung tâm thành phố nhưng mang nét yên tĩnh giữa thành phố sầm uất, ngôi nhà cổ kính thể thấy dấu vết của lịch sử, thiết kế tinh tế và phong phú.
Ánh mắt Lâm Điềm Điềm lén đ.á.n.h giá, trong lòng càng ngày càng hưng phấn, giống như nhà họ Ninh mà cô thấy trong giấc mơ.
Cô cố gắng định thở theo quản gia.
Khi đến phòng khách, quản gia hiệu Lâm Điềm Điềm xuống một lát, ông cần báo cáo lão gia.
Lâm Điềm Điềm lịch sự xuống ghế sofa.
Nhà họ Lâm cũng coi là một gia tộc giàu , tuy rằng bằng nhà họ Lục và nhà họ Ninh, một gia tộc giàu hàng đầu, nhưng từ nhỏ Lâm dạy Lâm Điềm Điềm học tập lễ nghi, về mặt , Lâm Điềm Điềm đương nhiên là tệ.
Ninh Hiểu Manh tìm ông Ninh.
Cô với lão gia: “Người phụ nữ đó chắc chắn là giả. Trông cô chẳng giống nhà họ Ninh của chúng chút nào.”
Tướng mạo nhà họ Ninh đều ưa , đặc biệt là cô , là nhất thế hệ .
Mặc dù phụ nữ đó trông tệ, nhưng cô khác xa với dáng vẻ của nhà họ Ninh.
Thật là xui xẻo, phụ nữ từ chạy đến nhận , nếu đối phương thật sự là cháu gái của ông Ninh, chẳng là thừa kế bộ tài sản của lão gia ?
Làm thể!
Cô thấy đối phương thế nào, cảm thấy mắt.
“Con quản gia đưa ?” Ông Ninh chậm rãi .
Ninh Hiểu Mạnh gật đầu: “ , con nhanh, con đoán phụ nữ đó ở tầng .”
như lời cô , quả nhiên, quản gia bước để báo cáo sự việc.
“Cô ngọc ấn nhỏ trong tay?” Ngoại trừ quản gia, ai khác về ngọc ấn nhỏ.
Quản gia đáp: “ , thưa ngài, đưa cô phòng khách.”
“Ông đưa xuống tầng.”
Ông lão chống gậy khẽ run rẩy lên, quản gia nhanh ch.óng bước tới đỡ ông. Cách đây lâu ông bệnh nặng, hiện tại thể càng ngày càng yếu.
Sau một lúc chờ đợi, Lâm Điềm Điềm cuối cùng cũng thấy bộ dạng của ông Ninh, trông giống như trong mơ.
Nội tâm cô thấy phấn khích.
Quản gia đỡ lão gia ghế chính, cho pha .
Ông Ninh dù già nhưng đôi mắt vẫn sáng, tinh và sắc sảo. Ông Lâm Điềm Điềm vài : “Quản gia cô tới gặp , còn một ngọc ấn nhỏ ?”
Lâm Điềm Điềm lấy ngọc ấn nhỏ : “Vâng, ngọc ấn nhỏ đang ở đây.”
Ninh Hiểu Manh chéo xuống đối diện với Lâm Điềm Điềm, cô thể để ông nội phụ nữ lừa gạt. Thấy đối phương lấy một cái ngọc bích bằng ngón tay, cô bĩu môi.
Lâm Điềm Điềm cần ngọc bích bước tới, đưa cho ông Ninh.
Ông Ninh cầm ngọc ấn nhỏ lên, liếc mắt , dùng ngón tay cái xoa xoa ngọc ấn nhỏ vài , đó lấy ngọc ấn nhỏ , hai ấn ngọc ghép với một trống ở giữa.
Ông Ninh Lâm Điềm Điềm và hỏi: “Cô lấy ngọc ấn nhỏ ở ?”
Lâm Điềm Điềm thể hiểu biểu hiện của ông lão, cô lấy ngọc ấn nhỏ , tại vẻ mặt của ông đổi.
“Đó là thứ mà mang theo từ khi còn nhỏ.”
Ánh mắt ông Ninh sắc bén liếc Lâm Điềm Điềm: “Cô lấy ngọc ấn nhỏ giả ở .”
Đã ngọc ấn giả thì hàng thật.
“Cái gì, giả... Giả? Làm thể?” Lâm Điềm Điềm sững sờ, thể nào, ngọc ấn nhỏ lấy từ Ninh Tri.
Bên cạnh, lúc Ninh Hiểu Manh chằm chằm Lâm Điềm Điềm, thấy ông lão ngọc ấn nhỏ là đồ giả, cô vui vẻ một hồi.
Ninh Hiểu Manh hung hăng chằm chằm Lâm Điềm Điềm, ánh mắt cô vô tình rơi chân Lâm Điềm Điềm, cô chớp mắt, tưởng rằng lóa mắt.
Trong những giây cuối cùng, đôi chân dài nuột nà, thon thả và ưa của Lâm Điềm Điềm bỗng như ngắn , to lên, nước da đen sạm .
Cô lóa mắt ?
Nhà họ Lục.
Ninh Tri đổi 18 mặt trời nhỏ còn trong kho nhỏ lấy 18% hào quang.
Cô hai chân khôi phục, trắng như tuyết, thon thả thẳng tắp, mặt tràn đầy vui mừng.
Vốn dĩ cô đổi 80% hào quang, hiện tại đổi 18% chỉ còn 2% hào quang, cô lấy bộ về.