Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô ngờ Tống Cảnh Thương và hoa khôi trường trường lời nào mà hôn , qua máy Ninh Tri thể thấy hai cuồng nhiệt và hào hứng.
Ninh Tri thở dài rằng lòng can đảm của họ quá ghê gớm.
Trước mặt Lục Tuyệt tối đen như mực, thấy gì ngoại trừ mùi thơm quen thuộc xộc mũi.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Ninh Tri ghé tai nhỏ: “Đừng chớp mắt, em lòng tay chị ngứa quá.”
Đôi mi dài trong lòng bàn tay khẽ run lên.
Lục Tuyệt nháy mắt thêm mấy cái, lòng bàn tay Ninh Tri càng thêm ngứa.
Tên khốn , cố ý !
Hai màn hình thiết, Ninh Tri chụp xong bộ dạng của bọn họ, cho nên cô cũng định xem thêm.
Cô nén giọng với Lục Tuyệt: “Đi thôi.”
Tiếp tục ở đây, cô lo đứa nhỏ đơn thuần Lục Tuyệt sẽ hai bọn họ dạy hư.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Một bé thể học thói hư.
Ninh Tri lưu những bức ảnh và video cô , đó cô từ từ thả bàn tay đang che mắt Lục Tuyệt , định kéo rời .
Trước mắt sáng lên, Lục Tuyệt mở mắt , lập tức Ninh Tri nắm tay lên cầu thang.
Lục Tuyệt đầu , lập tức thấy nam sinh đẩy nữ sinh dựa tường, hai tay chạy loạn nữ sinh, miệng hai dính c.h.ặ.t , giống vui sướng đồng thời cũng khó chịu.
Lục Tuyệt chớp mắt, đầu .
Sau khi trở về nhà họ Lục, Ninh Tri dùng thêm ba mặt trời nhỏ để đổi lấy ba phút, vốn cô mười mặt trời nhỏ, nhưng bây giờ chỉ còn bốn cái mà thôi.
Cô máy tính, lưu ảnh chụp màn hình video gửi email hộp thư ý kiến của trường.
Cô bằng chứng Tống Cảnh Thương và những khác bắt nạt Lục Tuyệt, hôm đó bọn họ đưa Lục Tuyệt thư viện, khéo léo tránh camera giám sát.
Cho nên, cô chỉ thể nghĩ cách khác.
Còn vài tuần nữa là đến kỳ thi tuyển sinh cấp ba, chỉ cần đám Tống Cảnh Thương thời gian tâm trí để ý đến Lục Tuyệt là .
Ngày mai là thứ bảy, Ninh Tri đoán thứ hai mới kết quả. Ngày mai là sinh nhật của Lục Tuyệt, giải quyết chuyện , cô thể đón sinh nhật cùng .
Để chúc mừng sinh nhật Lục Tuyệt, ở phòng khách nhà họ Lục trang trí nhiều đồ sặc sỡ, ruy băng, bóng bay.
Đó là màu yêu thích của Lục Tuyệt.
Ninh Tri nhịn , cô ảo tưởng tổ chức sinh nhật cho một đứa trẻ.
Quay đầu , Ninh Tri liếc thiếu niên bên cạnh, đúng là vẫn còn nhỏ.
Mẹ Lục hôm nay ăn mặc tỉ mỉ một chút, đặc biệt tổ chức sinh nhật cho con trai: “Bánh kem chuẩn xong ? Có thể bày .”
Bà với quản gia: “Tý nữa hát một bài hát mừng sinh nhật, khi thắp nến sinh nhật, hạ rèm và tắt đèn, như mới khí.”
Người quản gia đáp ứng.
Ninh Tri thấy Lục, ba Lục, thậm chí là Lục Thâm Viễn đều chuẩn quà sinh nhật cho Lục Tuyệt, cô khó chịu, bây giờ trong cô tiền nên cách nào chuẩn quà sinh nhật cho Lục Tuyệt.
Cô với Lục Tuyệt: “Khi em lớn lên chị sẽ tặng quà sinh nhật cho em.”
Sau khi trở về nhà, nếu sinh nhật Lục Tuyệt, cô sẽ đưa quà sinh nhật cho .
Lục Tuyệt đang bàn sách, cúi đầu sách, Ninh Tri , trầm giọng trả lời, đôi mắt đen sáng lên.
Quỷ chị rằng khi lớn lên sẽ tặng quà sinh nhật cho .
Khi lớn lên, vẫn ở cùng quỷ chị.
Tại trường học, kể cả thứ bảy, chủ nhật vẫn nhân viên túc trực.
Nhân viên quản lý hộp thư của trường mở tài liệu nhận , thấy nội dung bên trong thì ngạc nhiên, vội vàng gọi cho lãnh đạo nhà trường.
Ninh Tri rằng email của cô đến thứ hai, kinh động trường học .
Lãnh đạo nhà trường tìm gặp Tống Cảnh Thương và hoa khôi trường, đồng thời thông báo cho phụ hai đến trường.
Nhà trường yêu cầu trừng phạt nghiêm khắc, phụ của Tống Cảnh Thương và hoa khôi trường bắt đầu trốn tránh trách nhiệm của .
“Tiểu Đình nhà . Nếu thì con bé sẽ như thế .” Mẹ của hoa khôi trường nhanh ch.óng lên tiếng bênh vực con gái.
Mẹ của Tống Cảnh Thương mặc một bộ váy chỉnh tề, mạnh mẽ: “Con gái của bà lời, cũng sẽ câu dẫn con trai như .”
Sắc mặt của hoa khôi trường trông khó coi, bà lập tức lên tiếng răn dạy: “Là phụ , nên khó như .”
“Nếu thể , tuổi còn nhỏ sẽ sợ như ...”
Hai càng mắng càng kích động.
Ở bên cạnh, mặt lợn của Tống Cảnh Thương sợ nước sôi bỏng, im ở đó hề ậm ừ.
Trái , hoa khôi trường ở đối diện sắc mặt tái nhợt, khẽ , vẻ mặt kinh ngạc, sợ hãi và hổ khi phát hiện đều hiện rõ mặt.
Cô thể tưởng tượng mối quan hệ của cô và Tống Cảnh Thương chúc phúc, sẽ nhà trường và ba chia rẽ.
Lãnh đạo nhà trường thấy phụ hai bên đ.á.n.h , lập tức ngăn cản: “Hai vị xin bình tĩnh, gọi hai đây để thông báo, để bàn bạc cách giải quyết chuyện , mà trốn tránh trách nhiệm, hai học sinh đều , nhà trường nội quy của trường...”
Nghe lời lãnh đạo nhà trường, hai phụ nhanh ch.óng dừng .
“Dù em cũng học nữa. Tất cả đều là trách nhiệm của em, liên quan gì đến Tiểu Đình. Nếu đuổi học thì đuổi em .”
Mẹ Tống vội dạy dỗ con trai: “Con câm miệng!”
Sắc mặt hoa khôi trường đầy cảm động Tống Cảnh Thương, nhỏ : “Nếu , em cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-29.html.]
Mẹ hoa khôi vỗ đầu cô : “Con điên .”
Nếu Ninh Tri ở đó, cô nhất định sẽ trợn mắt.
Hai chỉ mới lớp, mà còn yêu , ở bên vì mục tiêu cùng tiến bộ, vì thế mà đ.á.n.h mất trí thông minh.
Hơn nữa tuổi còn nhỏ, cố gắng học tập ?
Tranh cãi một lúc, nhà trường cho rằng kỳ thi tuyển sinh cấp ba đang đến gần, cuối cùng quyết định đuổi học hai học sinh, mà ghi tội bọn họ, hơn nữa Tống Cảnh Thương đổi lớp.
Tất nhiên, cả hai cũng sẽ nhà trường công khai phê bình.
Kết quả xử phạt giống như những gì Ninh Tri dự đoán, mục đích của cô là để hai bọ tâm tư gây rối cho Lục Tuyệt, hoặc sử dụng bàn đạp cho mối quan hệ của họ.
Điều mà Ninh Tri ngờ tới là cô rằng hiệu suất xử lý của nhà trường nhanh như , giải quyết xong việc.
Lúc bầu khí nhà họ Lục .
Sau khi thứ chuẩn xong, quản gia gọi Lục Tuyệt xuống nhà.
Ninh Tri theo họ.
Trong phòng ăn bày sẵn một chiếc bánh ngọt ba tầng, đoán chừng là dùng nước hoa quả màu sắc khác lên đó để tạo nên màu sắc cầu vồng, tươi sáng và bắt mắt.
Trên cạnh bánh ngọt là những bông hoa nhỏ nặn từ nhiều màu kem khác .
Ừ, đây là một chiếc bánh sinh nhật lạ mắt.
Ninh Tri bội phục thợ bánh vì một chiếc bánh tươi sống màu sắc như , bánh ngọt đáng yêu.
Hiển nhiên, cô thể thấy Lục Tuyệt hài lòng với chiếc bánh ngọt, thích những dải ruy băng rực rỡ và những quả bóng bay màu đỏ treo xung quanh .
Mẹ Lục và ba Lục ở một bên, Lục Tuyệt, mặt, trong mắt họ đầy ý .
Mẹ Lục thắp nến bánh ngọt, bà bảo Lục Tuyệt ước bánh.
Quản gia vội vàng kéo rèm cửa phòng ăn , tắt đèn, ánh sáng xung quanh mờ ảo.
Những ngọn nến sinh nhật phát màu vàng ấm áp, thu hút sự chú ý của Lục Tuyệt.
Nghe Lục thúc giục Lục Tuyệt thổi nến, Ninh Tri ghé tai Lục Tuyệt dạy : “Tiểu Tuyệt Tuyệt, em thể nhắm mắt , ước điều ước sinh nhật của em, đó thổi nến .”
Ninh Tri dỗ dành : “Điều ước sinh nhật của em thể trở thành sự thật.”
Lục Tuyệt chớp mắt.
Dưới ánh của , nhắm mắt .
Ba Lục, Lục, thậm chí Lục Thâm Viễn, quản gia ở bên cạnh, đều thấy Lục Tuyệt ước ngọn nến.
Giọng Lục Tuyệt khàn khàn, chậm rãi: “Không biến mất, quỷ chị.”
“Cái gì quỷ chị?” Mẹ Lục ngạc nhiên vì con trai thể ước, nhưng bà hiểu điều ước của .
Từ lâu Lục Thâm Viễn quen với việc ăn bậy bạ của em trai, : “Em trai, sinh nhật vui vẻ.”
Lục Tuyệt trả lời, nhắm mắt ngọn nến.
Dưới ánh nến mờ ảo, ánh đèn ấm áp vẽ nên hàng lông mày xanh lục của Lục Tuyệt, lông mi dài khẽ run lên, vẻ mặt chăm chú.
Mọi thể hiểu lời của Lục Tuyệt, nhưng Ninh Tri đang bên cạnh Lục Tuyệt hiểu. Lòng cô mềm nhũn, trái tim chua xót buồn bực.
Điều ước trong ngày sinh nhật của là cô rời .
Sau khi Lục Tuyệt ước nguyện, nghiêm túc một thổi tắt tất cả những ngọn nến.
Điều ước của sẽ thành hiện thực.
Mẹ Lục và ba Lục mỉm vỗ tay, xung quanh cũng chúc Lục Tuyệt sinh nhật vui vẻ.
Trong tiếng náo nhiệt, Ninh Tri ghé sát tai Lục Tuyệt, cô nhẹ nhàng : “Tiểu Tuyệt Tuyệt, sinh nhật vui vẻ.”
Hơi thở ấm áp phả ch.óp tai, Lục Tuyệt chút vui mừng, môi mỏng nhếch lên, lộ má lúm đồng tiền nhẹ.
Đã lâu Lục thấy Lục Tuyệt , lúc bà đột nhiên thấy con trai , bà kích động kéo tay ba Lục: “Nhìn , Tiểu Tuyệt , chắc nó vui vì chúng tổ chức sinh nhật cho nó.”
Ba Lục v**t v* mái tóc rối bời của vợ, trong đôi mắt sắc bén tia sáng dịu dàng: “Ừ.”
Lục Tuyệt đầu , tình cờ đối mặt với Ninh Tri, bọn đang ở cách gần.
Cậu cụp mắt xuống, tầm mắt rơi miệng nhỏ hồng hào và xinh của Ninh Tri.
Lục Tuyệt đột nhiên nhớ tới chuyện hôm qua thấy sân thượng, miệng của nam sinh dán miệng nữ sinh.
Cậu ngốc, đó gọi là hôn.
Lục Tuyệt nhớ động tác của nam sinh, cúi đầu gần, mặt gần như chạm Ninh Tri.
Hơi thở ấm áp, trong mắt Ninh Tri hiện lên vẻ kinh ngạc.
Môi nhẹ nhàng, ngập ngừng dán , Lục Tuyệt cảm nhận sự mềm mại.
Mềm và thơm, mùi vị mà thích.
Chỉ là một cái chạm nhẹ, thậm chí một nụ hôn.
Lục Tuyệt ngây thơ gần thêm,... Giây tiếp theo, cảm xúc môi dần dần biến mất, mặt cũng từ từ trở nên trong suốt biến mất.
Đôi mắt đen của Lục Tuyệt đầy khó hiểu, sững sờ hề nhúc nhích.
Bên cạnh, Lục thấy con trai ngẩn , bà nhanh ch.óng vỗ về : “Tiểu Tuyệt, con cắt bánh.”
Lục Tuyệt đầu ngọn nến bánh thổi tắt, lông mi dài khẽ run lên, mắt hiện lên hai cái bóng mờ.
Cậu lặng lẽ đó, như một đứa trẻ đáng thương.
Quỷ chị lừa .
Cậu ước nguyện, cô vẫn biến mất.