Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 50
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:05
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt thiếu niên quá rõ ràng, trong mắt tràn đầy d/ục vọng.
Cậu đang khao khát điều gì?
Nghe thấy giọng mơ hồ truyền đến từ phía , cô đôi mắt ướt át của Lục Tuyệt.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Đương nhiên Ninh Tri rõ!
Cô dạy : “Đó là hành vi và chúng thể học theo.”
Lục Tuyệt hiểu định nghĩa , nhưng vẫn nhớ trong ngày sinh nhật hôn cô.
Mềm và thơm, thích cảm giác như .
“Chúng thể học, ?” Ninh Tri lặng lẽ xem phim.
Đang định buông tay, cô chợt sững .
Lòng bàn tay dường như một con ch.ó sữa nhỏ khịt mũi, lưỡi nhỏ thè l/iếm nhẹ, mềm mại và ẩm ướt.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Lòng bàn tay tê dại.
Ninh Tri kinh ngạc thiếu niên mặt, chớp mắt ngây cô.
Ninh Tri nhanh ch.óng rút tay về: “Ai dạy em?”
Lục Tuyệt mím môi gì.
Nhìn đôi mắt sạch sẽ của thiếu niên, cô nhịn dạy cho một bài học: “Tay của chị bẩn.”
Bàn tay to của Lục Tuyệt chủ động nắm lấy bàn tay đang rút của Ninh Tri, mượn ánh sáng của màn hình lớn, xuống bàn tay của cô, tay của quỷ chị mềm mại, trắng nõn và nhỏ hơn tay .
“Không bẩn.” Lục Tuyệt cụp mắt xuống, lông mi khẽ run: “Quỷ chị bẩn.”
Cậu chê.
“Không bẩn cũng thể lè lưỡi l**m.” Ninh Tri lo lắng học cái tật , sẽ l**m đồ vật, dính vi khuẩn.
Lục Tuyệt mím môi, ánh đèn màn hình lớn, vành tai chút đỏ lên, giọng trong phim gần như át tiếng lẩm bẩm của : “Chỉ l**m quỷ chị.”
Ninh Tri:...
Cô đưa tay nhéo nhéo đôi tai đỏ bừng như ngậm m.á.u của : “Của chị cũng !”
Lục Tuyệt mím c.h.ặ.t môi, lên tiếng.
Quỷ chị, .
Một lúc , phía mật vẫn xong mà càng ngày càng mãnh liệt, thiếu niên bên cạnh lộ vẻ tìm hiểu.
Dứt khoát, Ninh Tri nắm tay Lục Tuyệt, đưa rời khỏi rạp chiếu phim.
Khi Ninh Tri xuyên đến, cô mặc một chiếc áo khoác dày để tránh một mùa đông lạnh giá nữa như .
Khi mới xuất hiện, cô cởi bỏ áo khoác dày cộp , bây giờ Lục Tuyệt đang cầm tay.
Ninh Tri con trai đang yên lặng bên cạnh, lòng cô dịu , gì sai ?
Ngược , lòng thể hiện sự hiếu kỳ và tò mò là một điều , chỉ cần sự tò mò của đúng đường là .
Ninh Tri vẫn còn mười phút nữa, nhiều việc . Cô quán kem mặt, khi tính toán, cô cảm thấy mười phút là đủ để ăn một cây kem.
Cô kéo Lục Tuyệt về phía , vì Lục Tuyệt ăn, nên Ninh Tri chỉ mua một cây kem vị dâu.
Hai đều ngoại hình ch.ói mắt, chỉ cần cùng là thể thu hút sự chú ý của qua đường.
Cách đó xa, Hoắc Hiểu Nguyệt kinh ngạc hai nắm tay : “Anh hai, chính cô gái cứu .”
Hoắc Hiểu Dương thấy cô gái bên cạnh Lục Tuyệt, mặc váy xanh nhạt cầm một cây kem tay, dung mạo xinh thanh tú còn hấp dẫn hơn cả cây kem tay.
“Anh hai, chúng mau qua đó .” Hoắc Hiểu Ngọc kéo ống tay áo của trai, vẻ mặt hưng phấn: “Anh tìm cô lâu như , cảm ơn cô ?”
Hoắc Hiểu Dương “ừ” một tiếng: “Em buông tay áo .”
Anh bất đắc dĩ thở dài, nếu tính cách bốc đồng và lo lắng của em gái đổi, lo rằng cô nước ngoài sẽ thiệt thòi.
Hoắc Hiểu Dương nhanh ch.óng buông tay , giúp trai vuốt phẳng nếp nhăn tay áo.
“Có thể coi là em tìm .”
Hoắc Hiểu Nguyệt Lục Tuyệt và Ninh Tri.
“Là các ?” Ninh Tri ngờ trùng hợp như .
“Cô nhớ chuyện xảy một năm ? Lúc đó, trai xe đụng. Cô đến cứu và đưa trai đến bệnh viện.” Hoắc Hiểu Nguyệt ,l: “Chúng tìm kiếm cô lâu, cảm ơn cô.”
Tất nhiên Ninh Tri còn nhớ khi Hoắc Hiểu Nguyệt đến nhà họ Lục, cô với cô .
Bây giờ gặp họ ở đây, đoán rằng khi cô trở thứ sẽ đổi.
“Anh trai hỏi Lục Tuyệt về thông tin liên lạc của cô, nhưng Lục Tuyệt bất cứ điều gì.” Hoắc Hiểu Nguyệt rằng là họ tìm cô.
Hôm nay Hoắc Hiểu Dương mặc một chiếc áo sơ mi trắng, sống mũi gọng kính vàng, tuấn tuấn tú, so với khi trưởng thành càng thêm tỏa nắng, giống như một vị học trưởng ôn nhu.
Anh Ninh Tri, chân thành : “Tuy rằng tương đối muộn, nhưng vẫn ở mặt cô một câu, cảm ơn.”
Lục Tuyệt mím môi, đôi mắt đen láy chút lòng, thích đàn ông mặt, luôn cảm thấy đối phương tranh quỷ chị của .
Ninh Tri lên tiếng: “Lúc đó đổi ai, tình huống cấp bách như đều giúp đỡ.”
Hoắc Hiểu Dương thành khẩn: “Bất kể như thế nào, nợ cô một ân tình.”
Ninh Tri suy nghĩ một chút, đó cô gật đầu: “Được , nhớ .” Cô quả thật ân với Hoắc Hiểu Dương, dù cũng vì cô mà đổi kết cục sử dụng xe lăn của .
Cô gì hổ cả, lẽ cô sẽ sử dụng ân tình .
“Hai ? Hay là, trai mời cô và Lục Tuyệt ăn tối?” Hoắc Hiểu Nguyệt Lục Tuyệt và Ninh Tri một nữa, thể , hai họ cùng quả thật cho cảnh ý vui.
“Không cần, chúng chuẩn về.” Ninh Tri nhanh ch.óng từ chối, cô chỉ còn 7 phút nữa, đó sẽ ẩn .
Trên khuôn mặt tuấn tú chả Hoắc Hiểu Dương nở nụ , khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô gái, chân thành : “Gần đây một nhà hàng . Nếu cơ hội, mời cô ăn cơm, cảm ơn cô giúp đỡ.”
Thân hình Lục Tuyệt mặt Ninh Tri, ngăn cản Hoắc Hiểu Dương cô.
Đôi mắt đen láy hài lòng liếc một chút, sang chỗ khác, dời , lặp lặp vài , tỏ ý hài lòng.
Quỷ chị, là của , là của .
Ninh Tri sững sờ, cô từ phía Lục Tuyệt bước , mơ hồ trả lời: “Tương lai sẽ cơ hội.”
Hoắc Hiểu Dương hỏi thông tin liên lạc của Ninh Tri, tuy nhiên đối phương kéo Lục Tuyệt .
“Này, bọn họ vội vàng như ?” Hoắc Hiểu Nguyệt vẻ mặt tò mò.
Ninh Tri dẫn Lục Tuyệt đến cầu thang , cô đóng cửa đến chỗ tối để chặn tầm của vệ sĩ.
Cô nhét cây kem dâu tay Lục Tuyệt: “Cầm lấy cho chị.”
Lục Tuyệt cầm cây kem màu hồng, chút mờ mịt.
Một giây , Ninh Tri hồn , cô vươn tay chạm cây kem tay Lục Tuyệt, tay lập tức xuyên qua cây kem.
Có chút tiếc vì thể ăn nó.
Cô nắm tay Lục Tuyệt, bước ngoài nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-50.html.]
“Lục Tuyệt, ở một , cô gái ?” Hoắc Hiểu Nguyệt và Hoắc Hiểu Dương còn bao xa thì thấy Lục Tuyệt ngoài một , cầm một cây kem và một chiếc áo khoác nữ màu hồng.
Lục Tuyệt đáp , để Ninh Tri dẫn về phía .
“Này, Lục Tuyệt, Lục Tuyệt...” Giọng của Hoắc Hiểu Nguyệt càng ngày càng xa.
Lục Tuyệt cúi đầu c.ắ.n một miếng kem chỗ Ninh Tri c.ắ.n.
Cậu nếm những quả dâu tây ngọt ngào.
Quỷ chị là của .
Bước khỏi trung tâm mua sắm, Ninh Tri vẫn định về với Lục Tuyệt, cô dẫn một vòng.
Ninh Tri thì thấy ăn kem mà cô đưa cho, cô còn tưởng thích.
Khóe miệng của dính đầy kem màu hồng, Ninh Tri nghĩ thật buồn : “Có khăn tay ?”
Lục Tuyệt lắc đầu.
“Lấy khăn tay .”
Lục Tuyệt lấy từ trong túi quần một chiếc khăn tay kẻ sọc đỏ xếp gọn gàng , đưa cho Ninh Tri.
Ninh Tri vốn dĩ tự lau, nhưng khi cô chạm ánh mắt của ngơ ngác , cô thở dài, để hình cao lớn của Lục Tuyệt che tầm của đường.
Cô tiêu tốn một mặt trời nhỏ để đổi lấy thời gian chạm đồ thật.
Ninh Tri nhận lấy khăn tay, nhẹ nhàng lau môi .
Khóe miệng thiếu niên khẽ giật.
Trên mặt hiện một lúm đồng tiền nhỏ, cho l**m xem đựng mật .
“Được .” Ninh Tri trả khăn tay cho : “Kem ăn ngon ?”
Lục Tuyệt rũ mắt xuống, ánh mặt trời, Lục Tuyệt chân thành : “Thật ngon.”
Mọi thứ chị cho đều ngon.
Ninh Tri trợn mắt, quả nhiên là mới ăn kem, lời thật ngọt ngào.
Cô dẫn , tiếp tục bước về phía .
Lúc Ninh Tri đột nhiên thấy tóc vàng cùng tóc đỏ, hai tên côn đồ bắt nạt Lục Tuyệt.
Hai cùng bước khỏi quán cơm, hiển nhiên là ăn uống no đủ, vẻ mặt hào hứng.
Ninh Tri nheo mắt, cô lo lắng lúc tìm thấy hai , ngờ bọn họ xuất hiện.
Ở phía đối diện, tóc vàng và tóc hồng cũng thấy Lục Tuyệt, hai mắt sáng lên, nháy mắt với .
Tóc đỏ tỏ vẻ phấn khích: “Đại ca, nhà giàu đến đây để đưa tiền.”
Tóc vàng c.ắ.n điếu t.h.u.ố.c: “Chúng qua đó.”
Hai vội vàng đến bên cạnh Lục Tuyệt, sợ chạy mất.
Ninh Tri nắm tay Lục Tuyệt: “Kẻ đến .” Cô dẫn Lục Tuyệt đến chỗ vệ sĩ đang trốn cách đó xa.
Lục Tuyệt rũ mắt xuống, ngoan ngoãn theo Ninh Tri.
“Kẻ ngốc, định gì, dừng ngay.”
Khi tóc đỏ thấy Lục Tuyệt rời , vội quát bảo dừng .
Tóc vàng chạy nhanh hơn, chỉ mười giây, chạy đến mặt Lục Tuyệt.
Điếu t.h.u.ố.c trong miệng khi chạy rơi nên cũng quan tâm lắm, ác ý Lục Tuyệt: “Kẻ ngốc, chúng gặp .”
Hai , đều chủ động đưa tới cửa, , là duyên phận của bọn họ.
Tóc đỏ thở hổn hển chạy tới, xoa xoa tay chuẩn thu tiền: “Đại ca, để em lục soát ?”
“Được , mau lấy tiền , tối nay chúng bar uống rượu vui vẻ.” Tóc vàng thể chờ đợi .
Ninh Tri trừng mắt hai mặt, thấy bọn họ đang định lục soát Lục Tuyệt, hai bóng đen cao lớn đồng thời xuất hiện mặt Lục Tuyệt, bảo vệ Lục Tuyệt.
“Các ... Các là ai? Lần đầu tiên thấy kẻ ngốc , bộ tiền đều thuộc về .” Tóc vàng giằng co : “Đi tìm những mục tiêu khác .”
Tóc đỏ duỗi thẳng thắt lưng phụ họa lời của tóc vàng: “ , đây là mà đại ca của thích, thể cướp .”
Hai vệ sĩ mặc đồ đen đơn giản, chỉ riêng ngoại hình và khí thế của họ cũng đủ đáng sợ.
“Đây là thiếu gia của chúng , các đang đ.á.n.h chủ ý lên ?” Một trong những vệ sĩ .
Tóc vàng sững sờ, ngẩn : “Anh... Thiếu gia nhà ?”
Tóc đỏ cảnh giác phản ứng : “Đại ca, chúng bây giờ?”
“Chạy , đồ ngốc!” Tóc vàng định bỏ chạy, nhưng bọn họ đối thủ của những vệ sĩ đào tạo chuyên nghiệp?
Vệ sĩ dễ dàng túm lấy hai bọn họ: “Thiếu gia, chúng xử lý bọn họ thế nào?”
Lục Tuyệt cúi đầu, lên tiếng, cũng dám Ninh Tri bên cạnh.
Hai tên vệ sĩ liếc , đó đem tóc vàng tóc đỏ góc đ.á.n.h một trận, cảnh cáo một chút.
Ngày thường tóc vàng và tóc đỏ chỉ dám bắt nạt mấy học sinh gần trường, thu tiền, thị uy, nếu thực sự gặp năng lực thì chỉ thể quỳ xuống van xin.
Ninh Tri nắm tay Lục Tuyệt, sang một bên để xem sự hèn nhát của họ khi các vệ sĩ dạy dỗ.
Sau khi tóc vàng và tóc đỏ đ.á.n.h, họ đến chảy cả nước mắt: “Chúng dám, chúng dám bắt nạt kẻ ngốc của nhà nữa...”
“Không, dám bắt nạt thiếu gia của .” Tóc vàng và tóc đỏ ôm lấy , khiếp sợ.
“Hai vị đại ca, cầu xin hai thả chúng .”
“Chúng nhất định hối cải, .”
Vệ sĩ Lục Tuyệt hỏi ý kiến của , nhưng Lục Tuyệt hai mặt, coi như chuyện liên quan đến .
Đôi mắt chỉ tập trung một chỗ.
Ninh Tri nhéo nhéo mặt : “Về em chạy lung tung, cũng vệ sĩ theo, ?”
Đôi mắt đen của Lục Tuyệt lặng lẽ cô, cảm thấy chút rầu rĩ, cảm giác kì lạ.
Cậu mím môi, một lúc mới : “Không cho .”
Ninh Tri sững sờ, nhận cô sắp biến mất ?
“Không cần nghĩ tới chị, học thật , về chị sẽ về tìm em.” Ninh Tri dặn dò.
Giọng trầm thấp và khàn khàn của Lục Tuyệt dường như chút tức giận: “Rất lâu gặp.”
Lần nào cũng , đợi lâu.
Ninh Tri bước tới, cô chủ động ôm Lục Tuyệt: “Chị xin , khi em lớn lên, chị sẽ luôn ở bên em.”
Thân hình thiếu niên gầy gò eo thon, nhưng nhiệt độ nóng bỏng.
Khóe miệng Lục Tuyệt khẽ giật.
Cậu giơ tay, ôm cô .
Tuy nhiên, sự mềm mại trong vòng tay dần biến mất, mùi thơm trong mũi cũng dần tan biến.
Chiếc áo khoác tay cũng trở nên trong suốt.
Lục Tuyệt cúi đầu, ngơ ngác n.g.ự.c .