Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh Tri thấy .
Cô Lục Tuyệt đang ngủ say bên cạnh , ánh đèn mờ ảo, ngũ quan thâm trầm của trở nên mềm mại trẻ con.
Ninh Tri một hồi mới yên tâm nhắm mắt ngủ.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Ngày hôm , Ninh Tri tỉnh dậy, cảm nhận động tĩnh xung quanh .
Cô mở mắt , thấy Lục Tuyệt đang mặc một bộ đồ ngủ hoa rời giường, đó bước phòng tắm để vệ sinh cá nhân.
Ninh Tri chớp mắt, cô dần hồi phục tinh thần, đồ đạc trang trí bên trong, cô khiếp sợ.
Không đúng, lúc cô và Lục Tuyệt nên ở khách sạn nghỉ dưỡng của nhà họ Hoắc ? Đồ đạc quen thuộc mặt đều cho thấy đây là nhà họ Lục, phòng riêng của bọn họ.
Ninh Tri nhíu mày, cô và Lục Tuyệt trở về khi nào? Rõ ràng ngày hôm qua cô và Lục Tuyệt đến buổi họp lớp của .
Cô thể tin .
Sau khi Lục Tuyệt rửa mặt , Ninh Tri hỏi : “Lục Tuyệt, nhớ khi nào chúng rời khu nghỉ mát ?”
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Nước mặt Lục Tuyệt còn khô, lăn dài theo góc cạnh, mờ mịt Ninh Tri một cái, hiểu cô đang gì.
Ninh Tri hỏi: “Anh còn nhớ buổi họp lớp ?”
Lục Tuyệt khẽ mím môi lắc đầu.
Có lẽ Ninh Tri đoán , là bởi vì quá khứ đổi khác.
Không buổi họp lớp nào, cô và Lục Tuyệt cũng nghỉ dưỡng.
Lúc xuống tầng, Ninh Tri thấy Lục hôm nay ngoài.
Hôm nay Lục mặc một bộ váy màu xanh lá cây con công, cổ đeo một chiếc vòng ngọc trai, tay còn đeo một chiếc vòng bằng hạt ngọc màu đỏ thẫm, vô cùng lộng lẫy và tinh xảo. Lúc nào bà cũng ăn mặc .
Ninh Tri tới phòng khách hỏi bà: “Mẹ, nhớ hôm qua con cùng Lục Tuyệt tham gia buổi họp lớp ?”
Mẹ Lục thắc mắc: “Tham gia buổi họp lớp? Con và Tiểu Tuyệt tham gia họp lớp của ai? Mẹ nhớ hôm qua con và nó ở trong thư phòng, nhờ thím Hoa đưa nước đường cho các con.”
Ninh Tri xác nhận rằng thứ đổi.
Không lâu bữa sáng, Ninh Tri chuyện phiếm với Lục, còn Lâm Điềm Điềm bên cạnh, thỉnh thoảng chằm chằm mặt cô.
Để cho Ninh Tri ả giác, Lâm Điềm Điềm hận thể dùng đôi mắt của để xé da mặt của cô xuống, áp nó của .
Thật đúng là từ bỏ ý định.
Ninh Tri bỏ qua ánh mắt của Lâm Điềm Điềm, dù đối phương chằm chằm cô như thế nào cũng sẽ cô thương.
Lúc , quản gia đến báo với Lục: “Phu nhân, Hoắc tiểu thư đến .”
Mẹ Lục đặt chén trong tay xuống, chút kinh ngạc: “Mau mời con bé .”
“Vâng phu nhân.”
Nghe thấy Hoắc Hiểu Nguyệt tới, ánh mắt Ninh Tri sáng lên, cô chút mong đợi Hoắc Hiểu Nguyệt nhận .
Một lúc , quản gia đưa Hoắc Hiểu Nguyệt .
“Dì Lục.” Hoắc Hiểu Nguyệt ngọt ngào, cô bước nhanh về phía chào Lục.
Mẹ Lục bảo cô bên cạnh: “Nghe mấy ngày gần đây con về nước?”
“Thứ sáu tuần con mới về.” Hoắc Hiểu Nguyệt xinh , bộ dạng dỗ ngọt lớn cũng ngọt ngào: “Hôm nay con đến đây để gặp dì Lục, còn Lục Tuyệt.”
Mẹ Lục vỗ tay cô , đó giới thiệu với Ninh Tri và Lâm Điềm Điềm: “Đây là Hoắc tiểu thư, Hoắc Hiểu Nguyệt. Khi còn nhỏ cô giúp đỡ Tiểu Tuyệt, cô là bạn học từ tiểu học đến cấp ba của Tiểu Tuyệt.”
Bà sang Hoắc Hiểu Nguyệt : “Đây là con dâu lớn của dì, Lâm Điềm Điềm, đây là vợ của Tiểu Tuyệt, Ninh Tri.”
Ánh mắt của Hoắc Hiểu Nguyệt rơi mặt Ninh Tri, cô sửng sốt: “Là cô ?”
Ninh Tri : “Cô còn nhận ?”
Vừa Hoắc Hiểu Nguyệt còn nhận thức, cô cảm thấy bộ dạng của Ninh Tri chút khác , cũng kinh ngạc như đầu gặp mặt, nhưng khi Ninh Tri , cô chắc chắn rằng nhận sai .
“Đương nhiên là nhận .” Hoắc Hiểu Nguyệt gật đầu.
Mẹ Lục tò mò hỏi: “Hai đứa quen ?”
Hoắc Hiểu Nguyệt với bà: “Khi con học cấp ba, một trai t.a.i n.ạ.n xe , cô bảo tài xế của nhà dì giúp đỡ và đưa trai con đến bệnh viện.”
Nếu , Ninh Tri giúp đỡ, lúc đó cô sẽ , nhất định sẽ trì hoãn việc chữa trị vết thương cho trai.
“Cô gái mà nhà họ Hoắc tìm là Tiểu Tri?” Mẹ Lục nhớ chuyện , nhà họ Hoắc hy vọng tìm cô gái, đích cảm ơn cô . nhà họ Hoắc tên thông tin liên lạc của cô gái, vì họ tìm con trai của bà, hy vọng thể liên lạc với cô gái thông qua .
mà, Tiểu Tuyệt .
Nhà họ Hoắc tìm nên tạm gác chuyện .
Đi một vòng, ngờ rằng đang tìm là Ninh Tri.
Vốn dĩ Hoắc Hiểu Nguyệt Lục Tuyệt kết hôn, nhưng cô vẫn tò mò cưới ai, nhưng bây giờ thấy là Ninh Tri, cô chút kinh ngạc.
Lúc đó Ninh Tri là bạn gái của Lục Tuyệt, hiện tại là vợ của Lục Tuyệt, đó dường như là chuyện đương nhiên.
Hoắc Hiểu Nguyệt gật đầu: “Cô giúp con và trai con.”
Hoắc Hiểu Nguyệt Ninh Tri đầy tiếc nuối, lẽ nào là nữ mười tám đổi?
Trước Ninh Tri xinh , thoáng qua cũng cô kinh ngạc. Bây giờ Ninh Tri vẫn , nhưng nhiều trông hơn cô.
Ninh Tri hỏi Hoắc Hiểu Nguyệt; “Sau chân của trai cô hồi phục như thế nào?”
“Vết thương ở chân của trai hồi phục , nghỉ ngơi mấy tháng mới bình phục hẳn.” Hoắc Hiểu Nguyệt than thở một tiếng, nhưng giọng điệu gần gũi: “Sao cô để tên điện thoại, chúng tìm khắp cũng thấy cô.”
Ninh Tri mỉm , cô nhắc nhở Hoắc Hiểu Nguyệt: “Còn nhớ gì ?”
Hoắc Hiểu Nguyệt cô, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Ninh Tri câu môi: “Lúc đó , gặp cô nên gọi là dì.”
Hoắc Hiểu Nguyệt trừng mắt, cô thể nghiêm túc như , cô đầu than thở với Lục: “Dì Lục, con dâu dì bắt nạt con.”
Mẹ Lục thấy giọng điệu giễu cợt của Ninh Tri, bà : “Dì chỉ giúp chứ giúp lý.”
Ở bên cạnh, Lâm Điềm Điềm thấy ba họ đang trò chuyện sôi nổi, bên ngoài cô như xa lạ, đúng, họ coi rằng cô tồn tại.
Đặc biệt là Lục, bà càng ngày càng thiên vị.
Lâm Điềm Điềm khỏi xen : “Tiểu Tri Hoắc tiểu thư là khách, em đột nhiên đưa yêu cầu bất lịch sự như thật ý tứ.” Cô chất vấn Ninh Tri: “Không vì em Hoắc tiểu thư và Lục Tuyệt học cùng từ cấp 1 đến cấp 3, em đang cố tình gây khó dễ cho Hoắc tiểu thư ?”
Ninh Tri nghĩ mà thấy buồn , chẳng lẽ Lâm Điềm Điềm mất hơn nửa hào quang nên chỉ thông minh cũng giảm xuống: “Cô khó Hoắc Hiểu Nguyệt? Tại ?”
Lâm Điềm Điềm cố ý ứng phó cô: “Bởi vì Hoắc tiểu thư và Lục Tuyệt là thanh mai trúc mã, chị mà Hoắc tiểu thư luôn thích là Lục Tuyệt.”
Ninh Tri trực tiếp hỏi Hoắc Hiểu Nguyệt: “Cô cảm thấy cô và Lục Tuyệt là thanh mai trúc mã ?”
Hoắc Hiểu Nguyệt từng Ninh Tri dạy dỗ, miệng lưỡi hung ác của Ninh Tri, hơn nữa cô vẫn luôn đuổi theo Lục Tuyệt, Lục Tuyệt căn bản thèm đếm xỉa gì đến cô .
Bây giờ Lâm Điềm Điềm thanh mai trúc mã, cô cảm thấy đối phương đang nhạo .
Hoắc Hiểu Nguyệt bình tĩnh : “ hy vọng rằng và Lục Tuyệt là thanh mai trúc mã, nhưng tiếc là Lục Tuyệt quá khó để tiếp xúc.” Cô phàn nàn, nữa tố cáo Lục Tuyệt: “Từ tiểu học đến cấp ba, bao giờ với quá năm câu.”
“Một câu: Tránh .”
“Một câu: Phiền.”
Hoắc Hiểu Nguyệt bắt chước vẻ mặt vô cảm của Lục Tuyệt: “Còn một câu là: Cậu tránh .” Cô đơn giản là bất lực.
Cho đến vụ t.a.i n.ạ.n của trai, cô mới tỉnh táo , học cách ngừng những điều ngu ngốc khiến Lục Tuyệt phiền lòng.
Ninh Tri khỏi bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-41.html.]
Cô thể tưởng tượng , tiếng sữa bập bẹ đáng yêu của Tiểu Lục Tuyệt khi Hoắc Hiểu Nguyệt tránh , cô cũng thể tưởng tượng sự lạnh lùng của một thiếu niên cao gầy bảo Hoắc Hiểu Nguyệt tránh đường.
Phải đây? Ở mỗi giai đoạn của Lục Tuyệt, cô đều cảm thấy đáng yêu đến t.h.ả.m .
Lâm Điềm Điềm nghĩ rằng Ninh Tri và Hoắc Hiểu Nguyệt sẽ đối đầu với , nhưng họ ngơ, thậm chí bỏ qua chủ đề mà cô đang đ.â.m chọt .
Giống như một bộ hài kịch, cô lắng tiếng và nụ của Ninh Tri.
Ninh Tri dường như cảm nhận ánh mắt của cô , đối phương đầu .
Đôi môi đỏ mọng xinh của Ninh Tri giật giật, cô một câu khiến trái tim Lâm Điềm Điềm đau nhói: “Nếu chân tướng sự việc, đừng tùy tiện suy đoán, nếu sẽ khiến thấy cô ngu ngốc.”
Lâm Điềm Điềm ngay lập tức đỏ mặt vì hổ.
Hoắc Hiểu Nguyệt thầm, hóa Ninh Tri chỉ lời ác độc với cô .
Sau khi Hoắc Hiểu Nguyệt rời , cô tìm thấy Lục Tuyệt đang ở thư phòng.
“Đưa lên sân thượng.” Trước khi cô biến mất, tặng hoa cho cô.
Cô xem liệu nhà kính sân thượng còn đầy hoa hồng đỏ .
Lục Tuyệt đang sách đột nhiên cắt ngang, khẽ nhíu mày, chút vui.
Ninh Tri ghé sát tai , thở ấm áp phả tai, cô cố ý dùng môi chạm ch.óp tai .
Lông mi dài của Lục Tuyệt run lên, run rẩy, trong đôi mắt đen láy che giấu chút ngượng ngùng.
Đôi môi đỏ mọng xinh của Ninh Tri cong lên: “Nhanh... Mau đưa lên.”
Lúc , vành tai Lục Tuyệt đỏ lên, cúi đầu, dậy ngoài.
Ninh Tri tiến lên nắm tay : “Chờ .”
Đẩy cửa sân thượng , Ninh Tri thấy nhà kính như , bên trong đầy hoa hồng.
Ninh Tri nắm tay trong nhà kính, mùi thơm ngào ngạt phả mặt cô, cô hỏi Lục Tuyệt: “Tất cả hoa ở đây đều là trồng?”
Cô hỏi Lục về nhà kính thủy tinh.
Mẹ Lục kể rằng, trong kỳ nghỉ hè của lớp 12 năm cấp ba, Lục Tuyệt bất ngờ yêu cầu xây một nhà kính bằng kính.
Mẹ Lục luôn yêu thương con trai , từ khi còn nhỏ đây là đầu tiên đưa yêu cầu, bà lập tức cho xây nhà kính hoa.
Sau khi nhà kính hoa xây xong, còn tự tay trồng đầy phòng hoa, chăm sóc hoa chu đáo.
Ninh Tri hỏi Lục Tuyệt: “Anh trồng nhiều hoa như , tặng ai?”
Lục Tuyệt cụp mắt xuống, mấp máy môi.
“Có cho ?” Ninh Tri đầy mong đợi.
Một lúc , giọng trầm và khàn của Lục Tuyệt vang lên: “Là quỷ chị.”
Hoa hoa là cho quỷ chị.
“Quỷ chị mất tích.” Lục Tuyệt mấp máy khóe môi.
Ninh Tri đột nhiên nhận một vấn đề quan trọng.
Cô tìm gặp Bá Vương: “Lần xuyên , điều đó nghĩa là trong ký ức của Lục Tuyệt chỉ đọng ở khoảnh khắc cài hoa hồng cho ?”
Bá Vương: “ , thưa chủ nhân.”
“Cho nên, đối với Lục Tuyệt mà , tổng cộng hai năm cấp ba và bốn năm đại học, đợi sáu năm.”
Bá Vương vẫn đáp: “ , thưa chủ nhân.”
Mũi Ninh Tri đột nhiên đau xót, đáy lòng cũng chua xót: “Lục Tuyệt từ cấp hai ? Trước khi xuyên , từ cấp hai đến khi lớn lên Lục Tuyệt đợi mười năm?”
Cô dám tiếp tục suy tính nữa.
Bá Vương: “ , thưa chủ nhân.”
Hai mắt Ninh Tri ngân ngấn nước, cô Lục Tuyệt: “Thực xin , để đợi lâu.”
Ánh mắt Lục Tuyệt rơi mặt cô, ngây chớp mắt.
“Bây giờ nhận ?”
Lục Tuyệt cứng đầu, mỗi sáng đều chạy bộ, vị trí ăn và mỗi ngày, thậm chí vị trí của cốc nước đều cố định.
Đối với Lục Tuyệt, ấn tượng của về cô vẫn còn khi cô khôi phục vẻ ngoài .
Lục Tuyệt đưa tay chạm khuôn mặt Ninh Tri, ngón tay thon dài và sạch sẽ nhẹ nhàng lướt lông mày, mũi và môi của cô.
Một lúc lâu, dường như cố nén trong cổ họng : “Xấu.”
vẫn thích cô, vẫn thích cô chạm .
Ninh Tri đến híp mắt, ngây cô.
Cô đến gần , kiễng chân lên, đặt tay lên vai , mỉm dịu dàng : “Lục Tuyệt, mặt trời nhỏ.”
Lục Tuyệt chớp mắt, đôi mắt đen lặng lẽ cô, hiểu lời cô .
“Anh cao quá, cúi đầu xuống.” Ninh Tri dỗ .
Lục Tuyệt ngoan ngoãn cúi đầu.
Môi Ninh Tri cong lên, cô đến gần , môi nhẹ nhàng rơi đôi lông mày sạch sẽ của , một mặt trời nhỏ.
Ninh Tri rằng, mỗi ép hết mặt trời nhỏ của , một thời gian, tiếp tục ép, vẫn sẽ nhận một hoặc hai mặt trời nhỏ.
Đôi môi di chuyển xuống sống mũi và ch.óp mũi, thu hoạch mặt trời nhỏ thứ hai.
Mí mắt Lục Tuyệt khẽ run lên, n.g.ự.c dường như một con kiến nhỏ, c.ắ.n từng vết nhỏ, ngứa.
thích cảm giác như .
Đôi môi mềm mại của Ninh Tri tiếp tục dời xuống .
Trong tiềm thức Lục Tuyệt mím môi, một khao khát khó tả mà đang khát vọng cái gì.
Môi di quanh bờ môi mỏng rơi xuống cằm , thu hoạch mặt trời nhỏ thứ ba.
Sau đó, là yết hầu của , mặt trời nhỏ thứ tư, cô khẽ cân và l**m một cái, thêm ba mặt trời nhỏ.
Sau khi tổng cộng bảy mặt trời nhỏ, mặt trời nhỏ nào xuất hiện nữa.
Cảm thấy Ninh Tri dừng , Lục Tuyệt cô bằng đôi mắt đen và ướt, tham lam : “Còn .”
Nhìn thấy bộ dạng bất mãn cầu xin cô chạm của cô, Ninh Tri mỉm .
Cô xổm xuống, chọn một bông hoa hồng rực lửa đang nở bên cạnh, hái nó xuống.
Ninh Tri bảo Lục Tuyệt: “Cúi đầu.”
Lục Tuyệt nhếch môi, ngoan ngoãn lời.
Ninh Tri cài bông hồng tai : “Thật .”
Những bông hồng đỏ rực và trai mặc áo đỏ là một sự kết hợp hảo!
Lục Tuyệt để ý bông hoa bên tai, ánh mắt trầm xuống chằm chằm ngón tay Ninh Tri: “Đỏ .”
Lúc nãy khi Ninh Tri hái hoa, cẩn thận gai hoa đ.â.m , để vết đỏ.
Lục Tuyệt hoảng sợ cầm ngón tay đ.â.m của cô, học cách cô giúp giải quyết đó, trực tiếp đưa miệng.
Ninh Tri:...
“ chảy m.á.u.”
“Được , nước bọt của giúp khử độc.”
“Lục Tuyệt, đừng dùng đầu lưỡi của cuốn lấy ngón tay ...”
Ánh mặt trời xuyên qua kính thủy tinh rơi Lục Tuyệt, vành mắt đỏ bừng, vành tai cũng hồng hồng, còn mê hoặc hơn cả hoa hồng bên tai.