Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:31:54
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh Tri phát hiện khung cũng chỗ , cô thể tâm trạng của Lục Tuyệt bất cứ lúc nào.
“Từ hôm nay, ngủ ở giường.” Ninh Tri mắt Lục Tuyệt, nhưng đối phương nhanh ch.óng cụp mắt xuống: “Anh sẽ ngủ với .”
Lục Tuyệt mím c.h.ặ.t môi, đám mây đen đầu dường như càng ngày càng lớn.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Anh còn tức giận hơn ?
Đối với một bệnh nhân tự kỷ, bọn họ quấy rầy trong lĩnh vực của , Lục Tuyệt luôn ngủ một , Ninh Tri đột nhiên đến gần, trong thời gian ngắn, khó để thích ứng và chấp nhận.
Ninh Tri chuyển cái gối, nhường một chỗ lớn: “Lục Tuyệt, ghế sô pha đau nhức. Mỗi đêm đều ngủ ngon, ngủ giường.”
Cho nên, cô sẽ để ủy khuất, cho dù tức giận, cô nhất định sẽ ngủ giường.
Lục Tuyệt trai, nhưng chống đám tia chớp mây đen như cũng đáng yêu, Ninh Tri lập tức dỗ dành : “Chúng mỗi ngủ nửa giường, ngủ yên sẽ phiền .”
Lục Tuyệt cụp mắt xuống, thở lạnh lùng, tựa hồ đang kháng cự.
Anh vẫn ?
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Ninh Tri trừng mắt , cô chui một chiếc chăn bông khác, giường cứng, còn mềm mại như , cô điều chỉnh một vị trí thoải mái nhất: “ ngủ đây.”
Nếu quen thì ép quen là .
Ninh Tri nhắm mắt , cô cảm thấy chút xa, giống như một kẻ độc ác bắt nạt trẻ ngoan.
Căn phòng yên tĩnh, ánh sáng dịu nhẹ rơi bóng dáng cô đơn và lạnh lẽo của Lục Tuyệt.
Một lúc , Ninh Tri cảm thấy vị trí bên cạnh chùng xuống, bên tai thấy tiếng quần áo và chăn bông cọ .
Cô .
Lục Tuyệt xuống giường, đắp chăn bông, thẳng , đó nhắm mắt .
Dưới ánh đèn, ánh mắt Lục Tuyệt khẽ run lên, đôi mắt tuấn mỹ, mỏng manh, trông , đám mây đen lóe điện đầu vẫn biến mất.
Ninh Tri chút buồn , khiến cho hờn dỗi, ngày mai tỉnh sẽ dỗ dành .
Không qua bao lâu, ngoài cửa sổ yên tĩnh.
Một mùi thơm nhàn nhạt từ bên cạnh truyền đến, Lục Tuyệt chậm rãi mở mắt , đôi mắt như hoa đào mờ mịt trần nhà, yên lặng ngửi, l.ồ.ng n.g.ự.c chút ấm áp ngứa ngáy, cảm giác kỳ quái.
Anh thích mùi hương .
Trong màn đêm yên tĩnh, Ninh Tri thấy đám mây đen lóe điện đầu Lục Tuyệt biến mất.
Bầu trời xám xịt che bởi ánh sáng mặt trời, ánh đèn vàng rơi cửa sổ.
Ninh Tri tiếng đóng mở cửa trong phòng tắm đ.á.n.h thức, cô mở mắt , thấy Lục Tuyệt rửa mặt , tóc mái trán rối tung, trong ngốc.
Lục Tuyệt bước đến tủ quần áo, mở tủ .
Ninh Tri , thấy trong tủ là quần áo màu đỏ, chỉ một hai bọi màu vàng, ch.ói mắt.
Ninh Tri:...
Anh yêu màu đỏ đến mức nào?
cô thừa nhận rằng Lục Tuyệt mặc đồ màu đỏ hợp, màu da của trắng lạnh, mặc quần áo màu đỏ trông hợp.
Lục Tuyệt cúi đầu cởi cúc áo ngủ.
Ngón tay mảnh khảnh, động tác cởi qu/ần áo chậm rãi cùng khuôn mặt tuấn tú khiến thị giác một loại thích thú.
Cởi áo ngủ , Lục Tuyệt ở trần.
Mắt sáng lên, Ninh Tri lập tức còn buồn ngủ nữa.
Lục Tuyệt vẻ ngoài mảnh mai, nhưng khi cởi bỏ quần áo, vóc dáng của hấp dẫn.
Dù chỉ từ bên cạnh, cô cũng thể thấy những đường nét cơ bắp mơ hồ của .
Lục Tuyệt lấy trong tủ một chiếc áo sơ mi màu đỏ, mặc từ đầu xuống.
Ninh Tri trộm cảm thấy thẹn, chỉ đàn ông thích thể xinh của phụ nữ, mà phụ nữ cũng thích thưởng thức thể đàn ông. Lục Tuyệt chỉ dáng mà còn ngoại hình ưa , chỉ cần thoáng qua cũng khiến cô vui tai vui mắt.
Ninh Tri ngây , ngay đó, Lục Tuyệt cởi qu/ần dài , ánh mắt cô tiếp tục xuống, thứ bọc trong mảnh vải đen thật kinh sợ, cô sợ tới mức vội vàng chỗ khác.
Sáng sớm thích hợp xem hình ảnh quy mô lớn!
...
Mẹ Lục dậy sớm, lúc Ninh Tri xuống lầu thì thấy bà ghế sô pha .
Mẹ Lục ăn mặc sang trọng, mái tóc xoăn chải gọn gàng, đôi bàn tay trắng nõn dưỡng cẩn thận đeo chiếc nhẫn bằng đá quý màu đỏ rực, cổ tay đeo chiếc vòng tay màu xanh lục bóng bẩy, tràn đầy khí chất của phu nhân hào phú.
Lúc , bà khác với sắc mặt bối rối, xuống tinh thần, lo lắng cho con trai ngày hôm qua.
Ninh Tri tới, nhưng cô thấy Lục Tuyệt ở phòng khách.
Ninh Tri nhanh ch.óng nhập vai, cô sô pha đối diện với Lục: “Mẹ, buổi sáng lành.”
“Đi lên ? Chị dâu Hoa đang chuẩn bữa sáng, đợi chút nữa là .” Sau chuyện xảy chiều qua, Lục đối với Ninh Tri bớt lạnh lùng hơn một chút.
Tính mạng của Ninh Tri chỉ còn hai ngày nữa, vô cùng cấp bách, cô nhanh ch.óng dỗ dành khiến cho Lục Tuyệt vui vẻ.
Nghĩ , cô lập tức di chuyển, tới chỗ Lục xuống: “Mẹ, con một vấn đề hỏi .”
Từ nhỏ đến lớn, Ninh Tri xinh quyến rũ, miệng nhỏ ngọt ngào, dỗ dành khác, các vị trưởng bối yêu quý nên khi giao tiếp với các vị trưởng bối cô cũng sợ.
“Con hỏi cái gì?” Mẹ Lục đặt chén trong tay xuống, chút kinh ngạc, hôm nay Ninh Tri bình thường, cô đều là mặt lạnh hề ậm ừ, giống như hận nhà họ Lục, đừng là cận chuyện như .
“Con hỏi, bình thường Lục Tuyệt thích ăn gì? Con món gì đó cho .” Cô gì về sở thích của Lục Tuyệt, cho nên cô chỉ thể hỏi Lục.
Nghe câu hỏi của Ninh Tri, Lục càng thêm kinh ngạc, khỏi về phía cô, Ninh Tri mỉm , vẻ mặt chân thành, giống như cô nghiêm túc chứ đang đùa.
Lúc khi chọn Ninh Tri gả nhà họ Lục, chỉ vì Ninh Tri thể tiếp xúc với Lục Tuyệt, mà còn là vì cô một khuôn mặt xinh xứng đôi với Lục Tuyệt, con của hai , nhất định sẽ .
Tuy nhiên khi Ninh Tri gả tới đây, sắc mặt của cô càng ngày càng bình thường, cũng tròn trách nhiệm của một vợ, suốt ngày đối xử lạnh nhạt với Lục Tuyệt, rằng Lục thất vọng về Ninh Tri.
“Sao đột nhiên nấu cơm cho nó?” Mẹ Lục bỏ qua bất kỳ biểu cảm gì mặt Ninh Tri: “Nhà họ Lục nhiều đầu bếp như , con cần bếp.”
Ninh Tri mắt , cô đương nhiên thái độ của Lục đối với .
Cô rút lui mà chút ngượng ngùng : “Tối hôm qua con cho Lục Tuyệt tức giận, con món gì đó để vui vẻ.”
Cô dối, tên mọt sách giận cô vì ngủ giường của . sáng nay, cô phát hiện đám mây đen lóe điện đầu biến mất.
Quá đáng yêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-3.html.]
Mẹ Lục liên tục cẩn thận quan sát biểu hiện của Ninh Tri, trông cô giống đang diễn.
“Không Lục Tuyệt thích ăn ngọt .” Ninh Tri lẩm bẩm.
Nghe , mặt Lục nở nụ : “Nó thích đồ ngọt, nhưng ăn thường xuyên.”
Cho dù Ninh Tri mục đích gì, cô sẵn sàng đến gần Lục Tuyệt, tốn tâm tư của cho Lục Tuyệt, đây là điều mà Lục thấy.
Ninh Tri : “Vừa vặn con sẽ một món ăn nhẹ, con sẽ khống chế độ ngọt.”
Mẹ Lục gật đầu: “Tiểu Tuyệt nhiều thứ thể ăn và cần kiêng. Trước khi con hỏi thầy Lý một câu, phụ trách chế độ ăn của Tiểu Tuyệt.”
Ninh Tri : “Vậy thì quá, con sẽ thỉnh giáo thầy Lý.”
Lúc Lục Tuyệt mặc áo sơ mi đỏ từ cửa bước , trời mới xuân, buổi sáng mát, mà trán của lấm tấm mồ hôi.
“Đứa nhỏ , mồ hôi nhiều thế, lên tầng quần áo nhanh kẻo cảm.” Nhìn thấy con trai chạy bộ buổi sáng về, Lục vội vàng tới.
Lục Tuyệt ngơ sự quan tâm của Lục, mà đáp , trực tiếp lên tầng.
Mẹ Lục như một thói quen, chăm chú con trai lên lầu.
Đến khi thấy nữa bà mới chỗ.
Ninh Tri , cho dù Lục Tuyệt mắc chứng tự kỷ, nhưng nào thương con .
Cô chợt nghĩ đến câu của Bá Vương, bé từng rằng bệnh tự kỷ của Lục Tuyệt thể chữa khỏi, nhưng đúng như .
...
Ninh Tri tìm thấy Lục Tuyệt trong thư phòng.
Lục Tuyệt mặc chiếc áo len đỏ màn hình, chăm chú gõ bàn phím, Ninh Tri thấy Lục Tuyệt chỉ khuôn mặt ưa mà ngay cả đôi tay cũng , thon thả, xương ngón tay rõ ràng.
Trên màn hình là mã, chỉ cần liếc mắt một cái, Ninh Tri chắc chắn đó là thứ mà cô thể hiểu .
Trong trí nhớ của cô, Lục Tuyệt thích tiếp xúc với , nhưng thực sự thích giao tiếp với máy tính, nguyên chủ để ý nhiều đến Lục Tuyệt. Cô chỉ rằng Lục Tuyệt tham gia quá trình phát triển sản phẩm của tập đoàn Lục thị, đây, mỗi ngày đều đến tập đoàn Lục thị việc, ở đoe phòng việc riêng.
kể từ khi chứng tự kỷ của Lục Tuyệt trở nên tồi tệ hơn, ngoài.
Để lấy lòng Lục Tuyệt, Ninh Tri một ít bánh hoa hồng, một miếng nhỏ, hình cánh hoa xinh , trong như pha lê, nước sốt hoa hồng đỏ ở giữa, khéo léo tinh xảo, mềm và ngọt ngào.
Đây là món tráng miệng duy nhất mà cô thể .
Sắc mặt Lục Tuyệt đổi màn hình máy tính, phản ứng kịp với sự xuất hiện của cô.
Ninh Tri kiên nhẫn, cô đến gần Lục Tuyệt, giọng trầm thấp, ôn nhu, ngọt ngào: “Lục Tuyệt, đặc biệt đồ ăn vặt cho , ăn thử ?”
Bàn tay gõ bàn phím dừng .
Khóe môi Ninh Tri cong lên, cô đoán sai, thích giọng nhẹ nhàng bên tai. Cô hạ giọng và thì thầm tai Lục Tuyệt mới cóp bản ứng.
“Nếm thử ?” Giọng khàn khàn của Lục Tuyệt vang lên, đôi mắt cụp xuống khẽ run lên.
Nếu Ninh Tri lên mạng tìm hiểu về cách chuyện của bệnh nhân tự kỷ, những lời của Lục Tuyệt, chắc hẳn cô hiểu lầm!
“, thể nếm thử.” Ninh Tri cầm chiếc dĩa nhỏ bằng bạc gắp một miếng bánh hoa hồng đưa tới mặt Lục Tuyệt: “Anh tự ăn, là đút cho ?”
Lục Tuyệt mím môi, một lúc mới trả lời: “Chính , chính .”
“Được.” Ninh Tri nhét chiếc dĩa nhỏ bằng bạc tay , lúc cô thu tay , cô cố ý dùng đầu ngón tay gãi lòng bàn tay .
Cô bắt nạt lời, bắt nạt ngốc, bắt nạt sẽ phản kháng.
Lục Tuyệt mím c.h.ặ.t môi hơn.
Ninh Tri nhịn : “Mau ăn .”
Lục Tuyệt giọng điệu buồn bực đưa miếng bánh hoa hồng miệng.
Bánh hoa hồng màu trong như pha lê, mềm và dẻo, nước sốt hoa hồng ở giữa sẽ quá ngọt và béo ngậy, khi nhai sẽ thấy vị bùi của hoa.
Ninh Tri đầy mong đợi: “Ăn ngon ?”
Lục Tuyệt đáp .
Ninh Tri đến gần , nhỏ giọng hỏi: “Lục Tuyệt, ăn ngon ?” Cô duỗi đầu ngón tay lau nước sốt hoa hồng môi Lục Tuyệt.
Lục Tuyệt sửng sốt.
Trong nháy mắt, Ninh Tri thấy một mặt trời nhỏ hiện lên trong khung đầu .
Mặt trời nhỏ phát màu vàng rực!
Một biểu tượng nhỏ, giống biểu tượng mặt trời nhỏ trong dự báo thời tiết, nhưng biểu tượng dễ thương hơn. Nếu mặt trời nhỏ là vật thật, Ninh Tri hận thể đưa tay chọc .
Có vì món ăn vặt cô quá ngon nên Lục Tuyệt cảm thấy vui ?
Cuối cùng cũng thấy mặt trời nhỏ, Ninh Tri sắp sướng đến phát điên !
Cô vội vàng gọi Bá Vương: “Làm để thu thập mặt trời nhỏ của Lục Tuyệt?”
Bá Vương cũng cao hứng: “Chủ nhân, chỉ cần cô chạm cơ thể của Lục Tuyệt, mặt trời nhỏ sẽ thuộc về cô. Cô thể cất giữ mặt trời nhỏ, hoặc thể đổi mặt trời nhỏ lấy hào quang Lâm Điềm Điềm cướp đoạt.”
“Đổi hào quang!” Cô chỉ còn một ngày nữa là c.h.ế.t, nhất định lấy hào quang, đáng tiếc một mặt trời nhỏ cũng chỉ thể đổi lấy 1% hào quang.
Sau đó, Ninh Tri ghé tai Lục Tuyệt nữa, giọng nhẹ nhàng ngọt ngào: “Nếu thích ăn, sẽ thường xuyên món đó cho .” Nói xong, môi cô nhẹ nhàng chạm tai Lục Tuyệt..
Trong khoảnh khắc, đỉnh đầu Lục Tuyệt ló một mặt trời nhỏ.
Vậy mà biến thành hai cái!
Ninh Tri kìm sự vui mừng trong lòng xuống, xem Lục Tuyệt thích bánh hoa hồng do cô .
“Được ?” Cô nhẹ nhàng chạm ch.óp tai .
Nháy mắt, trong đầu cô hiện lên hai mặt trời nhỏ.
Ninh Tri cong môi đưa mặt trời nhỏ cho Bá Vương: “ đổi lấy 2% hào quang.”
Bá Vương mặt trời nhỏ còn cao hứng hơn cả Ninh Tri, giọng nhỏ như sữa của bé run lên: “Được , chủ nhân.”
Ninh Tri tới gương, chăm chú trong gương.
Trong nháy mắt, màu da mặt cô như trắng thêm một chút, con mắt như thêm một chút khí lực, còn đờ đẫn thiếu sức sống như .
Ninh Tri mái tóc của cô, ngay cả đuôi tóc cũng ít chẻ ngọn hơn.
Thật sự hiệu quả!
Cô ngừng đ.á.n.h giá trong gương, ước gì thể lấy tất cả hào quang ngay lập tức.
Sau một lúc lâu, cô chắc chắn rằng gì khác đổi, cô mới hết hy vọng.
Trở thư phòng, cô Lục Tuyệt hai mắt run lên, vành tai đỏ bừng, đang yên lặng ăn đồ ăn vặt, ánh mắt Ninh Tri trong sáng, thể giúp cô khôi phục vẻ , còn thể cho cô c.h.ế.t. Đây là kho báu nào!