Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:11
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lần , Lục Tuyệt thậm chí còn cao tới n.g.ự.c cô, nhưng bây giờ, là thiếu niên cao hơn cô.

Ninh Tri cảm thấy thật thần kỳ, cô đang chồng nhỏ của lớn lên!

“Lục Tuyệt, em nhớ chị ?” Ninh Tri cố gắng thăm dò.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Đối với cô mà , cuối cùng cô thấy Tiểu Lục Tuyệt chỉ là cách đây vài ngày, đối với , là vài năm.

Cậu thiếu niên Lục Tuyệt ngước mắt lên cô một cái, nhưng trả lời, thậm chí còn rút tay khỏi tay Ninh Tri.

Ninh Tri sững sờ, Tiểu Lục Tuyệt nhớ cô ?

Ninh Tri chút mất hứng: “Sao em ở đây? Tài xế ?”

Khi Lục Tuyệt ngoài sẽ luôn tài xế đưa đón, nhưng bây giờ ở một đường?

Những tự kỷ thích mấy thứ tròn, bánh xe di chuyển nhanh đường thường thu hút sự chú ý của họ, hơn nữa họ cách tránh xe, việc để họ bên ngoài một quá nguy hiểm.

Ninh Tri nhíu mày: “Mẹ em em ngoài chứ?”

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Lục Tuyệt nhếch môi, một lúc mới : “823.”

Bây giờ là một thiếu niên thời kỳ phát triển, giọng khàn khàn, giống giọng trầm ấm .

“Cái gì 823?” Ninh Tri hiểu ý của .

Hai mắt Lục Tuyệt rũ xuống, lông mi dài khẽ run, nước da trắng nõn lạnh lùng, lông mày khẽ cau , mặt tràn đầy bất mãn, chút ủy khuất.

Rất giống nhóc đáng thương.

Trái tim của Ninh Tri như đầu ngón tay khẽ chọc , mềm mại.

Cô nhẹ giọng, hỏi nữa: “Em thể cho chị 823 nghĩa là gì ?”

“823 ngày.” Lục Tuyệt nhướng mắt, đôi mắt đen sạch sẽ yên lặng cô.

Ninh Tri nhất thời đáp .

Lục Tuyệt cụp mắt xuống, để ý đến cô.

Ninh Tri hiểu ý của , cô hỏi : “Lục Tuyệt, em ngoài bao lâu ? Em tự ngoài ?” Mẹ Lục lẽ sẽ để Lục Tuyệt ngoài một .

“Chính .” Giọng của Lục Tuyệt trở nên khàn khàn.

Cậu dường như rằng giọng của trở nên kỳ lạ, khó , đáp , lập tức mím môi.

Một đến đây?

Ninh Tri nhíu mày: “Chị đưa em về nhà họ Lục, trong nhà nhất định lo lắng cho em.”

Lục Tuyệt đáp , cũng cự tuyệt.

Không Lục Tuyệt ngoài bao lâu , hiện tại trời nắng gắt, Ninh Tri thấy môi khô.

“Em khát , chị mua nước cho em.” Ninh Tri đột nhiên nghĩ tới tiền: “Trên em tiền ?”

Lục Tuyệt chớp mắt, đó lấy tiền từ trong túi quần , đưa cho Ninh Tri.

Ninh Tri cầm tiền từ tay , mà kéo Lục Tuyệt đến công viên phía .

Đối với Lục Tuyệt mà , thể thấy cô, cho dù cô hiện cũng biến hóa gì, nhưng đối với đường, nếu như đột nhiên thấy một xuất hiện, nhất định sẽ kinh hãi.

Không ai trong công viên, vì Ninh Tri tiêu tốn mười mặt trời nhỏ để đổi lấy mười phút hiện .

Khoảnh khắc xuất hiện, Ninh Tri cảm nhận sức nóng của nhiệt độ xung quanh, còn ánh mặt trời gay gắt.

Thật thể tưởng tượng , cô cảm thấy tác dụng của mặt trời nhỏ mạnh mẽ.

Còn Lục Tuyệt, chế tạo mặt trời nhỏ... Ninh Tri liếc , ngơ ngác, vẫn đáng yêu như cũ.

Nhiệt độ cao ập tới, môi Ninh Tri cũng khô, cô kéo tay Lục Tuyệt: “Đi thôi.”

Cô đưa mua nước.

Bây giờ là giữa hè, cả thành phố giống như một cái lò nóng bức, mới một lúc, Ninh Tri bắt đầu đổ mồ hôi.

Gần công viên một siêu thị nhỏ, Ninh Tri đưa Lục Tuyệt đến cửa siêu thị nhỏ.

Cô mua hai chai nước.

Bà chủ choáng váng cô gái trả tiền mặt, cô gái trông như thế nào, khuôn mặt tinh xảo khéo léo, đôi mắt to tròn và ẩm ướt, cái miệng nhỏ nhắn, đôi môi đỏ mọng, ngay cả làn da cũng trắng như sữa bò.

cũng thể hình dung nổi, bà cảm thấy cô gái còn xinh hơn những minh tinh trang điểm đậm TV.

“Bà chủ, tính tiền .” Đương nhiên Ninh Tri nhận thấy ánh mắt ngừng dò xét của bà chủ, cô cúi đầu đối phương.

Bà chủ khỏi khen ngợi: “Cô bé, con lớn lên thật xinh . Dì ở đây gần như cả đời, đây là đầu tiên dì gặp một cô gái xinh như .”

Ninh Tri đưa tiền, khác với bàn tay thô ráp của bà , bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn, ngón tay mảnh khảnh, đầu ngón tay còn chút phấn hoa đào nhẹ nhàng, thoạt thì là một bàn tay nuông chiều.

Không nhà nào nuôi một cô gái xinh như , nếu một cô con gái ngoan hiền như , trong mơ cũng thể tỉnh .

Nghĩ như , bà chủ khỏi liếc thêm vài cái, càng càng thấy ghen tị, hận thể thế đứa con trai lười biếng ở nhà lấy một cô con gái xinh như .

Nghe lời của bà chủ, Ninh Tri càng ngọt ngào hơn, dù cô gái nào thích khen xinh .

Ninh Tri cầm lấy hai chai nước, cô đang định đưa cho Lục Tuyệt phía thì nhận Lục Tuyệt biến mất.

“Lục Tuyệt.”

Ninh Tri về phía cách đó xa, đột nhiên phát hiện Lục Tuyệt đang về phía đường xe cộ chạy tới.

Cô giật vội vàng đuổi theo.

Nhìn thấy chiếc xe đến gần, nhưng Lục Tuyệt phát hiện, Ninh Tri tim sắp nhảy khỏi cổ họng: “Lục Tuyệt nguy hiểm, đừng qua.”

Hai chai nước lăn xuống đất.

Ninh Tri lảo đảo tới, tay cô lau qua cái vạt áo của Lục Tuyệt, cả ngã xuống đất.

Ninh Tri quan tâm việc chân cô đang đau, cô nhanh ch.óng nắm lấy tay Lục Tuyệt: “Em ?”

Lục Tuyệt cúi đầu, ngơ ngác Ninh Tri.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-20.html.]

Ninh Tri lên: “Em đừng chạy lung tung, chị sợ c.h.ế.t.”

Trên đường quá nhiều xe cộ, tránh xe sẽ xe va bất cứ lúc nào.

“Máu, đỏ quá.” Giọng khàn khàn của Lục Tuyệt chút bối rối.

Ninh Tri cúi đầu, cô phát hiện đầu gối của cát mặt đất cào rách, đang chảy m.á.u.

Lúc da của cô trắng như tuyết, dù chỉ là một vết đỏ cũng rõ ràng, kể còn xước một mảng lớn, qua kinh khủng.

Lục Tuyệt vết m.á.u thấm , giọng điệu chút gấp gáp: “Bôi t.h.u.ố.c chị, bôi t.h.u.ố.c chị.”

Em bôi t.h.u.ố.c.

Ninh Tri nhớ những gì Bá Vương đó, khi cô hiện , nếu cô thương ở thế giới , cô sẽ cảm nhận , hiện tại cô đang đau.

Lục Tuyệt đột nhiên lưng về phía cô cúi : “Bệnh viện cõng chị.”

Lục Tuyệt cõng Ninh Tri đến bệnh viện.

“Không cần đến bệnh viện.” Năm phút nữa, những khác thể thấy cô.

“Cõng chị, cõng chị.” Lục Tuyệt kiên trì.

Dưới ánh nắng gay gắt, môi của Lục Tuyệt khô, lông mày nhíu c.h.ặ.t, giống như một con thú nhỏ cố chấp.

Ninh Tri sấp lên lưng .

Vóc dáng thiếu niên Lục Tuyệt cao hơn cô một chút, nhưng eo và lưng gầy.

Hai tay Ninh Tri bám vai , sợ rằng đủ lực sẽ khiến cô ngã xuống.

đầu ghé sát tai : “Đừng đến bệnh viện, đến công viên .”

Lục Tuyệt : “Thuốc.”

“Chị cần bôi t.h.u.ố.c.” Thời gian hiện của cô chỉ còn năm phút nữa, cần bôi t.h.u.ố.c nữa, đoán chừng vết thương còn.

Lục Tuyệt cố chấp : “Thuốc.”

Ninh Tri còn cách nào khác đành : “Chút nữa chị rửa vết thương là .”

Sau đó, cô thò tay nhéo nhẹ lỗ tai Lục Tuyệt, cố ý trừng mắt : “Lần đừng chạy lung tung nữa, em xem, chị vì đuổi theo em mà ngã sấp xuống đó.”

Lục Tuyệt hề cảm thấy đau, chỉ cảm thấy lỗ tai chút ngứa, trong đầu âm thanh buồn nực cõng Ninh Tri về phía công viên.

Một lúc , mới lên tiếng: “Không chạy.”

Thời tiết bây giờ oi bức, hai dính lấy càng thêm nóng bức.

Người phía mềm nóng, điều khiến Lục Tuyệt cảm thấy kỳ lạ.

Cậu mím môi, chân tăng tốc, mùi thơm thoang thoảng quyện mũi.

Trong công viên nhiều .

Ninh Tri chiếc ghế gỗ dài, chân nâng lên.

Chân cô nhỏ và trắng, đặc biệt ánh nắng, càng thêm trắng và mềm mại hơn, trái ngược hẳn với chiếc ghế gỗ dài màu sẫm.

Lục Tuyệt xổm chiếc ghế gỗ dài, giúp cô sát trùng vết thương.

Động tác của tuy vụng về nhưng nhẹ nhàng và cẩn thận, đầu ngón tay giúp cô lau cát nhỏ vết thương.

Đau đớn truyền tới, chân Ninh Tri vô thức giật giật.

Lục Tuyệt ngước cô.

“Chị động, em tiếp tục .” Ninh Tri thật sự sợ đau, đầu gối trầy một mảng lớn, nếu mặt Tiểu Lục Tuyệt sẽ mất mặt, chỉ sợ cô đau đến đỏ mắt .

Từ nhỏ đến lớn, Lục Tuyệt bao giờ lóc khi thương bệnh, nhưng Ninh Tri đang nhíu mày, l.ồ.ng n.g.ự.c của chút buồn.

Lục Tuyệt cúi đầu, nhẹ nhàng thổi vết thương của Ninh Tri.

Ninh Tri sửng sốt: “Lục Tuyệt?”

Giọng thiếu niên khàn khàn: “Gọi chị.”

Cậu lặp : “Thổi chị.”

Ninh Tri còn nhớ khi nhỏ Lục Tuyệt thương cô sẽ giúp thổi, ngờ bây giờ cô đổi với .

Ninh Tri híp mắt, nhóc Lục Tuyệt mặt quá đáng yêu: “Cảm ơn em, chị còn đau nữa.”

Lời của cô dứt, mười phút đồng hồ hiện trôi qua, Ninh Tri trở trạng thái chỉ Lục Tuyệt mới thể thấy. Đồng thời, vết thương chân của cô cũng biến mất, làn da trắng mịn như lúc ban đầu.

Suy đoán của cô đúng, chỉ cần đến giờ, cho dù cô thương, sẽ lập tức lên.

Bây giờ, da thịt đầu gối của Ninh Tri mềm mại, trắng như tuyết, vết đỏ nào.

Lục Tuyệt chằm chằm chân cô, còn thấy vết thương đỏ, nhưng nó đột nhiên biến mất.

Lục Tuyệt cúi gần xuống quan sát, thở ấm áp phả đầu gối Ninh Tri, ngứa ngáy, mặt cô nóng lên, nhấc chân rời .

Nhìn ánh mắt nghi ngờ của Lục Tuyệt, Ninh Tri : “Vết thương của chị lành, cảm ơn Tiểu Tuyệt chăm sóc.”

“Vết thương thấy.” Lục Tuyệt hỏi cô.

, mất .” Ninh Tri với : “Bởi vì chị là thần tiên tỷ tỷ.”

Lục Tuyệt cụp mắt xuống, giọng khàn khàn trầm thấp: “Quỷ chị.”

Ninh Tri sững sờ, nhận ?

Dưới ánh mặt trời, Lục Tuyệt mặc bộ đồ thể thao màu đỏ, vẫn đang xổm chân cô, khuôn mặt vô cảm, nhưng đôi mắt xanh lục trầm mặc, nhu thuận.

Nội tâm Ninh Tri dịu một chút: “823 em lúc ý gì?”

Lục Tuyệt mím môi.

Ninh Tri đoán: “Đã 823 ngày chúng gặp ?”

Lục Tuyệt ngước mắt lên cô, một lúc , trong cổ họng dường như cố nén : “Ừ.”

Ánh mắt Ninh Tri tràn đầy kinh ngạc, cho nên vẫn luôn nhớ?

Khuôn mặt trắng trẻo lạnh lùng của Lục Tuyệt gần như đè lên chân Ninh Tri, ánh mắt vốn đào hoa , con ngươi đen nhánh lặng lẽ cô, giống như một chú cún con ủy khuất cần sự an ủi, chút bập bẹ.

Quỷ chị biến mất 823 ngày, mỗi ngày đều đếm.

 

 

Loading...