Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ninh Tri luôn cho rằng Tiểu Lục Tuyệt thiếu thốn tình cảm, cho dù nhớ tới cô thì vẫn chỉ là ấn tượng nhẹ mà thôi.

Mà bây giờ, cô chợt nhận rằng chỉ nhớ đến cô, mà còn mong gặp cô.

Ninh Tri cảm thấy ch.óp tim dường như bàn tay nhỏ béo chọc nhẹ hết đến khác, ah, Tiểu Lục Tuyệt đáng yêu như .

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Nhìn thiếu niên đang xổm chân cô, Ninh Tri nhịn đưa tay sờ sờ đầu của , tóc mỏng mềm mại nhu nhuận dính trán của .

“Xin chị đến muộn.”

rằng sẽ đợi cô.

Lục Tuyệt trả lời, đầu tiên chủ động vươn tay nắm lấy cổ tay Ninh Tri, khàn giọng : “Tha thứ chị.”

Hai bàn tay mập mạp từng thịt giờ thành ngón tay thấy rõ xương, ngón tay thon dài rắn chắc, Ninh Tri để cho nắm, cô híp mắt: “Dễ dàng tha thứ cho chị như ?”

Lục Tuyệt rũ mắt xuống, đáp .

Bây giờ nắng gắt thì cô cũng sợ, nhưng Lục Tuyệt thì , ở nhiệt độ cao như dễ cảm nắng.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Tri kéo Lục Tuyệt rời : “Chị đưa em về nhà họ Lục.”

Lúc , nhà họ Lục đang lâm hỗn loạn.

Mẹ Lục Lục Tuyệt lạc thì suýt ngất xỉu, ba Lục phái nhiều tìm Lục Tuyệt, sắc mặt cũng khó coi.

“Tiên sinh, camera giám sát thu thiếu gia lên xe buýt. Chúng cũng kiểm tra video của xe buýt và tìm kiếm khu vực xung quanh nơi thiếu gia xuống.”

“Các tìm thấy Tiểu Tuyệt càng sớm càng .” Hai mắt Lục đỏ hoe, khóe mắt sưng lên, rõ ràng lâu.

Chỉ cần nghĩ đến Lục Tuyệt ở bên ngoài một , Lục luôn thấy bất an.

Bên cạnh, Lục Thâm Viễn mặc quần áo chỉnh tề trấn an: “Em trai nhất định sẽ .”

Mẹ Lục lau nước mắt khóe mắt: “Tiểu Tuyệt tránh xe đường. thể tưởng tượng nếu nó chạy đường, nó thích chuyện, nó sẽ hỏi khác đường và xin giúp đỡ...”

Mẹ Lục càng nghĩ càng sợ hãi.

“Em trai thông minh. Vui chơi bên ngoài chán , nhất định sẽ về nhà.” Lục Thâm Viễn bảo giúp việc pha một tách sâm cho Lục để an thần, đó yên lặng gây chuyện.

Trái tim Lục siết c.h.ặ.t , nghĩ đến đứa con trai út của thể thương hoặc gặp kẻ , khóe mắt bà ươn ướt.

Ba Lục tuấn nhã sắc mặt nghiêm nghị, trong mắt hiện lên vẻ đau khổ: “Bà yên tâm, nhất định sẽ đưa con trai về. Trưa nay bà ăn gì cho nhà bếp nấu món gì đó cho bà.”

ăn .” Trong giọng Lục còn tiếng nức nở: “Tiểu Tuyệt chắc cũng ăn gì. Nếu đói thì ? Cũng đem tiền nữa.”

Ba Lục cũng lo lắng cho con trai, mặt mày trùng xuống khi vợ .

“Em trai sẽ .” Giọng điệu của Lục Thâm Viễn chắc chắn, như trấn an ba , cũng như trấn an chính .

, Tiểu Tuyệt nhất định xảy chuyện gì.” Bình thường Lục tin ma quỷ, nhưng giờ nội tâm bà thể cầu xin Chúa phù hộ con trai về nhà an .

Vừa Ninh Tri tiêu tốn mười mặt trời nhỏ thí nghiệm, bây giờ cô chỉ còn năm mặt trời nhỏ, vì thể lãng phí thêm nữa.

Bây giờ cô và Lục Tuyệt đang cách biệt thự của nhà họ Lục hơn chục trạm xe buýt, cũng cách nào mà Lục Tuyệt đến đây.

Cô bắt taxi cho Lục Tuyệt, bảo cho lái xe địa chỉ.

Xe dừng ở cửa nhà họ Lục, Lục Tuyệt xuống xe, vẻ mặt bảo vệ hưng phấn, nhanh ch.óng báo cho quản gia nhị thiếu gia trở về.

Nhìn Lục chạy tới, mắt đỏ hoe ôm lấy Lục Tuyệt, Ninh Tri mới chợt nhớ Lục từng với cô rằng Lục Tuyệt lạc đường, bà lo lắng cả đêm xảy chuyện gì, cuối cùng tìm thấy ở bệnh viện.

Lục Tuyệt lạc do ô tô đụng trúng, chủ xe hoảng sợ nên lập tức đưa Lục Tuyệt đến bệnh viện, may mắn là Lục Tuyệt chỉ trầy xước ở tay, nghiêm trọng lắm.

Khi Lục nhắc đến chuyện , bà vẫn sợ như cũ.

Cho nên, , cô tìm thấy Lục Tuyệt lạc.

Ninh Tri dám tưởng tượng, Lục Tuyệt từng lạc cả đêm, đường trải qua những gì.

“Tiểu Tuyệt, con ? Mẹ lo lắng cho con.” Mẹ Lục quan tâm đến sự phản kháng của Lục Tuyệt, bà ôm lấy , nước mắt chảy dài, cuối cùng trái tim cũng lắng xuống.

“Mẹ con cho sợ c.h.ế.t khiếp.” Mẹ Lục ôm c.h.ặ.t lấy đứa con trai gầy yếu của , sợ mất .

Lục Tuyệt mím môi, lông mày nhíu c.h.ặ.t, bắt đầu vùng vẫy trong vòng tay của Lục, ôm.

Mẹ Lục thở phào nhẹ nhõm: “Tiểu Tuyệt, con đừng chạy lung tung nữa.”

Khi bà buông , Lục Tuyệt mới ngừng vùng vẫy.

Vẻ mặt của ba Lục kích động như Lục, nhưng một tia ẩm ướt trong mắt ông.

Bên cạnh, Lục Thâm Viễn mặc áo sơ mi trắng, nở nụ ấm áp: “Em trai, em bình an trở về , quá, ba lo lắng cho em.”

Lục Tuyệt trả lời.

Mẹ Lục cẩn thận con trai, thấy thương, mới : “Được , chúng đừng ở cửa nữa, mau thôi.”

Ninh Tri theo họ.

Lục Tuyệt đột nhiên đầu liếc cô một cái.

Khóe miệng Ninh Tri nhếch lên, cô bước nhanh hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-21.html.]

Tiểu Tuyệt Tuyệt bắt đầu chú ý đến cô!

Trong phòng ăn, Lục bận rộn vây quanh Lục Tuyệt, đến lúc ăn cơm xong bà mới cho về phòng nghỉ ngơi.

Ninh Tri theo lên tầng.

Lúc , Lục Thâm Viễn xuất hiện hành lang.

“Làm về ?” Lục Thâm Viễn mặt Lục Tuyệt hỏi.

Lục Tuyệt trả lời, trở nên mắt điếc tai ngơ lời của Lục Thâm Viễn.

Lục Thâm Viễn thở dài: “Ba lo lắng cho em.”

Bên cạnh, Ninh Tri nhíu mày.

Giọng Lục Thâm Viễn chút trầm thấp: “Không ngờ về sớm như , trở về?”

Nghe thấy lời của Lục Thâm Viễn, Ninh Tri kinh ngạc.

Mặc dù cô rằng bắt nạt Lục Tuyệt khi còn nhỏ, còn đùa nghịch chơi , nhưng cô luôn cho rằng vẫn còn trẻ con, hiểu chuyện. Bây giờ thấy lời của Lục Thâm Viễn, cô kỹ .

“Nhà họ Lục cần kẻ ngốc.” Lục Thâm Viễn tiếp: “Cậu nên trở về.”

Ninh Tri cho rằng nhầm, Lục Thâm Viễn đang cố ý coi thường Lục Tuyệt, thể hư hỏng như !

Lục Thâm Viễn hy vọng Lục Tuyệt sẽ đáp , mỉm qua Lục Tuyệt.

Ninh Tri Lục Tuyệt trầm mặc, đó nụ tự mãn mặt Lục Thâm Viễn, cô tức giận.

Nghĩ đến điều gì đó, Ninh Tri mỉm dịu dàng ghé tai Lục Tuyệt: “Tiểu Tuyệt, chị giúp em dạy cho một bài học.” Nói xong, Ninh Tri lập tức đuổi theo.

Cô chọn cách tiêu tốn một mặt trời nhỏ để chạm đồ thật.

Trên hành lang, Lục Thâm Viễn đột nhiên dường như vấp cái gì đó, lao về phía nặng nề ngã xuống đất.

Lục Thâm Viễn ngã mạnh, mũi đập xuống đất, đồng thời chảy m.á.u mũi.

“Đại thiếu gia, chảy m.á.u mũi .” Người giúp việc ngang qua tình cờ thấy Lục Thâm Viễn ngã xuống đất, giúp việc vội vàng tiến lên đỡ dậy.

Lục Thâm Viễn cần ai giúp đỡ, che mũi về phía , nhưng mặt đất gì.

Lục Thâm Viễn nhíu mày, rõ ràng cảm giác cái gì ngáng chân .

Chẳng lẽ là ảo giác?

Nhìn thấy bộ dạng chật vật của Lục Thâm Viễn, Ninh Tri như một con hồ ly nhỏ, cô cảm thấy mặt trời nhỏ thật sự hữu dụng.

Khi trở phòng, Lục Tuyệt đang yên lặng bên cạnh giường.

Ninh Tri bước tới, cô với : “Tiểu Tuyệt, chị giúp em dạy cho Lục Thâm Viễn một bài học, khiến đau khổ một chút.”

Lục Tuyệt ngước mắt lên cô, một lúc mới : “Biến mất chị.”

Chị sẽ biến mất?

Ninh Tri chút kinh ngạc: “Sao em thông minh như , chị sắp rời .”

Lần , thời gian cô và Tiểu Lục Tuyệt gặp mặt ngắn.

Lục Tuyệt yên lặng cô: “Đừng rời .”

“Chuyện trong tầm kiểm soát của chị.” Ninh Tri cố ý trêu chọc : “Tiểu Tuyệt Tuyệt, em nỡ rời xa chị ?”

Lông mi dài của Lục Tuyệt khẽ run lên, trầm giọng đáp: “Ừ.”

Cậu dậy, đến tủ, mở chiếc tủ nhỏ ở cùng và lấy một dải dây ruy băng bằng lụa rực rỡ .

Lục Tuyệt tới.

“Em cầm dây ruy băng lụa ?” Ninh Tri chút hiểu cho lắm.

Lục Tuyệt xuống cạnh Ninh Tri: “Trói chị, .”

Cậu để một chân của gần chân của Ninh Tri, đó cúi xuống dùng dây ruy băng lụa buộc chân của chính mắt cá chân của Ninh Tri.

Ninh Tri dở dở , cô chợt nhớ đây Tiểu Lục Tuyệt từng kéo váy cho cô rời , nhưng bây giờ, khi lớn lên, còn học cách buộc cô .

Tuy nhiên, Lục Tuyệt sớm phát hiện rằng dải ruy băng xuyên qua chân của Ninh Tri, thể trói cô .

Cậu chớp mắt, mím môi, ngây Ninh Tri, như hỏi tại dải băng xuyên qua cô.

Để thỏa mãn , Ninh Tri tiêu tốn thêm một mặt trời để cô thể chạm đồ thật: “Em thử nữa .”

Lục Tuyệt phát hiện dải ruy băng lụa thể trói c.h.ặ.t Ninh Tri.

Mắt cá chân của cô mảnh mai, động tác của Lục Tuyệt vụng về, quấn vài vòng, buộc nó chân .

Ninh Tri cố ý trói c.h.ặ.t , cô khỏi nở nụ .

Trong mắt Lục Tuyệt cũng hiện lên ý , nhẹ nhàng, giống như khảm những ngôi nhỏ .

Lần , Ninh Tri lấy tay che mắt Lục Tuyệt cũng vô dụng.

Cô vươn tay bóp mặt : “Chị đây.”

Lục Tuyệt chớp mắt, khuôn mặt xinh của cô gái mờ từng chút một mắt biến mất.

Nút thắt nới lỏng, những dải ruy băng sặc sỡ quấn quanh chân , những ngôi trong mắt Tiểu Lục Tuyệt đều tan vỡ.

 

 

Loading...