Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Lục Tuyệt ngẩng đầu lên, chớp đôi mắt to đen láy, vẻ mặt ngơ ngác.
Kể từ , Tiểu Lục Tuyệt trưởng thành hơn.
Ninh Tri thấy chút mỡ sữa hai bên mặt biến mất, mặt chỉ còn một chút mỡ non, ngũ quan tinh xảo, giống như một bé xinh .
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Đối mặt với ánh mắt mờ mịt của Tiểu Lục Tuyệt, cô vươn tay nhéo nhéo mặt , vẫn cảm thấy siêu mềm núng nính: “Còn nhớ chị ?”
Đôi mắt to đen láy Ninh Tri dời khỏi.
Ninh Tri cũng ép Tiểu Lục Tuyệt nhận cô, vài năm kể từ cuối cùng họ gặp , nhỏ bé chắc hẳn quên cô .
Ninh Tri bắt đầu kiểm tra cơ thể , thấy thương cô mới thở phào nhẹ nhõm: “Tiểu Tuyệt Tuyệt sợ ? Chị đưa em ngoài.”
Nếu là một đứa trẻ bình thường nhốt thì đập cửa kêu cứu hoặc lên vì sợ hãi, nhưng Tiểu Lục Tuyệt thì .
Khi nhốt, chỉ im lặng ở đó.
Với tính khí im lặng và ít như , dễ thua thiệt và ức h**p.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Ninh Tri dậy đưa bé , nhưng cô chợt nhận thể trực tiếp qua cửa, nhưng cửa vẫn khóa nên cô thể đưa Tiểu Lục Tuyệt ngoài.
Cô ảo não vì qua nhưng chạm vật thật , cô hạn chế nhiều, mỗi giải cứu đều khó khăn.
Ninh Tri thở dài, bây giờ đang là giờ học, xung quanh phòng vệ sinh ai, vì chỉ thể đợi giờ học tới mới thể kêu cứu.
“Tiểu Tuyệt Tuyệt.” Ninh Tri xổm xuống và chuyện với Tiểu Lục Tuyệt, khi cô đến nhốt bao nhiêu .
Tiểu Lục Tuyệt đáp .
Hai tay Ninh Tri giữ mặt , ánh mắt khẽ run lên, dám cô.
“Đừng sợ, chị ở đây với em.”
Tiểu Lục Tuyệt nhanh ch.óng liếc cô một cái, cụp mắt xuống.
Ninh Tri bắt đầu suy nghĩ: “Lần ức h**p em, em kêu khác đến giúp, thể để bọn họ bắt nạt em, bọn họ nhiều , đ.á.n.h , lúc về nhà nhớ cho em.”
“Tiểu Tuyệt Tuyệt lời như , để kẻ bắt nạt.”
“Về nhà nhất định cho em , Tiểu Tuyệt Tuyệt, em học cách tố cáo. Bọn họ bắt nạt em, khi bắt nạt em sẽ .”
“, em . Nếu ai bắt nạt em, em hãy thật lớn để rằng em tủi .”
...
“Quỷ, chị gái.”
Tiểu Lục Tuyệt đột nhiên lên tiếng.
Giọng vẫn chút bập bẹ, non nớt và lanh lảnh, dù chỉ là một âm thanh nhỏ, Ninh Tri cũng thấy gọi cô.
Hai mắt Ninh Tri lập tức sáng lên: “Em còn nhớ chị ?”
Tiểu Lục Tuyệt mím môi, lên tiếng.
Hẳn là nhận cô?
Ninh Tri vui đến mức nhịn xoa xoa khuôn mặt trắng sữa của : “Tiểu Tuyệt Tuyệt nhớ chị ?”
Sau một lúc, Tiểu Lục Tuyệt mới chậm rãi : “Nghĩ tới .”
nghĩ.
Ninh Tri híp mắt , hiện tại nhan sắc của cô khôi phục , đôi mắt đen như chứa đầy ngôi , lông mày khẽ cong, những ngôi sáng dường như chạy đến: “, đúng, chị nghĩ tới Tiểu Tuyệt Tuyệt, mỗi ngày chị đều nghĩ về em.”
Nghe , Tiểu Lục Tuyệt ngước mắt lên Ninh Tri, đôi mắt to đen láy của chớp chớp, : “Quỷ, chị gái.”
Ninh Tri uốn nắn : “Chị xinh , là thần tiên tỷ tỷ, là thần tiên tỷ tỷ của riêng em.”
Tiểu Lục Tuyệt kiên trì: “Quỷ chị gái.”
Ninh Tri nhịn nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn đầy thịt của , chán ghét : “Thẩm mỹ của em bây giờ , lớn lên càng tệ hơn.”
“Thưa thầy, đang ở bên trong.” lúc , một giọng của một cô bé từ bên ngoài truyền đến: “Con thấy họ dẫn bạn học Lục Tuyệt .”
Sau đó, giọng của đàn ông vang lên: “Thầy xem một chút, em về lớp .”
“Thầy, Lục Tuyệt nhất định các bạn bắt nạt. Khi buổi học cuối cùng kết thúc, con thấy họ lấy cặp sách của Lục Tuyệt, đó ném xuống đất và giẫm lên. Các bạn thật là hư, các bạn trong lớp dám với giáo viên.” Cô bé ngừng tố cáo với giáo viên.
“Được , thầy sẽ điều tra rõ ràng, nếu là thật, thầy sẽ trừng phạt bọn họ.”
Nghe thấy tiếng bước chân tới, Ninh Tri Nhiên vui mừng: “Tiểu Tuyệt Tuyệt, tới, em mau gọi mở cửa.”
Ninh Tri thấy tiếng đối phương mở cửa , cô đầu , thấy bé đang mím miệng hề ậm ừ, cô trực tiếp cầm lấy tay Tiểu Lục Tuyệt, gõ cửa.
Tiếng gõ cửa vang liên tục.
Bên ngoài, nam giáo viên thấy âm thanh từ trống , vội vàng chạy tới: “Lục Tuyệt, em ở bên trong ?”
Ninh Tri nắm tay Tiểu Lục Tuyệt, gõ cửa nữa.
“Chờ một chút, thầy sẽ mở cửa cho em.” Nam giáo viên đẩy cửa , phát hiện tay nắm cửa dây thừng cột , vẻ như các học sinh đang đùa dai nên nhốt Lục Tuyệt bên trong.
Nam giáo viên nhanh ch.óng cởi dây, đẩy cửa , lập tức thấy Lục Tuyệt đang xổm trong khe hở.
Thân thể nhỏ nhắn xổm ở đó, đứa bé đáng thương.
“Đừng sợ, thầy đưa em ngoài.” Nam giáo viên đỡ Tiểu Lục Tuyệt lên, nhưng tay của chạm cơ thể Tiểu Lục Tuyệt, Tiểu Lục Tuyệt né .
Nam giáo viên đứa bé trong lớp mắc chứng tự kỷ: “Được , thầy sẽ động đến em, em tự dậy.”
Có Ninh Tri ở bên, cô nhanh ch.óng đưa tay đỡ Tiểu Lục Tuyệt dậy, cô nhẹ giọng với : “Chúng theo thầy giáo ngoài.”
Nam giáo viên thấy lên, mới xoay bước ngoài: “Chuyện thầy sẽ với chủ nhiệm của em.”
Anh chỉ là một giáo viên thể d.ụ.c, quyền trừng phạt những học sinh trêu đùa Lục Tuyệt, chỉ thể phản ánh với giáo viên chủ nhiệm của bọn họ.
Trở lớp học, Tiểu Lục Tuyệt yên lặng, mặt biểu cảm gì. Đổi là những đứa trẻ khác, bây giờ chúng đang và tố cáo với giáo viên .
Ninh Tri ở bên cạnh, dùng đầu ngón tay chọc bàn tay nhỏ bé của : “Tiểu Tuyệt Tuyệt, chị là bạn cùng bàn của em.” Cô cố ý trêu chọc : “Em chiếu cố chị.”
Không Tiểu Lục Tuyệt hiểu lời cô , vô thức ưỡn n.g.ự.c thẳng dậy.
lúc , một cô gái nhỏ tới, cô bé vỗ bàn: “Vừa nhốt trong nhà vệ sinh, là tớ tìm giáo viên tới cứu , hiện tại tớ là ân nhân cứu mạng của , thể để ý tới tớ.”
Ninh Tri nhận giọng của cô bé, ở ngoài phòng vệ sinh chắc hẳn là cô bé.
Cô bé đáng yêu, tiếp tục với Tiểu Lục Tuyệt: “Tớ thấy mấy Lương Đống hiệu trưởng gọi lên văn phòng. Bọn họ nhất định sẽ giáo viên phê bình.”
“Lục Tuyệt, tại bỏ qua tớ?” Cô bé chống hai tay lên bàn của Tiểu Lục Tuyệt, bĩu môi bất mãn: “Tớ cứu , nên thích tớ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-15.html.]
Một tay Ninh Tri chống cằm, chẹp, Tiểu Lục Tuyệt đáng yêu như , các bạn nhỏ đều thích bạn với .
Cô ghé sát tai : “Tiểu Tuyệt Tuyệt, em thể lạnh lùng như , cần kết bạn nhiều hơn. Vừa cô bé giúp em, dm thể hứa sẽ là bạn của cô .”
“Lục Tuyệt, nếu để ý tớ, tớ sẽ tức giận.” Cô bé ăn mặc chỉnh tề, xinh , thể thấy cô bé gia đình chiều chuộng: “Trong lớp tớ chỉ thích thôi, bạn trai tớ ?”
Bên cạnh, Ninh Tri sợ tới mức tay chống cằm nghiêng một cái, cô suýt chút nữa ngã xuống.
Có tất cả trẻ em ngày nay đều quen sớm như ?
Cô vội vàng áp sát lỗ tai của Tiểu Lục Tuyệt: “Không , thể đồng ý, em chỉ là một đứa trẻ, chăm chỉ học tập và tiến bộ mỗi ngày, đừng nghĩ nhiều đến chuyện khác.”
Ninh Tri với : “Học sinh nên chăm chỉ học tập, Tiểu Tuyệt Tuyệt, khi đại học, đừng yêu quá sớm.”
Sau khi suy nghĩ, Ninh Tri đổi lời: “Lên đại học cũng nghiêm túc học tập.”
Cô Tiểu Lục Tuyệt nhiều kinh nghiệm trong chuyện yêu đương.
Đôi mắt cụp xuống của Tiểu Lục Tuyệt run lên, ngẩng đầu lên với cô bé: “Không thích.”
Cô bé như đả kích, dậm chân giận dữ : “Vậy tớ sẽ thích , cũng sẽ cứu . Cậu khác bắt nạt tớ cũng sẽ quan tâm.”
Nói xong cô bé chạy về chỗ .
Ninh Tri cảm thấy suy nghĩ của bọn trẻ bây giờ trưởng thành sớm, khi còn học tiểu học, trong đầu cô đều nghĩ về việc mỗi ngày nên mặc chiếc váy nào, còn ăn món tráng miệng nào.
“Tiểu Tuyệt Tuyệt, em thể bạn với cô bé đó, nhưng ...” Chống lạu ánh mắt mờ mịt của Tiểu Lục Tuyệt, Ninh Tri từ bỏ việc giải thích, quên , nhóc mọt sách cái gì...
Khi tan học, Lục đến.
Bà mặc một bộ vest tinh xảo, là chiếc áo vest màu xanh nhạt, bên là chiếc váy đồng điệu, phóng khoáng và thanh lịch, sự xuất hiện của bà thu hút ánh mắt của nhiều phụ và học sinh.
Mẹ Lục đưa Tiểu Lục Tuyệt và Lục Thâm Viễn lên xe, Ninh Tri lên xe và ghế phụ.
Cô Lục, thấy sắc mặt bà gì khác thường, giáo viên với bà chuyện Tiểu Lục Tuyệt nhốt trong phòng vệ sinh ?
Ninh Tri nhíu mày, thời gian ?
Trở nhà họ Lục.
Tiểu Lục Tuyệt đeo chiếc cặp nhỏ lưng, lặng lẽ lên tầng, để ý đến ánh mắt quan tâm của Lục.
Lục Thâm Viễn lễ phép với Lục, về phòng bài.
“Chờ một chút.” Mẹ Lục gọi Lục Thâm Viễn: “Tối nay và ba của con dự tiệc sinh nhật của một ông nội. Quần áo chuẩn ở phòng con. Tối nay chúng sẽ đưa con dự tiệc.”
Trên mặt Lục Thâm Viễn tràn đầy hạnh phúc, đắc ý hỏi: “Em trai ? Em sẽ cùng chúng chứ?”
Mẹ Lục thở dài : “Em trai con thích đến chỗ đông .”
“Vậy con về phòng đồ ngay.” Giọng của Lục Thâm Viễn nhẹ nhàng.
“Đi .”
Ninh Tri thấy Lục , bà giao cho quản gia chuẩn bữa tối cho Tiểu Lục Tuyệt.
Không đưa Tiểu Lục Tuyệt theo ?
Ninh Tri Tiểu Lục Tuyệt sẽ sợ hãi và mất kiểm soát khi đến chỗ đông , vì nhất nên để yên lặng.
Không thể hiểu , trong nội tâm cô cảm thấy chua xót.
Ninh Tri lên tầng, đến phòng của Tiểu Lục Tuyệt thì thấy bóng dáng .
“Tiểu Tuyệt Tuyệt?” Không về phòng ?
Ninh Tri phòng tắm và ban công tìm kiếm nhưng thấy ai, hành lang, phòng âm, thư phòng cũng tìm thấy Tiểu Lục Tuyệt .
Có bé đang trốn ?
Cuối cùng, Ninh Tri chỉ thể về phòng, cô mới xuống ghế thì vô tình thấy góc quần áo kẹp ở cửa tủ quần áo, đó thêu một họa tiết hoạt hình nhỏ, chính là quần áo mà Tiểu Lục Tuyệt mặc hôm nay.
Ninh Tri bước tới cửa tủ, cô nhớ Lục với cô rằng một ngày, bà đột nhiên tìm thấy Tiểu Lục Tuyệt, đó phát hiện trốn trong tủ quần áo .
Ninh Tri mím môi.
Cô vô thức mở cánh cửa tủ quần áo .
Ánh sáng từ khe cửa lọt tủ, chiếu sáng khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng như sữa.
Ninh Tri thấy Lục Tuyệt mặc bộ quần áo màu đỏ, yên lặng co đôi chân ngắn ngủn dựa bên cạnh tủ quần áo.
Tiểu Lục Tuyệt nhanh ch.óng liếc Ninh Tri, đó cúi đầu xuống.
“Tiểu Tuyệt Tuyệt, em ở đây, chị tìm em lâu .”
Ninh Tri trách trốn, cô cúi cũng tủ quần áo: “Trong tủ tối như , chị với em.”
Không gian trong tủ quần áo chật hẹp, khi Ninh Tri chui , gian càng nhỏ hơn.
Cô đóng cửa tủ , ánh sáng trong tủ đột nhiên tối .
Đen tối và yên tĩnh.
Lục Tuyệt ở trong lớp vỏ cứng rắn, chính là thế giới như .
Ninh Tri trừng mắt , cô thu vẻ ghen tuông trong mắt: “Tiểu Tuyệt Tuyệt, chị sợ bóng tối, em thể nắm tay chị ?”
Tiểu Lục Tuyệt ở bên cạnh đáp .
Ninh Tri thấp giọng : “Hôm nay những kẻ bắt nạt khiến em sợ hãi ?” Cô dỗ dành : “Không , chị còn hơn , chị sẽ giúp em thu thập bọn họ.”
Tất cả quần áo của bé đều để trong tủ, chất vải mềm mịn, mùi thơm sữa.
Ninh Tri còn trêu chọc , đột nhiên, một bàn tay nhỏ mềm mại duỗi , v**t v* cổ tay cô, đó chui lòng bàn tay cô.
Bàn tay nhỏ bé cố gắng nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, bên tai Ninh Tri thấy giọng non nớt của Tiểu Lục Tuyệt: “Nắm chị.”
Ninh Tri sững sờ, cô vô thức nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ bé .
Tiểu Lục Tuyệt lên tiếng: “Chị nhát gan, sợ tối.”
Không hiểu , Ninh Tri chút ghét bỏ còn phần kiêu ngạo trong giọng điệu của bé .
Cô híp mắt: “ , chị nhát gan, Tiểu Tuyệt Tuyệt dũng cảm.”
Ánh sáng xuyên qua các khe hở của tủ quần áo, trong tủ còn sự im lặng và đen tối.
“Tiểu Tuyệt Tuyệt, em giữ c.h.ặ.t hơn .”
“Có em ở đây, chị đột nhiên sợ tối.”
“Tiểu Tuyệt Tuyệt, em mệt ? Nếu chị ôm em nhé?”
“Tiểu Tuyệt Tuyệt, chân của chị tê .”