Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ .” Ninh Tri vỗ đầu : “ còn đáng yêu hơn cả một đứa trẻ. Người khác ghen tị với sự dễ thương của , hại thì ? Anh chạy lung tung, khác bắt cóc vì dễ thương thì ?”
Ninh Tri thực sự dỗ dành Lục Tuyệt như trẻ con.
Lục Tuyệt cụp mắt xuống, vành tai chút đỏ lên, chậm rãi đáp: “ nhớ tới.”
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Anh nhớ .
Lúc , Ninh Tri mới yên lòng bước khỏi phòng, Hoắc Hiểu Nguyệt cũng dậy theo.
Trên hành lang, Ninh tri liếc mắt Hoắc Hiểu Nguyệt: “Cô theo gì?”
“ cũng vệ sinh, ai theo cô.” Hoắc Hiểu Nguyệt cau mày.
Ninh Tri cảm thấy Lục Tuyệt giống như một con ch.ó nhỏ bắt nạt, trong khi Hoắc Hiểu Nguyệt giống như một con sư t.ử sữa nhỏ sẵn sàng bắt nạt bất cứ lúc nào, thoạt hung dữ, nhưng khác tây một cái thể khiến cô lảo đảo.
“Ồ.” Ninh Tri thản nhiên đáp , thèm để ý đến cô .
Hoắc Hiểu Nguyệt giày cao gót, cô nhanh bằng Ninh Tri, tụt phía , một đôi chân dài của Ninh Tri, cô bĩu môi.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Ninh Tri bước phòng vệ sinh , tình cờ gặp Lý Lỵ và một phụ nữ tên, hai đang trang điểm.
Khi thấy Ninh Tri , ánh mắt liếc cô một cái, lòng, tiếp: “Không gia thế Hoắc Hiểu Nguyệt , mới dùng lỗ mũi .”
Ninh Tri đồng ý, cô vểnh tai lên, chuẩn những câu chuyện phiếm.
Lý Lỵ : “Dù giàu đến , cô vẫn là một xuẩn đầu óc ngu ngốc. Nếu vì cô sinh ở vạch đích, một kẻ ngốc như cô thể kiêu ngạo như ?”
“Có vẻ như với tớ điều gì đó.” Người phụ nữ bên cạnh tỏ vẻ tò mò.
Lý Lỵ với cô : “Cậu cũng trai của Hoắc Hiểu Nguyệt là Hoắc Hiểu Dương mất hai chân, cả đời chỉ thể xe lăn chứ?”
Người phụ nữ vội vàng gật đầu, khi đó trong lớp mấy nữ sinh thích trai của Hoắc Hiểu Nguyệt, một xuất sắc như , đó, một t.a.i n.ạ.n xảy khiến nhiều nữ sinh trong trường .
“Mọi đều cho rằng Hoắc học trưởng t.a.i n.ạ.n là ngoài ý , nhưng ai rằng nguyên nhân gặp t.a.i n.ạ.n là do Hoắc Hiểu Nguyệt tùy hứng.”
Lý Lỵ : “Cậu cho rằng Hoắc Hiểu Nguyệt vô duyên vô cớ nước ngoài ? Chính vì cô hại trai mà nhà họ Hoắc ném cô nước ngoài.”
Người phụ nữ sửng sốt: “Đây là sự thật ?”
Lúc , cửa phòng tắm “rầm” một tiếng, hung hăng đá .
Ở cửa, Hoắc Hiểu Nguyệt đang như một con sư t.ử xù lông chiên, đôi mắt đỏ hoe, hung hăng Lý Lỵ: “ đập nát cái miệng của tiện nhân , là ngu ngốc, luôn tin lời cô, cô kích động, những điều điên rồ.”
Lý Lỵ ngờ rằng những lời bậy của về Hoắc Hiểu Nguyệt sẽ chính chủ thấy ngay tại chỗ, cô nhanh ch.óng cầm túi xách bên cạnh lên rời .
Hoắc Hiểu Nguyệt lời nào, trực tiếp bước tới, tát cô một cái thật mạnh: “ đ.á.n.h cô từ lâu .”
“Hoắc Hiểu Nguyệt, đừng bắt nạt quá đáng.” Lý Lỵ che mặt, bên mặt đ.á.n.h đau rát.
“ bắt nạt cô, lập tức bắt nạt cô, cô thể gì?” Vẻ mặt của Hoắc Hiểu Nguyệt tràn đầy tức giận, kiêu ngạo .
Một phụ nữ khác sợ đến mức bỏ chạy thật nhanh, Lý Lỵ dám đối nghịch với Hoắc Hiểu Nguyệt, tát đ.á.n.h cho tơi tả.
Hoắc Hiểu Nguyệt lắc bàn tay, lực hỗ trợ lẫn nhai, lòng bàn tay cũng đau: “Còn cut? Còn đ.á.n.h cô một nữa ?”
Lý Lỵ c.ắ.n môi, đạp giày cao gót nhanh ch.óng rời .
Cửa của phòng trong phòng vệ sinh mở , Ninh Tri bước .
“Cô hết ?” Hoắc Hiểu Nguyệt trừng mắt cô.
“Ồ, hết .” Ninh Tri tới bồn rửa tay, lách qua lấy nước rửa tay, chậm rãi xoa xoa đầu ngón tay trắng nõn của : “Dù , cũng điếc.”
Hoắc Hiểu Nguyệt hung hăng chằm chằm cô, đó xoay rời .
“Chờ một chút.” Ninh Tri ngăn cô .
Hoắc Hiểu Nguyệt dừng , sốt ruột : “Cô còn chuyện gì nữa? Muốn nhạo ?”
“Không.”
Ninh Tri tắt vòi nước, cô lấy khăn giấy , lau khô từng đầu ngón tay, đó nghi ngờ hỏi Hoắc Hiểu Nguyệt: “Cô vệ sinh ?”
Hoắc Hiểu Nguyệt: “...”
“Ninh Tri, cô thật đáng ghét!”
Sau khi ăn trưa, Ninh Tri đưa Lục Tuyệt về phòng khách sạn.
Ngoài phòng ban công rộng, ban công thể những ngọn đồi xanh mướt.
Mặc dù tìm thông tin hữu ích nào, nhưng cô thể một thời gian vui vẻ với Lục Tuyệt trong khu nghỉ dưỡng.
Ninh Tri lười biếng giường: “Ngủ một giấc , buổi chiều chúng ngoài dạo.”
Lục Tuyệt trả lời, dù cũng bất kỳ ý kiến gì.
lúc , cửa đột nhiên gõ.
Ninh Tri mở cửa, cô nghi ngờ Hoắc Hiểu Nguyệt ở ngoài cửa: “Có chuyện gì ?”
Cô còn tưởng rằng mấy lời bát quái của Hoắc Hiểu Nguyệt, trong thời gian ngắn đối phương cam lòng gặp cô.
“Có hứng thú cùng uống rượu ?” Hoắc Hiểu Nguyệt điều chỉnh tâm trạng, bùng nổ như .
“Bây giờ? Cô tìm uống rượu?” Ninh Tri liếc bầu trời bên ngoài, ánh mặt trời gay gắt: “Trời còn tối, cô bắt đầu mộng du sớm như ?”
Hoắc Hiểu Nguyệt tức giận trừng mắt Ninh Tri: “ chọc buồn , tìm uống rượu cùng cũng ? Hay là cô uống rượu?”
Ninh Tri : “K/ích thích cũng vô dụng thôi.”
Cô nghĩ đến những gì thấy trong phòng vệ sinh, đó đôi mắt đỏ hoe của Hoắc Hiểu Nguyệt, một lúc mới thở dài : “Trước tiên thế , chỉ thể ở cùng cô đến hai giờ chiều thôi, khi Lục Tuyệt nghỉ trưa, còn ở cùng .”
Ánh mắt Hoắc Hiểu Nguyệt phẫn hận, miệng đột nhiên nhét cơm ch.ó.
Ninh Tri xoay với Lục Tuyệt cô ngoài: “Sau khi ngủ dậy sẽ , ngoan ngoãn nghỉ ngơi.”
Kỳ thật, cần , Lục Tuyệt cũng sẽ nghỉ ngơi thật , dù thời gian nghỉ trưa của cũng cố định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-35.html.]
Lục Tuyệt mím môi trả lời, thẳng giường nhắm mắt .
Ninh Tri lo lắng, cô thông báo cho vệ sĩ canh giữ ngoài cửa, thể để Lục Tuyệt tùy ý , nếu ngoài, vệ sĩ theo .
Khi Hoắc Hiểu Nguyệt Ninh Tri dặn dò vệ sĩ, cô kinh ngạc: “Cô cho rằng Lục Tuyệt là đứa trẻ nuôi dưỡng ?”
Ninh Tri liếc cô một cái: “ đây là tri kỷ, cẩn thận, cẩn thận, phòng ngừa vạn nhất.”
“Được , cô việc cẩn thận.” Hoắc Hiểu Nguyệt ngắt lời Ninh Tri, trực tiếp kéo cô .
Trong phòng, Hoắc Hiểu Nguyệt ngừng rót cho chính .
Ninh Tri ở bên cạnh uống sữa chua: “Cho dù đồ uống tốn tiền, cô cũng cần tự khổ .”
Hoắc Hiểu Nguyệt uống cầm chai rượu : “Lý Lỵ, phụ nữ đó đúng, là hại .”
Cô đầu Ninh Tri: “ thật ngốc, lời Lý Lỵ, thật ngốc, ô ô...”
Ninh Tri nhấp một ngụm sữa chua, cô gật đầu: “ .”
“Ô ô ô.” Hoắc Hiểu Nguyệt càng : “Cô cũng dỗ ? Sao cô khiến khác ghét như !”
Ninh Tri cầm sữa chua, tự tin : “ chỉ dỗ Lục Tuyệt.”
Oa!
Hoắc Hiểu Nguyệt t.h.ả.m, cô thương tâm như , còn ăn cơm ch.ó.
Đôi mắt cô đỏ hoe: “Anh trai rõ ràng ưu tú như , mà giờ chỉ thể xe lăn cả đời. Rõ ràng là hại , trách . tình nguyện là t.a.i n.ạ.n xe cộ.”
Năm đầu tiên ở nước ngoài, ngày nào cô cũng và hối hận.
“Nếu , cơ hội về quá khứ, nhất định sẽ tự mắng c.h.ử.i bản , đ.á.n.h cho thật mạnh.”
Hoắc Hiểu Nguyệt nức nở : “Không, nhất định sẽ cứu trai , để gặp nạn.”
Ninh Tri nhớ điều gì đó: “Cô rằng trai của cô vì cứu Lục Tuyệt mà gặp tai nạn. Chuyện gì xảy ?”
Hoắc Hiểu Nguyệt , nhưng cô cho Ninh Tri.
Ninh Tri lừa dối cô : “Nói cho , lẽ thể giúp cô.”
“Cô giúp ? Cô giúp thế nào? Chẳng lẽ cô thể cứu trai ?” Hoắc Hiểu Nguyệt say đến mức đau đầu ch.óng mặt.
“Ồ, cứu trai cô ? thể cứu , cô .” Ninh Tri rõ, dù cô cũng chuyện gì xảy .
Hoắc Hiểu Nguyệt với Ninh Tri xảy chuyện gì: “Là tùy hứng? Làm cho chán ghét?”
Ninh Tri gật đầu: “Ừ.”
Hoắc Hiểu Nguyệt càng to hơn.
“Cô câm miệng, tai đau quá.” Ninh Tri dựa lưng ghế, ngậm sữa chua: “Nếu , cô cầu xin , lẽ thể cứu trai cô?”
Tiếng của Hoắc Hiểu Nguyệt đột ngột dừng , cô bật : “ cầu xin cô.”
Cô lắc đầu: “Nếu cô thể cứu trai , cô bảo gọi là dì cũng .”
Ninh Tri mỉm : “Nhớ những gì cô .”
Hoắc Hiểu Nguyệt uống nhiều, cuối cùng Ninh Tri cô đến đáng thương, cùng cô uống vài ly.
mà, Ninh Tri nhanh ch.óng phát hiện, thể chất của là loại uống rượu sẽ say.
Ninh Tri từng uống rượu , lâu cô cảm giác say.
Sắc mặt cô đỏ bừng, ý thức chút mơ hồ: “ sẽ náo loạn với cô nữa, về ở cùng Lục Tuyệt.”
Ninh Tri gọi cho quản lý, bảo nữ quản lý đưa Hoắc Hiểu Nguyệt trở phòng.
Trở phòng, Lục Tuyệt thức dậy, ngơ ngác giường, thấy Ninh Tri mới phản ứng.
Ninh Tri tới: “Anh đợi lâu ?”
Lục Tuyệt hừ lạnh, lặng lẽ cô, thấy mặt cô đang đỏ bừng.
“Thực xin , về muộn.” Ninh Tri , mày cong cong, đôi mắt màu đen ngấn nước.
“Nếu bồi thường cho ?” Ninh Tri nghiêng đầu đề nghị.
Lục Tuyệt mím môi.
“Anh thích hôn cần cổ của nhất.” Ninh Tri xuống cạnh , cô dựa sát : “ cũng thích hôn ở đây, nhiều mặt trời nhỏ.”
Đầu ngón tay cô chạm yết hầu của Lục Tuyệt, vuốt qua vuốt .
Nhìn thấy động tác nuốt nước bọt của Lục Tuyệt, yết hầu của di chuyển lên xuống, Ninh Tri : “Thật là .”
Nói xong cô hôn bỏ qua.
“Tại mặt trời nhỏ?” Ninh Tri hôn một cái, nhưng cô thấy bật mặt trời nhỏ.
Cô hôn, vẫn gì.
Ninh Tri say rượu mất kiên nhẫn, chút nóng nảy, tính khí thất thường, cô c.ắ.n một miếng nhỏ yết hầu của Lục Tuyệt.
Dùng lực nhỏ, cô chỉ khẽ c.ắ.n, nhưng hàm răng cô ác ý chà xát yết hầu đang nhô .
Lục Tuyệt rùng , một hàng mặt trời nhỏ xuất hiện đầu .
“Một cái hai cái ba cái.”
Ninh Tri đếm ba mặt trời nhỏ ở cạnh , cô híp mắt vui vẻ: “Anh nâng cấp ?”
Ninh Tri híp mắt.
Nằm trong vòng tay của Lục Tuyệt, cô khẽ c.ắ.n yết hầu của , thì thầm: “Nơi cần khai phá, nhiều mặt trời nhỏ.”
Trước giờ Ninh Tri chỉ chạm nhẹ vị trí của , ngay cả hôn cũng . bây giờ thì khác, môi cô gần như ngậm lấy da thịt của .
Cảm giác mềm mại, nóng ẩm truyền đến, đôi mắt hoa đào xinh của Lục Tuyệt tràn đầy mê mang, trong lòng gợn sóng thể giải thích .
Cơ thể căng thẳng đến cực độ, khó chịu thoải mái thể tả.
Lục Tuyệt chịu nổi nữa, thuận theo cảm giác của thể, đột nhiên đè Ninh Tri xuống, ngẩng đầu lên, để cô tùy ý loạn: “Tri Tri, Tri Tri hôn .”