Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 124

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:37:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trong phòng yên tĩnh.

Bên cạnh, nam điều dưỡng đang mệt mỏi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Ninh Tri cúi xuống, đầu ngón tay nhẹ nhàng vén tóc mái đang che trán Lục Tuyệt lên.

Một giây , hốt hoảng mở to mắt.

Đầu ngón tay Ninh Tri khẽ dừng , khi đối diện với đôi con ngươi mờ mịt và tối đen của Lục Tuyệt, cô kinh ngạc vui mừng: "Lục Tuyệt."

Lục Tuyệt đáp cô, cũng về phía cô, ngơ ngác chằm chằm trần nhà, động đậy dù chỉ một chút.

Bệnh tình của Lục Tuyệt bây giờ nghiêm trọng hơn so với lúc khi Ninh Tri xuyên tới đây nhiều.

Ninh Tri thu tay , cô nhẹ nhàng, dịu dàng vén tóc mái phủ trán Lục Tuyệt sang hai bên, để lộ khuôn mặt thanh tú của , cô thẳng mắt .

Giây tiếp theo, "bốp" một tiếng, tay của Ninh Tri Lục Tuyệt đẩy .

Sức của Lục Tuyệt mạnh, tiếng vang, mu bàn tay Ninh Tri lập tức ửng đỏ, nhưng nháy mắt biến mất thấy .

Sau khi dậy, Ninh Tri, cũng để Ninh Tri chạm , tóc mái trán phủ xuống, che mất mắt nữa. Anh cúi đầu, lẳng lặng đó, dường như thấy bất kỳ âm thanh gì ở xung quanh , cũng thấy những bên cạnh.

"Lục Tuyệt." Ninh Tri gần , nhưng cô còn kịp tới gần thì , lưng với cô.

Ninh Tri lưng Lục Tuyệt, trong lòng thầm nghĩ lẽ bây giờ Lục Tuyệt quen gì cô cả.

thì bây giờ đối với cô mà , cho dù là ở một thời khác nhưng ở đây cô, Lục Tuyệt cũng sẽ trị khỏi, sẽ c.h.ế.t như miêu tả trong sách.

"Lục Tuyệt, em là ai ?"

Lục Tuyệt đang lưng về phía cô ư hử gì.

Đôi mắt Ninh Tri trầm xuống, bảo Bá Vương nhiệm vụ khó khăn.

Cô thử thăm dò, cẩn thận chạm tay , đầu ngón tay chạm , hất tay cô nữa.

Trong mắt Ninh Tri lộ vẻ vui mừng, đầu ngón tay cô móc lấy ngón tay từng chút từng chút một, đó cô nắm c.h.ặ.t t.a.y .

Lúc cô mới phát hiện tay Lục Tuyệt lạnh như đá, hơn nữa ngón tay và lòng bàn tay đều chi chít vết thương.

"Lục Tuyệt." Tay Lục Tuyệt lớn hơn tay Ninh Tri, đầu ngón tay cô luồn qua khe hở giữa những ngón tay , mười ngón tay đan .

Ninh Tri nắm tay dán lên mặt , khẽ khàng xát: "Xin , em đến muộn mất ."

Lần cô đến quá muộn.

Khuôn mặt Ninh Tri trắng nõn căng mịn, còn mềm mềm, đàn hồi vô cùng , Lục Tuyệt mới chạm dọa giật nảy, vội rút tay .

Ninh Tri mặt , giọng ấm áp đến tận cùng, dịu dàng dỗ : "Anh đừng sợ, em sẽ tổn thương ."

Lục Tuyệt cúi đầu chẳng chẳng rằng.

Anh dậy xuống giường, chân chạm đất thì nam điều dưỡng bên cạnh giật tỉnh giấc: "Cậu Lục Tuyệt."

Lục Tuyệt cúi đầu, xỏ giày mà để chân trần giẫm lên tấm t.h.ả.m trải sàn màu nâu đậm, tới góc tường, cơ thể cao to chầm chậm xổm xuống.

Hiển nhiên là nam điều dưỡng quen với thói quen của Lục Tuyệt, ngăn Lục Tuyệt mà tiếp tục bên cạnh canh chừng , công việc chủ yếu của là chăm sóc Lục Tuyệt, đề Lục Tuyệt tự thương, và cả việc nhắc nhở đối phương uống t.h.u.ố.c nữa.

Ninh Tri theo tới góc tường, cô cũng học theo , xổm xuống mặt .

xung quanh một vòng, bốn bức tường đều dán giấy màu trắng gạo, miếng lót dày cộp để tránh Lục Tuyệt thương lúc đập đầu tường, đến cả trong góc khuất thật nhỏ cũng dán kín, chừa một khe hở nào.

Lục Tuyệt lẳng lặng xổm ở đó, cúi đầu, tóc mái che mắt, Ninh Tri thấy ánh mắt thế nào.

Ninh Tri cũng yên lặng cùng một lúc, cô thử vươn tay, nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay đang đặt đầu gối, gì.

Ninh Tri lên tiếng, cô cứ giữ nguyên như thế, tay cô vẫn nhẹ nhàng đặt tay , chờ thích ứng.

Trong phòng yên lặng, nam điều dưỡng buồn chán ngáp, lúc thì xem điện thoại.

Cũng trôi qua bao lâu, khi Ninh Tri sắp vững nữa, cô thả lỏng bàn tay đang đặt mu bàn tay Lục Tuyệt , dậy qua cho thư giãn.

Cảm giác mềm mại, ấm áp biến mất, tay Lục Tuyệt giật giật, kéo đầu ngón tay Ninh Tri .

"Lục Tuyệt?" Ninh Tri vui mừng thốt lên.

Lục Tuyệt trả lời, đang mím môi thật c.h.ặ.t.

Ninh Tri dứt khoát xuống bên cạnh Lục Tuyệt, đặt tay về chỗ cũ, tiếp tục để tay lên mu bàn tay Lục Tuyệt: "Anh thích thế ?"

Lục Tuyệt đáp lời, cũng từ chối.

Trong mắt Ninh Tri hiện lên nét vui mừng, chỉ cần từ chối cô là .

Ninh Tri tấm lịch đang để bàn, hôm nay là ngày mười, Bá Vương nhắc nhở cô rằng Lục Tuyệt sẽ tự t.ử ngày mười ba, chỉ còn thời gian ba ngày nữa thôi.

Chỉ cần đảm bảo rằng Lục Tuyệt sẽ xảy chuyện gì trong ba ngày thì nhiệm vụ của cô tính là thành công.

Ninh Tri trầm ngâm suy nghĩ, cô tính ba ngày đều sẽ ở bên cạnh Lục Tuyệt, bảo vệ một tấc rời.

Lúc , Lục Tuyệt đột nhiên rút tay , ngẩng đầu, ngửa từng chút từng chút một, lúc cái ót đụng vách tường, mặc dù vách tường dán đầy tấm lót mềm xốp nhưng vẫn phát tiếng bịch bịch.

Ninh Tri hoảng sợ, lập tức giơ tay ngắn : "Lục Tuyệt, đập."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-124.html.]

Lục Tuyệt giơ tay đẩy tay cô .

Ninh Tri đề phòng, đẩy ngã nhào sườn mặt dán đất, cô bất giác rên lên đau đớn.

Đối với trạng thái đang ẩn bây giờ của cô, đau chỉ là chuyện trong chớp mắt thôi, ngay đó sự đau đớn biến mất còn.

Lục Tuyệt sửng sốt, nâng mắt , ngây ngẩn hoang mang Ninh Tri đang ngã sõng soài mặt đất, ý thức thương.

Nam điều dưỡng nhanh chân bước tới: "Cậu Lục Tuyệt."

Vốn dĩ ngăn cản hành động tự đập đầu tường của Lục Tuyệt, nhưng đối phương đột nhiên dừng , nam điều dưỡng bất ngờ, bình thường tốn một đống thời gian mới thể ngăn cản Lục Tuyệt tự hành hạ .

Ninh Tri dậy, đau đớn gì nữa, nhưng trong lòng cô khó chịu đến lạ, bây giờ Lục Tuyệt nhận cô.

Cô cố ý thút thít một tiếng, còn giơ bàn tay trắng nõn mịn màng tới mặt Lục Tuyệt: "Đau, đẩy em đau quá."

Lục Tuyệt mím c.h.ặ.t môi, mi mắt khẽ khàng lay động, còn thì động đậy gì.

"Đau quá, em gãy xương nữa." Ninh Tri lén liếc Lục Tuyệt, cô bên cạnh , vô cùng đáng thương nức nở mấy tiếng, còn luôn chìa tay tới mắt Lục Tuyệt.

"Lục Tuyệt, tay em đau quá."

Cô cố ý quơ quơ tay mắt Lục Tuyệt: "Chắc chắn ngã gãy mất ."

Đôi lông mi dài của Lục Tuyệt khẽ rung động, mắt , tay cô gái trắng nõn mịn màng, đầu ngón tay nhiễm màu hồng nhạt, chút dấu vết nào cả.

Lục Tuyệt nâng mắt, nhanh ch.óng đ.á.n.h mắt Ninh Tri một cái, khi đụng ánh mắt lạc lõng mất mát của cô, mím môi .

Một lát , cúi đầu, dịu dàng thổi thổi lên tay cô.

Hơi thở ấm áp ập xuống lòng bàn tay, Ninh Tri sững , ngay đó cô liền cong cả mắt.

"Vẫn còn đau, thổi tiếp nữa ." Ninh Tri dụ dỗ .

Lục Tuyệt vội lướt qua cô thêm nữa, đó nhẹ nhàng thổi lòng bàn tay cô, đó, liền đầu , thổi nữa.

Ninh Tri thu tay , trong mắt xuất hiện ánh sáng: "Cảm ơn , em đau nữa ."

Cho dù là lúc nào nữa, Lục Tuyệt đều sẽ đáp cô.

Trong đêm tối, Ninh Tri phát hiện khi tắm rửa xong, Lục Tuyệt vẫn còn để tóc ướt bẹp xuống giường, nam điều dưỡng bên cạnh cũng ngăn , dường như quá quen với trạng thái của Lục Tuyệt.

Tóc mái ướt nhẹp dán sát trán, lộ mặt mày Lục Tuyệt.

Có thể nguyên nhân là cả năm đều ngoài nên da của lục trắng bệch thiếu sức sống, bù là đôi mắt đen láy cực kỳ.

"Lục Tuyệt, thể để tóc ướt ngủ , sấy khô tóc ." Ninh Tri gối đầu trong nháy mắt cái ót của Lục Tuyệt thấm ướt.

Lục Tuyệt nhắm mắt, mí mắt mỏng manh cũng lộ màu trắng bệch.

Một lúc lâu , Ninh Tri nhân thời gian nam điều dưỡng đang vệ sinh, cô dùng mặt trời nhỏ đổi thành thời gian tiếp xúc với vật thật. Cô tìm một cái khăn ướt khô, lau tóc giúp Lục Tuyệt.

Sau khi vén hết đám tóc mái trán Lục Tuyệt , để lộ vầng trán sáng bóng của . Ninh Tri phát hiện Lục Tuyệt gầy nhiều, mặt mày cũng trở nên thâm thuý hơn.

Động tác của Ninh Tri nhẹ, chỉ thể lau qua loa cho một lát thôi, Lục Tuyệt ghét tiếng máy sấy tóc thổi, giờ đều sấy tóc.

Đột nhiên, tay Ninh Tri một bàn tay to lớn lạnh như bằng nắm c.h.ặ.t, cô đối mặt với đôi mắt đen láy đầy mờ mịt của Lục Tuyệt.

"Em lau tóc giúp , để tóc ướt mà ngủ sẽ cảm đó, sẽ đau đầu nữa." Ninh Tri thấp giọng với .

Lục Tuyệt chớp mắt, ngây ngốc cô, một lát mới lấy khăn mặt trong tay Ninh Tri , đó, quăng !

Anh thích lau tóc.

Sau khi quăng khăn mặt , Lục Tuyệt nhắm mắt , nghiêng sang một bên, lưng về phía Ninh Tri ngủ tiếp.

Ninh Tri Lục Tuyệt bây giờ khó ứng phó đến .

Trời tối dần, bốn bề đều yên tĩnh.

Nam điều dưỡng trông coi Lục Tuyệt nên vẫn luôn túc trực trong phòng. Anh ghế sofa, lúc buồn ngủ quá sẽ ngủ ghế sofa luôn.

Ninh Tri chỗ ngủ, cô trèo thẳng lên giường, lưng Lục Tuyệt.

Cô nhích gần từng chút một, gần như dán sát lên lưng . Trong nháy mắt, Lục Tuyệt đột nhiên , mặt đối mặt với Ninh Tri, kinh ngạc trừng lớn mắt.

Lục Tuyệt yên lặng cô.

Khoảng cách gần thế , ánh đèn, Ninh Tri thấy dấu đỏ sườn mặt Lục Tuyệt càng rõ thêm, thể là lúc tắm rửa chạm nước nên chỗ thương trắng bệch.

Ninh Tri mà đau lòng thôi, cấu mặt thành ba vết đỏ đau đến thế nào chứ? Mà Lục Tuyệt cảm giác gì cả.

Nhìn ánh mắt bình tĩnh mà cũng hoang mang của , Ninh Tri sáp gần, cánh môi mềm mại rơi xuống vết đỏ má trái Lục Tuyệt.

Chỉ chạm nhẹ một cái Ninh Tri liền lui ngay, cô dịu dàng : "Anh khỏe nhanh , thể để khuôn mặt trai ngời ngời thương nữa đó."

Tóc trán cô vò rối như tơ, khuôn mặt trắng bệch còn thêm vài vết đỏ, đôi môi mỏng trắng bệch trông đáng thương vô cùng, trái tim Ninh Tri như tan thành nước tới nơi.

"Ngủ , em sẽ quấy rầy nữa." Ninh Tri vươn tay vuốt phần tóc mái trán cho thẳng thớm, tóc dài quá, cô giúp cắt ngắn bớt.

Lục Tuyệt mím c.h.ặ.t môi.

Nơi hôn mặt ngứa, còn nóng nóng. Một lát , Ninh Tri thấy, đôi mắt đen láy của sáng lên.

 

 

Loading...