Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 127
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:11:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi sáng, Ninh Tri tiếng chuyện đ.á.n.h thức.
Là Lục và ba Lục đến.
Ngày nào họ cũng đều đến xem Lục Tuyệt uống t.h.u.ố.c đó chuyện với .
Hôm nay bọn họ vô cùng ngạc nhiên khi thấy con trai ngoan ngoãn chịu uống t.h.u.ố.c, cần đợi cưỡng chế ép uống như những ngày . Bọn còn nhân viên điều dưỡng báo là tối qua Lục Tuyệt còn đến phòng chiếu xem phim điện ảnh.
Mẹ Lục nỗ lực kiềm chế sự phấn khích trong lòng, ánh mắt tràn đầy mong đợi về phía chồng: "Hai ngày nay Tiểu Tuyệt cũng hề phát bệnh."
Gương mặt ba Lục bày tỏ cảm xúc gì nhưng trong mắt cũng hiện lên vẻ vui mừng: "Ừ."
Mẹ Lục kìm đưa tay v**t v* mái tóc cắt đều của con trai, tuy vẫn là tránh như nhưng ánh mắt vẫn mang theo ý : "Có bệnh tình của thằng bé khá lên ?"
Ba Lục gật đầu: "Có lẽ , ngày mai sẽ cho mời bác sĩ đến kiểm tra cho nó."
Ông đầu dặn dò với điều dưỡng: "Nếu Tiểu Tuyệt biểu hiện gì bất thường, nhớ báo cho chúng càng sớm càng ."
Sau khi ba Lục rời phòng, Ninh Tri đến bên cạnh Lục Tuyệt: "Chào buổi sáng."
Lục Tuyệt cô: "Tri Tri, t.h.u.ố.c."
Ý với Ninh Tri rằng lời cô ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c xong .
"Ngoan lắm." Ninh Tri khen thưởng hôn vài cái lên gương mặt vẫn còn vài vết đỏ của .
Ánh mắt Lục Tuyệt sáng lên.
"Chờ cho bệnh tình của khỏi thì sẽ cần dùng t.h.u.ố.c nữa." Ninh Tri hy vọng tình trạng của Lục Tuyệt sẽ cải thiện, lúc đó uống t.h.u.ố.c mỗi ngày nữa, dù t.h.u.ố.c uống nhiều cũng cho sức khỏe.
Lục Tuyệt gật đầu.
Ninh Tri liếc bầu trời buổi sớm bên ngoài, ánh nắng ban mai rực rỡ kèm theo gió nhẹ, khiến cho lòng vui vẻ thoải mái.
"Lục Tuyệt, em đưa dạo một lúc nhé, ?" Cô nhớ hai hầu rằng Lục Tuyệt ở trong nhà một thời gian dài , mấy phát bệnh thiếu chút nữa dùng xiềng xích khóa .
Cũng bởi vì ở trong nhà quá lâu nên làn da vốn trắng nõn của càng thêm tái nhợt, càng cảm giác ốm yếu, vết thương kết vảy mặt càng thêm đáng thương.
Cô đưa ngoài tắm ánh mặt trời.
Ninh Tri đưa tay nắm tay Lục Tuyệt, ngoan ngoãn dậy theo .
"Cậu chủ ?" Nam điều dưỡng mới đặt cái cốc xuống, đầu thấy Lục Tuyệt mở cửa ngoài.
Nam điều dưỡng nhanh ch.óng đuổi theo.
Thấy Lục Tuyệt đột nhiên xuống lầu, ba Lục và cả quản gia, hầu đều kinh ngạc.
"Tiểu Tuyệt, con... ?" Mẹ Lục vội vàng hỏi con trai.
Lục Tuyệt trả lời, theo Ninh Tri ngoài.
Thời tiết hôm nay , nắng dịu và thỉnh thoảng gió nhẹ, thích hợp ngoài dạo chơi.
Mẹ Lục kéo ba Lục theo sát phía con trai: "Tiểu Tuyệt dạo bộ ?"
Vẻ mặt bà kinh hãi vô cùng.
Nhìn bóng dáng con trai rảo bước phía , ba Lục cũng nghi ngờ: "Không cần vì , nó chịu ngoài là ."
"Ừm, là một chuyện ." Mẹ Lục nhịn sự vui sướng trong lòng.
Ninh Tri để ý việc một đoàn theo lưng cô và Lục Tuyệt, dù thì với tình hình hiện tại của Lục Tuyệt, Lục lo lắng cho cũng là bình thường.
Cô nắm tay Lục Tuyệt, chậm rãi bước trong hoa viên.
Hiện giờ chắc mới là đầu hạ, thời tiết quá nóng bức, hoa đua khoe sắc nở rộ khắp vườn. Phóng mắt , từng khóm từng khóm hoa tươi căng tràn sức sống, ngắm cũng vui sướng trong lòng.
"Mặt trời thật ấm, hoa cũng thơm. Lục Tuyệt, nên thường xuyên ngoài nhiều hơn, nên chui rúc trong phòng cả ngày như ."
Ninh Tri về phía : "Trước từng siêng năng tập thể d.ụ.c mỗi ngày, từ giờ lười biếng nữa, ngày mai tiếp tục chạy bộ buổi sáng trở ."
Lục Tuyệt chớp chớp mắt, chậm rãi mở miệng : "Tri Tri, cùng ."
Bàn tay Ninh Tri đang nắm lấy tay Lục Tuyệt trở nên căng thẳng: "Em thể chạy với ."
Lục Tuyệt nhanh ch.óng nhướng mày cô, sang chỗ khác cô, ánh mắt mờ mịt, tựa hồ đang hỏi Ninh Tri tại thể tập với .
Nhìn đôi mắt của Lục Tuyệt, cô đành lòng với cô sẽ sớm rời .
Lục Tuyệt mím c.h.ặ.t môi, im lặng Ninh Tri.
"Tối nay em sẽ rời ."
Cuối cùng Ninh Tri vẫn . Trước , mỗi cô rời đều là đột nhiên biến mất, từng lời từ biệt một cách đàng hoàng với , bởi vì cô , cô và Lục Tuyệt sẽ còn gặp .
thì khác. Trong thế giới vốn dĩ sự xuất hiện của cô, vì khi cô biến mất, lẽ cô và Lục Tuyệt ở thế giới sẽ còn cơ hội gặp nữa.
Lục Tuyệt rời là ý gì.
Anh siết c.h.ặ.t t.a.y cô, hoảng loạn lo lắng: "Tri Tri ."
Giọng của Ninh Tri nhỏ, nhưng đủ để Lục Tuyệt thấy : "Xin ."
"Không , , ." Trong đôi mắt đen nhánh của Lục Tuyệt đầy sự mất mát, khẩn cầu Ninh Tri.
Ninh Tri dám thẳng mắt .
Lục Tuyệt mím c.h.ặ.t môi, gương mặt mang theo vết thương ánh mặt trời gần như còn chút m.á.u. Anh như một con quái thú nhỏ hất tay Ninh Tri , nhanh chân bỏ chạy.
"Lục Tuyệt!" Đầu ngón tay Ninh Tri sượt nhẹ qua vạt áo , kịp bắt lấy.
"Tiểu Tuyệt, con chạy thế?"
Thấy con trai đột nhiên bỏ chạy, vẻ mặt Lục hốt hoảng theo, vội la lên: "Mau, mau chặn nó ."
Nam điều dưỡng lập tức đuổi theo.
Ninh Tri hoảng hốt, lập tức chạy theo Lục Tuyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-127.html.]
Lục Tuyệt chạy đến hòn non bộ ở sân , cầm lấy một tảng đá bên gần đó đập cánh tay .
Trên tảng đá nhiều góc cạnh sắc bén và cát đá, chỉ trong một lát, cánh tay Lục Tuyệt dã bắt đầu chảy m.á.u.
"Cậu chủ." Nam điều dưỡng vội hớt hải chạy tới.
Ninh Tri chịu ma sát của khí, tốc độ nhanh hơn nam điều dưỡng . Cô chạy nhanh vượt lên, quyết đoán tiêu hao mười mặt trời nhỏ đổi lấy thời gian chạm vật thật.
Cô đưa tay bắt tảng đá cầm tay, ngăn tiếp tục tự tổn thương chính thêm nữa.
"Lục Tuyệt, hứa với em sẽ tổn thương nữa mà."
Nhìn đôi mắt gần như mất ý thức của Lục Tuyệt, mắt Ninh Tri đỏ bừng.
Sức lực cô yếu hơn Lục Tuyệt, siết c.h.ặ.t hòn đá trong tay, các cạnh sắc nhọn của tảng đá đ.â.m thủng làn da non mịn của cô.
Người khác thấy , tảng đá dính đầy m.á.u tươi từ tay cô.
"Tri Tri." Nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Ninh Tri, Lục Tuyệt liền tỉnh táo .
Anh ném hòn đá , hoảng loạn đôi mắt hồng hồng và bàn tay đẫm m.á.u của Ninh Tri, hốt hoảng : "Tri Tri , ."
Lục Tuyệt lóng ngóng vươn tay, phát hiện tay dính đầy đất cát thì vội vàng lau chùi lên vạt áo mới run rẩy nắm lấy bàn tay đang chảy m.á.u của Ninh Tri: "Đỏ, Tri Tri đau."
"Cậu chủ, thương ."
"Tiểu Tuyệt!" Mẹ Lục chật vật chạy tới, đập mắt là cánh tay thương trầy xước của con trai.
Lục Tuyệt thèm để ý đến ai hết, mím c.h.ặ.t môi, lo lắng vệt m.á.u đỏ tươi tay Ninh Tri.
Giọng trầm thấp của thêm nghẹn , hoảng loạn : "Bôi t.h.u.ố.c, bôi t.h.u.ố.c cho Tri Tri."
Khi Lục Tuyệt vội vàng kéo Ninh Tri bôi t.h.u.ố.c thì ngay đó, vết thương cắt ngang qua lòng bàn tay của Ninh Tri lành trong chớp mắt, ngay cả vết m.á.u đỏ tươi trong lòng bàn tay cũng biến mất thấy .
Lục Tuyệt ngơ ngác chằm chằm tay Ninh Tri, vết thương và vết m.á.u phía còn nữa. Anh từ mò xem xét tay Ninh Tri một hồi lâu mới thong thả mở miệng: "Không , Tri Tri ."
Ninh Tri đột nhiên rụt tay , trừng mắt Lục Tuyệt: "Anh như lời hứa, lúc nãy tự đau ."
Mẹ Lục hớt hải chạy chậm đến, nam điều dưỡng dẫn con trai về bôi t.h.u.ố.c cho : "Tiểu Tuyệt, chúng về phòng , tay con thương ."
Bà hiểu con trai cái gì, nhưng cũng cảm thấy lạ, thỉnh thoảng con trai bà cũng sẽ tự một giống như .
Lục Tuyệt lời ai hết, khuôn mặt đáng thương Ninh Tri, thấy đôi mắt cô đỏ rực lên n.g.ự.c đau, ngón tay run run: "Tri Tri, đừng ."
Ninh Tri gì, cô chỉ xoay bỏ .
Lục Tuyệt vội vã chạy theo , hành động của Lục hoảng sợ bảo nam điều dưỡng mau đuổi theo Lục Tuyệt.
Bà để sự việc đến mức nhốt con trai , hoặc thậm chí là trói.
Ninh Tri về phòng, lên ghế sô pha, dám thẳng ánh mắt của Lục Tuyệt đang mặt.
"Tri Tri, sai." Thân hình cao to của Lục Tuyệt xuống bên cạnh Ninh Tri, vẻ mặt vô cùng đáng thương nhận với cô: "Xin , xin , sai ."
Anh cho Tri Tri tức giận, còn khiến cho Tri Tri thương, cho Tri Tri , sai, phạm sai lầm lớn.
Ninh Tri gì.
Lục Tuyệt hạn chế ngôn ngữ, con ngươi đen nhánh bướng bỉnh Ninh Tri, chỉ thể lặp lặp xin : "Tri Tri , Tri Tri ."
Không một lời đáp , Lục Tuyệt giống như một chú cún bỏ rơi, lạc lõng.
Anh cúi đầu, ngón tay thon dài mang theo vết sẹo lặng lẽ kéo vạt áo Ninh Tri: "Xin , Tri Tri đừng tức giận."
"Tiểu Tuyệt, bôi t.h.u.ố.c cho con." Mẹ Lục sai lấy hộp t.h.u.ố.c đến.
Ninh Tri : "Tay thương , bôi t.h.u.ố.c cái đā."
Nghe cô xong, Lục Tuyệt liền ngẩng đầu lên: "Tri Tri bôi."
Tri Tri bôi t.h.u.ố.c cho .
Lục Tuyệt đoạt lấy hộp t.h.u.ố.c từ trong tay Lục, ánh mắt kinh ngạc của bà, kéo Ninh Tri phòng tắm, đóng cửa cái "rầm".
"Tiểu Tuyệt?"
Mẹ Lục gõ cửa mấy , lo lắng hỏi: "Thằng bé ?"
"Có thể là nó tự bôi t.h.u.ố.c?" Ba Lục trấn an vợ : "Chẳng nó bảo tự bôi ?"
(*: Trong tiếng Trung phát âm của "Tri Tri" với "tự " gần giống )
"Hình như là ." Mẹ Lục thả lỏng sắc mặt: "Nó bôi t.h.u.ố.c ?"
"Không , chúng cứ đợi xem ."
Trong phòng tắm, Lục Tuyệt cẩn thận đưa hộp t.h.u.ố.c cho Ninh Tri, cô bằng ánh mắt trông đợi: "Tri Tri bôi."
Lục Tuyệt thông minh, hai nhận rằng chỉ trong phòng tắm, Tri Tri và mới thể cận với .
Ninh Tri đáp , cô mở hộp t.h.u.ố.c , lấy t.h.u.ố.c bôi và tăm bông bắt đầu khử trùng miệng vết thương cho Lục Tuyệt.
Lục Tuyệt thực sự tay quá tàn nhẫn với bản , cánh tay những cách hết một miếng da mà còn bầm tím hết một mảng lớn, mà dường như thấy đau chút nào.
Không của , là cô sai, cô rời khỏi nên mới khiến k*ch th*ch.
Ninh Tri nhẹ nhàng bôi t.h.u.ố.c lên cho Lục Tuyệt, bình thường bắt đầu đau đớn kêu la , còn Lục Tuyệt cảm thấy điều đó.
"Tri Tri."
Đôi mắt đen nhánh của Lục Tuyệt yên lặng cô, ánh mắt chạm đôi mắt đỏ hoe của cô, trong n.g.ự.c khó chịu, như cái gì đó liên tục gãi mạnh .
Anh duỗi tay ôm mặt Ninh Tri: "Tri Tri đừng , sai."
Anh hư, Tri Tri .
Lục Tuyệt cúi đầu, ánh mắt kinh ngạc của Ninh Tri, gương mặt tuấn tú của kề sát cô, đôi môi mỏng lạnh lẽo khẽ chạm mi mắt Ninh Tri.
Ninh Tri vô thức nhắm mắt .
Ngay đó, nơi khóe mắt truyền đến một cảm giác nóng ẩm, Ninh Tri ý thức Lục Tuyệt đang l**m lên mắt cô.