Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Không kịp đề phòng, Ninh Tri ngã lên Lục Tuyệt, môi cô áp c.h.ặ.t cổ Lục Tuyệt.

Phía ngây thơ, thú con nặng nề hừ một tiếng, đang đè ép .

Lúc , cửa phòng đột nhiên mở .

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Mẹ Lục ở cửa, cảnh tượng mặt mà c.h.ế.t lặng.

“Các con... Mẹ...” Mẹ Lục ngạc nhiên, vui mừng, mặt đều là vui sướng, bà quên mất định gì.

Ninh Tri hổ một hồi, ngờ Lục thấy thời khắc mập mờ như , tuy rằng cô và Lục Tuyệt gì, nhưng tư thái mật của cô và Lục Tuyệt chắc chắn sẽ khiến suy nghĩ nhiều hơn.

Mẹ Lục nhanh ch.óng phản ứng : “Vừa định cái gì, quên mất , về nghĩ , về còn ...”

Bà mỉm lập tức lùi ngoài, đóng cửa .

Ánh mắt Lục tràn đầy vui mừng, trở về phòng với nụ môi, với ba Lục: “Lúc , còn cho rằng thái độ của Ninh Tri đối với Tiểu Tuyệt đột nhiên đổi lớn, nhất định sẽ động cơ .”

Ba Lục nhướng mày, “Bây giờ, bà đổi cách ?”

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Nghĩ đến cảnh tượng , Lục vui mừng: “ cảm thấy là con bé đơn thuần là thích Tiểu Tuyệt.”

Cửa đóng , Ninh Tri đỏ mặt hổ, cô ngờ Lục Tuyệt chủ động như , hơn nữa Lục xuất hiện, cũng buông tay.

Cũng đúng, Lục Tuyệt căn bản ngại ngùng hổ là gì.

ngẩng đầu, nhưng bàn tay to lớn của vẫn đặt ở đầu cô.

“Lục Tuyệt.” Ninh Tri thấy, khuôn mặt lạnh lùng và trắng bệch của Lục Tuyệt mờ mịt lộ , phần tham lam.

Anh cau mày, giữa hai lông mày lộ vẻ kiên nhẫn: “Hôn, hôn .”

Ninh Tri chỉ thể cúi đầu.

Môi cô chạm nhẹ yết hầu của , hết đến khác, mặt trời nhỏ đầu Lục Tuyệt cũng ló từng cái một, xếp hàng bay tới chỗ Ninh Tri.

Ánh vàng lấp lánh khiến Ninh Tri híp mắt vui vẻ.

Khai phá tiểu bảo bối, cô là giỏi nhất.

Cho đến khi mặt trời nhỏ thứ mười lăm xuất hiện, còn nữa.

Thu hoạch mặt trời nhỏ xong, Ninh Tri ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy Lục Tuyệt ngẩng đầu, đôi mắt như hoa đào mờ mịt lên trần nhà, bàn tay buông thõng bên hông nắm c.h.ặ.t buông .

Chỗ yết hầu ngứa ngáy đến mức liên tục nuốt .

Khuôn mặt tuấn tú của đỏ bừng, đôi mắt ửng đỏ, ngay cả cần cổ cũng ửng hồng, là do sốt nhiệt độ cơ thể cao hổ.

Cảm nhận sự dừng của Ninh Tri, đưa mắt cô, lẩm bẩm : “Muốn nữa.”

Ninh Tri qua cầu rút ván, : “Không nên tham lam.”

Lục Tuyệt nhếch môi, dùng đầu ngón tay chạm yết hầu mà Ninh Tri mới chạm , nhưng cảm giác gì.

Anh cô ngây , : “Không đủ, .”

Lục Tuyệt hiểu tham lam là cái gì, chỉ Ninh Tri chạm thoải mái.

Anh chớp chớp mắt, giọng khàn khàn vì sốt, thêm phần lười biếng, giống như một con dã thú nhỏ thỏa mãn, gào đòi ăn: “Không đủ, , .”

Còn đủ, nhiều hơn nữa.

Ninh Tri khỏi nhéo nhéo mặt của : “Sao tham lam như ?”

Bắt gặp ánh mắt si mê của , trái tim Ninh Tri chút mềm, nhưng chuyện gì khó, để một chút, chuyện gì ?

cúi đầu xuống, Lục Tuyệt đè cô xuống như thể thể chờ đợi nữa.

Không cẩn thận, đầu lưỡi cô chạm yết hầu của .

Lục Tuyệt nặng nề hừ một cái, như tổn thương, khó chịu, sung sướng.

Ninh Tri thấy mặt trời nhỏ xuất hiện trong khung hiển thị đầu.

Không giống như đây, mặt trời nhỏ đó lượt xuất hiện. bây giờ, Lục Tuyệt b*n r* hai cái, hai mặt trời nhỏ xuất hiện cạnh .

Trong nháy mắt, Ninh Tri thấy sáu mặt trời nhỏ đầu , lượng tăng thêm hai .

Ninh Tri chút mộng.

Đây là ý gì?

Anh vui vẻ gấp đôi ? Hay khung đầu nâng cấp?

Hai mắt Ninh Tri sáng lên, dùng đầu lưỡi động thủ, mặt trời nhỏ b*n r* càng thêm vui vẻ.

Cần cổ Lục Tuyệt đỏ bừng, giống như dã thú bắt nạt, ngừng kêu lên, gây xanh mu bàn tay nổi rõ.

Bị đẩy đến cùng, con thú nhỏ đột ngột trở .

Một giây tiếp theo, đổi thành Ninh Tri ngơ ngác Lục Tuyệt, đôi mắt đen đầy d/ục vọng, còn một tia ẩn nhẫn, một tiếng trầm thấp phát từ trong cổ họng, giống như bất mãn .

Anh cô chằm chằm, chỉ cô.

Ngay khi Ninh Tri phát giác sẽ gây hấn, giật môi, liếc cô một cái xuống giường.

Nhìn bóng dáng màu xanh lam với một bông hoa lớn màu đỏ của biến mất cửa, Ninh Tri khó hiểu, Lục Tuyệt đang tức giận ?

ép quá phận?

Nội tâm Lục Tuyệt như mò kim đáy biển, khiến khó đoán.

Ninh Tri đếm mặt trời nhỏ trong kho nhot của , lúc đầu cô 15 mặt trời, đó thêm nữa,... Là hai mươi lăm. Cộng , hiện tại cô bốn mươi mặt trời nhỏ.

Bá Vương rằng xuyên về cần đến năm mươi mặt trời nhỏ.

Ninh Tri chút tiếc, chỉ thiếu mười mặt trời nhỏ.

Tiếp theo, cân nhắc Lục Tuyệt ốm, Ninh Tri tiếp tục chèn ép lấy mặt trời nhỏ của Lục Tuyệt, cộng thêm việc đột ngột rời , cô khiến khó chịu .

Ninh Tri tự với tham lam, từ từ.

Một ốm, trật chân.

Hai bệnh Ninh Tri và Lục Tuyệt chỉ thể ở thư phòng.

Lúc Hoắc Hiểu Nguyệt tới, thấy Ninh Tri đang sách cùng Lục Tuyệt, khung cảnh yên bình đến lạ thường.

Lúc luôn cảm thấy Ninh Tri xứng với Lục Tuyệt.

Đột nhiên, cô nhận rằng ai thể đến gần Lục Tuyệt ngoại trừ Ninh Tri, ai thể ở gần .

“Sao cô ở đây?” Ninh Tri phát hiện Hoắc Hiểu Nguyệt đang ngoài cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-33.html.]

Hoắc Hiểu Nguyệt tự tin : “Cửa thư phòng khóa, đẩy là cửa .”

hỏi cô bằng cách nào, đang hỏi tại đến đây?” Ninh Tri nhét một quả đào miệng, đó gắp một quả khác đưa lên môi Lục Tuyệt ở bên cạnh.

Lục Tuyệt hợp tác mở miệng.

Lần tương tác khiến cho Hoắc Hiểu Nguyệt há hốc mồm nữa.

rõ tính cách của Lục Tuyệt, từ tiểu học đến trường cấp ba, là một cô độc, tiếp xúc với ai cũng như cho ai tiếp xúc với .

Ngay cả cô theo đuổi lưng nhiều năm như , cô gần như cảm động , nhưng Lục Tuyệt vẫn hề đổi.

Ninh Tri chỉ thể tiếp xúc với Lục Tuyệt, mà còn cho Lục Tuyệt lời cô, hai còn thể thiết như .

Thật sự cho thấy chướng mắt.

Hoắc Hiểu Nguyệt khịt mũi, cô : “ tới đây để mời Lục Tuyệt đến buổi họp lớp cấp ba.”

Các bạn học cấp ba tin cô từ nước ngoài về, đặc biệt tổ chức buổi họp lớp .

“Không , sẽ tham gia.” Ninh Tri trực tiếp từ chối.

Hoắc Hiểu Nguyệt tức giận: “ hỏi cô, hỏi Lục Tuyệt.”

Bên cạnh, Lục Tuyệt nhắc lời Ninh Tri: “Không , tham gia.”

Lưng áo thẳng tắp, giống như một học sinh giỏi nghiêm túc lời, dáng thẳng tắp, tóc mái ngố trán gọn gàng, dễ thương đáng yêu.

Hoắc Hiểu Nguyệt hít một , cô bĩu môi, bây giờ Lục Tuyệt thật sự lời Ninh Tri.

Ninh Tri thưởng đút thêm một quả đào nữa miệng Lục Tuyệt, hất cằm lên Hoắc Hiểu Nguyệt, ý của cô rõ ràng, Lục Tuyệt chỉ lời cô.

“Cô đưa Lục Tuyệt theo.” Hoắc Hiểu Nguyệt hiểu tình huống của Lục Tuyệt, lí do an , hơn hết nên Ninh Tri trông coi, kẻo xảy chuyện gì.

“Lớp cấp ba của hai họp lớp, ...” Lời của Ninh Tri đột nhiên dừng .

Cô nghĩ lúc , khi cô xuyên qua là lúc Lục Tuyệt học mẫu giáo, tiểu học, cấp hai, , sẽ là trường cấp ba của Lục Tuyệt?

Có lẽ, cô thể sử dụng buổi họp lớp để tìm hiểu thêm về những ngày tháng cấp ba của Lục Tuyệt.

Thấy Ninh Tri do dự, Hoắc Hiểu Nguyệt nhanh ch.óng : “Bữa tiệc tổ chức ở khu nghỉ dưỡng của nhà hai ngày. Ở đó nhiều hoạt động vui chơi. Lục Tuyệt ở nhà họ Lục lâu. Cô thể đưa ngoài chơi một chút, bằng sẽ tự kỷ hơn.”

“Tại mời Lục Tuyệt ?” Ninh Tri trực tiếp hỏi cô .

Vẻ mặt kiêu ngạo của Hoắc Hiểu Nguyệt chút thẹn thùng: “Lục Tuyệt là tất cả thanh xuân của , bây giờ đang hoài niệm thanh xuân của , đương nhiên .”

Ninh Tri giỏi nhất đ.â.m chỗ yếu của , cô chống cằm thản nhiên : “ thanh xuân của cô.”

A, đáng ghét như !

Hoắc Hiểu Nguyệt tức đến phát run: “Cô cũng .”

Tại đưa mặt cho Ninh Tri đ.á.n.h!

Cô dùng sức trừng mắt Ninh Tri rời .

“Đi.” Ninh Tri chậm rãi .

Hoắc Hiểu Nguyệt dừng chân .

Ninh Tri hỏi: “Khi nào thì họp lớp?”

Thời gian họp lớp là thứ bảy, chân của Ninh Tri lành, bệnh của Lục Tuyệt cũng khá hơn.

Sáng sớm cô dậy thu dọn hành lý, nghĩ đến việc ở khu nghỉ dưỡng bên đó hai ngày, Ninh Tri nóng lòng mang theo bộ váy áo đẽ.

“Lục Tuyệt, thu dọn xong ?” Ninh Tri rối rít, bước khỏi phòng quần áo lập tức thấy một bóng cao lớn đang tủ, đang phân loại quần áo.

Lục Tuyệt chăm chú , gấp chiếc áo sơ mi hoa to màu đỏ nền xanh lục cho ngay ngắn, để balo, cẩn thận vuốt đều những nếp nhăn đó.

Sau đó, cầm một chiếc quần l/ót nhỏ lạ mắt, gấp gọn gàng và đặt chúng cẩn thận lên quần áo của .

Ninh Tri sắp c.h.ế.t vẻ ngoài dễ thương của Lục Tuyệt.

Cô bước tới, cố ý cụ mặt: “Anh mang bộ đồ .”

Lục Tuyệt ngẩng đầu lên, ánh mắt đen láy vô hồn cô, giống như đang hỏi tại thể mang theo bộ quần áo yêu thích của , như lời cô .

Anh thích nhất là bộ đồ .

“Mang cái áo sơmi đỏ , mặc trông , khi mặc nhất định là trai nhất lớp!”

Lục Tuyệt mím môi, xoay , lưng về phía Ninh Tri, .

Trên đầu xuất hiện một đám mây đen.

Trẻ con ngày nay ngày càng khó dỗ, khó lừa gạt hơn.

Cô dụ dỗ : “Quần áo của như . Nghe chúng du lịch núi biển, quần áo của bẩn thì . Anh cam lòng, nhưng cam lòng.”

Lục Tuyệt dường như lọt lời Ninh Tri, , miễn cưỡng lấy chiếc áo sơ mi hoa từ trong ba lô , treo vị trí ban đầu trong tủ.

Anh mới ngủ dậy, đầu tóc chút rối tung, đỉnh đầu chút lúm tóc dựng , lúc như đang hờn dỗi, đàn ông thật sự quá đáng yêu.

Ninh Tri lấy hai đôi tất mới đưa cho Lục Tuyệt: “Đây là quà của thưởng cho .”

Anh lời như , nên khuyến khích.

Lục Tuyệt đôi tất tay cô, đôi tất màu đỏ hình cún con, xinh và dễ thương.

Anh mím môi, Ninh Tri đám mây đen nhỏ đầu biến mất.

Quả nhiên, sẽ thích nó.

Mẹ Lục Ninh Tri sẽ đưa Lục Tuyệt họp lớp, bà lo lắng chút nào mà còn vui khi nghĩ rằng đó là khu nghỉ lễ của nhà họ Hoắc.

“Hành lý của con đóng gói xong ? Còn thiếu thứ gì nữa, sẽ cho chuẩn ngay.”

Mẹ Lục : “Hai ngày nay thời tiết vẻ . Các con chơi vui vẻ, sẽ nhờ tài xế chở các con đến đó. Nếu con việc gì thì gọi điện về nhà .”

Mẹ Lục thêm: “Hai vệ sĩ cũng nên theo, sẽ ảnh hưởng đến hai đứa. Hãy để họ lái xe đưa đón hai đứa.”

Ninh Tri kiên nhẫn, cô đáp từng cái một.

Nhìn thấy bóng dáng của Ninh Tri và Lục Tuyệt rời cùng , trong mắt Lục hiện một nụ nồng đậm.

Một bên, nội tâm Lâm Điềm Điềm vô cùng chua xót, cô kết hôn sớm hơn Ninh Tri nửa năm, nhưng Lục bao giờ quan tâm đến cô nhiều như .

Thực sự thiên vị.

Nếu Ninh Tri đối xử tệ với Lục Tuyệt như đây, chẳng Lục sẽ lưng với Ninh Tri ngay lập tức ?

nghĩ đến nhập thần.

“Điềm Điềm, gần đây mặt con ?” Bây giờ còn ai xung quanh, Lục hỏi Lâm Điềm Điềm, để tổn thương lòng tự trọng của cô .

Lâm Điềm Điềm giật , cô miễn cưỡng : “Con dùng sản phẩm chăm sóc da phù hợp, dị ứng, dưỡng một thời gian nữa là .”

Cô khẳng định khuôn mặt của là do dị ứng, dù khác nghi ngờ thế nào thì cũng chỉ thể đoán mò, sẽ bao giờ đời tồn tại thứ như hào quang.

Chỉ cần cô cướp hào quang nữa, mặt và dáng của cô thể phục hồi.

 

 

Loading...