Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 17
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:08
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi sáng, bầu trời sáng sủa, xung quanh yên tĩnh, gió sớm thổi qua, màn cửa sổ màu xanh nhạt khẽ lay động.
Khi Ninh Tri tỉnh dậy, cô lập tức gọi Bá Vương .
“Tại ngày hôm qua xuyên về đột nhiên chạm vật thực, hơn nữa đột nhiên xuất hiện ở mặt khác. Quan trọng nhất là mặt trời nhỏ duy nhất của biến mất.”
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Tối hôm qua cô hỏi bé.
Bá Vương: “Chủ nhân, bởi vì cô tiêu hao một mặt trời nhỏ, nên thể chạm vật thể thật hoặc hiện , thời gian là một phút.” Ninh Tri kinh ngạc: “Tốn một mặt trời nhỏ, thể hiện , còn thể sờ đồ thật ?”
Bá Vương: “ .”
Cô nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Chuyện quan trọng như , lúc cho ?” Cô luôn phiền não chịu nhiều thiệt thòi để thể cứu Lục Tuyệt.
Tiếng sữa nhỏ của Bá Vương yếu : “Chủ nhân, cô hỏi.”
“ , hỏi ?” Nếu Bá Vương là vật thật, cô hận thể lôi bé đ.á.n.h cho một trận.
Bá Vương chột một lúc.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
“Vừa tiêu tốn một mặt trời nhỏ thể duy trì một phút?”
Bá Vương: “ .”
Ninh Tri nhíu mày: “Tại thời gian ngắn như ? Hơn nữa mới mở cửa tủ quần áo hiện mặt mấy đứa trẻ, cho nên, thời gian cộng , trong vòng một phút là ?”
mặt trời nhỏ khó , trùng hợp là Lục Tuyệt uống rượu, cô mới giàu lên một chút, bây giờ cô còn một mặt trời nhỏ nào, tồn kho cũng .
Bá Vương nhắc nhở: “ . Chủ nhân, cô về, cần mười mặt trời nhỏ.”
Ninh Tri:...
Hiện tại cô thiếu thứ gì, chỉ thiếu mặt trời nhỏ.
Bá Vương cũng cho cô : “Chủ nhân, tiêu tốn mặt trời nhỏ cả ưu và nhược điểm. Khi cô trở , là thoát khỏi thế giới , vì , ngoại trừ Lục Tuyệt, cô sẽ tổn thương đau đớn trong thế giới đó.” Điểm , Ninh Tri , giống như cô chân trần trong thế giới đó, chân cũng chút bụi nào.
“Một khi cô dùng mặt trời nhỏ, trong thời gian tương ứng, nếu cô thương sẽ đau và chảy m.á.u. Nếu cô c.h.ế.t ở đó, cô cũng sẽ c.h.ế.t, sẽ thể trở hiện tại.” Ninh Tri sững sờ, xem dùng mặt trời nhỏ cũng cẩn trọng: “Còn cái gì cần cho ?”
Bá Vương vội vàng : “Chủ nhân, tạm thời nữa.”
Ninh Tri hừ một tiếng, để nó .
Lúc , động tĩnh bên cạnh truyền tới.
Ninh Tri hồn trở , cô sang, là Lục Tuyệt tỉnh.
Trên mặc bộ đồ ngủ màu xanh lam với những bông hoa to màu đỏ, quá bắt mắt, một lọn tóc trán nhếch lên, vẻ mặt ngơ ngác, đáng yêu đến t.h.ả.m.
Ninh Tri kìm đưa tay sờ điện thoại gối, chụp ảnh Lục Tuyệt nghiêng .
Lục Tuyệt dường như .
“Chào buổi sáng nè.” Ninh Tri tươi chào hỏi.
Lục Tuyệt ngước mắt lên, một đôi mắt đào hoa vô hồn, âm thanh trong cổ họng dường như cố nén : “Sớm.”
Ninh Tri hỏi : “Tối hôm qua mơ ?”
Lục Tuyệt chớp mắt, nhưng nhớ gì, trả lời, vén chăn xuống giường phòng vệ sinh.
Ninh Tri trông cậy Lục Tuyệt sẽ nhớ đến cô, dù mỗi cô xuyên qua đều là lúc còn nhỏ, đoán chừng chỉ nhớ cái tên “Quỷ chị”.
Ninh Tri mở điện thoại lên, bấm bào bức ảnh chụp.
Phải rằng, dù mặc đồ màu sắc và hoa văn lớn như , chỉ lộ một nửa khuôn mặt, Lục Tuyệt trong bức ảnh cũng trai.
Sau một hồi suy nghĩ, Ninh Tri đăng ký một tài khoản mới Weibo và đổi tên cô thành: Báu vật nhỏ xinh .
Cô đăng ảnh với biểu cảm một cái mặt trời nhỏ.
Gửi xong, Ninh Tri cầm lấy điện thoại của Lục Tuyệt.Điện thoại di động của đặt mật khẩu, khi Ninh Tri dễ dàng mở , cô phát hiện điện thoại di động của Lục Tuyệt gì khác ngoài cấu hình ban đầu, đừng là trò chơi, ngay cả phần mềm chat cũng .
Sạch sẽ.
Ninh Tri một thao tác điện thoại.
Sau khi rửa mặt Lục Tuyệt bước khỏi phòng vệ sinh, Ninh Tri giúp đăng ký một tài khoản, cô cùng sử dụng.
Ninh Tri trả điện thoại cho : “ giúp đăng ký một tài khoản, gì thì thể nhắn lên đó, cũng thường xuyên đăng tin đó, cũng thể xem, cũng thể nhắn .”
Ninh Tri mở bức ảnh cô đăng lên cho xem.
Lục Tuyệt liếc , nhưng gì.
Ninh Tri dạy : “Anh gõ chữ, thể chọn biểu cảm.”
Lục Tuyệt nhận lấy điện thoại, tiện tay ném lên giường, Ninh Tri thấy .
Cô dạy gửi tin nhắn, là che giấu tâm tư.
Lục Tuyệt chắc chắn sẽ chủ động trò chuyện với cô tâm sự với cô. Nếu thể, cô hy vọng qua những dòng tin nhắn gửi, cô thể đang nghĩ gì, để thể dễ dàng khiến vui hơn.
Ninh Tri chút rõ: “Anh học ?”
Lục Tuyệt ngước mắt Ninh Tri, một đôi mắt xinh hoa đào, ánh mắt sạch sẽ, nhưng khi mở miệng chút chán ghét: “ ngốc.”
ngốc, tại .
Ninh Tri cảm thấy buồn : “Anh quả nhiên ngốc.”
Mà là ngốc, siêu ngốc!
Lục Tuyệt mới rửa mặt xong, Ninh Tri ghé sát , đầu ngón tay nhẹ nhàng lau giọt nước còn khô mặt : “Anh là thông minh nhất.”
Một giây , năm mặt trời nhỏ xuất hiện trong khung đầu Lục Tuyệt!
Nhìn thấy ánh sáng vàng mắt, ánh mắt Ninh Tri lập tức sáng lên, cô nắm lấy bàn tay lạnh của Lục Tuyệt, năm mặt trời nhỏ lao về phía cô, dễ thương .
Ninh Tri dịu dàng khen ngợi : “Tiểu Tuyệt Tuyệt, giỏi thế! Quả thật là đại bảo tàng tuyệt thế.”
Nháy mắt, đầu xuất hiện một mặt trời nhỏ.
Nhìn sáu mặt trời nhỏ nhắn đáng yêu trong đầu, khóe miệng Ninh Tri ngọt ngào, những lời khen ngợi dành cho Lục Tuyệt giống như cần tiền mà ngừng .
Cô chỉ khen Lục Tuyệt thông minh mà còn khen hết lời: “Thế nào, là mẫu mà thích.”
“Tiểu Tuyệt Tuyệt, ăn sự dễ thương để lớn lên ?”
“Tiểu Tuyệt Tuyệt, trốn tìm trong cơ bụng của .”
“Tiểu Tuyệt Tuyệt, , là thiên thần hạ phàm.”
...
Trước đây Ninh Tri thấy những lời lẽ hổ mạng, nhưng bây giờ cô hổ mà dùng lời lẽ điên cuồng khen ngợi Lục Tuyệt.
So với mặt trời nhỏ, mặt mũi là cái gì? Hơn nữa, mặt của cô vẫn trở !
mà, cho dù cô khen ngợi bao nhiêu nữa, khung của Lục Tuyệt b*n r* mặt trời nhỏ nữa.
Tâm trạng đang của Ninh Tri khi kiếm mặt trời nhỏ biến mất khi cô xuống tầng gặp Lâm Điềm Điềm.
“Chào buổi sáng.” Lâm Điềm Điềm chủ động chào hỏi Ninh Tri.
Cô cảm thấy giấc mơ đêm qua ảnh hưởng quá nhiều, nên mới hấp tấp hỏi Ninh Tri về di vật của ba cô, Ninh Tri nhất định sẽ vui.
Là cô bốc đồng.
Cô nên đặt vấn đề của ngọc ấn nhỏ sang một bên , bây giờ điều quan trọng nhất là ngoại hình của cô , Lâm Điềm Điềm phát hiện, cô cướp hào quang Ninh nữa.
Cô đang xảy chuyện gì.
Sự đổi về hình dạng khuôn mặt và việc Ninh Tri trắng hơn một chút, tất cả đều rõ ràng, viên ngọc bích vòng cổ cô một vết nứt nhỏ, khả năng dẫn đến việc hào quang trở cơ thể của Ninh Tri.
tại cô thể cướp lấy hào quang nữa?
Lâm Điềm Điềm âm thầm dò xét vẻ mặt Ninh Tri, cô thấy tâm trạng Ninh Tri lúc , giữa lông mày oán hận phiền muộn như .
“Cô đang cản đường , chuyện gì ?” Ninh Tri nhướng mày.
Lâm Điềm Điềm hồn, bây giờ Ninh Tri cũng giống đây, xa cách, lạnh lùng với cô , quan trọng hơn, cô giống như còn chán ghét Lục Tuyệt nữa? Không phàn nàn về cuộc sống với Lục Tuyệt nữa.
Ánh mắt Lâm Điềm Điềm rũ xuống, mặt mang theo ý : “Không việc gì.”
Ninh Tri Lâm Điềm Điềm đang ý đồ gì, khi nghĩ , cô lấy sáu mặt trời nhỏ lấy để đổi lấy 6% hào quang với Bá Vương.
Đổi trong chốc lát, Ninh Tri phát hiện làn da của lập tức trắng lên.
Tuy thể gọi là trắng mịn như tuyết nhưng cũng cô là trắng nõn.
Ninh Tri sờ lên tóc , mềm và mượt, còn chẻ ngọn.
Cô lấy một chiếc gương nhỏ soi, ngũ quan khuôn mặt trở nên rõ ràng ít, giống như bóc bỏ một lớp băng gạc màu xám, lộ màu sắc tươi sáng hơn một chút.
Trong phòng đồ.
Hôm nay Lâm Điềm Điềm chụp vài bộ ảnh.
Thợ trang điểm đang tạo kiểu cho cô .
“Chị Điềm Điềm, gần đây chị ăn nhiều quá ?” Thợ trang điểm đoàn đội của Lâm Điềm Điềm thuê, vì họ hợp tác với một thời gian dài, quen nên khi chuyện với Lâm Điềm Điềm cô áy kiêng nể gì cả.
“Ừ?” Lâm Điềm Điềm nhắm mắt , dựa lưng ghế để cho thợ trang điểm trang điểm.
“Mặt của chị vẻ béo hơn.” Thợ trang điểm thường xuyên trang điểm cho Lâm Điềm Điềm, cô đương nhiên ngũ quan, khuôn mặt và làn da của Lâm Điềm Điềm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-17.html.]
Trước đây, ngũ quan mặt của Lâm Điềm Điềm tinh xảo, khuôn mặt hảo, ngay cả làn da cũng trắng mịn tì vết, quả thật cho khác ghen tị.
Điều quan trọng là khuôn mặt của Lâm Điềm Điềm hề phẫu thuật thẩm mỹ, thứ đều thuần khiết tự nhiên, ở trong làng giải trí, cô danh hiệu mỹ nhân mặt mộc.
hôm nay, khuôn mặt của Lâm Điềm Điềm giống như đột nhiên đổi? Ngay cả cái mũi, cũng...
Nghe lời của thợ trang điểm, Lâm Điềm Điềm lập tức mở mắt và soi gương.
Tạo hình cổ trang của cô là chải tất cả tóc lên, gương mặt sạch sẽ, để thứ gì che tóc, ngay cả trang điểm cũng nhẹ nhàng.
Chỉ cô mới thể chống những yêu cầu hà khắc như .
Lúc , cô trong gương, sắc mặt vô cùng sửng sốt.
Ngày hôm qua, xương hàm hai bên của cô nổi hẳn lên, khuôn mặt hạt dưa vuông thì bây giờ, khuôn mặt cô da thịt hơn, ngay cả cái mũi còn xẹp xuống một chút, còn tinh xảo và cao ngạo như nữa.
Lâm Điềm Điềm bất giác sợi dây chuyền cổ, vết nứt nhỏ bạch ngọc dường như dài thêm một chút.
Chuyện gì xảy ?
Rõ ràng cô để sát , tại ngọc nứt ?
Trong lòng Lâm Điềm Điềm hoảng sợ.
Lúc , nhân viên bước thúc giục: “Chị Điềm Điềm, đạo diễn bảo em qua hỏi một chút, chị trang điểm xong ?”
“Chuẩn xong .” Thợ trang điểm vội vàng giúp Lâm Điềm Điềm trang điểm.
Lâm Điềm Điềm đột nhiên : “Đánh bóng mờ nhiều hơn ở hai bên mặt, cả hai bên sống mũi nữa.”
Thợ trang điểm nhanh ch.óng đáp .
Sau khi trang điểm, Lâm Điềm Điềm đến trường : “Xin đạo diễn, để chờ lâu .”
“Không , chỗ .”
Đạo diễn Vương thích diễn viên đến muộn, đợi gần một tiếng đồng hồ, sắc mặt của chút khó coi .
Lâm Điềm Điềm đến chỗ phim, nam diễn viên chính chuẩn xong.
Đạo diễn Vương đặt kịch bản xuống, màn hình quan sát, trong nháy mắt, lông mày nhíu .
“Chờ một chút.” Đạo diễn Vương hô dừng : “Lâm Điềm Điềm, hôm nay cô trang điểm kiểu gì , tại khác với những cảnh đó? Ghép những cảnh trang điểm bây giờ, khán giả liếc mắt là thể thấy sự khác biệt.”
Đạo diễn Vương ở độ nét cao, quá trình chỉnh sửa da ở phần hậu kỳ phản cảm, vì yêu cầu cao về trang điểm của các diễn viên.
Anh ý kiến về nhân vật nữ chính của Lâm Điềm Điềm. Cô kỹ năng diễn xuất, còn thích lớn, nếu điều kiện vẻ ngoài cô , tương xứng với yêu cầu của , phù hợp với hình tượng nhân vật nữ chính, căn bản tuyển dụng cô .
Bây giờ, hai bên mặt Lâm Điềm Điềm, còn bóng mờ dày đặc mũi, đạo diễn Vương cau mày yêu cầu Lâm Điềm Điềm lau những thứ đó , thể để quá dày.
Mặt của Lâm Điềm Điềm nóng lên, đối mặt với ánh mắt soi mói của các nhân viên xung quanh, cô cảm thấy thẹn đỏ mặt phòng trang điểm.
Đợi cô đổi cách trang điểm, khi , lông mày của Đạo diễn Vương vẫn nhíu c.h.ặ.t.
Đạo diễn Vương nghi ngờ : “Bộ dạng đây của cô , loạn? Bộ dạng hiện tại của cô vấn đề gì ?”
Lời của đạo diễn Vương là rõ ràng, chỉ thiếu chút nữa Lâm Điềm Điềm phẫu thuật thẩm mỹ thành công.
Lâm Điềm Điềm tức giận sắp c.h.ế.t, cô cúi nửa đầu xuống: “Đạo diễn, hiện tại chút thoải mái, nghỉ hai ngày.”
Nói cô để ý lời cho phép của đạo diễn, trực tiếp bỏ .
Quản lý đuổi theo: “Tiểu bảo bối của , chị chuyện gì ? Chị nhiều tranh giành cảnh của đạo diễn Vương ? Thái độ của chị khiến đạo diễn Vương tức giận.”
“Lời của khó , chịu đựng ?” Lâm Điềm Điềm đeo khẩu trang lên xe bảo mẫu.
Lâm Điềm Điềm lo lắng, cô khác với những nghệ sĩ khác, những nghệ sĩ khác đều cúi đạo diễn, ánh mắt của đạo diễn, nhưng cô là nhà họ Lục, chỉ khác nịnh nọt cô .
Quản lý cũng phận của Lâm Điềm Điềm, đây là cây kim phiền phức khó chịu, thật đúng là thể , c.h.ử.i cũng .
Quản lý thở dài đổi chủ đề: “Mặt của chị ?”
Khuôn mặt thường ngày của Lâm Điềm Điềm xinh , nhưng hôm nay cô cảm thấy mặt cô biến dạng, thoạt chút mắt.
Lâm Điềm Điềm giận tái mặt, cô giải thích vấn đề .
Một lúc , cô : “Tí nữa đến cửa hàng trang sức một chút.”
Quản lý chút kinh ngạc: “Làm , chị mua trang sức?”
Lâm Điềm Điềm : “Dây chuyền của hỏng, mang sửa.”
Buổi chiều Ninh Tri lớp học, khi học bề, cô thấy nhà họ Lục khách.
“Con về ?” Nụ mặt Lục vẫn thu .
Ninh Tri bước tới.
“Đến đây, để giới thiệu với con, đây là Hoắc Hiểu Nguyệt, thiên kim nhà họ Hoắc, mấy ngày nay cô mới từ nước ngoài về.” Mẹ Lục sang giới thiệu với Hoắc Hiểu Nguyệt: “Đây là con dâu út dì mới , Ninh Tri.”
Ninh Tri đối diện với Lục: “Hoắc tiểu thư, chào cô.”
Hoắc Hiểu Nguyệt Ninh Tri từ xuống , trong mắt hiện lên một chút bất mãn cùng phục: “Cô gả cho Lục Tuyệt.”
Ninh Tri thấy giọng điệu mấy thiện cảm của đối phương, cô kinh ngạc, mới gặp mặt, cô đắc tội với đối phương ?
Mẹ Lục : “Suốt thời gian qua là Tiểu Tri chăm sóc Tiểu Tuyệt, Tiểu Tuyệt để khác đến gần.”
“Con cũng thể chăm sóc Lục Tuyệt.” Hoắc Hiểu Nguyệt nhỏ giọng .
Mẹ Lục vỗ vỗ tay cô , giọng điệu gần gũi : “Không cần con chăm sóc thằng bé, hơn nữa con cũng .”
Mẹ Lục với Ninh Tri, “Hiểu Nguyệt và Tiểu Tuyệt học cùng lớp từ khi còn học tiểu học, là bạn cùng lớp nhiều năm. Hơn nữa, khi còn học tiểu học Hiểu Nguyệt cứu Tiểu Tuyệt.”
Ninh Tri hứng thud, cô bé thực sự cứu Lục Tuyệt?
Mẹ Lục: “Ở trường tiểu học, Tiểu Tuyệt một bạn nam trong lớp bắt nạt và nhốt trong nhà vệ sinh. May mắn , Hiểu Nguyệt tìm giáo viên để cứu thằng bé.”
Giọng điệu của Lục vẫn tràn ngập sự ơn: “Giáo viên đó chỉ giáo huấn mấy học sinh vài câu, chuyện , may mà Hiểu Nguyệt thư báo cho chuyện đó, nếu , Tiểu Tuyệt sẽ luôn các bạn nam bắt nạt.”
Hoắc Hiểu Nguyệt chính là cô gái tìm giáo viên đến?
Ninh Tri kinh ngạc.
Cô đ.á.n.h giá đối phương, khuôn mặt tròn trịa đáng yêu của cô bé khi dài dần , ngũ quan cũng tinh xảo nhiều, thể lờ mờ thấy bóng dáng khi còn nhỏ.
Ninh Tri nhớ rõ, cô bé chỉ mới học tiểu học Lục Tuyệt bạn trai!
bức thư là ?
Rõ ràng là do cô cầm tay Tiểu Lục Tuyệt , thể trở thành của Hoắc Hiểu Nguyệt?
“Dì Lục, con chỉ nhớ là con nhờ giáo viên giúp, chuyện quá lâu , quên mất con thư cho dì .” Quá lâu , Hoắc Hiểu Nguyệt cũng nhớ rõ.
Mẹ Lục : “Dù thế nào dì vẫn cảm ơn con.”
Bà đầu và với Ninh Tri: “Hôm nay Hiểu Nguyệt đến đây để gặp Tiểu Tuyệt. Con đưa cô lên lầu, con ở đây, Tiểu Tuyệt sẽ tức giận.”
Ninh Tri đáp : “Được.”
Hoắc Hiểu Nguyệt bên cạnh Ninh Tri, cô thẳng thắn và thành thật : “ thích Lục Tuyệt, nếu du học, cưới .”
Ninh Tri thấy bóng dáng của Hoắc Hiểu Nguyệt khi còn bé, cô chút buồn : “Trên đời nếu như. Hơn nữa Lục Tuyệt thích cô. Cho dù cô nước ngoài, cô cũng thể kết hôn với .”
“ Lục Tuyệt từ khi còn học tiểu học.” Hoắc Hiểu Nguyệt hất cằm lên, dáng thiên kim tiểu thư: “ học cùng lớp với ở trường tiểu học, trường cấp hai và trường cấp ba. gần như lớn lên cùng .”
“Bây giờ cô so với ai?” Môi Ninh Tri cong lên: “ khi còn học mẫu giáo.”
Hoắc Hiểu Nguyệt tin: “Không thể nào!”
“Tin tùy cô.” Ninh Tri quan tâm.
Hoắc Hiểu Nguyệt trực tiếp chọc điểm c.h.ế.t của Ninh Tri: “Cô lớn lên xí như , xứng với Lục Tuyệt.”
Ninh Tri cảm thấy Hoắc Hiểu Nguyệt hồi nhỏ đáng yêu, nhưng lớn lên thể khiến khác chán ghét như !
“Không cần như thế nào, chỉ cần Lục Tuyệt thích là .” Mặt Ninh Tri siêu dày, thể dễ dàng vài câu của đối phương hạ gục như .
Hoắc Hiểu Nguyệt c.ắ.n môi, Ninh Tri mặt chút mắt.
Nếu cô phản đối, cô kết hôn với Lục Tuyệt.
Lúc , Lục Tuyệt sẽ ở trong thư phòng.
Ninh Tri mở cửa lập tức thấy Lục Tuyệt đang máy tính, mặc bộ quần áo thể thao màu đỏ.
Hai mắt Hoắc Hiểu Nguyệt sáng lên, cô chạy chậm tới: “Lục Tuyệt, lâu gặp, tớ mới từ nước ngoài về.”
Đôi với lời của cô Lục Tuyệt mắt điếc tai ngơ, coi như thấy cô .
Hoắc Hiểu Nguyệt bạo dạn chạm tay Lục Tuyệt, nhưng lập tức né tránh.
Hoắc Hiểu Nguyệt thở dài, cô quen . Dù , từ khi học tiểu học, cô theo đuổi Lục Tuyệt.
“Lục Tuyệt, gầy ? Trông vẻ trai nhỉ?” Hoắc Hiểu Nguyệt ngừng đ.á.n.h giá Lục Tuyệt, ánh mắt của cô đây , Lục Tuyệt quả thực là trai nhất.
Ninh Tri khó chịu, cô đột nhiên cảm thấy đồ của đang khác rình trộm và nhấp nghẽ.
Cô bước đến bên cạnh Lục Tuyệt, ghé sát tai .
Môi cô cố ý chạm tai Lục Tuyệt: “Tiểu Tuyệt Tuyệt, bạn học cũ của tới thăm . Anh nên chào cô một tiếng.”
Lời của cô dứt, một hàng mặt trời vàng rực rỡ xuất hiện trong khung đầu Lục Tuyệt!
Một cái, hai cái, ba cái...
Cô đếm, tổng cộng bảy cái!
Ninh Tri càng buồn bực, thấy Hoắc Hiểu Nguyệt vui vẻ như thế nào?