Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:05
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay Lục Tuyệt mặc một chiếc áo màu đỏ với những bông hoa lớn màu xanh lam!
Màu sắc khiến mắt cay, tươi và bắt mắt. May , vóc của Lục Tuyệt , chống màu sắc và hoa văn lớn như .
Cô đến gần , đôi mắt nhanh rời khỏi ánh mắt .
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
“Anh mặc quần áo !” Ninh Tri kéo chăn bông bên cạnh, đắp lên Lục Tuyệt.
Nhìn đôi mắt sạch sẽ và ẩm ướt của Lục Tuyệt, Ninh Tri thở dài, cô bệnh nhân tự kỷ nhận thức tình d/ục, cũng cảm giác hổ.
Lục Tuyệt mím môi, khung hình hiển thị đầu còn ló mặt trời nhỏ nữa.
Anh vén chăn bông lên.
Ninh Tri nhanh ch.óng bước tới, đè góc chăn bông xuống: “Anh mặc quần áo .”
Mí mắt Lục Tuyệt mỏng, lúc say đến đỏ bừng, lông mi dài khẽ run lên: “Nóng quá .”
nóng.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Vẻ mặt của Ninh Tri ôn nhu, nhưng lời cô tàn nhẫn: “Chịu đựng, đợi rượu tan là .”
Vốn dĩ, Ninh Tri để chịu đựng một chút, cảm nhận một chút nguy hiểm đời, xem ssa còn dám tùy ý uống rượu . nghĩ đến việc Tiểu Lục Tuyệt thường xuyên bắt nạt, cảm thấy quá nhiều ác ý.
Ninh Tri sờ sờ khuôn mặt nóng rực của : “Lần cũng đưa .”
Lục Tuyệt mím môi, như thoải mái hừ hừ một tiếng.
Chăn bông mềm mại, thể mơ hồ thấy sự run rẩy chăn.
Ninh Tri đầu , tiếng ma sát bên tai, từ cổ tràn một tia đỏ ửng, vành tai cũng đỏ lên.
Cảm thấy hổ vô cùng.
Cô buông bàn tay đang cầm chăn bông , đến khi một âm thanh trầm thấp bên cạnh truyền tới, cô mới đầu .
Trước ánh mắt mờ mịt và sạch sẽ của Lục Tuyệt, cô như bỏng nhanh ch.óng thả bàn tay đang cầm chăn bông .
Ninh Tri lên, cô mấp máy đôi môi khô khốc: “Không còn sớm nữa, chúng trở về, mau mặc quần áo .”
Trên trán Lục Tuyệt đẫm mồ hôi, đôi mắt đen nhánh đầy d.ụ.c v/ọng, mờ mịt. Nghe thấy lời Ninh Tri , hề ậm ừ mà yên lặng mặc quần áo .
——
Khi nhà họ Lục, Lục từ cuộc đấu giá trở về.
Nhìn thấy con trai lặng lẽ bên cạnh Ninh Tri, trong lòng Lục vui mừng. Gần đây, con trai theo Ninh Tri ngoài thường xuyên hơn, giống như nửa năm , chỉ ở nhà họ Lục ngoài.
Nhìn thấy con trai mặc bộ âu phục màu đỏ, trai năng động, nụ mặt Lục càng đậm hơn.
Mẹ Lục vội vàng cho rót , kéo con trai xuống ghế sô pha, nhưng tay kịp chạm thì Lục Tuyệt tránh .
Anh cúi đầu chạy lên lầu.
Ninh Tri nhận thấy sự cô đơn trong mắt Lục, cô nắm lấy bàn tay đang đưa của Lục: “Có chút mệt thôi, , con với một chút.”
Mẹ Lục vỗ vỗ tay Ninh Tri: “Mọi đều con gái là một cái áo khoác bông nhỏ ngọt ngào, nuôi con gái thì hơn.”
“Con là một chiếc áo khoác bông nhỏ.” Ninh Tri ghế sô pha với Lục, cô ngượng ngùng : “Con là kẹo bông ngọt ngào.”
Mẹ Lục sửng sốt, lập tức chọc cho . Cái miệng nhỏ của Ninh Tri thể , gì lạ khi Lục Tuyệt thể lắng những gì cô .
“Hôm nay dự tiệc, tình hình của Tiểu Tuyệt thế nào?” Điều Lục quan tâm nhất là con trai.
“Hiện tại dường như còn sợ hãi khi đến những nơi đông nữa, mới bắt đầu vẫn sẽ khẩn trương, nhưng bên cạnh quen, sẽ từ từ bình tĩnh .”
Tuy Ninh Tri , nhưng Lục cũng quen duy nhất mà cô đang đến là Ninh Tri: “Con vất vả .”
Ninh Tri: “Không vất vả, chăm sóc Lục Tuyệt con vui.”
Đối với sự đổi lớn của Ninh Tri, mắt Lục thấy, nhưng bà miệt mài theo đuổi, chỉ cần Ninh Tri với Lục Tuyệt, bà sẽ với Ninh Tri.
“Mẹ, con hiểu rõ thêm về Lục Tuyệt khi còn nhỏ, thể cho con một chút ?” Ninh Tri cảm thấy rằng cô nhiều hơn về Lục Tuyệt, điều sẽ giúp cô cứu .
Là một , bà sẵn lòng chia sẻ chuyện con trai với khác, Lục mỉm và : “Con điều gì?”
“Khi còn nhỏ Lục Tuyệt bắt nạt, thương ốm ?”
Mẹ Lục ngạc nhiên khi Ninh Tri đột nhiên hỏi một câu như .
Bà dường như nhớ : “Tình huống của Tiểu Tuyệt đặc biệt, giống với những đứa trẻ khác. Mẹ nhớ rằng hồi nhỏ nó thích tự nhốt trong tủ. Dù gọi thế nào thì nó cũng chịu . Bác sĩ rằng đây là hành động tự bảo vệ của những mắc chứng tự kỷ.”
Mẹ Lục thêm: “Còn một nữa, nó suýt lạc, lo đến mức cả đêm ngủ ”.
Ninh Tri rằng những mắc chứng tự kỷ dễ lạc.
Hơn nữa, bọn họ thể giao tiếp với khác, khi lạc sẽ nhờ khác giúp đỡ. Hơn nữa, họ né xe đường, đây là điều nguy hiểm.
Khi Lục nhắc đến những ký ức , giọng điệu của bà hề chút oán giận, bà bao giờ cảm thấy Lục Tuyệt là một gánh nặng.
Ninh Tri chuyện với Lục một lúc, đó Lục lấy hộp quà mà bà mang từ cuộc đấu giá về.
Bà đưa nó cho Ninh Tri.
“Đây là...” Ninh Tri mở hộp , bên trong một chiếc trâm cài bằng hồng ngọc, viên ngọc màu đỏ tươi như m.á.u, toát ánh sáng mê .
“Mẹ đấu giá về, con giữ nó thật .” Mẹ Lục : “Những đồ chơi nhỏ tươi sắc như , trẻ tuổi các con đeo sẽ hơn.”
Ninh Tri thoáng qua cũng thể thấy giá trị của chiếc trâm cài , cho dù bảo ngọc trâm là cực phẩm nhưng cũng hiếm, ít nhất cũng tám trăm vạn.
Cô ngờ rằng Lục tặng cô một chiếc vòng ngọc, tặng cô bảo thạch.
Ninh Tri đột nhiên phát hiện, một chồng hào phóng tuyệt!
Lúc , Lâm Điềm Điềm từ ngoài cửa , lúc thấy Ninh Tri đeo cây trâm cài do Lục đưa cho, cô dừng , ánh mắt tối sầm .
Ninh Tri chỉ đổi thái độ với cô , mà còn học cách hài lòng Lục.
Lâm Điềm Điềm bước , ánh mắt vô tình rơi mặt Ninh Tri, cô đột nhiên phát hiện Ninh Tri trắng hơn.
Mặc dù là trắng, nhưng ai sự đổi diện mạo của Ninh Tri hơn cô , Lâm Điềm Điềm nhớ tới mặt đột nhiên đổi, đáy lòng cô hoảng hốt, cái chắc chắn quan hệ gì?
Lâm Điềm Điềm chào Lục, nhanh ch.óng trở về phòng.
Cô tháo sợi dây chuyền cổ , mặt dây chuyền màu ngọc bích sáng lấp lánh. Bởi vì cô tất cả hào quang của Ninh Tri, gần đây cô hề để ý đến viên ngọc bích .
Bây giờ kỹ , cô mới nhận viên ngọc bích trắng một vết nứt nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-14.html.]
Điều xuất hiện khi nào?
Chẳng lẽ lúc cô cẩn thận nứt?
Bây giờ xương hàm hai bên mặt của cô lộ nhiều, Ninh Tri trắng hơn một chút, nhất định liên quan đến vết nứt ngọc bích .
Nghĩ đến đây, Lâm Điềm Điềm sợ hãi một lúc, nếu như ngọc bích hỏng, bộ dáng của cô trở như cũ ?
Lâm Điềm Điềm đau lòng vết nứt nhỏ đó, nó khiến cô cảnh giác, nhất định chăm sóc thật cho viên ngọc bích .
Cô cẩn thận đeo chiếc vòng cổ, bỏ cổ áo, cẩn thận giấu .
Lâm Điềm Điềm quan tâm quá nhiều đến việc Ninh Tri trở nên trắng hơn, chỉ cần cô cướp lấy hào quang là .
Trong đêm.
Lâm Điềm Điềm mơ.
Cô mơ thấy Ninh Tri cầm một cái ngọc ấn nhỏ đến một nơi vẻ là biệt thự của một nhà giàu .
Sau đó, Ninh Tri đưa ngọc ấn nhỏ cho một ông già.
Giấc mơ đứt quãng.
Lâm Điềm Điềm thấy Ninh Tri càng thêm ch.ói mắt, cô bao quanh bởi các vì và mặt trăng, sống một cuộc sống mà đều ghen tị.
Còn cô chỉ thể ở bên cạnh, từ xa, Ninh Tri trở thành công chúa yêu quý, cho dù còn cha , Ninh Tri vẫn yêu thương...
Lâm Điềm Điềm tỉnh dậy, cô đột nhiên nhớ đến thứ cô đưa cho Ninh Tri lúc sáng chính là ngọc ấn nhỏ.
Lâm Điềm Điềm thể thấy rõ trong mộng, nhưng cô rằng ngọc ấn nhỏ quan trọng, cô thể để Ninh Tri lấy .
Cô tìm cách để lấy nó.
Lâm Điềm Điềm liếc Lục Thâm Viễn đang ngủ yên bên cạnh, nhẹ nhàng bước khỏi phòng.
Cô đang định xuống lầu thì tình cờ gặp Ninh Tri đang cầm ly sữa ở hành lang.
“Tiểu Tri, muộn như , em còn ngủ ?” Lâm Điềm Điềm bước lên phía .
Ninh Tri nhướng mày: “Cô giống ?”
Lâm Điềm Điềm dường như để ý đến sự lạnh lùng của Ninh Tri, cô : “Hôm nay chị thấy đưa cho em một cái ngọc ấn nhỏ, tinh xảo và mắt. Gần đây chị thích sưu tập ngọc bích , chị thể...”
“Không thể!”
Ninh Tri trực tiếp ngắt lời cô : “Đó là di vật của ba , cô đừng nghĩ cách.” Cô tại Lâm Điềm Điềm chằm chằm đồ của nữa.
Lâm Điềm Điềm c.ắ.n môi: “Chị chỉ xem một chút.”
“Xem cũng xem.” Ninh Tri nhấp một ngụm sữa bò, cô lạnh : “Không bằng, cô cho xem sợi dây chuyền cổ một chút?”
Lâm Điềm Điềm vô thức che sợi dây chuyền cổ : “Cái sáng quá, thể cho ai đụng ...”
Trong mắt Ninh Tri hiện lên một tia giễu cợt chút che dấu: “Tiêu chuẩn kép lừng danh?”
Mặt Lâm Điềm Điềm tái nhợt.
Trở phòng, Ninh Tri vội vàng giấu kỹ chiếc hộp nhỏ đựng di vật, còn cố ý khóa .
Sau khi chắc chắn rằng nó an , Ninh Tri mới lên giường .
Lục Tuyệt ngủ , nghĩ đến những gì trong chăn bông hôm nay, khuôn mặt Ninh Tri nóng lên.
Thu tâm tư của , Ninh Tri để Bá Vương : “Lần cần bao nhiêu mặt trời nhỏ mới trở về cứu Lục Tuyệt ?”
Bá Vương nhanh ch.óng với cô: “Chủ nhân, trở về cần năm mặt trời nhỏ.”
Ban đầu, Ninh Tri cảm thấy hôm nay cô lấy 16 mặt trời nhỏ, kho của cô sẽ trở nên giàu . Không ngờ đổi lấy hào quang tiêu tốn 10 mặt trời nhỏ, bây giờ cứu Lục Tuyệt cũng tốn 5 mặt trời nhỏ, nháy mắt, cô chỉ còn một mặt trời nhỏ.
Bá Vương nhanh ch.óng cất 5 mặt trời bé mà Ninh Tri đưa cho, tiếng sữa nhỏ đầy phấn khích: “Chúc chủ nhân thành công, chúc chủ nhân thuận buồm xuôi gió.”
Mở mắt nữa.
Ninh Tri tay , hiện tại nước da của cô trắng nõn, mịn màng, ngón tay mảnh mai, đầu ngón tay vẫn còn lưu chút màu hồng hoa đào, giống như trở như cũ.
Đôi chân của cô vẫn để trần, bước mặt đất mà dính một hạt bụi nào.
Ninh Tri bắt đầu dò xét xung quanh, cảnh vật xa lạ, , nơi cô đến nhà họ Lục.
Chẳng le Tiểu Lục Tuyệt đang ở gần đây?
“Chạy , đến giờ thể d.ụ.c .”
“Tên ngốc đó sẽ với cô giáo ?”
“Sẽ , giống như một câm, thích chuyện.”
“Lá gan của kẻ ngốc nhỏ, khẳng định sợ hãi mà trong nhà vệ sinh .”
“Lần chúng nhốt , giả quỷ dọa tè quần.”
...
Khi Ninh Tri thấy lời của đám nhóc lưng, cô lập tức . Khi cô đến kẻ ngốc trong lời của họ, cô ngay lập tức phản ứng, họ đang về Lục Tuyệt.
Bọn họ nhốt Lục Tuyệt trong nhà vệ sinh?
Lúc , tiếng chuông vang lên, xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh, nhiều đứa trẻ vội vàng trở lớp học.
Mấy đứa nhỏ cũng bỏ chạy.
Ninh Tri nhíu mày, cô vội vàng tìm nhà vệ sinh.
Dọc theo hướng bọn nhỏ , Ninh Tri thấy bảng hướng dẫn phòng vệ sinh.
Đứng ở cửa nhà vệ sinh nam, Ninh Tri nghiêng trong, phát hiện ai ở đó.
Lúc cô mới bước .
Các phòng trống rỗng, ai ở đó, cho đến khi Ninh Tri đến phòng cuối cùng, khi cô thấy cánh cửa dây thừng quấn từ bên ngoài.
“Tiểu Tuyệt Tuyệt, em đang ở bên trong ?” Ninh Tri vươn tay tháo sợi dây, nhưng tay cô xuyên qua nắm cửa, thể chạm sợi dây.
Ninh Tri thẳng qua cửa, bước .
Phòng cuối cùng trong nhà vệ sinh hẹp, thường nhân viên vệ sinh tận dụng để đặt các dụng cụ vệ sinh, thùng rác, túi đựng rác, giẻ lau, chổi, thùng nước và chất thành đống ở một bên.
Thân hình nhỏ nhắn của Tiểu Lục Tuyệt xổm trong trống , cúi đầu, yên lặng ôm đầu gối.
Trái tim Ninh Tri đột nhiên đau xót, như thể nhéo một cái.
Cô xổm xuống, ghé tai nhỏ: “Tiểu Tuyệt Tuyệt, chị đến .”