Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

So với Hoắc Hiểu Dương xe lăn đây, hiện tại bớt chững chạc hơn một chút, chút trẻ trung hơn.

Anh cao lớn, mặc đồng phục cấp ba, hành lang, thu hút nhiều qua.

Hoắc Hiểu Dương ngang qua Ninh Tri, ở ngoài cửa phòng học: “Em thể giúp tìm Hoắc Hiểu Nguyệt ?”

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Cô gái gọi vô thức nín thở, mặt lập tức đỏ lên: “Cậu trong lớp học, tiết tiếp theo của bọn em là tiết thể d.ụ.c, hình như đến bể bơi sớm .”

Cô gái dám thẳng mặt Hoắc Hiểu Dương, quá trai: “Chút nữa em thể với Hiểu Nguyệt rằng Hoắc học trưởng tới tìm .”

“Được, cảm ơn em.”

Khuôn mặt ôn hòa của Hoắc Hiểu Dương nở nụ dịu dàng, cô gái càng thêm ngượng ngùng: “Học trưởng, ... Không cần khách khí.”

Ninh Tri thấy cuộc chuyện của họ, Lục Tuyệt đang ở bể bơi, vì rời .

Khi Ninh Tri sân thể d.ụ.c, cô thấy các học sinh quần bơi và áo tắm, trong phòng đồ cài đặt điều khiển nhiệt độ, cho dù bây giờ là mùa đông, phòng tập vẫn ấm.

Vì học sinh của hai lớp học cùng nên xung quanh đông .

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Tri vốn cho rằng trong nhiều như , sẽ khó để tìm thấy Lục Tuyệt.

Tuy nhiên, trong nhiều nam sinh mặc quần bơi đen, một bóng mặc quần bơi màu, nháy mắt cô tìm thấy Lục Tuyệt.

Thật là dễ để tìm thấy.

Ninh Tri qua đám , cô về phía bóng dáng cao gầy .

“Lục Tuyệt.” Ninh Tri vỗ vai .

Đã gần nửa năm kể từ cuối cùng lớp 8 năm cấp hai, Lục Tuyệt cao hơn nhiều, giờ cao gần 1,8m.

Lục Tuyệt đáp, ngây .

Ninh Tri đang định tới mặt , nhưng khác đến .

Đó là Hoắc Hiểu Nguyệt thời cấp ba.

mặc bộ áo tắm một mảnh màu trắng tinh, tóc buộc đuôi ngựa cao, trông trẻ trung xinh xắn, cô hỏi Lục Tuyệt: “Ngày mai là sinh nhật của tớ, tớ mời các bạn cùng lớp ăn mừng, đến tham gia ?”

Lục Tuyệt cúi đầu, để ý đến cô .

Hoắc Hiểu Nguyệt quen với sự trầm mặc của : “Nếu như , tớ cho là sẽ tới.”

thêm: “Mỗi học lặn, đều chúng xuống nước, nếu tớ dạy cho .”

Nếu cô dạy Lục Tuyệt bơi, hai thể tránh khỏi tiếp xúc thể, Hoắc Hiểu Nguyệt càng nghĩ càng ngọt ngào : “Lục Tuyệt, tớ sẽ dạy bơi.”

Lục Tuyệt vẫn phớt lờ cô .

Lúc , một nữ sinh khác tới, Ninh Tri luôn cảm thấy dáng vẻ của đối phương quen thuộc.

Giây tiếp theo, cô thấy Hoắc Hiểu Nguyệt gọi tên nữ sinh là Lý Lỵ, Ninh Tri khuôn mặt của nữ sinh, dần dần, nét mặt của cô gái mặt phù hợp với khuôn mặt trang điểm đậm mà cô thấy.

Thật là Lý Lỵ.

Ninh Tri vẫn nhớ Lý Lỵ Hoắc Hiểu Nguyệt trong phòng vệ sinh, đó cho một bạt tai.

Hiện tại Hoắc Hiểu Nguyệt và Lý Lỵ thiết như , mối quan hệ giữa Hoắc Hiểu Nguyệt và Lý Lỵ sẽ trở nên căng thẳng như thế nào.

“Hiểu Nguyệt, giáo viên đến , chúng nhanh tập hợp .” Lý Lỵ nhắc nhở Hoắc Hiểu Nguyệt.

“Tớ .” Hoắc Hiểu Nguyệt liếc Lục Tuyệt một cái mới miễn cưỡng rời .

Khi chuông lớp vang lên, tất cả đều tập trung, chỉ Lục Tuyệt như thấy tiếng chuông lớp, vẫn đó.

Hiển nhiên, giáo viên thể d.ụ.c quá quen với sự tồn tại đặc biệt của Lục Tuyệt, ông để ý tới Lục Tuyệt, ông học sinh yên tĩnh, sẽ phiền khác.

Giáo viên thể d.ụ.c hô khẩu hiệu, bắt đầu dẫn dắt thực hiện bài khởi động.

Ninh Tri từ lưng Lục Tuyệt tới mặt , tay cô nắm lấy tay Lục Tuyệt, ngón tay của thon dài, đốt ngón tay rõ ràng, chút lạnh lẽo.

Cô ôn nhu với Lục Tuyệt: “Lục Tuyệt, chị đến.”

Tay Ninh Tri lập tức nắm c.h.ặ.t, cô thấy Lục Tuyệt ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi mặt cô, dừng vài giây mới rời .

Một lúc , Ninh Tri dời .

Lặp vài .

“Là chị.” Ninh Tri trợn tròn mắt: “Lần mới nửa năm, em quên chị ?”

Thanh âm Lục Tuyệt nặng nề: “168.”

Lần , Ninh Tri nhanh ch.óng hiểu “168” của Lục Tuyệt là ý gì.

đếm ngày, 168 ngày gặp cô.

Trái tim Ninh Tri dịu , giống như nước trong hồ bơi lưng, chút rung động: “Thực xin , để em đợi lâu .”

Lục Tuyệt mím môi lên tiếng, nhưng bàn tay nắm c.h.ặ.t t.a.y Ninh Tri, sợ rằng cô biến mất khỏi tầm mắt của .

Giận cô, nhưng càng sợ cô biến mất nữa.

“Đừng sợ, bây giờ chị sẽ .” Ninh Tri trấn an.

Lục Tuyệt liếc cô.

“Lục Tuyệt, tất cả học sinh trong lớp đều xuống nước, em xuống nước chơi ?” Ninh Tri với : “Chị thể dạy cho em.”

Cô vẫn nhớ lúc Lục với cô một Lục Tuyệt rơi xuống hồ suýt c.h.ế.t đuối, chính Lục Thâm Viễn là cứu .

Nếu Lục Tuyệt học bơi, sẽ tự cứu , lúc đó lo sợ.

“Chị thể dạy em ? Rất đơn giản.” Ninh Tri đưa đến góc bể bơi chỗ ít .

Lục Tuyệt cau mày, vô cùng bất đắc dĩ.

Ninh Tri xuống bên bể bơi: “Chúng đây nghịch nước một lát . Tý nữa em học thì chị sẽ dạy.”

Ninh Tri cởi giày, cho chân xuống nước. Vốn dĩ cô chơi nước, nhưng cô phát hiện nước xuyên qua chân cảm giác gì.

Lục Tuyệt sang một bên, cúi đầu Ninh Tri.

Bàn chân của Ninh Tri trắng, mắt cá chân mảnh mai, ngón chân màu hồng nhạt như hoa đào, thanh tú và xinh .

Hai bàn chân nhỏ cho xuống nước còn trắng hơn, lúc ẩn lúc hiện, .

Lục Tuyệt cúi đầu xuống, bắt chước Ninh Tri chậm rãi đặt chân xuống nước.

Ninh Tri thấy chân của Lục Tuyệt dài hơn chân của cô nhiều. Cô chút còn cố tình dùng chân giẫm lên bắp chân ấn xuống nước.

Lông mi dài của Lục Tuyệt khẽ run lên, bàn chân nhỏ nhắn, lòng bàn chân mềm mại, khi giẫm lên chân của chút mát chút ngứa.

“Được , chị xuống nước.” Ninh Tri trực tiếp nhảy xuống, cô kinh ngạc phát hiện váy cô ở trong nước hề ướt.

Giống như Bá Vương , bây giờ cô là một ngoại lệ của thế giới .

“Em xuống ?” Ninh Tri lơ lửng trong nước, những giọt nước lăn dài khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn và thanh tú của cô, để giọt nước nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-37.html.]

Ninh Tri thử bơi một đoạn, bởi vì thể chạm nước, cô cảm giác đang lơ lửng giữa trung.

Môi mỏng Lục Tuyệt mím c.h.ặ.t, đôi mắt đen lặng lẽ Ninh Tri.

Ninh Tri trở bên cạnh , cô ngẩng đầu ở trong nước , hai mắt sáng ngời: “Lục Tuyệt, em xuống ?”

Lục Tuyệt mắt Ninh Tri, bên trong là bóng dáng của .

Một lúc , mới lên tiếng: “Muốn.”

Động tác Lục Tuyệt cực kỳ chậm, nước trong bể cũng sâu, nhưng Ninh Tri vẫn đỡ lấy , cô thể cảm nhận tâm trạng căng thẳng của .

“Đừng sợ, chị cùng em.” Ninh Tri trấn an.

Vốn cô cảm giác gì khi ở một trong nước, nhưng Lục Tuyệt, khi chạm , da cô sẽ cảm nhận sự ẩm ướt.

“Nếu em sợ, tay em thể khoác lên chị.” Ngay cả khi ở nước, Lục Tuyệt cũng cao hơn cô, vì cô chỉ thể ngẩng đầu .

Ninh Tri phát hiện, chỉ mới hơn nửa năm, hiện tại Lục Tuyệt chỉ cao hơn , mà l.ồ.ng n.g.ự.c cũng cường tráng hơn, đường nét khuôn mặt ngày càng sâu, lông mày vẫn trẻ trung sạch sẽ như cũ.

Lục Tuyệt rũ mắt xuống, đặt tay lên eo Ninh Tri, đó nắm c.h.ặ.t.

Ninh Tri kinh ngạc, thấy mái tóc ngắn ướt át của Lục Tuyệt, vành tai khẽ đỏ lên.

Ninh Tri dạy Lục Tuyệt bơi, dù cô cũng sẽ dùng nó, để thể giảm bớt đau khổ cho .

Tuy nhiên, Lục Tuyệt cũng phối hợp.

đẩy bể bơi, hai tay ôm eo cô, nếu là khác, Ninh Tri nhất định sẽ cho rằng đối phương giở trò lưu manh.

Tuy nhiên, đôi mắt của Lục Tuyệt mờ mịt, sạch sẽ và ướt át, cô rằng chỉ đơn giản thích cảm giác ôm cô.

“Không em học bơi với chị ?” Ninh Tri thở dài.

Cũng may là đang ở trong nước, nếu , tư thế ôm khí của Lục Tuyệt sẽ thu hút sự chú ý của .

Trong hơn nửa năm qua, Lục Tuyệt học nhiều điều, bao gồm cả ôm.

Trong nước, cơ thể của Lục Tuyệt di chuyển đến gần Ninh Tri hơn, hai gần như dính lấy . Lục Tuyệt cúi đầu, vùi đầu vai Ninh Tri, nhỏ giọng : “Ôm chị, quỷ chị.”

Thanh thiếu niên buông .

Lục Tuyệt thích ôm, nhưng thể học cách ôm quỷ chị.

Cuối cùng, Lục Tuyệt học bơi, trong nước, một mực ôm Ninh Tri. Giáo viên dạy thể d.ụ.c thấy đó nhúc nhích thì sợ tới mức mau chạy tới, định kéo lên.

Ninh Tri vui vì ai thể thấy cô ngoại trừ Lục Tuyệt, nếu , sẽ hổ.

Ninh Tri thuyết phục Lục Tuyệt phòng quần áo, cô với rằng cô : “Chị đợi em ở cửa.”

Phải rằng so với những nam sinh khác, vóc dáng của Lục Tuyệt bắt đầu đáng .

Cậu cao và đôi chân dài, hơn nữa, bắt đầu chạy và tập thể d.ụ.c mỗi buổi sáng từ khi học cấp hai, phần bụng của căng, Ninh Tri vô tình chạm nó, cảm giác tuyệt, tệ hơn khi lớn lên.

Ngay cả khi mặc chiếc quần màu xanh lá hoa màu đỏ, vẫn là chú hổ con trai nhất.

Lục Tuyệt Ninh Tri đẩy phòng đồ, Ninh Tri chờ ở ngoài, một lúc , Lục Tuyệt xong quần áo và .

Có thể thấy vội vàng, khoác lên chiếc áo khoác màu đỏ, đầu tóc vẫn ướt, lau khô.

“Lục Tuyệt, lau khô tóc .” Bên ngoài lạnh lắm, dễ cảm lạnh.

Lục Tuyệt mím môi, ánh mắt dữ tợn của Ninh Tri, miễn cưỡng bước phòng đồ.

Trở nhà họ Lục.

Ninh Tri cùng Lục Tuyệt phòng, cô phát hiện phong cách trang trí trong phòng của Lục Tuyệt đổi, là phong cách của một bé, nhưng bây giờ bằng một phong cách lạnh lẽo cứng rắn.

quá quen với cách bài trí của căn phòng , nó giống hệt với căn phòng mà cô ở.

Lục Tuyệt đặt chiếc ba lô màu đỏ xuống, xoay bước ngoài.

“Cậu ?” Ninh Tri theo.

Lục Tuyệt đột nhiên nhớ tới gì đó, giọng điệu chút bối rối: “Không cùng .”

Không thể theo .

Ninh Tri khó hiểu, cô cố ý trêu chọc : “Em bí mật gì giấu chị .”

Lục Tuyệt mím môi mỏng, cúi đầu gì.

“Không thể cho chị ? Em , chị sẽ đợi em ở đây.” Ninh Tri ép buộc .

Lục Tuyệt liếc cô một cái nhanh ch.óng rời .

Ninh Tri trở về phòng chờ, ngoài cửa sổ gió thổi dữ dội, cô vẫn đang mặc bộ váy màu hồng từ .

Không qua bao lâu, Lục Tuyệt trở , cho dù mặt biểu tình gì, Ninh Tri cũng thể cảm nhận đang vui vẻ.

Ninh Tri thật sự tò mò gì.

Nghĩ như , cô nhịn mở miệng hỏi : “Vừa em lén lút gì đó?”

Lục Tuyệt rũ mắt xuống, cô, cũng trả lời.

Lục Tuyệt vốn thích chuyện, nếu , ai thể cạy mở miệng.

Chẹp, thực sự là một chuyên gia nhỏ trong việc giữ bí mật.

Buổi tối, đêm đen.

Ninh Tri đang định ngủ ghế sô pha, nhưng ở ghế sô pha, thiếu niên mặc bộ đồ ngủ màu đỏ thẳng dậy, ngây cô, rõ ràng là ý đồ.

Cậu ngủ với cô.

Ninh Tri dựa sô pha ngẩng đầu , vẻ mặt Lục Tuyệt bướng bỉnh, thật sự là khó dỗ .

Cô thở dài: “Ghế sô pha quá nhỏ, bây giờ em trẻ con, chị và thể ngủ cùng.”

Lục Tuyệt chớp chớp mắt, một lúc mới chậm rãi : “Chị ngủ cùng .”

Ninh Tri:...

Cô nhanh ch.óng từ chối, “Chị sẽ ngủ với em.”

Lục Tuyệt liếc qua cô một cái, ch.óp tai dần dần đỏ bừng: “Ngủ giường của , ngủ giường của .”

Hóa là để cô ngủ giường của , cô cho rằng Lục Tuyệt đơn thuần dạy hư.

Ninh Tri kiên trì, cô tới bên giường, xuống, Lục Tuyệt nhanh ch.óng tới bên cạnh cô.

Đèn trong phòng vàng mờ ảo, Lục Tuyệt vẫn ngủ.

Cơ thể về phía Ninh Tri đang lưng về phía , lặng lẽ, tiến gần cô hơn.

Cậu đắp chăn bông lên cô, nhưng chăn bông xuyên thẳng thể đắp .

Lục Tuyệt mím môi, khéo léo đưa cơ thể dựa lưng Ninh Tri, hai chân dính chân cô, hai tay đặt lên Ninh Tri, giống như ôm cô lòng.

Chăn bông che phủ cả hai .

Ninh Tri thấy , nụ nhàn nhạt hiện lên trong mắt Lục Tuyệt phía , khóe miệng nhếch lên, lộ má lúm đồng tiền bên mặt.

Giọng khàn khàn trầm thấp của trong mà đêm đặc biệt rõ ràng: “Quỷ chị, quỷ chị...”

 

 

Loading...