Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Chiếc xe ý dừng , lao nhanh đến.

Ninh Tri tránh sang một bên, xe màu đen lướt qua Ninh Tri, cô ngã xuống đất.

Chiếc xe nhanh ch.óng rời .

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Đám vệ sĩ ở phía lao tới, lập tức lên xe đuổi theo, hai khác bảo vệ Lục Tuyệt và Ninh Tri.

“Nhị thiếu phu nhân, cô thương ?”

Lục Tuyệt lập tức tới, đưa tay đỡ Ninh Tri, đôi mắt như hoa đào hiện lên vẻ hoảng sợ: “Đỡ cô, đỡ cô.”

Ninh Tri nắm lấy tay , chậm rãi lên, mới thẳng thì cô phát hiện chân trật: “Chân của trật .”

Trước lối của tòa nhà, Hoắc Hiểu Nguyệt đẩy trai xuống, đúng lúc thấy cảnh Ninh Tri suýt đ.â.m trúng.

Vẻ mặt Hoắc Hiểu Nguyệt kinh ngạc: “Chiếc xe đó là đụng Ninh Tri Lục Tuyệt?”

“Em đẩy qua đó xem họ giúp gì .”

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

“Anh hai, công ty ?”

Hoắc Hiểu Dương: “Đi xem một chút.”

Hoắc Hiểu Nguyệt chỉ thể đẩy trai tới đó.

Ninh Tri trật chân, vì cô chỉ thể vịn Lục Tuyệt.

Hoắc Hiểu Nguyệt liếc mắt chân cô, khịt mũi, cũng chút hả hê.

Hôm nay Hoắc Hiểu Dương mặc một chiếc áo sơ mi trắng, dáng vẻ tuấn tú nhã nhặn, xe lăn cũng giảm vẻ trai của .

Anh : “Ninh tiểu thư và Lục , hình như cô đang gặp rắc rối, cần giúp đỡ ?”

Ninh Tri gật đầu cảm ơn: “Ở đây tạm thời thể xử lý.”

“Nhìn xem, với cô tùy ý đưa Lục Tuyệt ngoài, bây giờ suýt chút nữa xảy tai nạn.” Hoắc Hiểu Nguyệt : “Các đắc tội ?”

Ninh Tri lắc đầu: “Không .” Hiện tại chỉ thể xem các vệ sĩ bắt .

“Chân của Ninh tiểu thư thương, cần chúng đưa cô đến bệnh viện ?” Hoắc Hiểu Dương chú ý Ninh Tri bằng một chân, chân dám giẫm xuống đất.

“Không phiền hai , để tài xế đưa đến đó.”

Hoắc Hiểu Nguyệt bĩu môi: “Dù chúng cũng thời gian.”

Ninh Tri quen với việc mồm miệng Hoắc Hiểu Nguyệt như inox.

Ninh Tri mượn sức của Lục Tuyệt, chuẩn rời , đầu , cô thấy trong khung của Lục Tuyệt hai tia chớp mây đen.

Anh còn tức giận hơn ?

Sau khi lên xe, Ninh Tri hỏi : “Tại ghét trai của Hoắc Hiểu Nguyệt?”

Ánh mắt Lục Tuyệt rơi mặt Ninh Tri, cô vài giây, trả lời.

Ninh Tri nghi hoặc: “Anh bắt nạt ?”

Nhìn Hoắc Hiểu Dương giống tính cách âm u, cho dù xe lăn, vẫn duy trì vẻ nhẹ nhàng tao nhã.

Lục Tuyệt liếc Ninh Tri, chậm rãi, giọng của như bóp khỏi cổ họng: “Không.”

Nếu bắt nạt, tại Lục Tuyệt ghét Hoắc Hiểu Dương, tức giận khi thấy ?

Ninh Tri dỗ dành giống như đang dỗ Tiểu Lục Tuyệt: “Không , thích , về chúng cứ tránh mặt .”

họ cũng quen cần giao tiếp.

Nghe , hai đám mây đen đầu Lục Tuyệt biến mất ngay lập tức.

Thật đúng là dễ dỗ.

Ninh Tri khám bác sĩ, vết trật chân nghiêm trọng, bác sĩ bôi t.h.u.ố.c cho cô, một tuần nữa sẽ lành.

Khi về đến nhà, Lục, ba Lục và Lâm Điềm Điềm đều ở đó.

“Làm ? Mẹ vệ sĩ là các con tấn công.” Trên mặt Mẹ Lục tràn đầy lo lắng, ngay cả tóc tai cũng chút rối tung, hình như bà từ đó chạy vội về.

Bà vội vàng tiến lên: “Các con thương ?”

“Lục Tuyệt , con cẩn thận trật chân thôi.” Nửa Ninh Tri gần như ngả lên Lục Tuyệt, giống với mùi hoa sữa khi còn bé, mũi cô tràn ngập thở thơm mát của cơ thể , mùi hương thoang thoảng, dễ ngửi.

“Lại đây .” Mẹ Lục mới nhận chân của Ninh Tri đang băng bó, bà đầu hỏi ba Lục: “Đã bắt ? Có chuyện gì ?”

Vẻ mặt ba Lục nghiêm túc, lông mày tao nhã chính là uy nghiêm nắm quyền nhiều năm, ánh mắt rơi vợ dịu dàng : “ bắt , đưa tới đồn cảnh sát, bên rằng tài xế uống rượu bia, say rượu lái xe.”

Ninh Tri nhíu mày, cô cảm thấy chiếc xe hướng thẳng về phía cô và Lục Tuyệt, giống như đang say rượu lái xe.

“Say rượu lái xe? Cố ý ? Nhất định cho kiểm tra rõ ràng.” Mẹ Lục lo lắng.

“Ừ.” Đương nhiên ba Lục sẽ dễ dàng bỏ qua chuyện, để cho nguy hiểm đe dọa gia đình .

Bên cạnh ông, Lâm Điềm Điềm : “Tiểu Tri, em x.úc p.hạ.m nào đó ?”

Ninh Tri đắc tội ai đó và suýt nữa liên lụy Lục Tuyệt thương, nếu chuyện là thật, Lục và ba Lục đều bất mãn với cô.

Ninh Tri kỹ biểu hiện của Lâm Điềm Điềm, cô tự hỏi Lâm Điềm Điềm điều đó : “Tính cách của luôn , bất kỳ xung đột nào với bất kỳ ai, nhưng...”

Lâm Điềm Điềm đầy ẩn ý: “ sẽ đắc tội bất cứ ai, chỉ sợ rằng kẻ trộm sẽ nhớ kỹ .”

Nếu Lâm Điềm Điềm cho đến đụng trúng cô cũng thể, dù bây giờ đổi 33% hào quang, dung mạo của Lâm Điềm Điềm ảnh hưởng nhỏ, bởi vì nhan sắc sa xuống nên cô mới trở thành hot search.

Nói chừng, Lâm Điềm Điềm bức tức giận nên tìm một để đối phó cô.

Lâm Điềm Điềm cảm thấy ánh mắt Ninh Tri một cách kỳ lạ: “Nếu em, khả năng là hướng về Lục Tuyệt. Với tình huống của , em cũng nên thường xuyên đưa ngoài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-25.html.]

Cũng chuyện gì xảy với Ninh Tri, đó cô từng ghét Lục Tuyệt, hận thể ly hôn ngay lập tức, nhưng bây giờ giống như một con khác, chỉ thái độ của cô với Lục Tuyệt đổi đáng kể, thậm chí còn thường xuyên đưa Lục Tuyệt ngoài.

Nếu Ninh Tri đang cố gắng hài lòng Lục, cô sẽ quá coi trọng điều đó.

“Là để Tiểu Tri đưa Tiểu Tuyệt ngoài xem triển lãm tranh.” Mẹ Lục , vẻ mặt chút vui.

Lâm Điềm Điềm sững sờ, cô ngờ đó là ý của Lục, cô nhanh ch.óng giải thích: “Con trách Tiểu Tri, nhưng tình trạng của Lục Tuyệt hiện tại, nếu Tiểu Tri đưa ngoài, xảy chuyện gì, giống như hôm nay, kí/ch thích đến Lục Tuyệt, liệu ảnh hưởng đến tình trạng của ?”

Vẻ mặt Lục dịu .

Ninh Tri nhướng mày: “Theo như lời cô , nên Lục Tuyệt ở nhà suốt mới đúng?”

Lâm Điềm Điềm khuôn mặt trắng lên và bắt đầu trở nên xinh của Ninh Tri, nghĩ đến khuôn mặt đột nhiên trở hình dáng cĩ, nước da đen sạm, cô cảm thấy vô cùng khó chịu: “Ý chị ...”

“Vậy ý của cô là gì?” Ninh Tri nhếch môi: “Nếu chỉ trích thì nên gì?”

“Được , để Tiểu Tri đưa Tiểu Tuyệt ngoài nhiều hơn là ý của .” Mẹ Lục : “Vết thương ở chân Tiểu Tri thương nặng ?”

“Bác sĩ nghỉ ngơi một tuần.”

Mẹ Lục thúc giục: “Vậy thì trong thời gian con chăm sóc chân thật , đừng tùy tiện , cơm sẽ cho mang lên phòng, để con khỏi lên xuống.”

“Được .” Ninh Tri đáp.

Ninh Tri cùng Lục Tuyệt về phòng, khi lên tầng, chân cô loạng choạng.

Chỉ mới hai bước đau thấu tim gan.

Ninh Tri cảm thấy thật xui xẻo, hai ngày thang máy trong biệt thự mới hỏng.

Cô từ từ nhấc chân lên, cố gắng căng bàn chân thương, di chuyển khó khăn, một giây , cô bay lên trung.

Trước mặt là yết hầu nổi bật, còn cổ áo màu đỏ.

“Lục Tuyệt?” Trái tim nhỏ bé của Ninh Tri đập loạn xạ, cô khó tin ngẩng đầu, cô đang Lục Tuyệt ôm!

Lúc Tuyệt ôm Ninh Tri kiểu công chúa, tư thế kỳ lạ, âm thanh buồn bực ôm cô bước lên tầng.

Ninh Tri thở chậm một nhịp, nhanh ch.óng đặt hai tay lên vai Lục Tuyệt, sợ sẽ quẳng cô xuống: “Ôm c.h.ặ.t , đừng ngã.” Cô sợ hãi.

Lục Tuyệt rũ mắt xuống, liếc cô một cái, trầm giọng : “Ngã cô, khả năng.”

Không khả năng cô ngã.

“Mặc kệ, giữ c.h.ặ.t một chút.” Vóc dáng Lục Tuyệt cao ráo, lúc cách mặt đất cũng cao, nếu ngã xuống, chân của cô lẽ cũng phế .

Lục Tuyệt mím môi, lên tiếng, dùng sức siết c.h.ặ.t Ninh Tri trong tay.

Nhìn lên, Ninh Tri chỉ thể thấy góc cạnh cằm và một chút râu màu xanh của Lục Tuyệt.

Cô chợt nhận Lục Tuyệt là một đàn ông chân chính, là một em bé bập bẹ, cũng là một Lục Tuyệt thiếu niên, l.ồ.ng n.g.ự.c cường tráng, cánh tay hữu lực, ngay cả đôi chân dài miên man cũng lực.

Da trắng lạnh lùng, dáng vẻ khôi ngô tuấn tú, lông mày tuấn tú như một thiếu niên trẻ tuổi, khiến cô quên mất rằng là một đàn ông để râu dài.

“Lục Tuyệt, là đàn ông.” Ninh Tri thở dài.

Môi mỏng Lục Tuyệt càng mím c.h.ặ.t, đôi mắt đen láy liếc cô, chút chán ghét: “Là đàn ông .”

Anh đương nhiên là đàn ông.

Ninh Tri vươn tay chạm râu ria cằm Lục Tuyệt, Lục Tuyệt thích sạch sẽ, cằm cạo sạch sẽ, hầu như đ.â.m tay cô.

Cằm đầu ngón tay mềm mại chạm , ngứa ngáy, Lục Tuyệt vô thức siết c.h.ặ.t cằm.

Đột nhiên, Ninh Tri thấy một mặt trời nhỏ xuất hiện đầu Lục Tuyệt.

Ninh Tri:...

Cô nhanh ch.óng dùng đầu ngón tay chạm nữa.

Không phản ứng.

Ninh Tri nheo mắt, cô đột nhiên : “Lục Tuyệt, cúi đầu xuống một chút , quá cao, với tới .”

Lục Tuyệt ôm Ninh Tri lên tầng hai, một lúc mới cúi đầu xuống.

Cùng lúc đó, Ninh Tri nâng cằm lên, tiến đến gần Lục Tuyệt.

Môi cô rơi cằm Lục Tuyệt.

Mềm mại, còm hương thơm ấm áp.

Ninh Tri đưa môi chạm nhẹ cằm Lục Tuyệt, cô cảm thấy cơ thể Lục Tuyệt giật mạnh một cái, đó cằm căng , phản ứng mạnh.

Mặt trời nhỏ thứ hai.

Mặt trời nhỏ thứ ba.

Mặt trời nhỏ thứ tư.

Mặt trời nhỏ thứ năm...

Các mặt trời nhỏ cứ lượt xuất hiện trong khung, lao tới chỗ Ninh Tri.

Trước mắt Ninh Tri lấp lánh ánh vàng, cô rõ, kho ít ỏi của sắp trở nên giàu trở .

Mặt trời nhỏ thứ hai mươi hai.

Mặt trời nhỏ thứ hai mươi ba.

Mặt trời nhỏ thứ hai mươi tư, hết.

Ninh Tri lui về phía một chút, mặt trời trong kho của , cô híp mắt: “Lục Tuyệt, còn thích sờ cằm của nữa.”

Cuốn sổ nhỏ của Ninh Tri ghi: lỗ tai, bụng , cằm.

Nhìn thấy ánh mắt Lục Tuyệt khẽ run lên, cằm siết c.h.ặ.t, vành tai đỏ bừng, Ninh Tri híp mắt vui vẻ.

Có vẻ vẫn thể tiếp tục khai thác .

 

 

Loading...