Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hoắc Hiểu Nguyệt kinh ngạc Ninh Tri đến gần Lục Tuyệt, thậm chí cô còn thấy môi Ninh Tri chạm tai Lục Tuyệt.

Lục Tuyệt cự tuyệt, cũng né tránh!

Giống như lời của Lục , Lục Tuyệt chỉ để Ninh Tri đến gần.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Hoắc Hiểu Nguyệt theo dõi Lục Tuyệt từ khi học tiểu học. Cô Lục Tuyệt thích khác đụng đến mức nào.

Anh chuyện với bất cứ ai, bên cạnh cũng bạn bè.

Mãi cho đến cuối cấp ba, cô nghĩ rằng Lục Tuyệt sẽ một một .

Cả đời đều lặng lẽ, đơn độc.

Nếu lúc xảy chuyện đó, cô nước ngoài, cô sẽ cố gắng kết hôn với Lục Tuyệt, dù , cô cũng bao giờ tìm thấy một trai như Lục Tuyệt.

Mà bây giờ, Lục Tuyệt chỉ kết hôn, mà vẻ như cả hai thể hòa hợp với ?

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Hoắc Hiểu Nguyệt kinh ngạc.

Tai nóng lên, chút ngứa ngáy, mí mắt Lục Tuyệt run lên, lông mi dài vểnh lên cũng rung theo.

Không đáp , Ninh Tri khẽ hừ bên tai , tay vỗ vỗ vai , bảy mặt trời nhỏ vui vẻ lao về phía cô, nháy mắt cô thu .

Lục Tuyệt liếc mắt Hoắc Hiểu Nguyệt một cái, giọng khàn khàn, nặng nề: “Không .”

.

“Không ?” Vẻ khó chịu một giây còn đè trong n.g.ự.c Ninh Tri bỗng nhiên biến mất, cô Hoắc Hiểu Nguyệt, đối phương lập tức giống như một túi t.h.u.ố.c nổ, khuôn mặt tức giận.

“Tuy tên là Lục Tuyệt, nhưng cũng cần vô tâm, lạnh lùng như . Tớ và là bạn học từ tiểu học đến cấp ba, học cùng bao nhiêu năm như , vẫn tớ ?” Hoắc Hiểu Nguyệt hận thể đến lắc đầu Lục Tuyệt, tại đặt cô đầu .

Cho dù thích cô thì tình bạn cùng lớp bao nhiêu năm cũng vô ích .

Nhìn thấy Hoắc Hiểu Nguyệt đỏ bừng mặt vì tức giận, Ninh Tri kìm nụ nơi khóe miệng, cô : “Thực xin , cô cũng tình huống của Lục Tuyệt đặc biệt, đừng để ý, cảm ơn Hoắc tiểu thư hôm nay đến thăm bạn cùng lớp là .”

Hoắc Hiểu Nguyệt nhẹ giọng chất vấn Ninh Tri: “Cô đang ở đây âm thầm đắc ý?”

Ninh Tri nhếch môi: “ hiểu Hoắc tiểu thư đang cái gì.”

Cho dù Hoắc Hiểu Nguyệt Ninh Tri như thế nào cũng cảm thấy mắt, cô cảm thấy đối phương chỉ thanh tú, xứng với Lục Tuyệt: “Cho dù cô thể đến gần và chạm Lục Tuyệt, cũng nghĩa gì cả. Anh cũng thích cô.”

Bệnh nhân tự kỷ thiếu khả năng nhận thức về tình cảm, ngay cả với ba của họ, họ cũng phớt lờ và đối xử lạnh lùng chứ đừng đến những khác.

Hoắc Hiểu Nguyệt cho rằng Lục Tuyệt sẽ thích Ninh Tri.

“Anh thích , cần cô lo lắng.” Ninh Tri ung dung trả lời: “Dù thì, Lục Tuyệt nhất định thích cô.”

Hoắc Hiểu Nguyệt phồng mặt: “Cô chuyện khiến khác chán ghét như .”

Giọng điệu của Ninh Tri bay bổng, tiếp tục đ.â.m chọc cô : “Lục Tuyệt chỉ thích .”

Giây tiếp theo, cô thấy Hoắc Hiểu Nguyệt tức giận : “Anh trai cứu mạng Lục Tuyệt.”

Ninh Tri sững sờ, trai của Hoắc Hiểu Nguyệt cứu Lục Tuyệt?

Hoắc Hiểu Nguyệt xong lập tức hối hận, khó chịu một hồi, tự trách lắm chuyện.

“Anh trai cô cứu Lục Tuyệt?” Ninh Tri chuyện gì đang xảy , Lục dường như đề cập đến chuyện .

“Cô cần chi tiết, liên quan gì đến cô.” Hoắc Hiểu Nguyệt thêm, Lục Tuyệt một cái: “Tớ đây.”

Hoắc Hiểu Nguyệt cô đơn thẳng ngoài.

Nhìn thấy đối phương rời , Ninh Tri cúi đầu hỏi Lục Tuyệt: “Anh thật sự Hoắc Hiểu Nguyệt ?”

Lục Tuyệt ngẩng đầu cô, một đôi mắt đào hoa đầy khó hiểu: “Ai?”

Ninh Tri câu môi, cô tiếp tục hỏi: “Anh trai của Hoắc Hiểu Nguyệt cứu ?”

Lục Tuyệt mím môi, một lúc mới đáp: “Không .”

Ninh Tri nhận câu trả lời, cô dứt khoát đổi chủ đề: “Tại khi Hoắc Hiểu Nguyệt đến thăm, vui như ?”

Bảy mặt trời nhỏ xuất hiện, vui đến mức nào.

Không đúng, Lục Tuyệt Hoắc Hiểu Nguyệt.

Ninh Tri híp mắt , ghé tai Lục Tuyệt nhỏ giọng hỏi : “Hay là vui vẻ vì chuyện với với giọng thấp như ?”

chằm chằm đầu , một mặt trời nào xuất hiện.

Nghĩ đến điều gì đó, môi Ninh Tri nhẹ nhàng chạm lên vành tai Lục Tuyệt giống như .

Giây tiếp theo, ba mặt trời nhỏ xuất hiện đầu Lục Tuyệt!

Vành tai , vết ửng hồng lan tràn.

Nhìn ba mặt trời nhỏ sáng lấp lánh ánh vàng, Ninh Tri giật , vui Hoắc Hiểu Nguyệt đến thăm.

Là vì môi cô chạm tai ?

Ninh Tri vươn tay nắm lấy tay , ba mặt trời nhỏ bay về phía cô ngay lập tức, nhưng đầu Lục Tuyệt còn mặt trời nhỏ nào ló .

Nắm tay tác dụng gì.

Ninh Tri giống như kiểm tra, thứ ba, môi cô như như chạm tai Lục Tuyệt, cô hỏi : “Lục Tuyệt, thích dính như thế ?”

Trong khung, một mặt trời nhỏ xuất hiện.

Ninh Tri chạm , một mặt trời nào xuất hiện.

tổng cộng 11 mặt trời nhỏ, vàng óng ánh, quá dễ thương!

Trước mặt, Lục Tuyệt cụp mắt xuống, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, vẻ mặt vô cảm, vành tai ửng hồng, Ninh Tri hiếu kỳ, tại vui vẻ khi cô chạm tai .

tin rằng thích cô, đoán chừng thậm chí còn thích gì.

Lỗ tai Lục Tuyệt đỏ lên, mấp máy môi, một lúc mới : “Dính .”

Ninh Tri nhớ tới Lục Tuyệt say rượu, đầu xuất hiện nhiều mặt trời nhỏ, vì uống rượu mà vui vẻ, mà là vì cô dính lấy ?

Ninh Tri nhớ rằng một mắc chứng tự kỷ sẽ nhận thông qua xúc giác, họ thích tiếp xúc cơ thể, tác động qua , cho dù đôi khi họ chống việc hôn và chạm .

Sau khi tìm nguyên nhân, Ninh Tri cảm thấy thêm một cách kiếm mặt trời nhỏ!

Đáng tiếc là, hiệu quả đang giảm dần, chỉ tác dụng một .

Sau khi rời khỏi nhà họ Lục, Hoắc Hiểu Nguyệt về nhà của .

Mẹ Hoắc thấy cô trở về, mặt vui vẻ: “Mỗi ngày đều chạy ngoài như , con thể an phận ở nhà ?”

Hoắc Hiểu Nguyệt thu vẻ kiêu ngạo: “Rất lâu con mới về nước, hôm nay mới gặp bạn học.”

“Con đến nhà họ Lục?”

Hoắc Hiểu Nguyệt chột : “Không .”

Mẹ Hoắc gì nữa.

Hoắc Hiểu Nguyệt bước nhanh lên tầng, cô tới cửa một căn phòng, gõ cửa.

Bên trong truyền đến giọng của một đàn ông: “Vào .”

Hoắc Hiểu Nguyệt mở cửa, lập tức thấy trai xe lăn tấm kính cao từ sàn đến trần nhà.

“Anh hai, hôm nay đến công ty ?” Giọng điệu Hoắc Hiểu Nguyệt giả bộ nhẹ nhàng, bước đến cạnh xe lăn của Hoắc Hiểu Dương.

“Hôm nay chuyện gì.”

Gen của nhà họ Hoắc , dung mạo Hoắc Hiểu Nguyệt xinh đáng yêu, tướng mạo Hoắc Hiểu Dương dịu dàng nho nhã, đeo kính gọng vàng càng trai hơn.

Hoắc Hiểu Nguyệt xổm cạnh xe lăn của Hoắc Hiểu Dương, cô gập quyển sách đùi , ngẩng đầu : “Anh , em tới nhà họ Lục gặp Lục Tuyệt.”

Nụ nhàn nhạt khóe miệng Hoắc Hiểu Dương: “Ừ.”

“Cậu vẫn ngốc như cũ, còn em, cáu gắt như .” Hoắc Hiểu Nguyệt dựa chân trai: “Em còn tưởng rằng nếu em lấy , Lục Tuyệt sẽ cô đơn suốt quãng đời còn , ngờ bây giờ vợ.”

Hoắc Hiểu Dương yên lặng lời của em gái.

“Người phụ nữ đó thể đến gần Lục Tuyệt, chạm .” Hoắc Hiểu Nguyệt lẩm bẩm: “Cô rõ ràng bằng em, nhưng ánh mắt của Lục Tuyệt cũng .”

Hoắc Hiểu Dương lắc đầu bất lực, em gái một khuyết điểm, chỉ thích .

“Vốn em nghĩ rằng sẽ buồn khi thấy Lục Tuyệt kết hôn với khác.” Hoắc Hiểu Nguyệt sụt sịt: “ em , hai, em xin .”

Nếu cô tùy hứng, chân của trai cô phế vì cứu Lục Tuyệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-18.html.]

“Người què là em mới đúng.” Hoắc Hiểu Nguyệt hối hận, vì cô tùy ý mà trai cô cả đời chỉ thể xe lăn, ưu tú như .

Nếu vì những hành động tùy ý của cô tổn thương trai , sẽ là sự tồn tại ch.ói lọi nhất ở trường ở công ty.

, luôn bực bội với cô , thấy cô là đúng.

Hoắc Hiểu Dương nhẹ nhàng vỗ đầu cô : “Không cảm thấy áy náy, ban đầu là chủ động chọn cứu Lục Tuyệt, tự gánh chịu hậu quả.”

“Rõ ràng là do em quá tùy ý.” Đôi mắt của Hoắc Hiểu Nguyệt đỏ lên: “Em quỷ, nhất định lấy Lục Tuyệt, cũng cần cứu , cũng sẽ xảy t.a.i n.ạ.n xe.”

chiều hư, quen với việc đầu óc.

Hoắc Hiểu Nguyệt hít sâu một : “Nếu cơ hội tất cả, em nhất định sẽ chuyện ngu ngốc như . Anh hai, sẽ gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ, cả đời sẽ xe lăn.”

Hoắc Hiểu Dương xoa xoa đầu em gái: “Trên đời nếu như.”

“Anh hai, Ninh Tri ?”

Hoắc Hiểu Dương khó hiểu: “Ninh Tri?”

Hoắc Hiểu Nguyệt với : “Cô là vợ của Lục Tuyệt, chuyện khó chịu.”

Hoắc Hiểu Dương , từ nhỏ em gái cưng chiều, ít thể trị cô . Nếu t.a.i n.ạ.n xe cộ của , cô như qua một đêm trưởng thành, tính tình kiềm chế nhiều, cô vẫn là một thiên kim tiểu thư kiêu căng ngạo mạn.

Lúc ăn tối, Ninh Tri thấy Lâm Điềm Điềm trở về.

Ngồi ở bàn ăn đối diện, cô cẩn thận khuôn mặt của Lâm Điềm Điềm.

Lúc cô đổi lấy 6% hào quang, Lâm Điềm Điềm dường như trở nên xí hơn một chút. Hiện tại xương hàm hai bên của Lâm Điềm Điềm trở nên to hơn, da thịt gương mặt cũng nhiều lên, còn là gương mặt trái xoan hảo đây, thậm chí mũi còn xẹp xuống nhiều.

Trong mắt Ninh Tri hiện lên ý .

Trước đây, vì tác dụng của hào quang mà Lâm Điềm Điềm trở nên xinh như , ai cũng coi đó là điều hiển nhiên.

Bây giờ, Lâm Điềm Điềm mất một chút hào quang và trở nên xí, những khác thấy sự đổi như , sẽ giải thích như thế nào.

Ở đối diện, Lâm Điềm Điềm cũng đang Ninh Tri, cô đương nhiên thấy Ninh Tri trắng lên!

Quả nhiên, vòng cổ xuất hiện một vết nứt, khiến hào quang Ninh Tri.

Lâm Điềm Điềm tại viên ngọc bích vô duyên vô cớ nứt, nhưng cô sửa nó .

Sau khi sửa, cô sẽ thể lấy hào quang.

“Tiểu Tri.” Bên cạnh, Lục đột nhiên : “Ngày mốt tiệc từ thiện tối, con sẽ tham dự với .”

Nghe , Ninh Tri và Lâm Tiễn Đồng đồng thời sửng sốt.

Đôi mắt Lâm Điềm Điềm trùng xuống, đây Lục đều đưa cô đến các bữa tiệc. Mà gần đây, khi Ninh Tri nịnh nọt Lục, Lục rõ ràng đổi ý định đối với Ninh Tri, bây giờ bà còn mặt mày rạng rỡ đưa Ninh Tri theo.

Lâm Điềm Điềm nở nụ : “Mẹ, đây Tiểu Tri kinh nghiệm tham gia yến tiệc, ngày mốt con lịch, nếu , con với thì ? Đến lúc đó con thể cùng Tiểu Tri, tránh em mắc sai lầm trong bữa tiệc.”

Ninh Tri nhướng mày: “Ý của cô là, khả năng cùng ?”

“Chị ý đó.” Lâm Điềm Điềm giải thích: “Tiểu Tri, chị ý giúp em.”

Ninh Tri nở nụ : “ cần cô giúp, đến lúc đó, cả buổi chỉ theo .”

Mẹ Lục gật đầu: “Tiểu Tri theo . Trong bữa tiệc từ thiện quá nhiều quy tắc, vì cần quá thận trọng.”

Lâm Điềm Điềm im lặng, cô Lục ý định đưa cô đến đó.

Nếu như Lâm Điềm Điềm lên tiếng, Ninh Tri sẽ dễ dàng buông tha cô : “Sao hôm nay dáng vẻ cô kì lạ?”

Nội tâm Lâm Điềm Điềm thắt , cô Ninh Tri : “Mũi của cô dường như sụp xuống.”

Ngoại hình Ba Lâm và Lâm gì nổi bật, ngoại hình ưa , mũi hai họ cao, Lâm Điềm Điềm kế thừa gen bọn họ, mũi cô chút tròn và lớn, thoạt chút sụp xuống.

Bây giờ Lâm Điềm Điềm ghét nhất sự chú ý của khác, nhắc tới mặt, Ninh Tri xong, cô hận đến nghiến răng nghiến lợi: “Hôm nay phim trường mũi chị vô tình đụng trúng.”

“A.” Ninh Tri lộ vẻ kinh ngạc, cô cố ý : “Mũi của cô là sửa?”

Lâm Điềm Điềm nén giận: “Chị phẫu thuật thẩm mỹ.”

Ninh Tri giả vờ vô tội: “Không sửa, tại khi mũi đụng trúng xẹp xuống?”

Nụ miệng Lâm Điềm Điềm khó thể duy trì nữa: “Tiểu Tri càng ngày càng thích đùa.”

Ninh Tri tiếp tục chọc d.a.o : “Cô càng ngày càng vô nghĩa.”

Nhìn thấy sự tức giận trong mắt Lâm Điềm Điềm, Ninh Tri âm thầm đắc ý, tức c.h.ế.t cô .

đầu nhỏ với Lục Tuyệt đang cúi đầu ăn cơm: “Vẫn là đáng yêu.”

Trong đêm.

Ninh Tri sớm xuống giường, một thời gian ngắn thích ứng, Lục Tuyệt còn tức giận vì cô ngủ giường của nữa.

Cô đếm đếm những mặt trời nhỏ trong đầu, mười một cái, nghĩ rằng xuyên về cô dùng mười mặt trời nhỏ, cô cảm thấy vẫn còn nghèo.

Lúc , Lục Tuyệt khỏi phòng tắm.

Anh mặc bộ đồ ngủ màu đỏ những bông hoa lớn màu xanh da trời.

Người khác mặc sẽ tầm thường. Dáng Lục Tuyệt , vóc dáng cao ráo, ngoại hình đỉnh cao, màu sắc hoa văn như , mặc lên cảm giác thời thượng vài phần.

Anh gội đầu, mái tóc ướt đẫm, những giọt nước ngừng chảy xuống sống mũi cao thẳng của , khuôn mặt góc cạnh rõ ràng như cụp xuống.

Ninh Tri nhanh ch.óng dậy, cô cầm một cái khăn lông khô, : “Lục Tuyệt, lau tóc cho .”

Bọt nước nhỏ xuống, xẹt qua yết hầu gợi cảm của Lục Tuyệt, chui cổ áo màu sắc và hoa văn của .

Lục Tuyệt bên cạnh giường, để ý đến Ninh Tri.

Ninh Tri nhanh ch.óng ngăn Lục Tuyệt xuống: “Không nên ngủ, tóc còn ướt.”

giúp lau khô tóc, yên đừng nhúc nhích.” Ninh Tri đến gần đặt khăn tắm lên đầu .

Cô nhẹ nhàng lau tóc cho : “Lục Tuyệt, thế thoải mái ? Có thích lau tóc cho ?”

Không thích cô chạm ? Bây giờ cô phục vụ .

Thái độ ân cần phục vụ của Ninh Tri gần như đủ để hỏi “Ông chủ, ông hài lòng với phục vụ của ?”

Lục Tuyệt yên, tùy ý để Ninh Tri rối tung tóc của .

Một lúc lâu, một mặt trời nhỏ nào xuất hiện.

Ninh Tri chút thất vọng, cô nhiệt tình phục vụ như vui ?

Tim Lục Tuyệt, kim đáy biển.

Trong lòng bàn tay, tóc của Lục Tuyệt mềm mại.

Anh khẽ mím môi, khuôn mặt vô cảm, khuôn mặt tuấn tú màu sắc và hoa văn của quần áo cho nổi bật trở nên lạnh hơn, mặt mày lộ vẻ ngây thơ sạch sẽ.

Trong lòng Ninh Tri khẽ động một chút, Lục Tuyệt giống lúc bé.

Một lúc , khi tóc Lục Tuyệt gần khô, Ninh Tri mới ném khăn tắm qua một bên: “Ngủ .”

Lục Tuyệt thẳng giường, nhắm mắt .

Ninh Tri tắt đèn trong phòng.

Dựa ánh sáng yếu ớt của đèn bàn, cô giường, khi nghĩ , cô vẫn chút cam lòng.

Ninh Tri đến gần Lục Tuyệt.

Cô ghé sát tai , chạm môi tai .

Lục Tuyệt đột nhiên mở mắt.

Vẫn mặt trời nhỏ.

Ninh Tri vươn tay trực tiếp đặt xuống n.g.ự.c Lục Tuyệt, lòng bàn tay áp thể của .

Vẫn mặt trời nhỏ.

Ninh Tri nhíu mày, chẳng lẽ cô đoán sai ?

Tay di chuyển, cô chạm mặt, tay, chân của , đều vô ích.

Ninh Tri chịu thua, cô rút tay về, đưa tay lướt qua phần bụng của Lục Tuyệt.

Trong nháy mắt, mặt trời nhỏ ló dạng.

Một mặt trời nhỏ!

Ninh Tri vui mừng một lúc, cô nhanh ch.óng đưa bàn tay thu , nhẹ nhàng chạm chỗ .

Năm mặt trời nhỏ!

Ninh Tri híp mắt: “Anh thích sờ chỗ đó của ?”

 

 

Loading...