Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:33:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ninh Tri nghĩ mãi hiểu: “ nghi ngờ đang gạt .”

Bá Vương ủy khuất: “Sao thể chuyện như ?”

nghi ngờ nuốt thêm mặt trời nhỏ của nhiều hơn.”

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Bá Vương nhanh ch.óng phủ nhận: “Số lượng mặt trời nhỏ cần dùng quy định , chủ nhân, tuyệt đối dám báo ảo.”

Mặt trời nhỏ là đức tính thuần khiết nhất, nếu tham lam hoặc suy nghĩ xa, mặt trời nhỏ nó sẽ biến mất. Nó đủ thông minh, sẽ những điều ngớ ngẩn như .

Hơn nữa, so với nảy sinh phú quý, thường nhiều thịt cá, theo chủ nhân giàu nhanh, thỏa mãn.

Ninh Tri vẫn còn tức giận: “Hiện tại chỉ 100 mặt trời nhỏ.”

Lúc nhận 120 mặt trời nhỏ, cô đổi 20% hào quang, chỉ còn 100 mặt trời nhỏ.

Bá Vương nhanh ch.óng dỗ dành: “Chủ nhân, cô tiếp xúc với Lục Tuyệt nhiều một chút, cô sẽ sớm mặt trời nhỏ.”

Ninh Tri hừ một tiếng: “Nếu khai phá hết thì ?”

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Nếu Lục Tuyệt ép khô khả năng sản sinh mặt trời nhỏ thì ? Đây là điều cô lo lắng suốt thời gian qua, cô lo lắng rằng khi cứu Lục Tuyệt xong, mặt trời nhỏ của sẽ hết.

Tiếng sữa nhỏ Bá Vương chút phấn khích: “Không thể nào!”

Ninh Tri: “Cậu chắc chứ?”

Bá Vương: “Chủ nhân nhất định thể yên tâm, Lục Tuyệt nhiều mặt trời nhỏ, cho dù tiêu hao bao nhiêu cũng đủ.”

Lục Tuyệt chắc chắn là một trong những vạn nhiều mặt trời nhỏ.

Ninh Tri yên tâm, nhưng vẫn tiếp tục khai phá...

Không thể hiểu, sắc mặt Ninh Tri trong bóng tối dần trở nên nóng rực, cô nhanh ch.óng thoát khỏi hình ảnh màu vàng chợt hiện lên trong đầu, ngắm mặt trời nhỏ màu vàng càng thích hợp hơn.

Ngày hôm , Ninh Tri tỉnh dậy với quầng thâm nhẹ màu xanh mắt, giấc mơ đêm qua đều là việc cô cầu xin mặt trời nhỏ của Lục Tuyệt như thế nào.

, thấy Lục Tuyệt bên cạnh vẫn ngủ say như cũ.

Trời vẫn sáng hẳn, căn phòng im ắng, cô thể thấy tiếng thở gấp của .

Ninh Tri dậy, cô lặng lẽ tiến về phía .

Cô cúi đầu, nghiêm túc Lục Tuyệt.

Mi mỏng, lông mi dài và dày, sống mũi cao, môi mỏng khẽ mím , quả thật là dài theo thẩm mỹ của cô.

Anh ngủ , cô hôn , liệu nhận mặt trời nhỏ ?

Ninh Tri thầm thử.

Cô mím môi, cúi đầu hôn lên ch/óp mũi của , mặt trời nhỏ nào b*n r*.

Ninh Tri di chuyển xuống, đáp nhẹ lên môi nhưng vẫn mặt trời nhỏ, dường như mặt trời nhỏ sẽ chỉ xuất hiện khi Lục Tuyệt thức dậy.

Đột nhiên, Ninh Tri bắt gặp đôi mắt đen láy, mờ mịt của Lục Tuyệt.

Cô kinh ngạc ngẩn , đó mới bình tĩnh lên: “Chào buổi sáng, tỉnh ?”

Trên môi vẫn còn lưu hương thơm nhàn nhạt, Lục Tuyệt mấp máy môi, dậy, yên lặng Ninh Tri.

“Vừa mộng du.” Ninh Tri hoảng sợ, giống như lừa gạt một đứa trẻ, chút áy náy: “ ngủ ở đây.”

Lục Tuyệt chớp mắt, một lúc , giọng trầm thấp chút lười biếng: “Có thể.”

“Hả? Có thể cái gì?”

Lục Tuyệt rũ mắt xuống, chậm rãi : “Có thể, ngủ với .”

Ninh Tri nhanh ch.óng từ chối: “ sẽ ngủ cùng .”

Lông mi Lục Tuyệt khẽ run: “Có thể, cô đến đây ngủ.”

Ninh Tri chút xúc động, đây khi cô ngủ giường của , mây đen sấm sét sẽ nổi lên, hiện tại, tiến bộ, mời cô ngủ bên .

Sau đó, Ninh Tri thấy Lục Tuyệt cúi đầu xuống, vành tai hiểu đỏ lên, ấm ức : “Chờ .”

Lục Tuyệt vén chăn lên, Ninh Tri kịp phản ứng, nhanh ch.óng dậy lẩm bẩm : “Chờ , chờ .”

Chờ gì?

Vẻ mặt Ninh Tri khó hiểu, lập tức thấy Lục Tuyệt mặc một bộ đồ lót màu đỏ, bộ đồ ngủ màu xanh lam hoa lớn, vội vàng phòng tắm.

Trong phòng tắm, Lục Tuyệt nhanh ch.óng bóp kem đ.á.n.h răng, đ.á.n.h răng.

Mặt anhcAnh đổi gương, há to miệng, chải chậm và cẩn thận, như thể từng chiếc răng đều chăm sóc.

Đánh răng xong, nhanh ch.óng rửa mặt, cổ áo ngủ yêu thích ướt, cũng quan tâm mà nghiêm túc rửa mặt.

Sau khi vệ sinh sạch, ngước mắt lên trong gương.

Lục Tuyệt mím môi, dùng tay đỡ trán, đè vài sợi tóc mái xuống, đè xu/ống.

Một lúc , ngoài.

Ninh Tri ngẩn giường, thấy Lục Tuyệt , cô mới định thần : “Vệ sinh xong? Đến lượt .”

Lục Tuyệt mím môi, bên cạnh Ninh Tri, xuống.

Anh Ninh Tri, đó chỉ miệng : “Sạch sẽ.”

Ninh Tri gật đầu: “Ừ, sạch sẽ.”

Môi Lục Tuyệt tiến gần phía cô: “Có thể hôn, sạch sẽ.”

Bây giờ Tri Tri thể , sạch miệng.

Ninh Tri:...

Vừa đợi, hóa là đợi khi đ.á.n.h răng , cô thể hôn ?

Ninh Tri dở dở , cảm thấy quá đáng yêu.

Nếu ít ăn kem, cô nghi rằng ngày nào cũng ăn dễ thương để lớn.

nhịn nhéo mặt , dùng đầu ngón tay lau những giọt nước mặt : “Anh hôn ?”

“Muốn.” Lông mi dài của Lục Tuyệt run lên, run rẩy, giống như cầu xin Ninh Tri mau hôn .

Ninh Tri đang nghĩ cớ hôn .

Mặt trời nhỏ đưa tới cửa, tất nhiên cô sẽ từ chối.

Ninh Tri chút xâis, cô cố ý : “ còn rửa mặt đ.á.n.h răng, rửa ? Rồi hôn ?”

Lục Tuyệt vội vàng, giọng khàn khàn trầm thấp thoát khỏi cổ họng: “ chê cô, chê.”

Làm thể một đàn ông đơn thuần và đáng yêu như ? Bắt nạt , Ninh Tri đột nhiên cảm thấy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-47.html.]

Hai tay Ninh Tri ôm mặt : “Thực xin , sẽ trêu . Anh chạm chỗ nào ?”

“Miệng.” Mục đích của Lục Tuyệt rõ ràng, thích Ninh Tri chạm nơi của nhất.

“Anh nhắm mắt .” Lần uống t.h.u.ố.c khác với bây giờ, đôi mắt trong veo và sạch sẽ của , cô hiểu chút khẩn trương, giống như đang ôm lấy đứa trẻ ngoan chuyện .

Lục Tuyệt ngoan ngoãn nhắm mắt .

Giây tiếp theo, cảm nhận mùi thơm mềm mại môi , hương vị của Tri Tri.

Ninh Tri thấy mặt trời nhỏ xuất hiện trong khung đầu Lục Tuyệt, một loạt 10 cái!

chút giật .

Trước đó lông mày, mũi, cằm và cả yết hầu mà cô hôn Lục Tuyệt, đầu tiên cô nhận cuối cùng, đó giảm dần, đó, cách một gian cô nhận một mặt trời nhỏ, giống như ép khô.

Bây giờ, giống như ngày hôm qua, b/ắn 10 mặt trời nhỏ, hề tiêu giảm.

Ninh Tri quá vui mừng, hôn môi của luôn thể nhận 10 mặt trời nhỏ ? Hay vài thử sẽ giảm?

Cảm thấy Ninh Tri xong, Lục Tuyệt chút bất mãn: “Muốn tiếp tục.”

Chẹp, ông chủ của mặt trời học cách đưa yêu cầu.

Ninh Tri kiểm tra kỹ lưỡng, môi cô rơi môi mỏng của , rửa mặt, môi mùi bạc hà mát lạnh, dễ chịu.

Môi cũng mềm, hình môi , thích hợp để hôn.

Ninh Tri chút thất thần, cô kịp phản ứng thì đầu lưỡi mềm mại đột nhiên tiến .

Cô kinh sợ trợn mắt.

Lục Tuyệt ngơ ngác cô bằng đôi mắt như hoa đào, những mặt trời nhỏ đầu hiện thành hàng mười cái.

Lần Ninh Tri dạy , nhưng bây giờ Lục Tuyệt vẫn còn chút vụng về.

Cuồng loạn trong cái miệng nhỏ nhắn của Ninh Tri. Anh giống như một con ch.ó sữa nhỏ gì, dùng đầu lưỡi li/ếm láp cái miệng nhỏ nhắn, nghiên cứu khắp nơi.

Đột nhiên, l.ồ.ng n.g.ự.c Ninh Tri đập mạnh một cái, chút tê dại.

Tinh thần nghiên cứu của Lục Tuyệt quá , mặt Ninh Tri chút nóng, cô gần như thể chịu đựng .

Măt trời nhỏ thứ ba mươi.

Mặt trời nhỏ thứ bốn mươi.

Mặt trời nhỏ thứ năm mươi.

...

Con thú sữa nhỏ bé ức h**p lâu, dường như tìm cách trở chủ, thích thấy tiếng thở gấp gáp của Tri Tri, thích đôi mắt ngập nước của cô.

Lục Tuyệt cũng thích thấy âm thanh hừ nhẹ của Tri Tri, dùng sức một chút.

“Tri Tri, , còn .” Lỗ tai đỏ bừng, thấp giọng lẩm bẩm, thích quá mất.

Không qua bao lâu, nhưng khi Ninh Tri bước khỏi phòng, đôi môi ửng hồng, Lục Tuyệt dường như nếm vị ngọt, hận thể chờ đợi mà dính lấy cô.

Ninh Tri mắng quá tham lam, mím môi kiềm chế.

Ninh Tri vẫn vui, đó trong khi nhỏ của cô 100 mặt trời nhỏ. Vừa , cô mê hoặc thiết với Lục Tuyệt quá lâu, 80 mặt trời nhỏ.

Bây giờ cô tổng cộng 180 mặt trời nhỏ!

Khi Ninh Tri xuống tầng, cô thấy những giúp việc chuyển một đống hành lý ngoài.

“Nhị thiếu phu nhân.” Người giúp việc thấy cô vội vàng chào hỏi.

“Những thứ là...”

“Đây là hành lý của đại phu nhân, còn là một phần của đại thiếu gia.”

“Tối hôm qua dọn dẹp ?” Ninh Tri liếc mắt một cái, nhiều đồ như tưởng nhà lục soát.

“Tối hôm qua lo lắng quấy rầy nhị thiếu gia, còn để hai nghỉ ngơi. Nên chỉ thu dọn sơ sơ.”

“Thôi, cô giúp .” Ninh Tri chút vui mừng, Lục Thâm Viễn quyết định dọn khỏi nhà họ Lục cùng Lâm Điềm Điềm?

Thật quá, mau cút, tránh xa.

lúc , một bóng cao lớn mặc tây trang màu đen về phía Ninh Tri, Lục Thâm Viễn dừng mặt cô.

“Chúng thể chuyện ?”

Ninh Tri liếc một cái: “Anh .”

“Chuyện của Điềm Điềm, xin cô và em trai . Gần đây, sức khỏe cô cộng với ngoại hình đột nhiên đổi khiến cảm xúc mất kiểm soát, trở nên cực đoan, vì mới thể nghĩ đến điều đó.”

“Ồ.” Ninh Tri cho là đúng, cô Lâm Điềm Điềm đang nghĩ gì?

Giọng điệu Lục Thâm Viễn thành khẩn : “Lần phạm sai lầm lớn, nhưng cô cũng nhận sai lầm. Mong cô đại nhân đại lượng, đừng đem chuyện để lòng.”

chắc chắn để trong lòng, nghĩa là sẽ tha thứ cho cô .” Tha thứ chắc chắn sẽ tha thứ, về phần Lâm Điềm Điềm, cô lấy thời gian để suy nghĩ về những gì ?

rảnh rỗi như .

“Được , hiểu .” Lục Thâm Viễn cần nhận sự tha thứ của Ninh Tri, chỉ cho thấy thái độ thừa nhận sai lầm của .

Nhìn Lục Thâm Viễn rời , Ninh Tri thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, cô thấy quản gia dặn dò giúp việc bên cạnh: “Những thứ khác của đại thiếu gia cần dọn dẹp. Đại thiếu gia với phu nhân và rằng, thứ bảy sẽ ở đây.”

Ninh Tri nhíu mày, quả nhiên, Lục Thâm Viễn sẽ dễ dàng chuyển khỏi nhà họ Lục.

Anh quá khôn ngoan.

Bây giờ Lục và ba Lục đang tức giận, họ nhất định thấy Lâm Điềm Điềm, khả năng sẽ ý kiến với Lục Thâm Viễn.

Anh chủ động dọn ngoài, tỏ thái độ thừa nhận lầm và chịu phạt, đến thứ bảy , một thời gian dài Lục và ba Lục hết giận, đó họ sẽ cảm thấy áy náy khi để Lục Thâm Viễn chuyển ngoài, cách tạo vẻ .

Khi đó, Lục và những khác đương nhiên sẽ chú ý đến Lục Thâm Viễn hơn.

Thậm chí một thời gian dài, sự thuyết phục của Lục Thâm Viễn sự tức giận đối với Lâm Điềm Điềm dần dần tan biến.

Ninh Tri nheo mắt, cô thể hành động thiếu suy nghĩ, cô chắc thể vạch trần bộ mặt thật của Lục Thâm Viễn.

Chỉ cần Lâm Điềm Điềm mất hào quang, não cô sẽ tàn. Còn Lục Thâm Viễn khi còn bé là một tiểu hồ ly, nhưng bây giờ trở thành một con cáo già, khó đối phó hơn Lâm Điềm Điềm nhiều.

Ban đêm.

Ninh Tri đếm mặt trời nhỏ của , tổng cộng là 180 cái.

Cô gọi Bá Vương: “Lần chắc cần tiêu thụ 150 mặt trời nhỏ ?”

Bá Vương: “ , thưa chỉ nhân, chắc chắn là 150 cái, già trẻ gạt.”

Ninh Tri khịt mũi, cô đưa cho bé 150 mặt trời nhỏ, trong chốc lát, kho nhỏ của cô gần như còn.

Nhìn chỉ còn 30 mặt trời nhỏ, Ninh Tri cảm thấy đau lòng một lúc, cô hận thể tách hai nửa để dùng.

Khi mở mắt , xung quanh đổi.

Ninh Tri thấy đường phố và ngõ hẻm xung quanh chút cũ nát, cô nhíu mày, Lục Tuyệt thể ở gần đây?

 

 

Loading...