Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ninh Tri thêm một cái, vết son môi nông, đang hướng về phía Lâm, nếu đôi mắt tinh tường, ánh mắt lơ đễnh liếc tới, thật sự khó phát hiện.

Cô nghĩ cũng thấy buồn , cô xem Lâm giả thần giả quỷ như gì.

Sau khi xác nhận đó là ngọc ấn nhỏ mà bà đưa cho Ninh Tri đó, Lâm nhanh ch.óng đóng chiếc hộp nhỏ .

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Sau đó, như vô tình, bà đặt chiếc hộp nhỏ lưng, ý định trả cho Ninh Tri.

Ninh Tri liếc chiếc hộp nhỏ, cô hỏi: “Dì , di vật vấn đề gì ?”

Mẹ Lâm thở dài: “Ba con mấy ngày nay đều báo mộng cho dì. Dì chuẩn đem di vật đến chùa cho sư thầy phù phép.”

“Cúng bái hành lễ xong, dì sẽ trả di vật cho con.”

Mẹ Lâm thêm: “Các trẻ như con khác thế hệ của dì, tin những thứ , dì cầu xin an tâm, nong chị gái và rể của yên nghỉ.”

Mẹ Lâm luôn thói quen thắp hương lễ Phật, bà những lời cũng gì lạ.

Nếu phát hiện Lâm đang giả vờ thoải mái, cô sẽ gần như tin lời bà .

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Tri vẻ mặt tái nhợt của Lâm, cô gật đầu: “Dì nhỏ sắp xếp là , tất cả lời dì, khi xong nghi thức cúng bái trả di vật cho con.”

Mặt Lâm khỏi lộ một chút ý : “Từ nhỏ đến lớn, vẫn là con lời, giống như Điềm Điềm, hết đến khác chọc giận dì.”

Sau khi lấy ngọc ấn nhỏ, tâm trạng của Lâm mới thoải mái, khi nhắc tới con gái, Ninh Tri, ánh mắt của bà khỏi chút dò xét.

Trong bữa tiệc sinh nhật khi đó, bà cũng cảm thấy Ninh Tri càng ngày càng bình thường. Bây giờ , quả thật đúng như những gì con gái , hào quang trở Ninh Tri, diện mạo của Ninh Tri cũng đổi.

Tâm trạng Lâm phức tạp, so với cháu gái, bà hy vọng con gái xinh hơn.

Từ nhỏ đến lớn, chính là chị gái xinh hơn bà , ánh mắt của khác luôn đổ dồn về phía chị .

, Lâm hiểu suy nghĩ của con gái, bà con gái sống hào quang của Ninh Tri.

Không con gái lấy hào quang nữa.

Ở phía đối diện, Ninh Tri Lâm đầy ẩn ý, nhưng gì.

Sau khi một lúc, Ninh Tri định tiếp tục tốn thời gian ở đây, vì cô định rời .

Hiển nhiên Lâm còn đang lo lắng chuyện khác, khi Ninh Tri định rời , bà chỉ khách khí một hai lời, tiếp tục giữ cô .

Mẹ Lâm lộ vẻ ốm yếu: “Dì cho tiễn con ngoài. Cả đêm qua ngủ ngon, tí nữa dì lên lầu ngủ một lát.”

“Không , con sẽ tự ngoài.” Ninh Tri dậy, cô lấy khăn giấy , đột nhiên, cô đưa khăn giấy về phía Lâm.

“Làm ?” Đối mặt thoáng qua với Ninh Tri, Lâm sợ tới mức lùi .

Ninh Tri lấy khăn giấy lau trán cho Lâm: “Dì nhỏ, dì đổ nhiều mồ hôi, nóng ?”

“A?” Mẹ Lâm kịp phản ứng: “Không .”

Ninh Tri lo lắng: “Có là do gần đây nghỉ ngơi nên thể trở nên yếu ớt?”

Cả Mẹ Lâm sững sờ, ở cách gần như sợ Ninh Tri gì đó: “Có thể, dì nghỉ ngơi vài ngày là . Con cần lo lắng cho dì, đường chú ý an .”

Ninh Tri mỉm , cầm khăn giấy trong tay: “Được , dì nghỉ ngơi thật .”

Mẹ Lâm khăn giấy trong tay, thôi, mấp máy môi, chỉ thể Ninh Tri rời .

Sau khi rời khỏi nhà họ Lâm, cô lớp nền lỏng mịn dính khăn giấy trong tay, Ninh Tri mím môi, chủ ý.

Bây giờ Lâm đang tự hỏi liệu cô phát hiện điều gì .

đối phương lo lắng, rối loạn.

Ninh Tri ném khăn giấy thùng rác đường, cô lấy điện thoại di động gọi.

giúp một chút.”

Vệ sĩ cung kính : “Nhị thiếu phu nhân, xin .”

Lần trông giữ thiếu gia, khiến cho lợi dụng tình huống, sai lầm nghiêm trọng, nhưng nhị thiếu phu nhân cũng trách phạt .

Dù là công tư, đều tuân theo mệnh lệnh của nhị thiếu phu nhân.

giúp theo dõi hai , đồng thời báo cáo tung tích của họ cho bất cứ lúc nào.” Ngay từ đầu tiên Lâm Điền Hiểu đ.á.n.h chủ ý lên ngọc ấn nhỏ của cô, cô cũng ý tưởng.

Thà thỏa mãn chúng còn hơn bọn trộm để ý.

Ninh Tri đưa họ cái ngọc ấn nhỏ giả, dù thì tay nghề của sư phó Trần cũng đủ để cho cái giả trông giống như thật.

Có lẽ, cô thể tìm hiểu tác dụng của ngọc ấn nhỏ thông qua đám Lâm Điềm Điềm.

Trong nhà họ Lâm.

Sau khi Ninh Tri , Lâm Điềm Điềm từ tầng hai xuống.

nếu cô ở đó, Ninh Tri sẽ dễ dàng đưa ngọc ấn nhỏ .

“Mẹ, thế nào , lấy ?” Lâm Điềm Điềm lộ vẻ lo lắng.

“Đừng lo lắng, nó ở đây.” Mẹ Lâm lấy chiếc hộp nhỏ từ lưng .

Lâm Điềm Điềm lập tức mở chiếc hộp nhỏ , thứ bên trong quả thật là ngọc ấn nhỏ mà cô từng thấy: “Ninh Tri quả thật sẽ lời .”

Mẹ Lâm mỉm : “Cuối cùng, uống phí công nuôi dưỡng con bé.”

dừng : “ mà, con bé lau mồ hôi cho , khăn giấy tay con bé dính gì . Liệu con bé phát hiện đang giả vờ bệnh .”

Lâm Điềm Điềm cho là đúng: “Bây giờ ngọc ấn nhỏ đang ở chỗ chúng , cho dù con bé phát hiện manh mối, thì ?”

Mẹ Lâm cảm thấy những lời của con gái lý, tâm bà nhắc đến ngay lập tức dập tắt.

“Mẹ, hai ngày nay con cho điều tra . Ngọc ấn nhỏ thể là nhà họ Ninh ở Nam Thành.” Lâm Điềm Điềm tìm ảnh chụp của ông lão nhà họ Ninh, tấm ảnh cũng giống cảnh trong giấc mơ của cô .

Mẹ Lâm sửng sốt: “Ý con là Nam Thành... Nhà họ Ninh?”

Phía Bắc nhà họ Lục, phía Nam nhà họ Ninh.

Không giống như sự tồn tại nổi bật của nhà họ Lục, những năm gần đây nhà họ Ninh ít xuất hiện.

“Vâng.” Lâm Điềm Điềm gật đầu khẳng định.

Trong giấc mơ của cô , Ninh Tri thừa kế gia sản của nhà họ Ninh, vì sự giàu của Ninh Tri thể so sánh với nhà họ Lục.

Mẹ Lâm sốc đến mức gì, trong tai là tất cả những kế hoạch mà con gái với bà .

Khi Ninh Tri nhà họ Lục, cô ngạc nhiên khi thấy Lục xuất viện sớm hai ngày.

Người giúp việc với cô rằng Lục từ ngoài về, về phòng nghỉ ngơi, tâm tình .

Ninh Tri gõ cửa phòng Lục.

Sau khi cô , cô thấy Lục đang cầm một cuốn album ảnh.

“Mẹ, đột nhiên xuất viện sớm như ?” Cô định đợi lúc Lục xuất hiện, cô sẽ đưa Lục Tuyệt đón bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-53.html.]

“Không , . Chỉ cần di chuyển, vết mổ sẽ đau lắm.” Mẹ Lục vỗ nhẹ ghế bên cạnh, ý bảo Ninh Tri tới .

Hôm nay, Lục ăn mặc sang trọng, bộ váy màu trắng, vòng cổ hạt ngọc màu xanh đậm, bà vẫn trang nhã và xinh : “Hôm nay sẽ xuất viện để bái tế bà ngoại của Tiểu Tuyệt.”

Bà ngoại của Lục Tuyệt? Là của bà.

Ninh Tri yên lặng Lục .

“Bà của Tiểu Tuyệt đau tim, khi Tiểu Tuyệt lớp 12 thì bà qua đời.” Mẹ Lục : “Khi bà ngã bệnh, đúng lúc chỉ Tiểu Tuyệt ở bên.”

Vẻ mặt Ninh Tri kinh ngạc.

thể đoán điều gì xảy tiếp theo.

“Con cũng tình trạng của Tiểu Tuyệt. Cho dù pháo nổ mặt nó, nó cũng sẽ sợ hãi, cũng thấy tiếng pháo nổ ồn ào.”

Mẹ Lục : “Vì , lúc bà ngoại bệnh mặt, nó cũng thấy, , kêu cứu.”

Ninh Tri vô thức mím môi, nên thế nào.

“Khi qua đời, phàn nàn và căm thù. Nếu nó là một đứa trẻ bình thường, nó thể giúp cứu lên khi bà đổ bệnh ?”

“Lúc mất, nội tâm Tiểu Tuyệt ngăn cách. Sau đó, mới rằng đêm mất, Tiểu Tuyệt bỏ trốn. Chính giúp việc tìm thấy nó ở góc sân. Vì ngâm nước mưa lâu, thằng bé sốt cao, gần như hôm mê bất tỉnh.”

Khi đó, bà đang bận lo tang lễ cho , trong tiềm thức tạm thời gặp con trai, nên ốm nhiều ngày như , cả gầy gò gần như biến dạng.

Khoảnh khắc thấy con trai, Lục đau khổ đến mức thể coi thường và trách móc nữa.

Anh gì sai?

Nếu bình thường, còn thể trách là m.á.u lạnh và tàn nhẫn, nhưng Lục Tuyệt mắc chứng tự kỷ, ngay cả bản cũng gặp khó khăn, gì, cầu cứu, và càng thể mong đợi gọi tới cứu.

Mũi Ninh Tri chút đau, trong lòng cũng chua xót, chuyện thể trách ai?

Mẹ Lục lau nước mắt khóe mắt: “Ai, xem hồ đồ , đột nhiên với con một chuyện buồn như .”

Ninh Tri lắc đầu: “Con thêm về quá khứ của Lục Tuyệt.”

Những thứ cô đều .

Ninh Tri chuyện phiếm với Lục một lúc, khi cô trở về phòng, Lục Tuyệt đang tủ, chọn bộ đồ sẽ mặc ngủ đêm nay.

Trước đây Ninh Tri mua cho nhiều bộ đồ ngủ sáng màu với nhiều họa tiết khác , mỗi đêm đều đổi.

Ngay khi Ninh Tri , vô thức đầu cô.

Bây giờ Lục Tuyệt tiến bộ nhiều, bây giờ tiếng bước chân sẽ phản ứng .

Ninh Tri bước tới, cô chọn một bộ pijama màu xanh đậm nhiều họa tiết con cá màu xanh đậm trong tủ quần áo của : “Tối nay mặc cái .”

Đối với Lục Tuyệt, thích màu xanh đậm lắm, bởi vì màu tối, nhưng nhiều hoa văn đó, khiến gần như miễn cưỡng chấp nhận .

Lục Tuyệt cầm lấy bộ đồ ngủ mà Ninh Tri chọn cho tắm.

Khi từ phòng tắm , Ninh Tri lôi đến phòng quần áo bên cạnh: “Đến lượt giúp chọn, thích mặc cái váy nào?”

Lục Tuyệt liếc quần áo mặt qua cửa kính thủy tinh, mím môi trả lời.

Ninh Tri ngẩng đầu, kiễng chân lên, ghé sát lỗ tai , lặp : “Anh thích mặc váy nào?”

Hơi thở ấm áp phả tai, ngứa ngáy khó chịu, Lục Tuyệt nhanh ch.óng chỉ một cái váy.

Ninh Tri thì thấy đó là chiếc váy cô mới mua, màu hồng hoa đào, phía những bông hoa đào nhỏ màu hồng, tươi tắn và nữ tính.

đến híp mắt: “Được , tối nay sẽ mặc váy .”

Mặc chiếc váy do Tuyệt Tuyệt chọn, đến gặp Tiểu Tuyệt Tuyệt.

Lục Tuyệt cố chấp và một lòng, ngay cả sữa tắm còn hơn mười năm, thẩm mỹ của từ nhỏ đến lớn đều đổi.

“Anh cao quá, cúi đầu xuống.” Ninh Tri .

Lục Tuyệt ngoan ngoãn cúi đầu, yên lặng cô.

Anh mới tắm xong, mùi sữa tắm thoang thoảng, dễ ngửi, đang mặc bộ đồ ngủ màu xanh đậm trang tria con cá mà Ninh Tri giúp chọn lúc nãy, tóc ngắn rối tung, khuôn mặt tuấn tú, trai dễ thương thể tả.

Hôm đó hôn môi , cuối cùng 150 mặt trời nhỏ, cộng với 9 mặt trời nhỏ trong kho nhỏ của cô, bây giờ cô tổng cộng 159 mặt trời nhỏ.

So với đây, cô giàu, tuy nhiên, 159 mặt trời nhỏ đủ để cô xuyên .

, cô cần tiêu thụ ít nhất 200 mặt trời nhỏ.

“Muốn hôn ?” Ninh Tri hỏi .

Đôi mắt như hoa đào của Lục Tuyệt sáng lên, lông mi khẽ run lên: “Muốn.”

Ninh Tri cong môi, cô đặt tay lên vai : “Vậy thì cố gắng hơn nữa.” Sinh nhiều mặt trời nhỏ một chút nữa.

Lục Tuyệt bất lực dựa lưng tủ trong phòng quần áo, cúi đầu để cho Ninh Tri hôn lên môi mà c.ắ.n.

Ninh Tri chút , chỉ cần .

Mặt trời nhỏ thứ mười.

Mặt trời nhỏ thứ hai mươi.

...

Mặt trời thứ sáu mươi.

Cô còn nhiều hơn một chút, cô buộc dừng . Phản ứng cơ thể Lục Tuyệt quá rõ ràng, thực sự quá thành thật.

Ninh Tri đỏ mặt, rút lui, khuôn mặt trắng lạnh tuấn tú của Lục Tuyệt đỏ bừng, đôi mắt đen sáng cô.

“Tri Tri, còn...” Lục Tuyệt khao khát.

“Ngủ.” Ninh Tri ngắt lời , nắm tay kéo khỏi phòng quần áo.

Lục Tuyệt cúi đầu, lặng lẽ đến bên cạnh Ninh Tri, giống như một con thú sữa nhỏ chủ nhân cho ăn no bụng, đáng thương.

Đêm càng ngày càng tối.

Sau khi Ninh Tri đợi Lục Tuyệt ngủ say, cô mặc chiếc váy chọn , mang giày , xuống giường.

Cô gọi Bá Vương: “Cậu thực sự cần 200 mặt trời nhỏ?”

Bá Vương: “ , chủ nhân.”

Ninh Tri: “Lần xuyrn , sẽ nhiều điểm thời gian đột nhiên xuất hiện, đúng ?”

Bá Vương nhanh ch.óng : “Chủ nhân, cái thể trả lời cô.”

Ninh Tri nhịn xem thường nó: “Cậu gì?”

Tiếp theo, Ninh Tri đưa 200 mặt trời nhỏ cho Bá Vương, chỉ còn 19 mặt trời nhỏ kho nhỏ của cô.

Khi mở mắt , Ninh Tri thấy mặt một mảng lờ mờ.

Cô chớp mắt, thấy hình dáng mơ hồ của thanh niên.

“Lục Tuyệt.”

 

 

Loading...