Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Quản gia tìm thấy tiểu thiếu gia trong tủ quần áo, ông thấy tiếng lầm bầm của tiểu thiếu gia từ trong tủ truyền .

Mở cửa tủ , quản gia thấy đang một trong tủ: “Tiểu thiếu gia, trốn trong tủ?”

Vừa những giúp việc tìm thấy tiểu thiếu gia, họ lo lắng đến mức suýt chút nữa gọi cho phu nhân và ông chủ.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

“Tối nay phu nhân và ông chủ ở đây. Phòng bếp chuẩn xong bữa tối. Tiểu thiếu gia, đến giờ ăn cơm .” Thái độ của quản gia vô cùng ôn hòa.

Tiểu Lục Tuyệt để ý đến quản gia.

Ninh Tri dỗ dành : “Tiểu Tuyệt Tuyệt, chúng ngoài , chân của chị đến mức tê rần .”

Cô nắm tay .

Tiểu Lục Tuyệt hề chống cự, ngoan ngoãn theo Ninh Tri khỏi tủ.

Nhìn quản gia đóng cửa tủ , Ninh Tri với Tiểu Lục Tuyệt: “Sau em đừng trốn trong tủ nữa, chị sợ khó tìm Tiểu Tuyệt Tuyệt.”

Tiểu Lục Tuyệt đáp .

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Một lúc , Ninh Tri mới thấy bé bên cạnh lên tiếng: “Không, trốn.”

Ninh Tri nhịn xoa xoa cái đầu nhỏ của : “Tiểu Tuyệt Tuyệt lời như ?”

Đôi mắt rũ xuống của Tiểu Lục Tuyệt khẽ run lên, vành tai mềm mại đỏ lên.

Mẹ Lục và ba Lục đều ở nhà, ngoài những giúp việc, chỉ một bóng nhỏ bé đang yên lặng ăn cơm trong phòng ăn rộng lớn.

Bên cạnh là Ninh Tri, ai thể thấy cô.

“Tiểu Tuyệt Tuyệt, em nên ăn chút rau quả.” Hóa từ nhỏ kén ăn.

Trước đây cô phát hiện Lục Tuyệt là một kén ăn, nhưng cô uốn nắn , bây giờ cơ hội, cô bắt đầu dạy dỗ chồng ngay từ khi còn nhỏ.

Ninh Tri ghé tai Tiểu Lục Tuyệt dọa : “Trẻ con ăn rau sẽ cao thêm.”

Tiểu Lục Tuyệt im lặng ăn cơm.

“Sau em cao hơn chị ?” Ninh Tri : “Chị thích con trai cao.” Lục Tuyệt khi lớn lên sẽ cao, cô cần ngẩng đầu lên.

Người giúp việc Tiểu Lục Tuyệt ăn cơm.

Đột nhiên, cô thấy tiểu thiếu gia vốn luôn thích ăn rau quả, mà đưa tay gắp cà rốt bào vụn trong nước sốt bên cạnh.

Nữ giúp việc cảm thấy khó tin.

Bình thường phu nhân dỗ ép, tiểu thiếu gia cũng ăn một chút, ngờ hôm nay chủ động ăn hết.

Hai hàng lông mày nhỏ của Tiểu Lục Tuyệt nhíu c.h.ặ.t , đôi mắt to đen láy đầy vẻ chán ghét, nhưng vẫn chịu khó ăn cà rốt thái sợi.

“Giỏi quá, ăn thêm vài miếng nữa .” Ninh Tri cảm thấy trẻ con dễ dỗ hơn.

Người giúp việc bên cạnh sửng sốt một lúc, cô thấy tiểu thiếu gia đang cau mày ăn cà rốt thái sợi.

Không nhịn , giúp việc cao hứng nhanh ch.óng với quản gia.

Sau đó, ngay cả Lục và ba Lục khi về nhà cũng Tiểu Lục Tuyệt nguyện ý ăn rau. Kể từ đó, bàn ăn của nhà họ Lục luôn vài món rau đầu bếp chế biến theo nhiều cách khác .

Sáng ngày thứ hai.

Ninh Tri cùng Tiểu Lục Tuyệt đến trường.

Trước khi đến lớp, cô thấy những bắt nạt Lục Tuyệt hôm qua.

Một trong những bé mập mạp bước đến chỗ của Lục Tuyệt, trừng mắt với Lục Tuyệt: “Hôm qua tố cáo với thầy Hướng ?”

Cậu bé mập mạp cao hơn những đứa trẻ khác, là kẻ bắt nạt trong lớp, ném hộp văn phòng phẩm của Tiểu Lục Tuyệt đặt bàn xuống đất.

“Bộp” một tiếng, tất cả b.út trong hộp b.ắ.n tung tóe.

“Mẹ , chủ nhiệm là của tớ, giáo viên cũng sợ chú tớ.” Cậu bé mập mạp giẫm lên hộp văn phòng phẩm sặc sỡ mặt đất: “Tớ sợ giáo viên .”

“Cậu cần xin , lát nữa tớ sẽ nhốt nhà vệ sinh.” Cậu bé mập mạp cùng vài bé khác bàn bạc, bọn họ nhốt kẻ ngốc nhà vệ sinh giả ma để hù dọa.

Ninh Tri mấy lời khó chịu của tên mập mạp , nắm đ.ấ.m trở nên cứng ngắc, rõ ràng tên mập mạp ba dạy hư, ngay cả giáo viên cũng sợ?

Quả nhiên, khi Tiểu Lục Tuyệt phòng vệ sinh, Ninh Tri thấy bé mập mạp cùng vài học sinh nam khác theo .

Cô vội vàng bước .

Cậu bé mập mạp hung hăng kéo cổ áo của Tiểu Lục Tuyệt, gì gọi một tiếng kẻ ngốc.

Tiểu Lục Tuyệt cúi đầu xuống, hừ gì.

Ninh Tri thấy hai bàn tay nhỏ bé của nắm c.h.ặ.t.

Cô hận thể xông lên đ.á.n.h mấy đứa đầu gấu , bọn chúng thể học những thứ hư hỏng như .

“Chúng mau nhốt .” Một bé đề nghị.

Chúng gan lớn nhưng dám đ.á.n.h , tối đa là nhốt kẻ ngốc hoặc xé sách của .

Ninh Tri vươn tay giữ lấy Tiểu Lục Tuyệt: “Đừng sợ, chị .”

Bàn tay nhỏ bé nắm, Tiểu Lục Tuyệt buông nắm đ.ấ.m nhỏ , ngước Ninh Tri đột nhiên xuất hiện, âm thanh buồn bực : “Quỷ chị.”

“Kẻ ngốc đang chuyện với chính .”

“Mau nhốt , đến giờ học .”

“Nếu giáo viên phát hiện chúng điều nữa thì ?”

Cậu bé mập mạp sợ giáo viên: “Đồ nhát gan, tớ đến nhốt . Này, kẻ ngốc, tự đóng cửa .”

Ninh Tri hận thể tìm một cái giẻ để bịt miệng tên mập nạp .

Cô dùng sức kéo Tiểu Lục Tuyệt , nhưng vẫn bé mập mạp đẩy mạnh, Ninh Tri sốt ruột, cô thấy nhốt nữa.

Ninh Tri khó chịu qua, cô cũng bất lực, thấy Tiểu Lục Tuyệt bắt nạt, cô cũng thể ngăn .

Nếu cô thể hiện , hoặc chạm những đồ vật thực tế khác, cô sẽ bất lực như bây giờ.

“A, ma!” Một về phía Tiểu Lục Tuyệt, sợ hãi hét lên.

Cậu bé mập mạp đầu , thấy một phụ nữ tóc dài mặc váy trắng đột nhiên xuất hiện, lập tức kêu lên, chân mềm nhũn mặt đất: “Mẹ, ma nữ.”

“Oa, ma nữ sắp ăn thịt đứa bé.”

Ninh Tri thấy mấy đứa trẻ đột nhiên kinh hãi , cô chỉ chính : “Các thấy ?”

Hai chân của bé mập mạp run lên, kêu lên: “Đừng ăn , oa, ma nữ đến .”

Ninh Tri chuyện gì đang xảy , nhưng cô nhanh ch.óng đáp : “Vừa thấy các bắt nạt Tiểu Lục Tuyệt?”

Cô cúi đầu, mái tóc đen dài rủ về phía , thật sự đáng sợ: “Ai dám bắt nạt Tiểu Lục Tuyệt, sẽ đ.á.n.h đó.”

Đâu còn dáng vẻ bé mập mạp kiêu ngạo bắt nạt ?

Nước mắt chảy dài mũi, vẻ thực sự sợ hãi: “ dám, đừng đ.á.n.h , hu hu hu...”

Ninh Tri sang hai bé còn .

“Chúng đ.á.n.h Lục Tuyệt, dám nữa. về nhà.” Đứa nhỏ sợ hãi đến mức run lên, sắc mặt trắng bệch.

Ninh Tri nặng nề hừ một tiếng: “Về ai còm dám bắt nạt Tiểu Lục Tuyệt, buổi tối tới nhà các , chờ các ngủ ăn thịt các .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-16.html.]

bắt nạt nữa, cô đừng tới nhà .” Cậu bé mập mạp đến đau lòng, sợ c.h.ế.t.

Ninh Tri mấy đứa trẻ dọa gần như ngất , cô mới để chúng rời .

“Tiểu Tuyệt Tuyệt, bọn họ , sẽ dám bắt nạt em nữa.” Ninh Tru tại mấy đứa trẻ đột nhiên thấy cô, cô vươn tay vặn vòi nước, nước đột nhiên chảy .

thể chạm ?

Chuyện là thế nào?

Hơn nữa, Ninh Tri thấy rằng mặt trời nhỏ duy nhất trong đầu cô còn nữa.

Ninh Tri kiềm chế suy nghĩ của , cô nắm lấy tay Tiểu Lục Tuyệt: “Chị đây xinh , rõ ràng giống như thiên thần, nhưng mấy tiểu t.ử cho rằng chị là nữ quỷ, mắt thẩm mỹ quá kém.”

Tiểu Lục Tuyệt ngẩng đầu lên: “Quỷ chị.”

Ninh Tri nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của : “Mắt thẩm mỹ của em cũng kém!”

Ninh Tri cùng Tiểu Lục Tuyệt ngoài, vốn dĩ cô lo lắng nếu bước khỏi phòng vệ sinh nam sẽ thu hút sự chú ý của khác, nhưng cô phát hiện những bên ngoài dường như thấy cô.

Chuyện là thế nào?

Tại mấy thể thấy cô? Còn nữa, tại mặt trời nhỏ của cô đột nhiên biến mất?

Trong hai ngày qua, Ninh Tri Lục rằng trường tiểu học chuyện ma quái, một học sinh nam trong lớp của Tiểu Lục Tuyệt sợ hãi đến mức bệnh.

Mẹ Lục dù tin quỷ thần nhưng bà vẫn xin bùa bình an cho Tiểu Lục Tuyệt và Lục Thâm Viễn.

Ninh Tri phát hiện rằng Lục vẫn chuyện Tiểu Lục Tuyệt bọn trẻ trong lớp bắt nạt, hiển nhiên, giáo viên định với Lục.

Ninh Tri thể chạm đồ thật nữa, nhưng cô nghĩ một cách.

Trước bàn sách, cô bên cạnh Tiểu Lục Tuyệt.

Cô nắm tay Tiểu Lục Tuyệt và bắt đầu lên giấy trắng: Dì Lục, một bạn nam trong lớp bắt nạt Lục Tuyệt và nhốt phòng vệ sinh của trường. Chuyện giáo viên cũng , các bạn học đó sợ giáo viên , dì Lục bảo vệ bạn học Lục Tuyệt thật .

Ninh Tri cố gắng hết sức để bắt chước nét chữ của học sinh tiểu học, khi xong, cô cầm tay Tiểu Lục Tuyệt gấp lá thư .

Người giúp việc nhặt lá thư ở cửa lớn, tên nhận ghi đó, bà cầm lá thư bước nhà.

Ninh Tri theo giúp việc, mong giúp việc nhanh ch.óng đưa thư cho Lục.

“Đại thiếu gia.” Người giúp việc gặp Lục Thâm Viễn.

Lục Thâm Viễn mặc một chiếc áo sơ mi kẻ sọc màu xanh da trời, lúc còn nhỏ lễ phép: “Dì Hoa, dì đang cầm thư ?” Cậu thấy là cho bà Lục.

, ai ném nó từ ngoài cửa . chuẩn đưa nó cho phu nhân.”

Lục Thâm Viễn ân cần: “Mẹ ở trong phòng nghỉ ngơi, dì đưa thư cho con, com sẽ đưa cho .”

“Làm phiền thiếu gia.” Người giúp việc cảm thấy đại thiếu gia thật sự , tuổi còn nhỏ chỉ hiểu chuyện còn lễ phép, ai thấy đứa nhỏ như đều sẽ thích.

Lục Thâm Viễn cầm lấy thư, khi giúp việc rời , bóc lá thư .

Ở bên cạnh, Ninh Tri theo dõi hành động của Lục Thâm Viễn.

“Em trai bắt nạt.” Đọc xong bức thư, Lục Thâm Viễn ngẩng đầu xung quanh.

Ninh Tri nhíu mày, cô dự cảm lành.

Sau đó, cô thấy Lục Thâm Viễn xé lá thư đôi.

Ninh Tri trợn tròn mắt!

chút khó tin , Lục Thâm Viễn còn là một đứa bé, xé bức thư?

Lúc Ninh Tri mới thấy tiếng giày cao gót giẫm mặt đất, là Lục.

Mẹ Lục từ trong phòng , bà thấy Lục Thâm Viễn bối rối bên cạnh bàn cà phê: “Đã xảy chuyện gì?”

Lục Thâm Viễn cũng là một đứa trẻ, đột nhiên phát hiện chuyện , sợ tới mức thời gian mà giấu thư .

Ninh Tri thấy Lục Thâm Viễn hoảng sợ, cẩn thận mở miệng: “Mẹ, dì Hoa nhặt một lá thư. Con sơ ý rơi lá thư rách .”

Mẹ Lục: “Thư của ai?”

“Con ai cho . Con nhịn , ghi rằng bắt nạt em trai.” Lục Thâm Viễn đưa bức thư cho Lục bằng cả hai tay: “Mẹ, đây là sự thật ? Ai hư hỏng như , bắt nạt em trai.”

Mẹ Lục vội vàng cầm lấy lá thư, nhanh nội dung đó, những dòng chữ của trẻ con ngoằn ngoèo uốn éo, Lục cũng quan tâm.

Sau khi xong bức thư, sắc mặt của bà lắm.

Ninh Tri thấy Lục bắt đầu gọi điện thoại, thấy xưng hô của hai , là giáo viên của Lục Tuyệt.

Ninh Tri thèm nữa, cô khi Tiểu Lục Tuyệt bắt nạt Lục sẽ điều tra và xử lý thật , sẽ cho phép chuyện như xảy nữa.

Đến tối, Ninh Tri buổi chiều khi Lục rời khỏi đây, bà vẫn .

Cô nắm tay Tiểu Lục Tuyệt ngoài ban công.

Đêm hè, trời nhiều ngôi .

Ninh Tri cùng Tiểu Lục Tuyệt chiếc ghế xích đu ngoài ban công, thong thả đung đưa.

“Tiểu Tuyệt Tuyệt, chị sắp .” Sau khi Lục giải quyết xong chuyện , cô sẽ .

Ninh Tri nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn đầy thịt của : “Em sẽ nhớ chị chứ?”

Trên Tiểu Lục Tuyệt mặc một chiếc áo sơ mi màu đỏ in những hình vẽ hoạt hình sặc sỡ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn. Nghe Ninh Tri , chớp mắt, một lúc lâu mới : “Nhớ.”

Sẽ nhớ chị.

Ninh Tri đến híp mắt: “Chị cũng sẽ nhớ em.”

Hai hàng lông mày của Tiểu Lục Tuyệt nhíu c.h.ặ.t , đôi mắt to đen láy hiện lên cảm xúc: “Không chị .”

Lần đầu tiên, Tiểu Lục Tuyệt chủ động đưa tay nắm lấy váy của Ninh Tri.

Hai mắt Ninh Tri sáng lên.

Cô đưa tay che đôi mắt to tròn của , ghé sát tai nhỏ: “Tiểu Tuyệt Tuyệt ăn nhiều rau quả hơn, đừng kén ăn, khi bắt nạt thì học cách tố cáo, chúng sẽ gặp .”

Thực tế, Ninh Tri hoạt bát và tùy ý hơn một chút.

Hơi thở ấm áp phả vành tai, Tiểu Lục Tuyệt cảm thấy lỗ tai ngứa ngáy.

Trước mắt tối om, thể ngửi thấy mùi thơm từ tay Ninh Tri.

Chẳng mấy chốc, tai còn ngứa, mũi còn mùi thơm.

Tiểu Lục Tuyệt cúi đầu, ngây bàn tay nhỏ bé của , làn váy đang nắm cũng biến mất.

Quỷ chị, .

Ninh Tri mở mắt.

Nhìn ánh đèn dịu nhẹ trong phòng, cô về.

“Quỷ chị.”

Căn phòng yên tĩnh, giọng trầm thấp của Lục Tuyệt ở bên cạnh đột nhiên truyền đến, Ninh Tri .

Thân thể Lục Tuyệt thẳng, hai mắt nhắm nghiền, giống như vô thức mớ.

Anh vẫn nhớ cô? Vẫn mơ về cô?

Ninh Tri đang tâm trạng .

Cô nghiêng , nhịn vươn tay , giống như nhéo Tiểu Lục Tuyệt, cô nhéo mặt , thấp giọng sửa , “Là chị Angel!”

 

 

Loading...