Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra, với Ninh Tri rằng chân của Hoắc Hiểu Dương phẫu thuật.

“Sau liệu vết thương chân của cản trở ?” Ninh Tri hỏi bác sĩ.

Bên cạnh cô, Hoắc Hiểu Nguyệt tỉnh dậy, thấy lời của Ninh Tri, sắc mặt tái nhợt vì sợ hãi, giọng run lên: “Ý cô là trai thể ? Không thể, thể...”

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Hoắc Hiểu Nguyệt nghĩ tới đây, cô ngã quỵ.

“Bác sĩ, ông nhất định chữa lành vết thương cho trai , ơn, ông nhất định chữa lành vết thương ở chân cho , bất kể tốn bao nhiêu tiền cũng .” Khuôn mặt của Hoắc Hiểu Nguyệt đầy nước mắt, cô nhận gây họa lớn.

“Hoắc Hiểu Nguyệt, tránh sang một bên, đừng cản đường bác sĩ.” Ninh Tri cho đau đầu.

“Cô...” Hoắc Hiểu Nguyệt c.ắ.n môi, mặt Ninh Tri, vẫn là im lặng.

Bác sĩ với họ: “Bắp chân của bệnh nhân gãy xương, giải phẫu thể vị trí cũ. Dự kiến trong vòng ba tháng thể .”

Nghe bác sĩ , Ninh Tri rằng kết quả khác.

Anh cũng xe tông, nhưng điều khác biệt là đó Hoắc Hiểu Dương thương nặng, hai chân thể , nhưng , chỉ gãy xương bắp chân.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

điều mà Ninh Tri cô đưa Lục Tuyệt , Hoắc Hiểu Nguyệt lôi kéo Lục Tuyệt, trong cơn tức giận, cô đẩy Lục Tuyệt do nhầm lẫn.

Cảnh tượng tình cờ Hoắc Hiểu Dương thấy, lao tới cứu , đẩy Lục Tuyệt khiến mất hai chân.

Lần , mà Hoắc Hiểu Nguyệt đẩy còn là Lục Tuyệt nữa mà là Hoắc Hiểu Dương.

May mắn , mức độ thương tích của Hoắc Hiểu Dương cũng đổi.

Hoắc Hiểu Dương đẩy phòng phẫu thuật.

Nhìn thấy cửa phòng phẫu thuật đóng , Hoắc Hiểu Nguyệt ở hành lang thầm, sợ Ninh Tri mắng là ồn ào.

Ninh Tri tới hỏi cô : “Cô cái gì?”

còn phát tiếng, cũng ?” Hai mắt Hoắc Hiểu Nguyệt đỏ lên: “Anh của ở bên trong, thể ?”

“Anh của cô bây giờ như , trách nhiệm là của cô.” Ninh Tri chút thương tiếc : “Cô là cố ý, kiêu ngạo, hồ đồ, lóc om sòm, nhận thức rõ ràng.”

Hoắc Hiểu Nguyệt trợn to hai mắt: “Cô...”

“Còn ngu xuẩn.” Khó trách lúc Hoắc Hiểu Nguyệt say rượu, cũng t.a.i n.ạ.n xe cộ như thế nào.

Bây giờ cho dù cô , Ninh Tri cũng thể đoán , dù thấy bộ dạng bướng bỉnh và ngốc nghếch của Hoắc Hiểu Nguyệt.

đúng ?”

Ninh Tri chất vấn cô : “Có bao giờ cô nghĩ sẽ gì nếu vết thương của trai cô nghiêm trọng hơn, chân , trở thành thực vật ?”

“Cô phép nguyền rủa trai .” Hoắc Hiểu Nguyệt dám tưởng tượng hậu quả kinh khủng như .

Thật , khoảnh khắc thấy trai ngã xuống, cô hối hận, lúc đó tim cô sợ hãi như ngừng đập, cả như chìm trong đầm băng.

“Nếu cô chuyện ngu xuẩn, miệng cũng se, như .”

Ninh Tri nhắc nhở cô : “Đừng để khác giật dây, chỉ cần ngoan ngoãn là . Đôi khi cần vận dụng trí não nhiều hơn. Đầu của cô vật trang trí.”

Từ khi còn bé đến khi trưởng thành, Hoắc Hiểu Nguyệt là công chúa nhỏ trăng bao quanh.

Được gia đình cưng chiều và bạn bè săn đón, ngoại trừ Lục Tuyệt, cô thứ gì thứ đó, hôm nay là đầu tiên cô mắng mỏ, là những từ .

“Ai cần cô lo.” Cô tức giận trừng mắt Ninh Tri.

Ninh Tri câu môi: “Ồ, cần lo? Vừa là ai đang , nước mắt chảy dài cầu xin giúp đỡ? Xem bây giờ cần ơn tất báo nữa.”

Hoắc Hiểu Nguyệt lập tức đỏ mặt, cô thì thào : “ ý như . Khi của tỉnh , nhà họ Hoắc nhất định sẽ cảm ơn cô.”

Ninh Tri mỉm , cô xoay , chuẩn rời cùng Lục Tuyệt.

“Này, cô cứ như ?” Hoắc Hiểu Nguyệt thấy Ninh Tri sắp rời , cô nhanh ch.óng ngăn .

gọi điện cho nhà, nhưng họ thể đến nhanh như .

Một đây sẽ luống cuống.

Ninh Tri cố ý chọc giận cô : “ , chẳng lẽ đợi cô đuổi ?”

“Vừa cố ý, thể xin cô.” Đầu óc của Hoắc Hiểu Nguyệt , nhưng cô vô lương tâm.

Ninh Tri : “ đây, gặp nhớ gọi là dì.”

Hoắc Hiểu Nguyệt:...

Ninh Tri rời .

Trước đó, cô tiêu tốn 20 mặt trời nhỏ đổi lấy 20 phút, nhưng ngờ Hoắc Hiểu Dương tai nạn, đường đến bệnh viện, cô tiêu tốn thêm 15 mặt trời nhỏ để đổi lấy 15 phút.

Ban đầu cô 40 mặt trời nhỏ, nhưng bây giờ chỉ còn 5.

chỉ còn 2 phút hiện nữa, cô tự ý tiêu tốn mặt trời nhỏ còn .

Ninh Tri bên cạnh Lục Tuyệt, cô ghé tai nhỏ: “Chờ chị ở đây, chị sẽ về ngay.”

Sau đó, cô chào chú Trần đang ở bên cạnh xoay rời , cô nhanh ch.óng tìm một nơi máy trong bệnh viện.

Trong bệnh viện, nhiều nhân viên y tế và bệnh nhân ngoài hành lang thấy một cô gái xinh chạy nhanh.

Chiếc váy hồng của cô gái bay lơ lửng, để một mùi thơm thoang thoảng trong khí, đồng thời tỏa .

50 giây cuối cùng.

40 giây cuối cùng.

30 giây.

15 giây.

Ninh Tri đường thoát phía , cô nhanh ch.óng chạy tới. Lúc cô chạy cầu thang , đóng cửa , cả cô biến thành vô hình với những khác.

Trong giây cuối Ninh Tri đang thở hổn hển và rùng vì lạnh, sắc mặt và đôi môi tái nhợt, giờ trở trạng thái ban đầu.

qua cửa và tìm Lục Tuyệt.

“Nhị thiếu gia, đến lúc chúng trở về .” Chú Trần gọi điện thoại, ông báo cáo chuyện với phu nhân .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-40.html.]

Lục Tuyệt lên tiếng, nhúc nhích, chỉ cố chấp đó.

“Nhị thiếu gia?” Chú Trần liếc mắt thời gian, gần tám giờ.

Lục Tuyệt đáp , cũng cử động, cứ ngoan cố đó.

Chú Trần định đưa Lục Tuyệt , nhưng phu nhân chuyện xảy tai nạn, điện thoại giấu giếm lo lắng, bảo ông mau đưa nhị thiếu gia trở về.

Một lúc , Ninh Tri , cô thấy con trai đang cúi đầu, lẳng lặng ở hành lang dài, đợi cô.

Dáng cao ráo, mặc quần áo màu đỏ khiến khác chú ý.

Cô bước nhanh tới.

Chú Trần thấy Lục Tuyệt đột nhiên ngẩng đầu, ông tưởng Lục Tuyệt thấy : “Nhị thiếu gia, thang máy ở bên cạnh.”

Lục Tuyệt nhướng mắt Ninh Tri đang về phía , trong đôi mắt đen hiện lên một nụ nhàn nhạt.

Ninh Tri nắm tay : “Đi thôi.”

Khi họ trở nhà họ Lục, Lục đợi sẵn trong phòng khách.

“Tiểu Tuyệt, thế nào , con thương ?” Nhìn thấy con trai trở , Lục vội vàng tới.

“Phu nhân đừng lo lắng, nhị thiếu gia thương. Chính là thiếu gia nhà họ Hoắc gặp nạn.” Chú Trần kể chi tiết vấn đề một nữa.

Lục Tuyệt mặc kệ bọn họ, nắm tay Ninh Tri lên tầng.

“Tiểu Tuyệt, con ? Ăn cơm , kêu nhà bếp thu xếp đồ ăn .” Đã muộn như , chắc đói .

Lục Thâm Viễn ở một bên mở miệng : “Em trai, lo lắng cho em, em cũng ăn.”

“Không , chúng đợi cùng ăn cơm.”

Lục Tuyệt mím môi, trả lời, vẫn nhanh ch.óng kéo Ninh Tri lên tầng.

“Tiểu Tuyệt chuyện gì ?” Mẹ Lục thể thấy vẻ mặt lo lắng của con trai .

dặn dò giúp việc hâm nóng thức ăn đợi Lục Tuyệt xuống ăn.

Ninh Tri cũng nhận sự kỳ lạ của Lục Tuyệt: “Lục Tuyệt, ? Gấp gáp ?”

Lục Tuyệt hề lên tiếng, kéo Ninh Tri lên tầng cao nhất.

Tay thật ấm, ướt vì mồ hôi. Cậu đẩy cửa và kéo Ninh Tri lên sân thượng.

Lần đầu tiên Ninh Tri lên sân thượng nhà họ Lục, cô phát hiện đó một hoa viên, dễ thấy nhất là ở đây cũng xây dựng một ngôi nhà hoa kính.

Nhìn qua tấm kính, những bông hoa hồng lớn màu đỏ.

Lục Tuyệt buông tay Ninh Tri , nhanh ch.óng đẩy cửa phòng kính , bước trong.

Ninh Tri thấy Lục Tuyệt mặc quần áo đỏ giữ bó hoa màu đỏ, trong lòng cảm giác mê hoặc khó tả, nghịch lý chính là, đôi mắt của trẻ trung và sạch sẽ.

Cậu thật trai.

Ninh Tri lặng lẽ ở bên cạnh, cô thấy Lục Tuyệt đang cúi một đóa hoa, bẻ một đóa hoa.

Bông hồng duy nhất đang nở rộ.

Sau khi Ninh Tri trở về, buổi sáng buổi tối Lục Tuyệt đều những bông hoa , mong chúng nở rộ.

Lục Tuyệt cầm hoa bước ngoài, vội vàng trở bên cạnh Ninh Tri.

“Đưa cho chị?” Ninh Tri ngạc nhiên, Tiểu Lục Tuyệt mà học cách tặng hoa?

Dưới mái tóc đen ngắn của thanh niên, vành tai lặng lẽ đỏ lên.

Cậu đưa hoa cho cô.

“Em chảy m.á.u.” Ninh Tri thấy ngón tay Lục Tuyệt thấm m.á.u, hình như gai hoa đ.â.m .

Lục Tuyệt phát hiện gì.

Cô nắm tay chạm nhẹ vết thương, may mà cái gai đ.â.m .

Ninh Tri tìm khăn giấy, nhưng phát hiện gì, vết m.á.u chảy từ đầu ngón tay Lục Tuyệt, cô cúi đầu li/ếm nhẹ đầu ngón tay của .

Lục Tuyệt đột nhiên nhướng mắt lên, cô chằm chằm ngây chớp mắt.

“Không .” Ninh Tri lau vết m.á.u đầu ngón tay: “Lần cẩn thận kẻo thương.”

Cậu cảm thấy đau, sẽ phản ứng khi thương, đây là một điều nguy hiểm.

Đầu ngón tay tê dại, cảm giác lạ, Lục Tuyệt thích cảm giác .

“Em giúp chị cài bông hoa lên đầu.”

Ninh Tri tiêu tốn thêm một mặt trời nhỏ, cô nắm cổ tay hướng dẫn.

Những bông hồng đỏ nát c*m v** mái tóc bên trái của Ninh Tri, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trở nên tươi sáng và quyến rũ.

Ninh Tri hỏi : “Đẹp ?”

Ánh mắt Lục Tuyệt rơi bông hoa hồng, đó di chuyển đến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, mấp máy môi, chậm rãi đáp cô: “Đẹp lắm.”

Ninh Tri híp mắt, đôi mắt sáng ngời như đầy những ngôi vỡ vụn, đến nao lòng.

Môi mỏng Lục Tuyệt khẽ giật giật, khuôn mặt động lòng của cô, giây tiếp theo, khuôn mặt cô dần mờ mặt .

Lục Tuyệt đưa tay , giữ , nhưng ngón tay trống rỗng.

Hoa hồng tươi rơi xuống đất.

Lục Tuyệt mím môi, cụp mắt xuống.

Đôi mắt đen của bông hoa mặt đất, một vài cánh hoa rơi .

Quỷ chị mang hoa .

Quản gia tìm thấy Lục Tuyệt sân thượng, thấy xổm, cẩn thận nhặt cánh hoa mặt đất.

“Nhị thiếu gia, nhà họ Hoắc gọi điện thoại. Hoắc thiếu gia thông tin liên lạc của tiểu thư . Hôm nay cảm ơn sự giúp đỡ của cô .”

Quản gia : “Phu nhân bảo hỏi thăm , để đưa thông tin liên lạc của tiểu thư cho Hoắc thiếu gia...”

Quản gia kịp xong, Lục Tuyệt cầm hoa hồng tròn lòng bàn tay, dậy rời .

Không cho ai, quỷ chị là của .

 

 

Loading...