Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Tuyệt mặt ngây thơ như một chú cún con gì, cố gắng chiếm giữ thứ mà thích và chờ đợi bấy lâu nay.

Lục Tuyệt giơ tay trói Ninh Tri lên, để cho Ninh Tri thấy.

Ninh Tri sững sờ một lúc, đó mỉm , Lục Tuyệt thích cái gì, chỉ quen với sự xuất hiện của cô và giữ cô bên .

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Cô nêm đắm : “Ừ, là của em.”

Cô dùng tay để kéo dải ruy băng sặc sỡ, nó mạnh lắm nhưng cũng dễ kéo .

Vừa khi ở trường, để giúp Lục Tuyệt nhặt cặp sách, cô dùng một mặt trời nhỏ, đổi một phút thời gian để chạm đồ thật.

Cho nên, cô mới thể mở cửa và Lục Tuyệt trói .

Bá Vương rằng thời gian thể chồng lên, tổng cộng một phút là đủ, tức là trong nửa phút nữa, dải ruy băng sẽ thể buộc cô .

Ninh Tri , tí nữa Lục Tuyệt sẽ phản ứng như thế nào?

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Quả nhiên, bao lâu, dải ruy băng sặc sỡ buộc tay Ninh Tri và Lục Tuyệt xuyên qua tay Ninh Tri và buông lỏng tay Lục Tuyệt.

Đôi mắt đen của Lục Tuyệt đều trở nên mờ mịt, ngốc nghếch buộc tay Ninh Tri nữa.

Tuy nhiên, nhiều , dải băng đều xuyên qua tay Ninh Tri.

Lục Tuyệt ngước cô, như thể đang hỏi tại .

Ninh Tri giải thích như thế nào, cô suy nghĩ một hồi mới mở miệng: “Tiểu Tuyệt Tuyệt, chỉ em mới thể chạm thấy em, em là của em ? Người khác thể thấy chị, những thứ khác cũng thể chạm chị.”

Một lúc , Lục Tuyệt cúi đầu, giọng như từ yết hầu thốt : “Muốn buộc.”

Ninh Tri còn cách nào khác đành : “Không buộc cũng là của em.”

Lục Tuyệt ngẩng đầu yên lặng Ninh Tri, môi mỏng lập tức giãn lên, mặt hiện lên lúm đồng tiền nhỏ: “Của .”

Phải rằng bây giờ Lục Tuyệt vẫn còn nhỏ, dễ dỗ.

Buổi tối, Ninh Tri thừa dịp Lục Tuyệt đang tắm xuống tầng.

Mẹ Lục còn trở về phòng nghỉ ngơi, bà đang chuyện với quản gia, Ninh Tri lập tức tới.

“Ngày mốt, bánh sinh nhật của Tiểu Tuyệt, yêu cầu nhà bếp nhớ chuẩn , còn các món ăn, đều là món mà Tiểu Tuyệt thích ăn. Xung quanh phòng khách, cho lắp đèn màu và màu sắc tươi sáng.” Mẹ Lục cẩn thận dặn dò, sợ sơ sót.

Ninh Tri ở bên cạnh, chút kinh ngạc, ngày mốt là sinh nhật của Lục Tuyệt?

Quản gia đáp: “Được phu nhân, sẽ chuẩn thật .”

“Được .” Mẹ Lục tin tưởng khả năng việc của quản gia.

Với quyền thế của nhà họ Lục, Lục Tuyệt là thiếu gia nhà họ Lục, sinh nhật của nên tổ chức hoành tráng, đáng tiếc là thích môi trường nhiều .

Từ nhỏ đến lớn, sinh nhật của đều tổ chức tại nhà họ Lục, cũng mời ngoài.

, Lục chỉ thể dành nhiều thời gian hơn để bố trí tiệc.

Ninh Tri trở về phòng, cô dùng hết một phút để chạm đồ vật thật, chỉ thể qua cửa.

Vừa bước , cô thấy Lục Tuyệt đang trong phòng, mặc một bộ đồ ngủ màu đỏ, tóc ướt đẫm, nước nhỏ xuống.

Đôi mắt đen nhánh ướt át của , mờ mịt, khi thấy Ninh Tri , sải bước về phía cô, một tay nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô: “Chị ?”

“Chị xuống tầng, chuyện gì ?” Tay Ninh Tri giữ c.h.ặ.t, cô cảm nhận sự hoảng sợ của .

Lục Tuyệt mím môi, giọt nước nhỏ xuống mái tóc ngắn, ướt đẫm cả cổ áo.

“Hiện tại chị sẽ rời .” Ninh Tri trấn an : “Đừng sợ, khi biến mấy chị sẽ với em, chị sẽ rời tạm biệt.”

Lục Tuyệt cụp mắt xuống, trả lời.

“Em mau lau khô tóc , quần áo đều ướt hết .”

Ninh Tri thúc giục : “Đi, chị ở bên cạnh xem em.”

Lục Tuyệt bất đắc dĩ buông tay cô .

Đêm càng ngày càng tối.

Đèn trong phòng tắt, xung quanh tối đen như mực.

Ninh Tri đang ghế sô pha, nghĩ xem ngày mai cô sẽ đối phó với kẻ chủ mưu bắt nạt Lục Tuyệt Tống Cảnh Thương như thế nào.

Mải mê suy nghĩ đến mức thấy tiếng ma sát giường.

Trong bóng tối, ảnh gầy gò ấm áp đột nhiên nghiêng về phía cô.

Ninh Tri sững sờ, cả cũng choáng váng.

Ghế sô pha chật hẹp chiếm gần nửa, Ninh Tri chỉ thể dựa bên trong ghế sô pha, cô thấp giọng kêu lên: “Lục Tuyệt?”

Thân thể Lục Tuyệt bên cạnh cô, trong bóng tối giọng khàn khàn trầm thấp đặc biệt rõ ràng: “Ngủ cùng chị, ngủ cùng chị.”

Ninh Tri:...

Ninh Tri tốn thêm một mặt trời nhỏ, cô bật đèn nhỏ bàn cà phê.

Dưới ánh đèn mờ ảo, Lục Tuyệt mặc đồ đỏ, tay ôm chiếc gối màu đỏ, nghiêng sang một bên, cố gắng xuống bên cạnh cô.

Tóc chút rối, khuôn mặt tuấn tú, đáng yêu.

Nhìn thấy đèn sáng lên, Lục Tuyệt nheo mắt, đôi mắt đen láy yên lặng cô, lộ rõ ý tứ ngủ cùng cô.

Ninh Tri đột nhiên nhớ tới ngày đầu tiên khi cô xuyên qua, Lục Tuyệt thấy cô chiếm giữ chiếc giường lớn của , tức giận đến mức một đám mây đen lóe lên đầu.

Bây giờ, Lục Tuyệt tuổi còn nhỏ thực sự bò lên giường của cô?

“Chị cần em ngủ với chị.” Cậu học nó ở ? “Em mau trở giường của .”

Tiểu Lục Tuyệt học hư .

Lục Tuyệt cúi đầu lên tiếng.

Cậu ngoan ngoãn trèo xuống ghế sô pha, cũng giường, mà ôm cái gối màu đỏ thẳng ghế sô pha, cô như phạt .

Thật đáng thương, thật đáng thương .

Ninh Tri đột nhiên cảm giác đang bắt nạt .

“Em giường ngủ .” Ninh Tri lặp .

Lục Tuyệt sững sờ, ôm gối yên.

Nhìn nam t.ử to lớn đáng thương mặt, Ninh Tri c.ắ.n răng, đành : “Chị ngủ cùng em giường.” Ai cùng chen chúc ghế sô pha.

Lục Tuyệt ngẩng đầu lên, chớp đôi mắt đen, đó ôm gối bước đến bên giường.

Cậu giường, nghiêng sang một bên, đôi mắt như hoa đào yên lặng Ninh Tri, chớp chớp mắt, như thúc giục Ninh Tri mau tới đây.

Ninh Tri tới, bên cạnh , cô kéo chăn qua đầu , trừng mắt : “Ngủ.”

Lục Tuyệt chui khỏi chăn, thể nhích gần Ninh Tri.

Cậu ở lưng cô, nhẹ hét lên: “Quỷ chị.”

Giọng thấp và khàn.

Lỗ tai Ninh Tri như xốp giòn.

Còn cho ai ngủ !

Ngày hôm , Ninh Tri đến trường với Lục Tuyệt, bây giờ giống như trường tiểu học, Lục Tuyệt mặc đồng phục học sinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-28.html.]

Cậu một bộ đồng phục học sinh màu xanh trắng, trông trẻ trung và điển trai.

Lục Tuyệt chút thích đồng phục học sinh, tùy tiện mặc , sửa sang .

Ninh Tri bước tới, giúp kéo vạt áo: “Tiểu Tuyệt Tuyệt mặc đồng phục học sinh trai.”

Bây giờ cô thể tiêu tốn mặt trời nhỏ bất cứ lúc nào, chạm vật thật, hôm qua khi bật đèn cô dùng một mặt trời nhỏ đổi lấy một phút, cô còn dùng hết.

Lục Tuyệt mím môi, chậm rãi : “Màu đỏ mới .”

Em mặc màu đỏ mới .

Ninh Tri dở dở .

Trong lớp học.

Vì lời dặn của Lục, Lục Tuyệt nhận sự chăm sóc đặc biệt từ giáo viên, ghế bên cạnh luôn trống.

Chỉ .

Ninh Tri đang bên cạnh , xuống, một nữ sinh tới.

“Lục Tuyệt, chào buổi sáng, tớ mang đồ ăn sáng đến, ăn một chút ? Món do đầu bếp mới của tớ , ăn ngon.” Nữ sinh cầm một cái cặp l.ồ.ng xinh , khuôn mặt cô bé xinh đáng yêu.

Chốc lát Ninh Tri thể nhận , đây là Hoắc Hiểu Nguyệt thời cấp hai.

Cô nhớ Hoắc Hiểu Nguyệt rằng cô và Lục Tuyệt học cùng lớp từ tiểu học, trường cấp hai và trường cấp ba.

Lục Tuyệt cúi đầu, lấy sách từ trong ba lô màu đỏ , xếp chồng lên , đặt ngay ngắn ở góc bên trái của bàn học.

Cậu để ý đến Hoắc Hiểu Nguyệt chút nào.

“Lục Tuyệt, thể trả lời tớ ?” Hoắc Hiểu Nguyệt càng ngày càng bực bội, nhất là khuôn mặt dễ của Lục Tuyệt, cô bé khỏi chút tức giận.

Lục Tuyệt chia b.út của thành hai phần, vở thành hai phần, trong đó một phần dành cho Ninh Tri.

Hoắc Hiểu Nguyệt cong môi đắc ý: “Không ăn thì ăn, tớ sẽ mang cho .”

“Hiểu Nguyệt, trai đến đây để tìm .” lúc , một nữ sinh vui mừng chạy tới với cô bé.

Hoắc Hiểu Nguyệt về phía cửa, hóa trai, đưa cặp l.ồ.ng cho nữ sinh: “Tặng cho .” Nói xong lập tức vội vàng cửa.

“Anh trai của Hoắc Hiểu Nguyệt trai.”

, trai hơn Tống Cảnh Thương của trường chúng .”

cũng nghĩ rằng thích một trai nhã nhặn và trai như học trưởng Hoắc.”

“Nghe học trưởng Hoắc khảo thi lớp 10 lớp trọng điểm. Lớn lên trai, thành tích khá . học tập , cố gắng khảo thi lớp 10 lớp trọng điểm.”

...

Ninh Tri thấy giọng phấn khích của các nữ sinh xung quanh , cô theo tầm mắt của họ.

Đứng ngoài cửa là Hoắc Hiểu Dương, mặc đồng phục cấp 3. Đứng ngoài cửa nhã nhặn tuấn tú.

Chân vẫn .

Ninh Tri chút kinh ngạc, cách khác, Hoắc Hiểu Dương khi t.a.i n.ạ.n ?

Người xuất sắc như chỉ thể xe lăn, ai thấy cũng cảm thấy xót xa.

Ninh Tri đang mê hoặc, đột nhiên, một thở ấm áp phả tai cô.

Ninh Tri đầu , nước da trắng trẻo lạnh lùng của thiếu niên, trai phóng đại ở mắt cô.

Ninh Tri chớp mắt, Lục Tuyệt cũng chớp mắt.

Đôi môi mỏng của mím , như vui: “Đừng .”

“Hả?” Ninh Tri nhất thời kịp phản ứng lời của .

Lục Tuyệt vươn tay chỉ mặt của : “Nhìn .”

Không , .

Người đàn ông đó trai bằng em.

Ninh Tri đến híp mắt, đưa tay bóp lấy khuôn mặt của , cảm thấy thật : “Ừ, chị em.”

Trước khi lớp, Ninh Tri thấy Tống Cảnh Thương đến lớp, hoa khôi trường, hai riêng một một .

Sau một tiết học, Tống Cảnh Thương và hoa khôi trường truyền tờ giấy năm , điều thực sự nhàm chán.

Học sinh lớp 8 điểm , học , chuẩn cho kỳ thi tuyển sinh cấp 3 một cách nghiêm túc, ngược .

Vẫn là Tiểu Tuyệt Tuyệt của cô, tính tình như , nhất định học hành chăm chỉ.

Ninh Tri thu tầm mắt , bắt gặp ánh mắt của nhóc mọt sách bên cạnh.

Ninh Tri:...

Cô đặt hai tay lên mặt , đầu về phía bảng đen phía : “Em chị gì? Tiểu Tuyệt Tuyệt, học chăm chỉ.”

Lục Tuyệt mím môi lên tiếng.

Cùng Lục Tuyệt đến lớp gần một buổi sáng, Ninh Tri đau đầu, thật giống như trở thời học cấp hai.

Cho đến tiết học cuối cùng là tiết tự học, sự giám sát của giáo viên, Ninh Tri thấy Tống Cảnh Thương ngoài, ngay đó, hoa khôi trường ở phía cũng bí mật dậy chuẩn rời khỏi lớp học.

Ninh Tri lập tức nâng tinh thần dậy: “Em ngoan ngoãn tự học, chị ngoài một lát.”

lên.

“Sao em theo chị?” Ninh Tri vài bước, cô phát hiện Lục Tuyệt đang theo cô: “Hiện tại chị việc , chị sẽ .”

Lục Tuyệt trả lời, tay kéo váy Ninh Tri, ý đồ rõ ràng.

Ninh Tri đành đưa theo, vội vàng khỏi lớp.

Ở góc cầu thang, bóng vụt qua, Ninh Tri và Lục Tuyệt nhanh ch.óng đuổi theo.

Sau đó, Ninh Tri thấy hoa khôi trường lên tầng.

“Đừng phát tiếng động, chúng lén theo .” Ninh Tri với Lục Tuyệt.

Tống Cảnh Thương và hoa khôi trường chạy lên tầng thượng trường học.

Ninh Tri chút may mắn là cô hiện , leo năm bậc cầu thang mà ảnh hưởng gì cả, thấy mệt chút nào, Lục Tuyệt bên cạnh cũng khỏi thở gấp.

Cô kéo Lục Tuyệt trốn trong góc, Tống Cảnh Thương và hoa khôi trường thể thấy cô, nội tâm cô lo phát hiện, nhưng Lục Tuyệt ở bên cạnh, cô chỉ thể cẩn thận một chút.

“Em mang điện thoại di động ?” Ninh Tri hỏi Lục Tuyệt.

Cậu lấy chiếc điện thoại di động màu đen từ trong túi đồng phục , Lục Tuyệt đặt tay Ninh Tri.

Ninh Tri dùng thêm một mặt trời nhỏ nữa, cô cầm điện thoại bật chế độ chụp ảnh, hướng camera về phía hai bên ngoài.

Trong ống kính, Tống Cảnh Thương và hoa khôi trường ôm thắm thiết.

Giây tiếp theo, vẻ mặt hoa khôi trường thẹn thùng ngẩng đầu.

Ninh Tri thấy một gay Tống Cảnh Thương ôm lấy hoa khôi trường, tay nâng cằm hoa khôi trường, cúi đầu hôn lên.

Ninh Tri mất cảnh giác, ngay lập tức cô nghĩ đến Lục Tuyệt bên cạnh .

Cô vội đầu : “Không nên .”

Lục Tuyệt trừng mắt , đôi mắt đen xinh mờ mịt hai hôn trong màn hình.

Ninh Tri lập tức vươn tay che mắt : “Tiểu Tuyệt, nên !”

Cũng thể học!

 

 

Loading...