Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:10
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mỗi sáng Lục Tuyệt đều chạy bộ, hình của của .
Cảm giác lòng bàn tay Ninh Tri cũng , cô chạm bào, sáu mặt trời nhỏ xuất hiện hai ngay lập tức lao về phía cô.
Cô bấu c.h.ặ.t , cố gắng mở rộng phạm vi, di chuyển qua xung quanh.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Tay Lục Tuyệt lạnh, nhưng nhiệt độ bộ phần bụng của ấm. Không do hành động của cô kíc/h thích cơ bắp của thắt .
Cô thể chạm những đường cong cơ bắp mơ hồ phía .
Nhanh, tiếp tục xuất hiện một mặt trời nhỏ ...!
Tay của Ninh Tri di chuyển loạn xạ.
Vô tình ánh mắt sạch sẽ và mờ mịt của Lục Tuyệt, Ninh Tri đỏ mặt, cô đột nhiên cảm thấy đang điều gì đó thật nham hiểm.
“Tay của lạnh.” Ninh Tri mặt dày, dám động đậy tay, cô giải thích: “ chỉ ấm tay thôi.”
Lời , chính cô cũng tin.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Lục Tuyệt mím môi, ánh đèn ấm áp mờ mịt, lông mi dài run lên, trong phòng yên tĩnh, âm thanh khàn khàn của r/ên rỉ một tiếng.
Ninh Tri nóng bừng cả mặt, cô lặng lẽ thu tay về: “Cảm ơn , tay ấm .”
Lục Tuyệt cảm thấy thoải mái một chút, nhưng cũng chút thoải mái, trong đôi mắt hoa đào xinh hiện lên vẻ khó hiểu.
Dưới chăn, Lục Tuyệt đặt tay lên vị trí Ninh Tri đặt, cảm giác gì.
Anh xoay đối mặt với Ninh Tri, “Đặt , ấm tay.”
Đặt nữa, giúp cô ấm tay.
Ninh Tri:...
là một đứa trẻ đơn thuần ngây thơ.
“Anh chủ động sưởi ấm tay ?” Ninh Tri cảm thấy cô giống một kẻ xa câu dẫn trẻ em ngoan chuyện .
Lông mi dài của Lục Tuyệt khẽ run lên, trong cổ họng dường như cố nén một tiếng: “Ừ.”
Vì mặt trời nhỏ, Ninh Tri mặt dày nghiêng qua nữa, tay cô ở trong chăn của luồn chăn bông của Lục Tuyệt, đơn giản chui bộ đồ ngủ của .
Khoảnh khắc cô chạm da thịt của , cô cảm thấy cơ bắp của ngay lập tức căng lên.
Ninh Tri ngước mắt Lục Tuyệt, chỉ thấy hai mắt tối sầm ướt át, đầu xuất hiện năm mặt trời nhỏ!
Có vẻ như thích cô chạm chỗ của .
Tay cô khẽ cử động, một mặt trời nhỏ xuất hiện!
Lục Tuyệt nặng nề hừ một tiếng, như là khó chịu, hoặc là thoải mái.
Mặt Ninh Tri nóng bừng lên, cô cảm thấy làn da lòng bàn tay cũng nóng.
Sau khi chạm một lúc, cô liên tiếp thêm hai mặt trời nhỏ, đó mặt trời nhỏ nào xuất hiện nữa.
Lúc đầu cô sáu mặt trời nhỏ, bây giờ tăng thêm tám mặt trời, Ninh Tri ngờ tới chạm bụng của Lục Tuyệt mà thể nhận 14 mặt trời nhỏ.
Ninh Tri tính một chút, hơn nữa trong đầu cô, hôm nay ở trong thư phòng lấy mười một mặt trời nhỏ, giờ cô còn 25 mặt trời nhỏ.
Giàu nhanh!
Không mặt trời nhỏ, Ninh Tri lập tức rút tay .
Cảm nhận bàn tay nhỏ bé mềm mại như xương rời khỏi , Lục Tuyệt nhanh ch.óng liếc Ninh Tri, như chút khó hiểu.
Ninh Tri bỏ qua công cụ Lục Tuyệt hết mức sử dụng: “Cảm ơn , tay của ấm , ngủ .”
Người công cụ Lục Tuyệt mím môi, liếc Ninh Tri nhắm mắt .
Hôm nay là chủ nhật, Ninh Tri cùng Lục đến bữa tiệc từ thiện.
Gần đây, làn da của cô trắng hơn, Ninh Tri lo lắng rằng mặc màu sáng sẽ khiến cô đen , vì cô cố ý chọn một chiếc váy màu liền với những viên kim cương nhấp nháy.
Làn da mặt cô cũng cải thiện nhiều, chỉ cần trang điểm nhẹ nhàng, các đường nét khuôn mặt của cô cũng nổi bật hơn, mái tóc mượt mà rũ xuống lưng, trông cô đặc biệt dịu dàng.
“Đẹp ?” Ninh Tri mặc quần áo xoay xoay mặt Lục Tuyệt.
Lúc , Lục Tuyệt mới ngủ trưa dậy.
Mỗi ngày Lục Tuyệt đều quy luật, chạy bộ buổi sáng, ăn sáng, sách, nghỉ trưa, chơi xếp hình, chơi máy tính và sách. Thời gian của dường như sắp đặt, cố định và đúng giờ.
Lục Tuyệt ngước mắt, giọng trầm thấp: “Xấu.”
Động tác kéo váy của Ninh Tri dừng , cô tức giận đến mức tiến lên c.ắ.n một cái: “ nên hỏi .”
Ninh Tri giày cao gót , chuẩn rời : “Tối nay về tương đối muộn.”
Mặt Lục Tuyệt chút cảm xúc, trả lời.
Ninh Tri chỉ cho một tiếng, mong đáp .
Bữa tiệc từ thiện tổ chức trong khách sạn, tất cả tiền thu từ cuộc đấu giá quyên góp cho quỹ từ thiện để giúp đỡ những gặp khó khăn.
Trước đây Ninh Tri cùng cha tham dự nhiều , cô cảm thấy so với một bữa tiệc chỉ đơn thuần là đồ ăn thức uống và vui vẻ, tuy loại tiệc cũng nhàm chán như , nhưng ít nhất nó cũng ý nghĩa.
“Tí nữa con theo , thích cái gì thì cứ chụp.”
Mẹ Lục vẫn luôn cẩn thận, lúc còn trẻ là một đại mỹ nhân, bây giờ ăn mặc đẽ vẫn xinh .
Bà mỉm nhắc nhở Ninh Tri: “Đừng lo lắng về tiền bạc, thẻ đưa cho con lúc là thẻ phụ của Tiêu Viêm, con là vợ của nó, con nên tiêu tiền của nó.”
Mẹ Lục phần lớn hoa hồng của tập đoàn Lục thị đều trong thẻ của Lục Tuyệt, bà lo lắng rằng tiền khổng lồ sẽ khiến Ninh Tri sợ hãi.
Mẹ Lục lo Ninh Tri tùy ý tiêu tiền của Lục Tuyệt, dù Ninh Tri tùy ý tiêu xài cả đời cũng hết .
Đã mấy nhận đồ trang sức đắt tiền từ Lục, Ninh Tri bà chồng hào phóng, chỉ cần cô đối xử với Lục Tuyệt, Lục sẽ bao dung vô hạn với cô.
Nghe thấy lời của Lục, Ninh Tri đáp .
Mẹ Lục và Ninh Tri mới xuất hiện, ít phu nhân giàu bước tới chào hỏi.
Mẹ Lục giới thiệu Ninh Tri với , đó công khai chính thức, đây là đầu tiên Ninh Tri lộ mặt trong hào phú.
Nhiều khách mời rằng, nhị thiếu gia nhà họ Lục mắc bệnh tự kỷ, con nuôi đang phụ giúp ba Lục quán xuyến việc kinh doanh gia nghiệp khổng lồ.
“Nhìn như , bà Lục thật là may mắn.”
“Lớn lên vui mừng.”
“Tướng mạo cũng là thông minh lanh lợi.”
...
Vài phu nhân xung quanh đều cẩn thận dò xét Ninh Tri, ngừng khen ngợi cô, nhưng trong mắt họ chút khinh thường Ninh Tri.
Xuất bình thường, tuy rằng dung mạo thể gọi là thanh tú, nhưng hiện tại nhiều thiên kim xinh , bọn họ so với Ninh Tri ở mặt cô vẻ bình thường.
Nếu nhị thiếu gia nhà họ Lục mắc bệnh tự kỷ, với gia cảnh nhà họ Lục, gả cho một con gái ưu tú thì tuyệt đối vấn đề gì, nhưng hiện tại, nhị thiếu gia nhà họ Lục bao giờ lộ mặt, chỉ thể kết hôn với một phụ nữ bình thường.
Ninh Tri đương nhiên ngốc, cô đương nhiên thấy sự qua loa và giả dối trong lời của , cô cũng thèm để ý.
Trong bữa tiệc, Lục ngạc nhiên khi thấy Ninh Tri cư xử , cô chuyện với những phu nhân hào phú khác mà hề sợ hãi.
Ninh Tri vì m phận cao quý của đối phương mà bám , cô cư xử đúng mực, thậm chí là thành thạo, cô chọc cho đối phương nhịn .
Ninh Tri dường như thuộc về một nơi như .
Mẹ Lục vẫn nhớ đầu tiên đưa Lâm Điềm Điềm đến yến tiệc, mặc dù Lâm Điềm Điềm cố gắng hết sức che giấu nhưng vẫn thể che giấu vẻ kiêu ngạo của , khi đối mặt với những vị khách khác, cô vẫn giữ thái độ thấp và vội vàng kết bạn, chê ít.
Bây giờ Ninh Tri khiến cho Lục sáng mắt, đương nhiên bà hy vọng Ninh Tri càng ưu tú càng .
“Vừa con gì với bà Vương khiến bà vui như ?” Mẹ Lục tò mò.
Ninh Tri uống vài ngụm rượu đỏ, đặt ly rượu trong tay xuống: “Trên tay bà Vương đeo một chiếc nhẫn kim cương màu hồng. Trên thế giới chỉ mười lăm viên kim cương màu hồng hơn mười carat. Viên tay bà Vương là một trong đó, hơn nữa là viên duy nhất thể xếp hạng F.”
Ninh Tri chớp mắt Lục, chút nghịch ngợm: “Vừa con với bà Vương rằng viên kim cương màu hồng nữ tính quý giá như thích hợp với bà .”
Bà Vương mỉm sang Lục : “Bà Lục, con dâu út của bà thật mắt .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-19.html.]
Mẹ Lục thế nào Ninh Tri thể phân biệt kim cương, nhưng khác khen cô, bà đương nhiên vui.
Ninh Tri mỉm , khi đến, sở thích của cô là tiêu tiền và mua đồ trang sức.
Trong két sắt của cô một viên kim cương màu hồng cũng hạng F, lớn hơn của bà Vương.
Bữa tiệc còn bắt đầu, khách khứa lượt đến.
Ninh Tri chút chán nản nên với Lục dậy dạo một chút.
Vừa khỏi đại sảnh, cô tình cờ gặp Hoắc Hiểu Nguyệt, cô đang đẩy xe lăn, xe lăn còn một đàn ông trẻ tuổi.
Cô liếc đàn ông xe lăn, tuấn và trai, gọng kính vàng sống mũi cao thẳng, tròng kính phản chiếu chắn ngang tầm mắt .
“Sao cô ở đây?” Hoắc Hiểu Nguyệt liếc mắt Ninh Tri, đ.á.n.h giá Ninh Tri.
Thân hình Ninh Tri mảnh mai, mặc một chiếc váy màu, trang điểm nhẹ nhàng, tóc buộc nửa và uốn xoăn nhẹ, trông thật thanh tú và dịu dàng.
Hoắc Hiểu Nguyệt thích Ninh Tri, nhưng cô thừa nhận rằng trang phục của Ninh Tri chút , cách ăn mặc .
Khóe miệng Ninh Tri giật giật, cô hỏi đối phương: “Sao cô ở đây?”
Ninh Tri đối với Hoắc Hiểu Nguyệt cũng cảm giác gì, đối phương chỉ là một đứa thiên kim tiểu thư nuông chiều, tính tình thẳng thắn, kiêu ngạo, dễ nổi nóng, những như tính toán, mua trí, khôn ngoan, cho dù giở trò, liếc qua cũng thể thấu .
So với một như Lâm Điềm Điềm thích gây sự lưng, cô thích đối phó với tính khí nóng nảy như Hoắc Hiểu Nguyệt hơn.
“ và trai đến đây từ thiện.” Hoắc Hiểu Nguyệt thích những dịp , nhưng trai mặt nhà họ Hoắc tham dự, cô cho rằng chân của trai tiện nên chỉ thể theo chăm sóc .
Ninh Tri gật đầu: “Ồ, cũng .”
Hoắc Hiểu Nguyệt xung quanh, nhưng thấy Lục Tuyệt: “Lục Tuyệt tới, cô để Lục Tuyệt ở nhà, một ngoài vui chơi?”
Bữa tiệc nhiều như , Lục Tuyệt sẽ bao giờ đến, cô nhịn cố ý khiêu khích Ninh Tri.
“Hiểu Nguyệt.” Trên xe lăn, đàn ông ngăn cô .
Hoắc Hiểu Nguyệt lập tức kiềm chế , cô nhếch miệng, dám ậm ừ, đẩy xe lăn .
Ninh Tri phòng vệ sinh, đụng Hoắc Hiểu Nguyệt.
Chẹp, vị tiểu thư đang quấn lấy cô?
Hoắc Hiểu Nguyệt trừng mắt Ninh Tri, đó phục : “Thực xin .”
Ninh Tri giật : “Cô xin .”
Lời xin như , thà rằng , miễn cưỡng như thế nào... Hơn nữa, cô quan tâm đến những gì Hoắc Hiểu Nguyệt .
“Anh trai bảo xin cô.” Ý của Hoắc Hiểu Nguyệt là cô xin , mà là ép buộc.
“Ồ.” Người đàn ông xe lăn là của Hoắc Hiểu Nguyệt ? Cô nhớ hôm qua Hoắc Hiểu Nguyệt nhắc đến việc trai cô cứu Lục Tuyệt.
Làm một xe lăn thể cứu Lục Tuyệt ?
“Phản ứng của cô là thế nào? Cô gì ?” Hoắc Hiểu Nguyệt hài lòng với thái độ thờ ơ của Ninh Tri.
Ninh Tri cô : “Cô gì?”
“Là trai kêu xin cô, chỉ lời .”
Ninh Tri thản nhiên : “ ý của trai cô. Cô khen cô là một em gái lời ?”
Lời của cô dứt, Hoắc Hiểu Nguyệt càng hung hăng trừng mắt Ninh Tri: “ là em gái , lời chút nào!”
Nói xong, Hoắc đại tiểu thư tức giận bỏ .
Vẻ mặt Ninh Tri sững sờ, cảm xúc của vị tiểu thư còn khó hiểu hơn nhóc mọt sách Lục Tuyệt.
Sau khi cuộc đấu giá bắt đầu, Ninh Tri trúng món đồ nào, Lục chọn trúng một chiếc vòng cổ khác, khi lấy , bà đưa cho Ninh Tri.
Dựa theo lời Lục, những đồ dùng xinh phù hợp với Ninh Tri.
Nhiều thấy thái độ của Lục đối với Ninh Tri, vị trí của Ninh Tri trong lòng thầm lên vị trí mới.
Sau khi kết thúc đấu giá, trời sắp tối. Về đến nhà họ Lục thì hơn chín giờ tối.
Ninh Tri chuyện với Lục một lúc mới trở về phòng.
Mở cửa phòng, Ninh Tri thấy Lục Tuyệt một bộ đồ ngủ sặc sỡ, đang yên lặng ở đầu giường.
Thời gian của Lục Tuyệt cố định, lúc , lẽ sẽ ngủ.
“Anh còn ngủ?” Ninh Tri kinh ngạc.
Môi mỏng Lục Tuyệt nhếch lên, nhướng mi liếc cô một cái, nhưng đáp , lập tức xuống giường nhắm mắt ngủ.
Ninh Tri chợt nhận rằng đang đợi cô trở về?
Ninh Tri hành động của Lục Tuyệt bao nhiêu cố chấp và cứng nhắc.
Thường thì khi uống nước xong, chiếc cốc sẽ đặt trở vị trí cũ, thậm chí quần áo trong tủ quần áo của cũng gấp gọn gàng và xếp theo thứ tự mà quy định.
Người mắc bệnh tự kỷ sẽ tức giận khi thói quen của họ phá vỡ.
Nghĩ , Ninh Tri dám chắc.
Cô cởi giày cao gót , chân trần đến giường của Lục Tuyệt, ánh đèn, ánh mắt Lục Tuyệt khẽ run lên, hiển nhiên vẫn ngủ.
Ninh Tri ôn nhu : “Lục Tuyệt, cám ơn chờ về.”
Dưới ánh đèn, hàng lông mi dài của Lục Tuyệt run lên.
Trời tối dần, căn phòng im ắng.
Sau khi Ninh Tri tắm xong, cô mặc áo ngủ. Thay vì mặc đồ ngủ, cô một chiếc váy xinh , chân một đôi giày nhỏ màu trắng.
Bá Vương rằng khi tiêu thụ mặt trời nhỏ, cô thể hiện và chạm vật thật, vì cô thể chân trần hoặc tiếp tục mặc đồ ngủ xuyên về.
Cô gọi Bá Vương: “Lần là 10 mặt trời nhỏ?”
Giọng nhỏ như sữa của Bá Vương đầy phấn khích: “Chủ nhân, đúng .”
Ninh Tri đưa 10 mặt trời nhỏ cho Bá Vương, ngay lập tức cô chỉ còn 15 mặt trời, nếu tiêu hết 15 mặt trời nhỏ, cô sẽ 15 phút để hiện hoặc chạm các vật thể thật ở đó.
Khi cô mở mắt nữa, Ninh Tri phát hiện đang đường, xe đường chạy xuyên qua cô.
Mặc dù cô cảm giác, nhưng từng chiếc xem xuyên qua cơ thể cô, thị giác kí/ch thích.
Ninh Tri bước nhanh lên bên đường.
Lục Tuyệt ở gần đây ?
Ninh Tri phát hiện rằng mỗi cô xuyên về, cô sẽ ở gần Lục Tuyệt.
xung quanh lớn như , cô Lục Tuyệt đang ở .
Trời hôm nay gay gắt, nhiều xung quanh cầm ô, Ninh Tri tùy ý , sợ ánh mắt trời gay gắt.
Dưới ánh mặt trời, làn da của cô càng thêm trắng mịn, chỉ khi xuyên mới lấy nhan sắc, nhưng khi khôi phục cô vẻ đ.á.n.h giá thấp thể của .
Váy là cô đặt theo kích cỡ ban đầu, hiện tại dáng đổi, phần của cơ thể trở nên chật hơn khiến cô chút khó chịu.
Ninh Tri yêu ghét, nhưng cô đột nhiên phát hiện n.g.ự.c lớn cũng là một gánh nặng.
Cô xung quanh để tìm bóng dáng của Lục Tuyệt, Ninh Tri khó hiểu, tại Lục Tuyệt xuất hiện gần đó.
“Cậu đường xe ? Cẩn thận đ.â.m trúng!”
Giọng mắng c.h.ử.i của đàn ông từ đằng xa truyền đến: “Này, bảo tránh , điếc ? Không thấy ?”
Ninh Tri đầu , cô thấy một bóng dáng cao gầy mặc bộ đồ thể thao màu đỏ đang một chiếc ô tô con.
“Lục Tuyệt!”
Ninh Tri vui, cô chạy nhanh tới.
Đến gần, Ninh Tri thấy con trai cao gầy mặc quần áo đỏ đúng là Lục Tuyệt.
Cô bước nhanh tới, nắm lấy tay Lục Tuyệt kéo khỏi đầu xe, để mặc cho chủ xe mắng c.h.ử.i ở lưng.
Ninh Tri đưa Lục Tuyệt đến bóng cây bên đường, cô híp mắt: “Lục Tuyệt, chị tìm em .”
So với Tiểu Lục Tuyệt mà cô thấy , bây giờ cao hơn nhiều, cao hơn cô một chút, là cao hơn 1,7 mét.
Mất nét mập mạp khi còn bé, hình dáng Lục Tuyệt trở nên lập thêt, vì trưởng thành nên lông mày của trẻ trung.