Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:04
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây đầu tiên Ninh Tri ôm Lục Tuyệt, mà đó, cô ôm Tiểu Lục Tuyệt, hình nhỏ bé, nhiều da thịt, mùi sữa.
Bây giờ, trong vòng tay cô là Lục Tuyệt trưởng thành.
Hoàn khác với khi còn bé, thể cường tráng, thở mát lạnh, khuôn mặt nóng bỏng áp cổ cô, Ninh Tri cảm thấy làn da nơi đó sắp bỏng.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
“Anh uống nước ?” Ninh Tri mấp máy môi, cô cảm thấy khát.
Đầu của Lục Tuyệt cọ hõm vai Ninh Tri, giống như một con bọ nhỏ an phận, ngừng di chuyển: “Mát, cô.”
Anh cảm thấy cô mát ?
Ninh Tri cảm thấy kỳ quái: “Lục Tuyệt, uống bao nhiêu rượu?”
Đôi mắt đen nháy của Lục Tuyệt trở nên ẩm ướt, vẻ mặt ngơ ngác: “Hai.”
Hai ly?
Ninh Tri khỏi nhíu mày.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Cô uống rượu, khi giúp việc đang rót rượu cho , cô yêu cầu hầu bỏ qua cô và Lục Tuyệt, ly rượu nào ở chỗ bọn họ.
Có cố tình cho Lục Tuyệt uống rượu?
Sắc mặt Ninh Tri chìm xuống.
Lúc , bàn tay của Lục Tuyệt vòng qua eo cô siết c.h.ặ.t hơn, giống như thể dính c.h.ặ.t cô.
Ninh Tri ôm gần như thở nổi, cô nhẹ nhàng dỗ dành : “Rất nóng ? Ngoại trừ nóng , còn chỗ nào thoải mái ?”
Cô cố thoát khỏi vòng tay của : “ ở cùng một lát thôi, khi tỉnh mùi rượu sẽ hết.”
Lục Tuyệt trả lời.
Ninh Tri còn lựa chọn nào khác đành đưa tay ôm lấy cổ , mới nâng dậy, cô thấy ba mặt trời nhỏ trong khung đầu Lục Tuyệt.
Dưới ánh mắt của cô, một cái khác xuất hiện.
Ninh Tri trợn tròn mắt.
Bốn cái!
Cô chuyện gì đang xảy , chẳng lẽ Lục Tuyệt thích uống rượu?
Ninh Tri ôm lấy mặt , cẩn thận dò xét, nước da trắng lạnh đỏ lên, đôi mắt đào hoa trở nên đen bóng, lúc nhóc mọt sách sợ hãi mà cô, đôi mắt ẩm ướt sạch sẽ phản chiếu ảnh của cô.
“Ôm .” Giọng Lục Tuyệt khàn khàn, giống như hài lòng vì cô cho ôm.
Nhìn mặt trời nhỏ đầu, tâm trạng Ninh Tri đang , nhưng nghĩ đến việc uống rượu mà vui vẻ, cô lên tiếng dạy bảo : “Uống rượu là hành vi , đụng .”
Cũng may cô ở bên cạnh , nếu say, thể dễ dàng bắt cóc .
Ninh Tri đau lòng, “Con trai khi ở bên ngoài nên tự bảo vệ !”
Cô đưa tay sờ lên gương mặt xuất chúng của Lục Tuyệt: “Biết ?”
Vào thời điểm chạm mặt, bốn mặt trời nhỏ lập tức bay về phía Ninh Tri.
Ninh Tri lập tức đến híp mắt.
Cảm nhận sự mát lạnh từ đầu ngón tay của cô, Lục Tuyệt đưa mặt cọ , giống như đang v**t v* một chú cún nhỏ.
Cô buông tay , mặt lưu luyến đưa theo.
Ninh Tri nghĩ mà buồn , cô cực kỳ , cố ý hỏi : “Anh còn ôm ?”
Lục Tuyệt cô.
Ninh Tri bắt cơ hội, cứng rắn bắt nạt Lục Tuyệt: “Cầu xin , xin , mới thể ôm .”
“Mau cầu xin .” Không cần gương, Ninh Tri cũng bộ dạng hiện tại của cô lưu manh.
Lục Tuyệt im lặng một hồi lâu, trong cổ họng như nặn mấy chữ: “Ôm , cầu xin.”
Cầu xin cô ôm .
Chiếc áo sơ mi đen của Lục Tuyệt cởi bỏ hai cúc, lộ khuôn hàm mỹ và yết hầu gợi cảm, rõ ràng là một khuôn mặt lạnh lùng và cấm d.ụ.c, nhưng một vẻ đáng yêu đến ngây .
Ninh Tri cảm thấy thần cũng thể cưỡng nam tính như .
Cô trêu chọc nữa, chủ động ôm eo .
Qua một lớp áo sơmi mỏng, Ninh Tri cảm nhận ấm từ cơ thể , đốt cháy lòng bàn tay cô.
Lục Tuyệt ôm c.h.ặ.t lấy cô, thèm sự mát mẻ cơ thể cô.
Không cảm thấy thoải mái , nhưng Ninh Tri thấy mặt trời nhỏ bắt đầu ló dạng trong khung ngay khi cô lấy nó.
Một cái!
Hai cái!
Cái thứ ba!
...
Bởi vì Ninh Tri đang ôm Lục Tuyệt, mặt trời nhỏ ló dạng trong khung, nó lập tức bay tới chỗ Ninh Tri.
Bá Vương nhịn ngoi đầu lên, giọng nhỏ như sữa run lên đầy phấn khích: “Chủ nhân... Cô trở nên giàu .”
Cậu bé cảm thấy quá may mắn khi ở bên chủ nhân thể giàu lên bất cứ lúc nào, so với trai quá giàu của bé, nhưng khổ quá, nào bé cũng đòi chủ nhân thu thập kim kẹo đường.
Nhìn thấy những mặt trời nhỏ lượt ló dạng đầu Lục Tuyệt, Ninh Tri cũng cảm thấy sắp giàu .
Lục Tuyệt là nhỏ mọt sách, là thần tài! Mỏ mặt trời!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-13.html.]
Lần cô thể cân nhắc cho Lục Tuyệt uống một chút rượu?
lúc , cửa đột nhiên gõ.
Ninh Tri chỉ thể buông Lục Tuyệt .
Cô mở cửa và thấy Lâm đang ngoài cửa.
“Lục nhị thiếu gia thế nào , khi uống rượu ?” Mẹ Lâm tranh thủ hỏi một chút, kẻo Lục Tuyệt xảy chuyện gì, nhà họ Lục sẽ điều tra.
“Anh say .”
“Say rượu?” Mẹ Lâm kinh ngạc: “Không mới uống một chút thôi ? Đi kêu nhà bếp nấu chút canh giải rượu cho , lát nữa dì sẽ cho mang tới.”
Ninh Tri cẩn thận dò xét vẻ mặt của Lâm, vẻ gì là đang giả bộ: “Không cần, con để nghỉ ngơi một lát là .”
Ánh mắt cô rơi cái hộp nhỏ mà Lâm đang cầm: “Đây là...”
“Bên trong đựng di vật của ba con.” Mẹ Lâm đưa cho cô chiếc hộp nhỏ: “Lúc con còn nhỏ dì giúp con cấy giữ, cũng con cảm thấy buồn khi thấy nó”.
Ninh Tri nhận lấy chiếc hộp nhỏ.
Cô mở xem, trong hộp một tấm hình, là ảnh chụp chung của ba và nguyên chủ khi còn nhỏ, bức ảnh một con dấu trang trí bằng ngọc, một con dấu nhỏ bằng bạch ngọc khắc chữ Ninh Tri.
Mẹ Lâm thở dài: “Con cất kỹ .”
Bà luôn yêu thương Ninh Tri, cháu gái của bà .
Ninh Tri xinh xuất chúng, bà luôn Ninh Tri gả một gia đình giàu , giúp đỡ nhà họ Lâm, để Ninh Tri sống một cuộc sống , tuy ích kỉ nhưng bà chân thành.
Với phận của Ninh Tri, vốn đủ tư cách để kết hôn với nhà họ Lục và hưởng hạnh phúc, đây là lời đề nghị của Điềm Điềm. Điềm Điềm rủ Ninh Tri đến nhà họ Lục chơi với cô , nhưng cô ngờ rằng Lục thích Ninh Tri.
Theo cô , gia đình nào giàu thể so sánh với nhà họ Lục, tuy rằng Điềm Điềm kết hôn , nhưng thêm một Ninh Tri nữa, nhà họ Lâm ràng buộc với nhà họ Lục.
“Mẹ.” Lâm Điềm Điềm đột nhiên xuất hiện, hai đang cửa, cô : “Mẹ và Tiểu Tri đang chuyện gì ?”
Ánh mắt rơi tay Ninh Tri, Lâm Điềm Điềm thấy Ninh Tri đang cầm một vật trang trí nhỏ bằng ngọc bích.
“Mẹ đem những thứ mà ba của Tiểu Tri để cho con bé.” Mẹ Lâm hỏi cô : “Tại con lên đây? Con cần ở cùng Thâm Viễn ”
Lâm Điềm Điềm xinh nũng: “Ba đang chiếm giữ , con thể xen hai bọn họ.”
Mẹ Lâm mỉm : “Lần khó lắm Thâm Viễn mới tới, ba con khẳng định hết chuyện với nó.” Bà sang Ninh Tri: “Dì sẽ chiêu đãi khách quý , nếu con vấn đề gì thì cứ tìm giúp việc.”
Sau khi Lâm rời , Lâm Điềm Điềm tới chỗ Ninh Tri: “Tiểu Tri, chị chuyện với em.”
“Nói chuyện gì?” Ninh Tri giật giật khóe miệng: “Nói về việc cô cho rót rượu cho Lục Tuyệt?”
“Làm thể?” Vẻ mặt Lâm Điềm Điềm khiếp sợ: “Chuyện như chị ? Chuyện gì cho chị?”
Cô nghiêm túc Ninh Tri: “Sao em ý nghĩ kỳ quái như ? Chị cảm thấy gần đây thái độ của em đối với chị đổi.”
Ánh mắt Ninh Tri lạnh lùng: “Cô cần giải thích, là cô.”
Ngay cả khi bằng chứng, cô cũng đó là Lâm Điềm Điềm.
Lý do đơn giản, đối phương cho Lục Tuyệt hổ, cho cô hổ mặt .
Bá Vương rằng, cô càng và hạnh phúc thì hào quang của cô sẽ Lâm Điềm Điềm cướp mất, đây Lâm Điềm Điềm âm thầm tự tay xếp đặt thiết kế nguyên chủ ?
“Tiểu Tri, em ?” Lâm Điềm Điềm cau mày.
Là giúp việc rót rượu, mỗi vị khách quý mặt đều một ly, chỗ của Ninh Tri một ly, chỗ của Lục Tuyệt cũng một ly, rượu nồng độ cao.
Trong dự đoán của cô, Lục Tuyệt uống hai ly chắc chắn sẽ mất kiểm soát và phát điên, gây náo loạn cả bữa tiệc.
Gả cho một chồng như , Ninh Tri mất hết thể diện, trong lòng cô càng chán ghét Lục Tuyệt, càng cảm thấy buồn phiền về cuộc sống trong nhà họ Lục.
Thật tiếc là cô ngờ Ninh Tri nhanh như , còn dỗ Lục Tuyệt .
Lâm Điềm Điềm tin Ninh Tri sẽ tìm chứng cứ gì, dù những chuyện do cô cố ý sắp xếp. Cô rằng vô tình thắng cố ý, sẽ để dấu vết gì, mới thể lộ sự thật.
Hơn nữa, cô sẽ ngu ngốc thiết kế Lục Tuyệt trong bữa tiệc của nhà họ Lâm, bỏ một tay cầm.
Ninh Tri cũng lười tranh luận với đối phương: “ cẩn thận, khác hại một điểm, nhưng thích trả hai điểm.” Cô cong môi: “Để nghĩ xem, cô quan tâm đến điều gì nhất?”
Lâm Điềm Điềm c.h.ế.t lặng.
Ninh Tri căn bản để ý đến phản ứng của cô , đóng cửa mặt Lâm Điềm Điềm.
Điều Lâm Điềm Điềm quan tâm nhất chính là hào quang, khuôn mặt giả tạo của cô .
Ninh Tri mười mấy mặt trời vàng rực rỡ trong đầu: “Bá Vương, đổi lấy 10% hào quang!”
Giọng nhỏ như sữa của Bá Vương tràn đầy vui sướng: “Được , chủ nhân!”
Ninh Tri một đổi lấy mười mặt trời nhỏ, trong nháy mắt, cô thấy da tay lập tức trắng lên.
Ngoài cửa, Lâm Điềm Điềm nột bụng tức giận bước xuống lầu, cô bên cạnh Lục Thâm Viễn, vẻ mặt vẫn khó coi như cũ.
“Xảy chuyện gì ?” Lục Thâm Viễn liếc vợ ở bên cạnh, chút kinh ngạc.
Lâm Điềm Điềm thấy sự kinh ngạc trong mắt , cô kìm nén sự bất mãn với Ninh Tri, vẻ mặt ngượng ngùng: “Sao em như ?”
“Mặt của em...”
“Mặt của em ?” Lâm Điềm Điềm , đôi khi Lục Thâm Viễn sẽ sửng sốt khi khuôn mặt của cô .
Cô nở nụ lấy một chiếc gương nhỏ, thời điểm gương, cô ngây ngẩn cả .
Cô thừa hưởng khuôn mặt của Lâm, xương hai bên nổi rõ và khuôn mặt vuông, nhưng từ khi lấy hào quang của Ninh Tri, khuôn mặt của cô tự động chỉnh sửa, dần dần trở thành mặt trái xoan xinh .
giờ đây, phần xương hàm hai bên của cô lộ ngoài, mặc dù lộ rõ như nhưng dường như khuôn mặt của cô còn tinh xảo khéo léo như nữa.
Lâm Điềm Điềm luống cuống ánh mắt nghi ngờ của Lục Thâm Viễn, cô nhanh ch.óng che hai bên mặt, giải thích: “Gần đây em tăng cân.”
Đáy lòng Lâm Điềm Điềm đang rối loạn, chuyện gì đang xảy ?
Sau khi Ninh Tri đổi lấy hào quang, cô giường.
Nhìn Lục Tuyệt đang giường, nửa trần tr/ụi, d/ưới chỉ mặc một chiếc quần l/ót hoa, cô suýt hộc m.á.u!