Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trong ánh sáng lờ mờ, Ninh Tri mở to mắt.

Cô đưa tay chạm môi , giống như còn chút tê.

Ninh Tri mím môi thật mạnh, cô đầu Lục Tuyệt đang bên cạnh, vô duyên vô cớ hôn môi cô, nhất định là thấy Tống Cảnh Thương và hoa khôi trường hôn môi, đó học theo.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Quả nhiên, đứa trẻ ngoan vẫn dạy hư.

Ninh Tri liếc kho nhỏ của , chỉ còn bốn mặt trời nhỏ, cô phát hiện trở về cứu Lục Tuyệt mà tiêu tốn tổng cộng 36 mặt trời nhỏ.

Mặt trời nhỏ đủ dùng.

Ninh Tri gọi Bá Vương: “Lần cần bao nhiêu mặt trời nhỏ?”

Đối với việc tiêu tốn nhiều mặt trời nhỏ hơn, cô chuẩn sẵn tâm lý.

Bá Vương cẩn thận với cô: “Chủ nhân, sẽ tốn 50 mặt trời nhỏ.” Ninh Tri thầm hít một , khá lắm, còn hơn 20 mặt trời!

“Cậu cho rằng đây là trò chơi Plants và Zombie ? Cậu cho rằng Lục Tuyệt mặt là hoa hướng dương, thể ngừng sinh sản mặt trời nhỏ ? Anh thể sản sinh nhiều mặt trời nhỏ như ?”

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Bá Vương: “Chủ nhân, cần thêm nhiều mặt trời nhỏ nữa, thể cho cô .” Đã đối lập, chủ nhân sẽ thấy rằng mặt trời nhỏ cần thiết bây giờ chỉ là một phần nhỏ.

“Cậu câm miệng, bây giờ đừng cho .”

Ninh Tri một linh cảm chẳng lành, cô lo lắng sẽ khi liệu. Còn bằng đến đó cho cô , ít nhất là cô nản lòng.

Ngày hôm , khi Ninh Tri tỉnh dậy, cô thấy Lục Tuyệt thức dậy, một bộ đồ thể thao màu đỏ, chuẩn chạy bộ buổi sáng.

Phải rằng Lục Tuyệt trai, vóc dáng cao ráo, hợp với bộ đồ thể thao màu đỏ, màu đỏ hợp với .

giường mê mẩn .

Lục Tuyệt đặt quần áo chỉnh tề vị trí cố định, thậm chí còn đặt giày của một vị trí cố định giá giày.

Mỗi bộ quần áo, mỗi đôi giày dường như ghi dấu trong tâm trí , luôn ghi nhớ nó đặt ở .

Ninh Tri ngưỡng mộ tích cách sạch sẽ và gọn gàng của Lục Tuyệt.

trái ngược với , cô thường thích tiện tay ném quần áo của , nếu giúp việc phụ giúp thì quần áo của cô chất thành núi, lộn xộn.

Lúc , Lục Tuyệt , cô.

Ninh Tri cong môi: “Chào buổi sáng.”

Lục Tuyệt ngơ ngác cô, bước tới.

Trong khi Ninh Tri đang ngạc nhiên, Lục Tuyệt cúi xuống, ghé sát cô.

“Sao ?” Khuôn mặt của Lục Tuyệt phóng to mặt cô, đôi mắt như hoa đào của chằm chằm cô.

, đang chằm chằm, như xuyên thấu cô gì đó, ánh mắt vô hồn và khó hiểu.

Lục Tuyệt đưa tay , chạm mặt Ninh Tri.

Ninh Tri cảm thấy ngón tay mảnh khảnh của v**t v* lông mày và mũi của cô.

Giống như lúc cô xuyên về lúc tối hôm qua, Tiểu Lục Tuyệt cũng đang ở trong phòng tối, chạm khuôn mặt của cô.

Anh đang xác định cô theo cách ?

Đầu ngón tay Lục Tuyệt lạnh, nhẹ nhàng lướt qua môi cô, Ninh Tri cảm thấy mặt cô bắt đầu nóng lên, đây là đang chọc .

“Lục Tuyệt.” Ninh Tri nhịn hỏi : “Anh sờ cái gì? Là nhớ ?”

Lục Tuyệt trả lời, đang phác họa ngũ quan của Ninh Tri.

Một lúc , mới chậm rãi : “Xấu.”

Ninh Tri:...

Anh !

Lục Tuyệt cô một cái, đó rút tay về, khàn giọng lặp : “Xấu.”

Nói xong dậy rời .

Ninh Tri tức giận đến mức đập giường, cô ở chỗ nào? Hiện tại cô lấy 33% nhan sắc, tức là xinh .

Thẩm mỹ của chắc chắn .

Ninh Tri nhớ rằng tất cả những gì Lục Tuyệt thấy đây là khuôn mặt xinh của cô khi mới khôi phục, ngược bây giờ chỉ mới khôi phục một phần ba nhan sắc, thật sự là .

Cô thở dài, ước gì việc chăm chỉ để kiếm mặt trời nhỏ, lấy tất cả hào quang.

Tuy nhiên, Lục Tuyệt nhận cô? Vẫn ?

Bàn chân trật của Ninh Tri vẫn còn sưng tấy và cần nghỉ ngơi một tuần, giờ cô như một chú thỏ.

Đi xuống tầng một, cô thấy Lục đang cắm hoa ở phòng khách.

“Chân của con thương, tiện, con nghỉ ngơi cho .” Mẹ Lục thấy Ninh Tri đang chống nạng tới: “Con nên tìm đỡ để trật chân .”

Ninh Tri bước đến sô pha xuống: “Không , chân con đau nhiều nữa.”

Ngay cả khi ở nhà, Lục cũng ăn mặc lịch sự và trang nghiêm, mỗi nhấc tay lên, nhiều năm bà dưỡng thành quý phái.

Nếu Lục Tuyệt tự kỷ, hoặc nếu tình trạng của Lục Tuyệt thể thuyên giảm, thậm chí là khỏi hẳn, Lục sẽ hạnh phúc hơn.

Ninh Tri hỏi Lục, ngày hôm qua khi chủ xe bắt, tra rõ chân tướng .

“Đông Chu nhờ thăm dò, nhưng phát hiện điều gì . Chủ quán uống nhiều rượu, xác định ban đầu là do tài xế say rượu lái xe.” Mẹ Lục với cô: “Để thận trọng, việc theo dõi chuyện giao cho Lục Thâm Viễn theo dõi tiếp.”

Ninh Tri kinh ngạc, giao cho Lục Thâm Viễn?

Mẹ Lục : “Thâm Viễn chủ động nhắc tới điều tra, nó lo lắng chuyện đơn giản.”

Ninh Tri nhíu mày, cô luôn cảm thấy chuyện đơn giản, lẽ là bởi vì cô hình tượng của Lục Thâm Viễn giống bình thường, cô tin .

Ninh Tri cố gắng thăm dò lối : “Nếu một ngày giữa Lục Thâm Viễn và Lục Tuyệt xảy mâu thuẫn, sẽ giúp ai?”

Mẹ Lục mỉm , giọng điệu khẳng định: “Vấn đề con sẽ xảy .”

Dưới ánh mắt nghi hoặc của Ninh Tri, Lục với cô: “Thâm Viễn đau Tiểu Khiết. Nó sẽ bảo vệ Tiểu Tuyệt, sẽ xảy xung đột.”

“Con , lúc Thâm Viễn cứu Tiểu Tuyệt.”

Ninh Tri sửng sốt, Lục Thâm Viễn cứu Lục Tuyệt?

Cô tò mò hỏi Lục: “Mẹ, chuyện gì ?”

“Có một Tiểu Tuyệt rơi xuống hồ, là Thâm Viễn phát hiện, tiên nó nhảy xuống để cứu Lục Tuyệt.” Mẹ Lục dường như đang nghĩ : “Nó thể liều vì Tiểu Tuyệt thể mâu thuẫn với Tiểu Tuyệt? Nó chỉ nhường nhịn Tiểu Tuyệt thôi.”

Lông mày của Ninh Tri nhíu c.h.ặ.t , cô cảm thấy việc Lục Thâm Viễn giải cứu Lục Tuyệt điều gì đó ẩn giấu.

Trải qua mấy hành động mờ ám của Lục Thâm Viễn đối với Lục Tuyệt, cô chắc chắn rằng Lục Thâm Viễn thích Lục Tuyệt, thể hy sinh tính mạng của để cứu Lục Tuyệt?

Mẹ Lục cũng ngu ngốc, Ninh Tri đột nhiên nhắc tới vấn đề như , bà mẫn cảm nghĩ đến điều gì đó, Ninh Tri đang lo lắng Thâm Viễn tranh giành tài sản với Tiểu Tuyệt ?

Mẹ Lục đầy ẩn ý: “Từ nhỏ đứa nhỏ Thâm Viễn bảo vệ Tiểu Tuyệt, hiện tại cũng . Nó cố gắng học tập để quản lý tập đoàn. Tập đoàn Lục thị là của Tiểu Tuyệt, Thâm Viễn ở giúp đỡ, coi như là giúp Lục thị giữ vững gia nghiệp, giúp Lục Tuyệt đỡ lo lắng.”

Tất nhiên, Ninh Tri lý do tại ba Lục và Lục nhận con nuôi từ nhỏ, một là chăm sóc con của một bạn, mà là vì họ lớn lên, Lục Tuyệt vẫn còn một trai để chăm sóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-30.html.]

bây giờ Lục Thâm Viễn là một con hổ dữ, sẽ chăm sóc Lục Tuyệt, mà là nuốt chửng Lục Dục.

Hình tượng bên ngoài của Lục Thâm Viễn quá , cũng để manh mối gì, cô vạch trần bộ mặt thật của , chỉ thể chờ dấu đầu lòi đuôi.

Lúc Lục Thâm Viễn , thấp hơn Lục Tuyệt một chút, nhưng vẫn cao, mặc một bộ âu phục màu xám bạc, ưu nhã quý phái.

Lục Viên Thâm cong môi, nở nụ tuấn tú: “Con giống như thấy đang về con?”

“Hôm nay con ở nhà ?” Mẹ Lục : “Vừa đang khen con với Ninh Tri, Đông Chu rằng trong thời gian con thành một hạng mục, các cổ đông hài lòng về con.”

“Con quên một hợp đồng quan trọng ở nhà.” Lục Thâm Viễn trả lời: “Về phần thành tích, con dựa sự chỉ đạo của ba ở phía , thành nghề mất một thời gian dài.”

Nụ mặt Lục càng ngày càng sâu, từ nhỏ đến lớn, Thâm Viễn bao giờ tranh giành, khiêm tốn. Sau khi trò chuyện thêm vài câu, bà hiệu: “Con .”

Lục Thâm Viễn gật đầu: “Được, con . Con xem dự báo thời tiết. Hai ngày nữa trời sẽ mưa, thời tiết sẽ lạnh. Mẹ giữ ấm một chút.”

Mẹ Lục đáp: “Mẹ .”

Sau khi Lục Thâm Viễn xong, gật đầu với Ninh Tri mới rời .

Nếu đây phát hiện bộ mặt thật của Lục Thâm Viễn, Ninh Tri sẽ nghĩ là một đàn ông trai, ga lăng, còn yêu thương gia đình.

nghĩ quá sâu, trong sách Lục Thâm Viễn là nam chính, dã tâm, phù hợp với tính cách của .

Chân Ninh Tri tiện , tình cờ là thứ bảy, cô đến lớp nên nhờ chuyển ghế đến thư phòng.

Lục Tuyệt đang sách, cô ngẩn bên cạnh .

Cô chán nản lướt điện thoại, thấy tin từ một hâm mộ rằng cô gặp Lâm Điềm Điềm trong một trung tâm mua sắm, vì Lâm Điềm Điềm là đại diện nên cô đang ở một cửa hàng chăm sóc da.

Ninh Tri nhớ rõ, lúc Lâm Điềm Điềm chế nhạo da cô , còn khoe với cô rằng cô mới đại diện cho một mỹ phẩm dưỡng da.

cẩn thận, bây giờ vẫn còn nhớ rõ.

Nghĩ đến điều gì đó, Ninh Tri vươn tay cầm lấy cuốn sách tay Lục Tuyệt.

Lục Tuyệt mím môi, đang sách đột nhiên cắt ngang, chút vui.

Ninh Tri dịch ghế đến bên cạnh Lục Tuyệt, cô thần bí : “Còn chạm ?”

Cô giống như yêu tinh dụ dỗ trẻ ngoan chuyện , dỗ dành: “Lần , sẽ chạm chỗ của , ?”

Đầu ngón tay của cô rơi mũi của Lục Tuyệt, ở đây cô khai phá qua, cũng mặt trời nhỏ .

Ninh Tri mơ hồ thử, cảm thấy một sự phấn khích thể giải thích .

Lục Tuyệt lặng lẽ cô, chậm rãi, đáp : “Được.”

Không Ninh Tri đột nhiên chút chột , ở cách gần như , cô cảm thấy mặt Lục Tuyệt càng hơn.

Lông mày sâu róm, sống mũi cao thẳng tắp, đôi mắt hình dáng, ngay cả môi mỏng cũng trái tim cô rộn lên.

Vóc dáng Lục Tuyệt cao lớn, thế , cũng cao hơn cô nhiều.

Hai tay Ninh Tri đặt lên bờ vai rộng lớn của : “Anh cúi đầu.”

Lục Tuyệt chớp mắt, cúi đầu.

Ninh Tri nghiêng gần , môi rơi sống mũi cao, chút lạnh lẽo của .

Nhẹ thoáng một cái, trong nháy mắt, Ninh Tri thấy một mặt trời nhỏ hiện lên trong khung đầu Lục Tuyệt.

Anh thích cô hôn mũi của .

Ninh Tri híp mắt tiếp tục hôn.

Những mặt trời nhỏ lấp lánh tranh chạy đến chỗ cô, Nịn Tri đếm, tổng cộng sáu cái, cộng thêm bốn cái ban đầu trong kho nhỏ của cô, hiện tại cô mười mặt trời nhỏ.

Ninh Tri ngại quá ít, cô hôn lên mũi Lục Tuyệt một nữa, .

Hình như hôn mũi hôn tai, cằm để cho vui vet.

Ninh Tri chút bất mãn, ánh mắt rơi trán Lục Tuyệt: “Đầu cúi thấp.”

Lục Tuyệt cúi đầu xuống.

Ninh Tri đặt tay lên hai bên mặt , đó cô chân thành, nhẹ nhàng hôn lên giữa trán .

Một mặt trời nhỏ xuất hiện.

Cô phát hiện Lục Tuyệt thực sự là một bảo bối đáng yêu, đang chờ cô khai phá từng chút một.

Hôn lên trán, Ninh Tri năm mặt trời nhỏ, cộng với những cái , cô mười lăm.

Trong thư phòng yên tĩnh, rèm cửa nhẹ nhàng bay trong gió.

Lục Tuyệt ngẩng đầu, thể ép dựa bàn, tay Ninh Tri nhẹ nhàng ấn yết hầu đang nhô và gợi cảm cổ .

Mặt trời nhỏ thứ nhất.

Mặt trời nhỏ thứ hai.

Mặt trời nhỏ thứ ba.

...

Cô thậm chí còn hôn, hạnh phúc?

Ninh Tri dở dở , cô cố ý dùng đầu ngón tay lướt qua lướt yết hầu của Lục Tuyệt, cô thấy yết hầu nuốt trượt lên trượt xuống.

Đôi mắt mỏng của Lục Tuyệt ngừng run rẩy, ánh nắng ngoài cửa sổ tràn , khóe mắt đỏ bừng, giống như một con dã thú nhỏ ép buộc cảm thấy khó chịu vui vẻ.

Đầu ngón tay ấn nhẹ, cổ họng khẽ hừ lạnh một tiếng.

Khuôn mặt của Ninh Tri nóng bừng.

Lục Tuyệt ngước mắt lên, đôi mắt hoa đào xinh của tối đen, ẩm ướt, mờ mịt Ninh Tri, như thỏa mãn, nhưng đồng thời cũng khó chịu.

Anh nắm c.h.ặ.t hai tay, gân xanh mu bàn tay nổi rõ, cầu xin cô cái gì.

Hai ngày nay, Lâm Điềm Điềm chạy đến thẩm mỹ viện, da mặt cô bỗng nhiên nổi nhiều mụn, cần chăm sóc chu đáo.

May , vấn đề nghiêm trọng, khi trang điểm, thể thấy bất kỳ khuyết điểm nhỏ nào.

Hôm nay cô cần tham gia một sự kiện sản phẩm chăm sóc da mà cô đại diện, cửa hàng đông hâm mộ của cô .

“Điềm Điềm thật .”

Lâm Điềm Điềm xuất hiện trong bộ váy vàng phá cách cùng lối trang điểm tinh xảo, khí chất cao quý khiến hâm mộ vô cùng phấn khích.

“A, a, hôm nay Điềm Điềm vẻ .”

“Trước đây ai nhan sắc của Điềm Điềm sụp đổ? xinh như cô , mỗi ngày thể ăn bánh bao.”

“Chắc hẳn đối thủ của cô mua hot search, còn cái gì Điềm Điềm phẫu thuật thẩm mỹ, thật nực , Điềm Điềm cần phẫu thuật thẩm mỹ ?”

...

Các fans hâm mộ bao quanh bởi hàng rào và nhân viên an ninh, chỉ thể Lâm Điềm Điềm từ xa, nhưng họ thể ngăn sự phấn khích của họ dù chỉ là một chút.

Lâm Điềm Điềm mỉm , hào phóng chào hỏi .

Người dẫn chương trình bên cạnh khen ngợi vẻ của Lâm Điềm Điềm, cô phù hợp với hình ảnh của sản phẩm chăm sóc da .

“Gần đây, mỗi ngày đều sử dụng sản phẩm , hiệu quả rõ rệt.” Lâm Điềm Điềm cố gắng hết sức để giới thiệu các sản phẩm chăm sóc da mà cô đại diện với .

mà, dứt lời, mặt bao nhiêu phóng viên, fans hâm mộ và camera, nước da của cô bỗng chốc đen , cái miệng nhỏ vốn xinh hồng hào dường như ngày càng dày lên, mặt lập tức nổi lên mụn đỏ.

 

 

Loading...