Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Tuyệt cụp mắt bàn tay đang cầm, bỏ qua, cũng trả lời.

Lần , Ninh Tri cảm thấy rằng nhận cô.

“Lục Tuyệt, bọn họ đang bắt nạt em.” Ninh Tri tức giận .

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Mặc dù đối với tự kỷ mà , bọn họ coi như thấy, nhắm mắt ngơ lời khác , thậm chí khi tiếng pháo nổ ầm ĩ, họ cũng cảm thấy gì, chỉ những âm thanh thích thú.

điều đó nghĩa là thể tùy ý bắt nạt.

Những mặt hiển nhiên cảm thấy Lục Tuyệt mắng bọn họ, cũng đ.á.n.h , dễ bắt nạt mà thôi.

“Chúc mừng Thương, hoa khôi trường giảng hòa với .” Nam sinh bên cạnh .

Tống Cảnh Thương nhướng mày: “Về còn dùng ngoài kí/ch thích nữa ?” Giọng điệu đầy kiêu ngạo và khinh thường: “Em đừng so sánh với kẻ ngốc nữa.

“Vậy đừng nhận thư từ những cô gái khác, nếu , em sẽ thực sự ở bên Lục Tuyệt.” Hoa khôi trường tỏ vẻ ngại ngùng, với giọng điệu ấp úng.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Tri xong lời của cô , nhất thời nên lời, đây là loại nữ sinh gì mà dùng Lục Tuyệt lốp xe dự phòng.

Cô tức giận đến mức tiến đến mặt hoa khôi trường, hổ mắng nhiếc: “Cô cho rằng ở cùng Lục Tuyệt, sẽ đồng ý cô ? Cô lấy tự tin ở ?”

Cái gọi là hoa khôi trường mặt cô khuôn mặt xinh , nhưng so với vẻ của Ninh Tri thì kém ít.

Ninh Tri tiếp tục mắng: “Hai các yêu , thể liên lụy đến vô tội ?” Lục Tuyệt nợ bọn họ cái gì.

mà Ninh Tri , đương nhiên hoa khôi trường .

Người em Tống Cảnh Thương bên cạnh đùa: “Hoa khôi trường, cái cô sai , cho dù tức anb Thương thì cũng nên tìm một ưu tú. Kẻ ngốc thể so sánh với Thương ?”

, đoán chừng bây giờ kẻ ngốc còn sợ chúng tới mức ngốc hơn.”

Ninh Tri hận thể hiện ngay lúc để hù c.h.ế.t hai thiếu niên ngu ngốc , Lục Tuyệt thể thua kém những khác chứ?

Ninh Tri bước nhanh bên cạnh Lục Tuyệt, cô ghé lỗ tai : “Đừng lời bọn họ lung tung, em là trai nhất, tính cách trầm lặng, IQ cao, giàu , em ưu tú như , bọn họ là ghen tị với em thôi.”

Theo ý của Ninh Tri, nếu Lục Tuyệt mắc bệnh tự kỷ, những thậm chí thể so sánh với một đầu ngón tay của .

Dưới ánh trời chiều, lông mi dài của Lục Tuyệt run lên, nhướng mi, tầm mắt rơi mặt Ninh Tri, liếc mắt một cái, liền nhanh ch.óng dời .

Lúc , một nam sinh cao gầy đột nhiên tới, nét mặt đối phương quen thuộc Ninh Tri liếc mắt nhận đó là Lục Thâm Viễn.

Cậu đến tìm Lục Tuyệt?

Ninh Tri thở phào nhẹ nhõm, Lục Thâm Viễn đến, ít nhất những dám tùy tiện bắt nạt Lục Tuyệt.

Những khác cũng thấy Lục Thâm Viễn đột nhiên xuất hiện, bọn họ đều Lục Tuyệt là em trai của Lục Thâm Viễn.

Gia thế như nhà họ Lục thứ họ thể chạm tới. Cho nên, họ chỉ âm thầm bắt nạt Lục Tuyệt, dám ở ngoài, bọn họ bao giờ động thủ với Lục Tuyệt.

dám.

Chỉ cần Lục Tuyệt thương, đoán chừng ngay ngày hôm bọn họ sẽ nhà họ Lục g.i.ế.c ch/ết.

Cho tới nay, bọn họ chỉ mắng Lục Tuyệt mà thôi. Đối với bọn họ, bắt nạt Lục Tuyệt ả giác giống như giẫm lên nhà họ Lục, bọn họ cảm thấy thoải mái.

Còn Lục Thâm Viễn giống với Lục Tuyệt, đối phương cũng kẻ ngốc, hiện tại phát hiện bọn họ bắt nạt Lục Tuyệt, e rằng sẽ đối phó bọn họ.

Một mặt lo lắng.

Xung quanh trở nên yên tĩnh, trong khoảnh khắc tiếp theo, Lục Thâm Viễn coi như thấy cảnh bọn họ bắt nạt Lục Tuyệt, trực tiếp qua mặt , sắc mặt nhàn nhạt rời .

“Anh Thượng, ý gì?” Nam sinh thể hiểu nổi: “Không đang tìm đến chứ?”

Tống Cảnh Thương chế nhạo, đầy ẩn ý: “Cậu khẩn trương cái gì? Chúng cũng gì cả.”

Ninh Tri thấy bóng dáng Lục Thâm Viễn rời , cô nghiến răng nghiến lợi.

Cô nên đoán , từ khi còn nhỏ, Lục Thâm Viễn bắt đầu giở trò với Lục Tuyệt, bây giờ thấy Lục Tuyệt bắt nạt, sẽ bao giờ tới giúp.

Mấy nam sinh khác hiểu ý của Tống Cảnh Thương, ngay lập tức thoải mái.

Hoa khôi trường : “Cảnh Thương, thôi, em chút đói.” Cô chút mỏi, ở đây thêm nữa.

thực sự thích Lục Tuyệt, cô chỉ lợi dụng để chọc giận bạn trai của , bây giờ cô và Tống Cảnh Thương hòa giải, cô lãng phí thời gian cho kẻ ngốc một chút nào.

“Anh Thương, hoa khôi rằng cô đói, bạn của ném .” Vài nam sinh bắt đầu trêu chọc.

“Được, thôi, tối nay mời.” Tống Cảnh Thương nhướng mày.

Theo quan điểm của Ninh Tri, nhóm ai .

Đám Tống Cảnh Thương rời .

Ninh Tri chỉ còn mười mặt trời nhỏ, cô tiêu tốn một mặt trời nhặt ba lô màu đỏ của Lục Tuyệt đất lên.

Ninh Tri nhẹ phủi mấy dấu chân mấy giẫm lên, cô đặt lên tay Lục Tuyệt, đó nắm lấy tay còn của : “Đi, chị đưa em về.”

Tài xế họ Lục đợi ở ngoài cửa, Ninh Tri thấy Lục Thâm Viễn trong xe.

Ninh Tri trừng mấy .

Ninh Tri bốc đồng, cho dù phát hiện sự khác thường của Lục Thâm Viễn, cô cũng sẽ vội chạy tới mặt Lục ba Lục để tố cáo.

rõ kỹ năng bề ngoài của Lục Thâm Viễn quá , đặc biệt là ở mặt ba và Lục, giống như một con trai mỹ.

Nếu cô những hành động mờ ám của Lục Thâm Viễn, Lục và những khác nhất định sẽ tin.

cô mới gả nhà họ Lục nửa năm, hơn nữa lúc buồn thiu, còn Lục Thâm Viễn con hiếu thảo ở nhà họ hơn 20 năm, một trai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-27.html.]

Điều quan trọng nhất là, hiện tại cô bằng chứng cụ thể nào để chứng minh bên ngoài Lục Thâm Viễn là hình tượng trai .

Nhìn thấy Lục Tuyệt lên xe, vẻ mặt Lục Thâm Viễn bình tĩnh, tài xế: “Tiểu Tuyệt đến , chú Trần, chú lái xe .”

“Vâng, đại thiếu gia.”

Trở nhà họ Lục.

Ninh Tri thấy Lục ở trong phòng khách, mặt nở một nụ , bà bước tới cầm lấy cặp sách của Lục Tuyệt, nhưng Lục Tuyệt né tránh.

Lục Tuyệt lên tầng đeo cặp sách lưng.

Lục Thâm Viễn trầm ngâm : “Mẹ, con về , hôm nay con nhiều bài tập.”

Mẹ Lục : “Vậy con về phòng bài , đợi tí nữa phòng bếp chuẩn bữa tối xong, sẽ gọi con.”

Lục Thâm Viễn : “Được , cảm ơn .”

Một thì lạnh lùng nặng nề, để ý , một nhu nhuận hiểu chuyện, sẽ bất cứ điều gì thích.

Sự khác biệt giữa Lục Tuyệt và Lục Thâm Viễn là quá rõ ràng.

Ninh Tri khỏi trừng mắt Lục Thâm Viễn thêm vài , cố ý, đóng vai con trai hảo để tô đậm điểm của Lục Tuyệt.

Lục Tuyệt lên tầng.

Ninh Tri đối mặt với Lục Thâm Viễn, cô cũng lên tầng.

Cô thuần thục mở cửa phòng Lục Tuyệt .

Ninh Tri thấy rèm cửa trong phòng đều kéo lên, trong phòng tối om.

, đóng cửa , xung quanh càng tối thêm.

Cô mò mẫm đến chỗ Lục Tuyệt.

Đối với những mắc chứng tự kỷ, họ thể dễ dàng tìm thấy thứ như ở chỗ ánh sáng khi ở trong phòng tối.

Ninh Tri mơ hồ thấy một bóng đen cao lớn bàn sách.

Cô bước tới.

“Lục Tuyệt.” Ninh Tri cạnh Lục Tuyệt: “Ở đây tối quá, chị còn thấy mặt em.”

Cô chỉ đại khái thấy bóng dáng của .

Trong bóng tối, Lục Tuyệt đột nhiên đưa tay , sờ lên mặt Ninh Tri.

Ninh Tri sửng sốt.

Cô cảm thấy những ngón tay của Lục Tuyệt chạm hình dáng và ngũ quan của cô.

Ninh Tri nhớ rằng Internet đề cập đến việc bệnh nhân tự kỷ nhận qua xúc giác, nhận thông qua đụng chạm.

Ngón tay Lục Tuyệt lạnh, Ninh Tri cảm thấy nơi chạm đều để cảm giác mát lạnh.

Ninh Tri nhắm mắt để tay chạm mặt cô: “Lục Tuyệt, em nhớ chị ?”

Bây giờ trưởng thành, hẳn là nhớ đến cô.

Lục Tuyệt trả lời, đầu ngón tay lướt nhẹ mặt cô, như là đang xác định.

Một lúc , Ninh Tri mới thấy giọng trầm thấp của Lục Tuyệt: “Quỷ chị.”

Ninh Tri cong môi, nhớ cô.

cô vẫn uốn nắn : “Không quỷ chị, là thần tiên tỷ tỷ, chị là thiên thần, chị là mỹ mỹ thần tiên tỷ tỷ.”

Lục Tuyệt trầm giọng : “Quỷ chị.”

Ninh Tri thở dài, chật vật bỏ qua: “Ở đây.”

Trong bóng tối, Lục Tuyệt đột nhiên lên, Ninh Tri dường như thấy đang về phía tủ quần áo.

Nghe giọng , dường như đang lục tìm thứ gì đó.

Một lúc , Ninh Tri mới mơ hồ thấy Lục Tuyệt .

Lục Tuyệt đưa tay , nắm lấy tay cô.

Ninh Tri thể rõ, nhưng cô cảm thấy thứ gì đó lạnh và mềm quấn quanh cổ tay .

Cô ngạc nhiên: “Lục Tuyệt, em đang ?”

Lục Tuyệt cúi đầu, chuyên tâm tập trung, chậm rãi : “Trói chị.”

Ninh Tri:...

Giây tiếp theo, cô cảm thấy cổ tay một thứ mềm mại giống như dải băng quấn quanh, đó buộc c.h.ặ.t .

Ninh Tri đột nhiên nhớ tới , Lục Tuyệt dùng dây ruy băng lụa sặc sỡ trói chân cô và , cố gắng cho cô rời .

chút buồn , nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c rầu rĩ, cho dù trói như thế nào, cô vẫn sẽ biến mất.

Tấm rèm bên cạnh kéo , ánh sáng tràn phòng.

Xung quanh sáng lên, Ninh Tri thấy cổ tay và tay Lục Tuyệt đang buộc c.h.ặ.t, đó là dài ruy băng màu sắc quen thuộc.

Lục Tuyệt chớp chớp đôi mắt , trong đôi mắt đen hiện lên tia hạnh phúc.

Đôi lông mày xanh lục của chút ngượng ngùng: “Quỷ chị, của .”

Quỷ chị, là của .

 

 

Loading...