Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 125

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:37:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Mấy nhẹ thôi, đừng thương."

"Tiểu Tuyệt, uống t.h.u.ố.c con, con sẽ khỏe thôi."

"Các đè tay nó , đừng để nó tự thương."

"Đưa nước cho nó, đút cho nó hai ngụm."

Ninh Tri âm thanh nức nở tỉnh giấc, cô dậy, thấy Lục Tuyệt chế hai bên, ép uống t.h.u.ố.c.

Sắc mặt Lục và ba Lục đầy ưu thương mặt Lục Tuyệt, mắt Lục sưng đỏ, chỉ huy nam điều dưỡng Lục Tuyệt thương.

Ninh Tri lập tức dậy, nhanh chân bước qua đó: "Mấy đau đấy."

Lục Tuyệt đang giãy dụa, sức lớn, hai nam điều dưỡng phí thật nhiều sức, khó khăn lắm mới đè tay .

Anh ép uống t.h.u.ố.c, còn cho uống nước, mặt, là vết nước đổ.

Mẹ Lục vội vàng bảo buông lỏng con trai , bà rút khăn giấy bên cạnh lau giúp : "Không , nữa , uống t.h.u.ố.c là ."

Lục Tuyệt thẳng thừng né tránh bàn tay Lục đang lau mặt cho , , thèm .

Thấy con trai cúi đầu và bóng lưng cô đơn đơn của con trai, trong lòng bà đau đớn hơn ai hết, nếu thể, bà cũng ép uống t.h.u.ố.c như thế .

bệnh của con trai ngày càng nặng thêm, phối hợp với t.h.u.ố.c để điều trị, t.h.u.ố.c dinh dưỡng thần kinh bác sĩ kê cho, còn cả một ít t.h.u.ố.c điều tiết thần kinh tinh thần, thể giúp cảm xúc của dịu bớt, giảm bớt những hành vi như công kích hoặc tự hại .

Lục Tuyệt uống t.h.u.ố.c, mỗi Lục đều nhẫn tâm bảo ép con trai uống t.h.u.ố.c.

Mẹ Lục thương tâm, Ninh Tri hề nghi ngờ gì về khả năng một giây bà sẽ ngất . Hiển nhiên ba Lục cũng ý nghĩ như thế, ông an ủi vợ , dặn dò nam điều dưỡng chăm sóc Lục Tuyệt cho mới dẫn vợ rời khỏi phòng bệnh.

"Anh xem bây giờ Tiểu Tuyệt thế cũng đau khổ ?" Mẹ Lục nức nở , mặt là nét mệt mỏi rã rời, tóc bên sườn mặt bà rối tung rối mù, còn dáng vẻ tinh xảo và ưu nhã như thường ngày nữa.

Trên khuôn mặt vốn tuấn tú, nhã nhặn của ba Lục cũng dấu ấn của thời gian, đáy mắt ông là vẻ ưu thương nồng đậm, nhưng hiện ngoài mặt: "Em đừng lo lắng, sẽ tiếp tục cho tìm các chuyên gia khắp thế giới, sẽ chữa khỏi cho Tiểu Tuyệt thôi."

Mẹ Lục lau nước mắt nơi khóe mắt, bà chỉ đành ôm ấp chút hi vọng trong lòng thế . Bà dám cầu xin quá đáng rằng con trai thể giống như bình thường, bà chỉ hèn mọn khẩn cầu đừng tự thương nữa, bình an khỏe mạnh sống thế là đủ .

...

Trong phòng khôi phục yên tĩnh.

Trên mặt và cả cổ áo của Lục Tuyệt vẫn còn ướt nước do lúc nãy giãy dụa đổ cốc nước lên , nhưng cho bất cứ ai chạm cả.

Nam điều dưỡng đang thu dọn cốc nước mặt đất, và cả bàn ghế mới Lục Tuyệt hất đổ lúc nãy nữa.

Trong mắt Ninh Tri đều là vẻ đau lòng, cô tới mặt Lục Tuyệt, cô kéo ống tay áo , tránh miệng vết thương mặt , cẩn thận từng tí một lau vết nước mặt giúp .

Lục Tuyệt nhanh ch.óng nhận lướt qua cô một cái dời mắt ngay.

Ánh mắt Ninh Tri rơi xuống cổ tay Lục Tuyệt, hai khống chế, nam điều dưỡng dùng nhiều sức mới kiềm chế , cổ tay nắm đến đỏ bừng.

Ninh Tri nắm tay , cúi đầu nhẹ nhàng thổi ở nơi nám đỏ, ngón tay cô cẩn thận v**t v* đó mấy cái, cô sẽ cảm thấy đau, nhưng cô sẽ đau lòng.

"Lần khi uống t.h.u.ố.c ngoan ngoãn phối hợp, giãy dụa nữa, họ thương thi đây?" Ninh Tri Lục và ba Lục thương yêu Lục Tuyệt đến nhường nào, nếu tình thế bắt buộc thì họ sẽ ép Lục Tuyệt uống t.h.u.ố.c bằng cách như thế.

"Nếu thật sự thích uống t.h.u.ố.c thì đừng những chuyện khiến thương nữa." Ninh Tri chắc Lục Tuyệt thể hiểu lời cô , nhưng cô cũng chỉ thể lặp lặp hết đến khác, chỉ còn hai ngày nữa là cô sẽ rời khỏi đây .

Lục Tuyệt chẳng câu gì.

Ninh Tri nhẹ nhàng dỗ dành : "Khi vui, thích gì đó thì cho ba , họ sẽ ."

Ninh Tri cúi đầu, dịu dàng hôn lên cổ tay Lục Tuyệt nắm đỏ bừng, cô sờ sở phần tóc mái dài che hết mắt : "Anh thật khỏe mạnh, thương nữa đấy."

Mi mắt Lục Tuyệt đang cụp xuống run rẩy, xuyên qua tóc, lẳng lặng cổ tay mới cô hôn của .

Một lát mới chậm rãi đáp một tiếng: "Ừ."

Ninh Tri vui sợ : "Anh thấy , cũng trả lời ."

Vẻ mặt cô kích động, Lục Tuyệt thể hiểu lời cô. Đôi tay cô ôm lấy mặt Lục Tuyệt, nâng mặt lên, tóc mái che mất mắt , cô thể thấy vẻ mặt lúc .

Ninh Tri tít mắt với : "Tóc dài quá , em cắt giúp nhé, ?"

Lục Tuyệt khẽ mĩm đôi môi mỏng.

Ninh Tri giơ tay vén tóc mái trận lên, khi thẳng đôi mắt đang ngấn lệ của cô, Lục Tuyệt giật , vội cụp mắt .

"Tóc che hết mắt , thể kỹ em ." Ninh Tri tiến gần , mật cà ch.óp mũi lên ch.óp mũi cao thắng của , cảm giác mật quái dị khiến mí mắt Lục Tuyệt run rẩy ngừng, lông mi như cánh bướm đang kinh hoàng, ngừng đập cánh.

Ninh Tri : "Tóc dài quá, che hết mặt , em cũng thể thật kỹ ."

"Em cắt tóc giúp nhé, ?" Ninh Tri nâng mặt Lục Tuyệt lên, cho trốn tránh nữa.

Một lúc , cổ họng Lục Tuyệt tình nguyện thốt một chữ "ừ."

Ninh Tri nhếch môi: "Vậy em lấy kéo cắt tóc, đợi em một lát nhé."

Trong phòng Lục Tuyệt trừ giường ngủ, tủ quần áo, bàn sách và ghế thì còn gì nữa cả, trống trải, càng cần tới kéo cắt tóc, những đồ vật sắc nhọn như kéo cắt tóc Lục tịch thu hết từ lâu .

Ninh Tri khỏi phòng tìm kéo cắt tóc.

Lúc xuống tới lầu , trong phòng khách chỉ hai giúp việc đang dọn vệ sinh.

Ninh Tri phòng bếp, giờ đầu bếp sẽ ở trong nhà bếp. Cô tìm kéo một cái giá, tiêu tốn hết ba mươi mặt trời nhỏ để đổi lấy ba mươi phút thời gian tiếp xúc với vật thật.

Bây giờ trong kho của cô vẫn còn ba trăm mặt trời nhỏ, cần lo lắng đủ dùng.

Nhân lúc xung quanh ai, Ninh Tri lén lút lấy kéo lên lầu, nếu thấy, nhất định sẽ cảnh kéo bay lơ lửng giữa trung dọa sợ vỡ mật.

Cửa phòng Lục Tuyệt đóng, nam điều dưỡng cúi nhặt mấy viên t.h.u.ố.c rơi mặt đất lên, khi cho Lục Tuyệt uống t.h.u.ố.c, uống, trong khi giãy dụa đồ bình t.h.u.ố.c.

Ninh Trị nhân lúc đối phương thấy, cô nhanh ch.óng cầm kéo nhà vệ sinh, khi bỏ kéo xuống thì cô ngoài, vươn tay kéo Lục Tuyệt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-125.html.]

Dường như là thói quen, Lục Tuyệt tránh khỏi tay Ninh Tri.

"Anh thích em nắm tay ?" Ninh Tri ép : "Chúng nhà vệ sinh , em sẽ cắt tóc giúp ."

Cô giơ tay vốn định nắm tay Lục Tuyệt, giờ đổi thành kéo ống tay áo : "Đi thôi."

Lục Tuyệt mím môi, ánh mắt rơi xuống chỗ vạt áo đang cô nắm, đôi môi mỏng càng mím c.h.ặ.t thêm, Ninh Tri thấy trong đôi mắt tóc tai che khuất hiện lên nét tủi .

Nam điều dưỡng nhặt hết t.h.u.ố.c lên, lúc ngẩng đầy thì liền thấy Lục Tuyệt đang nhà vệ sinh.

Nam điều dưỡng vứt đóng t.h.u.ố.c thùng rác, đó tới cửa nhà vệ sinh, chuẩn canh chừng Lục Tuyệt tiếp.

Một giây , cửa nhà vệ sinh đóng .

Ninh Tri kéo vạt áo Lục Tuyệt tới bệ rửa ray.

Đằng lắp một cái gương lớn, chiếu hết tất thảy thứ trong nhà vệ sinh.

Bên cạnh cái gương trang ngọn đèn vàng ấm áp khiến tấm gương sáng thêm, đến sợi lông mặt cũng thể chiếu rõ rành rành.

Trong nhà vệ sinh ghế, Ninh Tri bệ rửa tay, đối diện với Lục Tuyệt: "Lục Tuyệt, cao quá, cúi đầu xuống xíu ."

Lục Tuyệt nhúc nhích, Ninh Tri kiên nhẫn, cô nhón chân, : "Anh đừng sợ, kỹ thuật cắt tóc của em lắm đấy."

Cô cầm cái kéo đang để bên cạnh lên, cắt phần tóc mái đang che mắt Lục Tuyệt.

Hai gần , Lục Tuyệt mím đôi môi mỏng thật c.h.ặ.t, ch.óp mũi thoang thoảng mùi thơm nhàn nhạt, thơm.

"Lục Tuyệt, trai mà, đầu tóc quá dài sẽ che mất mặt , thì tiếc lắm, em rõ mặt cơ." Vẻ mặt Ninh Tri chăm chú, miệng cũng ngừng.

Giọng cô , ngữ điệu nhẹ nhàng, thoải mái, vui tai.

Xuyên qua mái tóc, Lục Tuyệt lẳng lặng khuôn mặt trắng nõn của con gái mặt , mũi cô nho nhỏ, miệng cô nho nhỏ, cằm cũng nho nhỏ nốt, trông .

Nơi l.ồ.ng n.g.ự.c dường như ai đó đập thật mạnh, vành tai Lục Tuyệt giấu tóc dần đỏ lên.

Tóc mái dài ngoằng cắt ngắn từng chút một, khuôn mặt thanh tú, sạch sẽ của Lục Tuyệt dần lộ .

Mi mắt Lục Tuyệt đang cụp xuống run rẩy vô cùng, đến cả lông mi cũng chấn động ngừng , khiến vươn tay sờ sờ đôi mi dày như hai cánh quạt của .

Ninh Tri nhếch môi , cô cẩn thận cắt tóc mái cho Lục Tuyệt, kỹ thuật cắt tóc của cô cũng đến , những cắt tóc mái của Lục Tuyệt lên thật ngắn mà còn lồi lõm thẳng chút nào.

Báo hại khuôn mặt trai ngời ngời của Lục Tuyệt phần tóc mái đau đớn kéo chân.

Có thể là vì Ninh Tri dựa quá gần, Lục Tuyệt căng thẳng đến mức mí mắt run rẩy ngừng. Có thể trong mắt đang bất an đảo loạn.

"Đừng sợ, sẽ xong nhanh thôi, em sửa thêm một chút nữa là ngay." Ninh Tri cắt ngắn phần tóc hai bên sườn mặt Lục Tuyệt , lộ vành tai đỏ bừng của .

Lục Tuyệt vội vàng gương một cái, từ góc độ chỉ thể thấy Ninh Tri như đang sấp .

Anh hoảng sợ vội vàng rời mắt, bên tai cũng đỏ bừng cả lên.

Từng lọn tóc rơi xuống đất, Lục Tuyệt nhận Ninh Tri đang gian nan nhón chân lên, mím môi, chầm chậm cúi đầu xuống , eo cũng cong xuống theo.

Ninh Tri thấy thế, ban đầu cô sửng sốt, đấy lập tức vui sướng vô cùng, cô rạng rỡ vươn tay sờ phần tóc mái cắt thành vẻ ngốc nghếch của : "Thật ngoan quá ."

Lông mi Lục Tuyệt run lên, trả lời.

Một lúc , Ninh Tri cắt tóc cho Lục Tuyệt xong xuôi. Cô bỏ kéo xống, vỗ vỗ bụi tóc , nhịn mà bắt đầu thưởng thức khuôn mặt : "Kỹ thuật cắt tóc của em thật cừ."

Hai tay cô nâng mặt lên, đ.á.n.h giá độ dài của phần tóc hai bên sườn mặt, đó : "Được , vấn đề gì cả, bây giờ trông trai lắm."

Nhìn vành tai Lục Tuyệt đỏ thấu, tay Ninh Tri chịu , chuyển nhéo vành tai . Cô nổi tính , còn cố ý vò vò, khiến vành tai càng trở nên đỏ hơn.

Lục Tuyệt luống cuống nâng mắt Ninh Tri một cái, trong đôi con ngươi đen láy là hoang mang và ướt át, tai nóng lên.

Ninh Tri buông tay , cô v**t v* phần tóc mái cắt thật ngắn, với rằng: "Lục Tuyệt, nên gọi em là Tri Tri."

Hai chữ lăn qua lộn đầu lưỡi Lục Tuyệt vài , một lúc lâu mới từ từ mở miệng: "Tri Tri."

Rất lâu Lục Tuyệt mở miệng chuyện nên giọng khàn, nhưng khi rơi tai Ninh Tri dễ hết sức.

Ninh Tri thích ôm mặt , cô sáp , hôn lên vết đỏ mặt để cổ vũ.

Lục Tuyệt mím môi theo bản năng, hô hấp cũng nặng nề hơn, căng thẳng luống cuống, cái gì là thích, nhưng hy vọng Tri Tri sẽ hôn mặt .

"Cậu chủ Lục Tuyệt, vệ sinh xong ? Cậu cần giúp gì ?" Cửa nhà vệ sinh gõ vang, nam điều dưỡng bên ngoài thời gian, Lục Tuyệt dã trong hơn hai mươi phút .

Mà bên trong bất cứ tiếng động gì cả, nam điều dưỡng lo lắng Lục Tuyệt sẽ xảy chuyện gì ở trong đó.

Ninh Tri buông tay , cô lui về : "Anh ngoài ."

Lục Tuyệt mím c.h.ặ.t môi, trong đôi mắt vài phần bất mãn.

Cửa nhà vệ sinh đẩy , nam điều dưỡng kinh ngạc Lục Tuyệt từ trong nhà vệ sinh: "Cậu chủ, tóc của ..."

Sao tóc của chủ Lục Tuyệt cắt ngắn ?

tự cắt ?

Nam điều dưỡng vội vàng nhà vệ sinh, thấy cái kéo bệ rửa tay và cả những lọn tóc đầy đất, chủ Lục Tuyệt tự cắt tóc cho ư!

"Cậu Lục Tuyệt, thương ở chứ?" Nam điều dưỡng lo lắng Lục Tuyệt kéo cắt tóc cắt thương, hơn nữa, trong phòng thể kéo , lấy kéo từ ?

Lục Tuyệt để ý đến , thậm chí còn liếc nam điều dưỡng một cái, khuôn mặt thanh tú trắng bệch nét vui, cảm thấy Tri Tri tiếp tục hôn mặt nữa là do cắt ngang.

Nam điều dưỡng khiếp sợ kể chuyện cho ba Lục và Lục.

Biết Lục Tuyệt tự cắt tóc, ba Lục và Lục đều hết sức kinh ngạc, kinh ngạc vui mừng, dám tin nổi.

Trước đây họ vẫn luôn cắt tóc con trai ngắn một chút, nhưng khi bệnh của trở nặng, vẫn luôn để ai gần, họ cũng tiện ép con trai cắt.

Ba Lục và Lục vui mừng ngắm nghía con trai , mà vẻ mặt Lục Tuyệt bình tĩnh, vành tai cũng đỏ bừng, chốc chốc mặt một cái, Ninh Tri đang tủm tỉm .

 

 

Loading...