Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 52
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ Lâm vẫn chút do dự, bà cho rằng đó là di vật do chị gái và rể để cho Ninh Tri.
Lâm Điềm Điềm : “Mẹ, nếu chúng thực sự thể lấy tiền , chúng thể bồi thường cho Tiểu Tri.”
Cô dỗ dành : “Còn , mấy năm nay là chăm sóc di vật cho con bé. Gia đình chúng cũng nuôi và chăm sóc con bé mấy năm . Mẹ, cũng yêu thương con bé.”
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Cô nhấn mạnh: “Mẹ, với tài sản đó, nhà chúng cơ hội so sáng với nhà họ Lục.”
Mẹ Lâm sửng sốt, khái niệm nào thể so sánh với nhà họ Lục?
“Nếu là như , ba của Ninh Tri là trong một gia đình giàu .” Mẹ Lâm luôn tự hỏi chị gái kết hôn với một hai bàn tay trắng, một rể nghèo, nghĩ tới đối phương thế như .
Mẹ Lâm ngốc, bà phân tích: “Nếu xuất từ gia đình giàu , cho dù chúng cầm một ngọc ấn nhỏ, bất kỳ quan hệ m.á.u mủ nào, đối phương thể giao tài sản cho chúng ?”
Lâm Điềm Điềm nghĩ đến điều đó: “Sao chúng quan hệ huyết thống với họ? Chúng Ninh Tri, đến lúc chúng thể lấy tóc của con bé, cả những khác để xét nghiệm và xác định.”
Quan trọng nhất là trong giấc mơ, ông già bệnh nặng, lo lắng tìm duy nhất của , bên cạnh chỉ một đồ vật.
Lâm Điềm Điềm cảm thấy rằng, lúc nhiều thứ thể thao túng.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
“Dù , ưu tiên hàng đầu vẫn là lấy ngọc ấn nhỏ.” Với ngọc ấn nhỏ và tóc của Ninh Tri, nếu đồ vật phối hợp mà , Lâm Điềm Điềm cảm thấy nắm chắc 70%.
Mẹ Lâm lời con gái, cuối cùng cũng đồng ý, nếu thật sự thành công?
Sau giờ học, đầu tiên Ninh Tri nhận tin nhắn của Lục Tuyệt.
Trước đó Ninh Tri tải xuống phần mềm chat cho Lục Tuyệt, thêm bạn bè và đổi ghi chú. cô nghĩ sẽ bao giờ sử dụng nó, nghĩ tới hôm nay Lục Tuyệt học cách gửi tin nhắn cho cô.
Đại bảo tàng Tuyệt Tuyệt: Khi nào về?
Tri Tri: Tiểu Tuyệt Tuyệt nhớ ?
Đại bảo tàng Tuyệt Tuyệt: Khi nào về?
Tri Tri: Anh trả lời câu hỏi của , trả lời , sẽ trả lời .
Ninh Tri những tin nhắn lặp lặp gửi đến, nhịn , cô thể tưởng tượng bên Lục Tuyệt đang thẳng lưng, cầm điện thoại di động, mặt vô cảm gõ từng chữ một.
Cô nhịn trêu chọc .
Đại bảo tàng Tuyệt Tuyệt: 5 giờ khi tan học.
Lục Tuyệt nhắc nhở Ninh Tri bây giờ năm giờ, cô tan học , ý là cô nên về nhà.
Lục Tuyệt bắt đầu quan tâm đến thời gian tan học của cô?
Tri Tri: Về, bây giờ về. Sao hôm nay tự dưng nghĩ nhắn tin cho ?
Vài phút trôi qua, nhận tin nhắn nào.
Tri Tri: Anh trả lời ?
Tri Tri: Người ?
Tri Tri: Anh vệ sinh?
Đại bảo tàng Tuyệt Tuyệt: Không mất
Nhìn thấy câu trả lời của Lục Tuyệt, Ninh Tri thể tưởng tượng vẻ mặt thành thật cho cô , vệ sinh mà biến mất.
Cô sắp c.h.ế.t vì , đàn ông thể dễ thương như ?
Tài xế họ Lục đến cổng trường, Ninh Tri lên xe tiếp tục nhắn tin cho Lục Tuyệt.
Tri Tri: Lần nếu trả lời, sẽ coi đ.á.n.h rơi bồn cầu.
Tri Tri: Anh đang gì ?
Tri Tri: Anh vẫn ở trong thư phòng ?
Đại bảo tàng Tuyệt Tuyệt: Ừ.
Cứ như , Ninh Tri ngừng trêu chọc Lục Tuyệt, hỏi một đáp một.
Tri Tri: Anh gửi một vài biểu tượng mặt trời nhỏ tới đây.
Tri Tri: Sẽ gửi chứ?
Tri Tri: Ở cuối hộp thoại, thể tìm thấy biểu tượng mặt trời.
Đại bảo tàng Tuyệt Tuyệt: Cô trẻ con.
Dù chỉ qua một cái màn hình, Ninh Tri cũng thể cảm nhận sự đáng yêu của Lục Tuyệt.
Lúc , điện thoại đến.
Ninh Tri gọi tới: Dì nhỏ, cô đây là Lâm.
Cô bắt máy thì giọng của Lâm vang lên: “Tiểu Tri, gần đây con bận ? Tối nay con rảnh về ăn cơm? Dì nhỏ những món ăn con thích.”
Ninh Tri dựa lưng ghế, điều chỉnh vị trí thoải mái. Đối với cuộc điện thoại đột ngột từ Lâm, hiểu, cô nghĩ đến từ “ lợi”.
“Có chuyện gì ?” Ninh Tri trực tiếp hỏi bà .
“, đúng, chuyện quan trọng với con, về ba của con.” Mẹ Lâm thở dài: “Con mang theo những thứ đây dì đưa cho con, di vật của ba con cũng mang tới.”
Ninh Tri liếc mắt: “Di vật vấn đề gì ?”
“Nói qua điện thoại khó . Con mang theo di vật đến đây, dì sẽ cho con .” Mẹ Lâm chút mơ hồ.
“Hôm nay con việc , hai ngày nữa con về ?” Ninh Tri hỏi bà .
Mẹ Lâm dừng , bà thể tỏ quá gấp gáp: “Được, nhưng hai ngày nữa nhất định tới.”
“Dì nhỏ yên tâm, chuyện của ba con vẫn luôn để trong lòng.”
Sau đó, Lâm thuận miệng hai câu quan tâm đến Ninh Tri mới cúp máy.
Ninh Tri nghĩ đến điều gì đó, cô , gọi cho Lục.
Sau khi Lục mổ xong, mấy ngày nay vẫn đang hồi phục trong bệnh viện, tiên cô quan tâm đến thể của Lục mới tiến chủ đề.
“Mẹ, ai điêu khắc ngọc giỏi ?” Ninh Tri Lục thường thích sưu tầm đồ trang sức, yêu thích đồ trang sức bằng ngọc, cho nên nhất định thợ tay nghề điêu luyện.
Mẹ Lục quan tâm: “Tiểu Tri, con tìm thầy trang sức ?”
Ninh Tri Lục hẳn nhất định giới thiệu nên nhanh ch.óng đáp .
Mẹ Lục và : “Mẹ một thầy. Đồ trang sức mà ông đều là những sản phẩm . Điều tuyệt vời nhất ở ông qua một thể chạm khắc chính xác những tác phẩm giống như đúc.”
“Mẹ, tìm ?”
Mẹ Lục cho Ninh Tri thông tin liên lạc.
Sau khi trở nhà Lục, Ninh Tri thấy Lục Tuyệt ôm một bó hoa hồng đỏ lớn, hình như mới hái từ trong vườn.
Lục Tuyệt đưa hoa cho Ninh Tri, lặng lẽ cô.
“Cho ?” Ninh Tri cầm lấy bó hoa, cô đột nhiên phát hiện nhóc mọt sách học sự lãng mạn.
Lục Tuyệt mím môi, chậm rãi : “Hoa hồng bánh ngọt cho cô.”
Làm cho cô hoa hồng bánh ngọt.
Cầm hoa, vẻ mặt Ninh Tri vui mừng:...
Ninh Tri cắm bó hoa trong lọ bạch ngọc, cô sửa cho : “Một đàn ông tặng hoa cho phụ nữ nghĩa là thích, để cô bánh hoa ngọt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-52.html.]
Lục Tuyệt chớp mắt, mím môi, cho Ninh Tri , , lúc ghi một cuốn sổ nhỏ.
Lục Tuyệt trả lời, đó Ninh Tri thấy duỗi tay .
Trên ngón tay thon dài của vài vết đ.â.m, một vết thương chảy m.á.u, một chỉ là những chấm đỏ.
“Sao nhiều vết thương như .” Ninh Tri kinh ngạc.
Vẻ mặt ngây thơ, Lục Tuyệt thành thật với cô: “Hoa đ.â.m .”
“Có đau ?”
Bất ngờ, Lục Tuyệt lắc đầu.
“Lần hái hoa, nếu cần thể nhờ giúp việc giúp.” Lục Tuyệt đ.â.m cũng cảm thấy đau, cho nên cũng quan tâm.
Lục Tuyệt rũ mắt xuống, dám Ninh Tri.
“Anh xuống , lấy t.h.u.ố.c sát trùng vết thương cho .” Ninh Tri xoay lấy hộp t.h.u.ố.c.
Cô , vạt áo kéo .
“Làm ?”
Lục Tuyệt cúi đầu, mái tóc đen ngắn, ch.óp tai chút đỏ lên: “Không t.h.u.ố.c.”
“Anh bôi t.h.u.ố.c?”
Lục Tuyệt đưa tay đến mặt cô: “Thè lưỡi li/ếm là .”
Chỉ cần liế/m là .
Ninh Tri sững sờ một lúc, Lục Tuyệt vẫn nhớ lúc ngón tay thương, lè lưỡi li/ếm vết thương.
Hai tay cô ôm lấy mặt Lục Tuyệt, khuôn mặt trai trắng trẻo lạnh lùng của khẽ ửng hồng, vì cô, cụp mắt xuống, mi mắt khẽ run.
“Anh cố ý đau tay ?” Giọng điệu Ninh Tri khẳng định.
Lục Tuyệt thể dối? Anh thành thật, Ninh Tri hỏi, mím môi, từ trong cổ họng phát một tiếng “ừ”.
Tốt lắm, mà cố ý thương.
“Tại ?” Nếu vì sự dễ thương của , cô đ.á.n.h .
Lục Tuyệt đưa tay đến mặt cô, giọng trầm thấp mang theo một chút chờ mong: “Tri Tri, l**m, .”
Ninh Tri nhịn , vươn tay nhéo mặt : “Anh vì để chạm mà tổn thương chính ?”
Lục Tuyệt mím môi trả lời.
“Sau như , đó là một việc nguy hiểm.” Ninh Tri dạy : “Nếu điều gì, thẳng với , đừng điều gì tổn thương đến bản .”
Mi dài khẽ run lên, Lục Tuyệt chậm rãi : “Muốn cô, , Tri Tri.”
Ninh Tri:...
Tia lửa nhỏ ló khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c dập tắt ngay lập tức.
Cô thể tìm một trai dễ thương và ngốc nghếch như ?
Ninh Tri tìm một lọ t.h.u.ố.c, bôi t.h.u.ố.c ngón tay , còn cố ý dùng băng gạc quấn để trừng phạt .
Lục Tuyệt cúi đầu mím môi, nhận ngọt ngào, hiển nhiên vui.
Ninh Tri đám mây đen nhỏ lấp ló đầu, khỏi bật .
Cô đặt hộp t.h.u.ố.c sang một bên, đó đưa hai tay nâng đầu lên.
Trong ánh mắt mờ mịt của , cô dựa sát hơn, môi cô đặt lên môi , cô trừng phạt c.ắ.n một cái.
Hai mắt Lục Tuyệt sáng lên, cảm thấy đau chút nào.
Ninh Tri chạm thoáng qua một cái, chạm nhẹ môi , còn cố ý trêu chọc , mặt trời nhỏ ngừng ló dạng đầu.
Như như đụng chạm quả thực cho tâm ngứa ngáy, Lục Tuyệt tâm ngứa ngáy là gì, chỉ hy vọng Ninh Tri sẽ hôn thật , hôn thật mạnh.
Đôi mắt như hoa đào của khao khát Ninh Tri, còn nhiều hơn nữa.
Mặc dù Lục Tuyệt hôn môi hai , nhưng kinh nghiệm của vẫn ít đến đáng thương, vẫn thế nào là chủ điều khiển và thế nào là phản công.
Anh háo hức Ninh Tri, thể căng thẳng, giống như kích động xen lẫn khó chịu, hy vọng Ninh Tri sẽ hôn nhiều hơn.
“Tri Tri, Tri Tri.” Lục Tuyệt chịu nổi nữa, vội vàng gọi cô.
Ninh Tri cảm thấy cực kỳ : “Không vội.”
Nếu 200 mặt trời nhỏ, cô ép từ từ.
Cô nhẹ nhàng vẽ môi của , , môi của Lục Tuyệt , cho dù hôn thì cũng mềm, mùi thơm.
Mặt trời nhỏ thứ hai mươi.
Sau đó, ở môi , cô hôn lên khóe môi .
Mặt trời nhỏ thứ ba mươi.
Miệng Lục Tuyệt miệng bây giờ giống như kho báu, thể khai thác mặt trời nhỏ liên tục, Ninh Tri chút lo lắng, nếu khai thác ở đây xong, cô sẽ khai thác nơi nào tiếp theo.
Ninh Tri dám tưởng tượng, cô chỉ hy vọng Lục Tuyệt sẽ chán ghét hôn môi.
Mềm mại, hương nhu, ánh mắt Lục Tuyệt lộ vẻ ngây dại, vẫn thích loại cảm giác .
Đôi mắt càng ngày càng sâu, ngay khi Ninh Tri khẽ c.ắ.n nữa, run lên, nhịn phát một tiếng r/ên rỉ trầm thấp.
Mặt trời nhỏ thứ bốn mươi.
Lục Tuyệt nắm c.h.ặ.t ngón tay băng bó xí, càng ngày càng tham lam, tiếp tục hôn.
Môi Ninh Tri đẩy .
Mặt trời nhỏ thứ năm mươi.
Khuôn mặt tuấn tú của Lục Tuyệt đỏ bừng, khóe mắt đỏ, nuốt nước miếng, trong lòng tràn đầy hương vị hiểu .
Rất thích lắm, thích Tri Tri hôn .
Mặt trời thứ sáu mươi.
...
Qua ba ngày, Ninh Tri đến nhà họ Lâm.
Cô thấy Lâm thần sắc , sắc mặt tái nhợt, môi trắng bệch.
“Tiểu Tri đến , .” Mẹ Lâm như giữ vững tinh thần mời cô đến.
“Dì , dì bệnh ?” Ninh Tri chéo xuống đối diện với Lâm.
Mẹ Lâm xua tay, yếu ớt : “Gần đây dì ngủ ngon, thường xuyên mơ thấy ba con.”
“ , dì bảo con mang theo di vật của ba . Con mang theo ?”
Ninh Tri gật đầu: “Có chuyện gì ?”
Mẹ Lâm vội vàng : “Trước tiên con đưa cho dì.”
Ninh Tri lấy chiếc hộp nhỏ mà Lâm đưa cho cô .
Một tay Lâm nắm lấy, bà nhanh ch.óng mở chiếc hộp nhỏ , bên trong quả nhiên ngọc ấn nhỏ.
Ánh mắt Ninh Tri rơi chiếc cốc ngọc màu xanh bàn cà phê, thấy miệng cốc trắng một vết son môi.