Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 123

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:37:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngày hôm .

Lúc Ninh Tri tỉnh , liếc mắt một cái bắt gặp đôi mắt đen nhánh của Lục Tuyệt, ô hiển thị đỉnh đầu xuất hiện vài mặt trời nhỏ.

Không cần nghĩ Ninh Tri cũng , Lục Tuyệt thừa dịp cô ngủ lén hôn cô.

Cô duỗi tay sờ mặt của , mặt trời nhỏ lập tức lao về phía cô: "Chào buổi sáng."

Cặp mắt Lục Tuyệt phát sáng, trong mắt chứa một chút ý , giọng của chút khàn khàn, chậm rãi hỏi: "Trên còn đau ?"

Ninh Tri liếc mắt , hừ hừ: "Đau."

Cả một đêm, nhiều lắm nhưng thời gian dài, suýt chút nữa cô ngất xỉu mấy , nhưng một điều may mắn là cô thu hoạch gần hai nghìn mặt trời nhỏ.

Cộng thêm đó hơn bốn nghìn, bây giờ trong kho lưu trữ của cô đến sáu nghìn mặt trời nhỏ, mặt trời nhỏ xếp chồng dày đặc tỏa ánh sáng lấp lánh, đáng yêu chịu nổi.

Lục Tuyệt thấy cô kêu đau, lập tức dậy giúp cô xem.

Trong chăn, khuôn mặt nhỏ trắng như tuyết của Ninh Tri lộ ngoài chợt ửng đỏ.

Cô lười biếng dựa sát Lục Tuyệt, chân ở trong chăn nhẹ nhàng đá một cái, âm cuối trong giọng cất cao khiến xương cốt sắp mềm nhũn: "Đừng loạn."

Ánh mắt Lục Tuyệt trở nên sâu thẳm, tối hôm qua mới nếm thử tư vị, thật sự sướng đến mức khiến trầm mê. Anh mím môi cố nén : "Anh ôm em tắm."

Ninh Tri gật đầu, vươn tay để mặc cho bể lên.

Sau khi ăn sáng xong, Ninh Tri lười nhác ghế treo ngoài ban công, cô mặc một chiếc váy màu tím nhạt, khiến da thịt càng thêm trắng nõn mịn màng.

Cô đung đưa, ngẩng cổ về phía biển hoa hồng nơi xa.

Ninh Tri chán đầu , lập tức thấy Lục Tuyệt đang bàn. Anh đang mở cuộc họp với các nhân viên ở bên màn hình máy tính.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu đỏ tươi, cúc áo đầu tiên mở , khuôn mặt trai đầy vẻ nghiêm túc, vẻ mặt cứng nhắc.

Thắt lưng thẳng tắp, ánh sáng dừng khuôn mặt của , biểu cảm chuyên chú bỗng chốc khiến Ninh Tri rung động.

Đây là đầu tiên cô thấy dáng vẻ lúc Lục Tuyệt việc.

Ninh Tri xuống khỏi ghế treo, làn váy màu tím nhạt rơi xuống, che phủ cổ chân mảnh mai trắng như tuyết.

Cô dẫm chân trần mặt đất, về phía Lục Tuyệt.

Khi Ninh Tri tới, khóe mắt Lục Tuyệt chú ý thấy cô, ánh mắt dùng chân của cô, theo bản năng nhíu mày .

"Tổng giám đốc Lục, liệu vấn đề gì ?" Bên màn hình, giám đốc marketing thấy Lục Tuyệt nhíu mày, sợ tới mức vội vàng dừng , cẩn thận dò hỏi.

Lục Tuyệt trầm giọng : "Không , cứ tiếp ."

Giám đốc marketing tiếp tục báo cáo, giây tiếp theo, thấy hình như màn hình của Ninh Tri một bóng dáng màu tím nhạt lắc lư bên cạnh .

Trong nháy mắt, khuôn mặt lạnh lùng của Lục Tuyệt dịu dàng hơn đôi chút.

Giám đốc marketing dám nhiều.

Ninh Tri đến bên cạnh Lục Tuyệt, thấy Lục Tuyệt mở miệng chuyện, cô đưa một ngón tay lên đặt miệng, ý bảo cần , cứ tiếp tục cuộc họp.

Cô cúi xuống bên cạnh , nghiêng lên tấm t.h.ả.m màu xám đậm.

Thân thể dựa , đầu cũng gối lên đùi của , tay chống c.ắ.n. Thấy cúi đầu cô, cô chớp chớp mắt, mở miệng theo khẩu hình: "Không cần để ý đến em."

Mái tóc đen bóng của Ninh Tri xoa ở lưng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn gối lên ống quần màu đen của , cứ giữ trạng thái yên tĩnh như dựa bên chân của , im lặng ngoan ngoãn.

"Tổng giám đốc Lục?" Trên màn hình, giám đốc marketing xin chỉ thị của Lục Tuyệt.

Lục Tuyệt đ.á.n.h mắt về, chậm rãi trả lời: "Đẩy mạnh dựa theo kế hoạch."

Ninh Tri nảy ý .

Cô cố ý duỗi tay nhéo đùi Lục Tuyệt. Trên đầu ngón tay, cơ bắp của cằng c.h.ặ.t rắn chắc như ẩn chứa sức bật vô hạn, khiến cô thể theo d.ư.ợ.c.

Khóe mắt Lục Tuyệt liếc xuống , đáy mắt tối đen như mực.

Ninh Tri đối diện với ánh mắt âm trầm của , cô vô tội chớp chớp mắt, khóe môi cong lên, khiến thể gì.

Cô buông tay , đôi tay tiếp tục gối lên đùi của Lục Tuyệt, úp sấp đó, đầu nghiêng về phía Lục Tuyệt, đó nhắm mắt chìm giấc ngủ.

Lục Tuyệt cụp mắt xuống, bàn tay nhẹ nhàng v**t v* mái tóc dài của cô gái, bên tai lắng báo cáo màn hình.

Đầu ngón tay thon dài quấn lấy lọn tóc mềm mại, chậm chạp chơi đùa với nó, giọng nhẹ nhàng : "Gần đây con chip của công ty Tín Hạo xảy vấn đề, đến đó giải quyết chuyện bồi thường và chấm dứt hợp đồng ."

"Vâng thưa tổng giám đốc Lục."

Ngón tay của Lục Tuyệt sờ lên mặt Ninh Tri, đầu ngón tay chạm khuôn mặt trơn bóng nõn mịn, nhẹ nhàng v**t v*. Có lẽ vì cảm thấy ngứa nên cô gái nhấc tay .

Lục Tuyệt khẽ một tiếng.

Các quản lý cấp cao màn hình vô cùng kinh ngạc, hình như bọn họ thấy Lục Tuyệt đấy?

Cuộc họp vẫn tiếp diễn, dần dần Ninh Tri nhàm chán chìm giấc ngủ.

Cô vô thức cọ đầu đùi Lục Tuyệt, đó sát gần eo của .

Bàn tay đang v**t v* đầu Ninh Tri của Lục Tuyệt chợt khựng , ánh mắt trở nên sâu thẳm, tay nhẹ nhàng đẩy đầy của cô .

Trong lúc ngủ mơ, Ninh Tri cảm giác quấy rầy, cô kiên nhẫn nhíu mày, sát gần Lục Tuyệt hơn. Hơi thở ấm áp dừng Lục Tuyệt, cái miệng nhỏ dán bụng của .

Quai hàm của Lục Tuyệt đanh , ngay cả cơ bắp đùi cũng căng c.h.ặ.t, khàn giọng với đám quản lý cấp cao màn hình: "Hôm nay kết thúc cuộc họp tại đây."

Trong lúc còn kịp phản ứng, một giây khi màn hình tắt, hình như bọn họ Lục Tuyệt khàn giọng gọi một tiếng: "Tri Tri."

Còn kịp rõ, màn hình tối đen.

Lục Tuyệt cúi đầu Ninh Tri ngủ say, khuôn mặt nhỏ vô thức dán bụng của . Ánh mắt tối : "Tri Tri, ôm em lên giường ngủ, đất lạnh lắm."

Đôi mắt Ninh Tri vẫn nhắm c.h.ặ.t, đáp .

Lục Tuyệt cúi xuống bế cô lên. Tay sờ chân của cô, thấy lạnh, lúc mới buông tay .

Lúc Ninh Tri đặt xuống giường thì tỉnh , mở mắt thấy một đống mặt trời nhỏ đỉnh đầu Lục Tuyệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-123.html.]

"Tỉnh ?"

Một tay Lục Tuyệt cởi cúc áo, chiếc áo sơ mi màu đỏ rơi xuống đất, ghé sát tai Ninh Tri, trong mắt đong đầy ý , thong thả : "Vừa lúc."

Không đợi Ninh Tri kịp phản ứng, Lục Tuyệt hôn môi cô, nuốt tất cả giọng của cô.

Trước mắt Ninh Tri chỉ thể thấy khuôn mặt sạch sẽ chứa đầy d*c v*ng của Lục Tuyệt.

Mụ bàn chân trắng như tuyết kéo căng cứng, Ninh Tri khó chịu c.ắ.n vai Lục Tuyệt, cô thấy giọng khàn khàn của vang lên bên tai: "Tri Tri, Tri Tri..."

Trên vành tai là thở nóng bỏng ướt át của .

...

Thời gian ở trong lâu đài cổ, Ninh Tri cảm giác như ngăn cách với thế giới bên ngoài.

Lục Tuyệt sẽ lẫn cô đến biển hoa hồng dạo, sẽ dẫn cô du thuyền biển hóng gió, còn cùng cô đến bờ biển phơi nắng.

Khi lăn lộn đến mệt mỏi, sẽ ôm eo cô thật c.h.ặ.t, cùng cô ngủ say. Vào lúc nhàm chán, sẽ chui ghế treo và lắc lư cùng cô.

Khi cô đẩy , sẽ dùng đôi mắt đào hoa xinh cô bằng vẻ đáng thương. Còn khi cầu hoan, trong đôi mắt đen láy sẽ lộ vẻ cuồng nhiệt, hận thể nuốt chửng cô.

Anh sẽ gọi "Tri Tri" hết tiếng đến tiếng khác, còn c.ắ.n tai của cô, để thở ấm áp tùy ý dừng tai, khàn giọng gọi cô là "chị gái kỳ lạ".

Mỗi ngày Ninh Tri thu thập nhiều mặt trời nhỏ, hầu như cô cần chạm , Lục Tuyệt cũng thể tự sản xuất mặt trời nhỏ.

Một tuần trôi qua, Ninh Tri nhận hơn hai mươi nghìn mặt trời nhỏ.

Ban đêm, khi xung quanh yên tĩnh trở .

Nghe tiếng hít thở nhẹ nhàng bên cạnh, Ninh Tri nghiêng đầu Lục Tuyệt ngủ say.

Cô ghé sát , hôn lên khóe môi của một cái.

Ninh Tri gọi Bá Vương : " nhiệm vụ tăng thêm ."

Bá Vương: "Chủ nhân, nhiệm vụ cần tiêu hao hai mươi nghìn mặt trời nhỏ."

"Ừ, nhớ mà." Ninh Tri giao hai mươi nghìn mặt trời nhỏ cho Bá Vương. Trong nháy mắt, kho lưu trữ của cô chỉ còn hơn ba trăm mặt trời nhỏ.

Cô hy vọng lúc tỉnh Lục Tuyệt sẽ khôi phục ký úc.

Chớp mắt , Ninh Tri phát hiện ở trong vườn hoa nhà họ Lục.

Ánh mặt trời buổi chiều gay gắt, hai hầu trong vườn cắt tỉa cây xanh chuyện phiếm.

"Hôm qua hai phát bệnh càng nặng hơn, tự cho mặt của thương."

"Buổi chiều ngày hôm qua bận việc nên xin nghỉ, cô thấy ?"

"Bà chủ cho trôi hai , cưỡng ép cắt móng tay của , phòng ngừa tiếp tục tự cào thương. Bác sĩ Kim tới giúp hai xử lý miệng vết thương, suýt chút nữa hai c.ắ.n."

"Có vẻ hơn một năm qua bệnh của hai ngừng nặng hơn. Nếu sống trong gia đình bình thường, đến mức giống như hai thì trong nhà nhốt , sức mà lăn lộn như ?"

"Làm bà chủ nhẫn tâm nhất hai chứ? Cậu hai cũng súc vật. Cô thấy đấy thôi, ngày hôm qua bà chủ đến sưng cả mắt."

"Ôi, thật là tạo nghiệt mà, chẳng trách mợ hai chạy trốn."

Ninh Tri lưng của hai họ, vô cùng khiếp sợ khi bọn họ như .

Vừa bọn họ cô chạy trốn ?

Còn nữa, bệnh của Lục Tuyệt nặng hơn?

Người hầu tiếp tục : "Đừng nhắc đến cô gì. Vào lúc cô gả tới đây tình nguyện chút nào , mặt nặng mày nhẹ với hai, lúc nào cũng hai bằng ánh mắt chán ghét."

"Cô đúng..."

Ninh Tri vô thức nhíu c.h.ặ.t mày . Theo như những gì bọn họ , cô đột nhiên ý thức đây là tình tiết trong sách về Lục Tuyệt. Trong sách, khi Ninh Tri chạy trốn, cũng lúc , bệnh của Lục Tuyệt nặng thêm, tự hại đến c.h.ế.t.

Đây là tương lai của Lục Tuyệt khi cô xuyên sách.

Một tương lai cô.

Ninh Tri tiếp tục hai hầu bàn tán nữa, cô trong phòng.

Mẹ Lục trong phòng khách đang xoa huyệt thái dương. Đầu tóc bà bù xù, khóe mắt ửng hồng, đối lập với Lục trong trí nhớ của cô. Bây giờ, dáng vẻ của bà chỉ tiều tụy là khuôn mặt luôn bảo dưỡng cũng xuất hiện vết chân chim, vẻ già nua hơn, đáy mắt đầy vẻ mệt mỏi.

Ba Lục im lặng ở bên cạnh, mặt ông đầy vẻ ủ rũ.

"Tiểu Tuyệt tiêm t.h.u.ố.c an thần, ngủ , em cũng nghỉ ngơi một chút ." Tối hôm qua đến bây giờ, vợ vẫn nghỉ ngơi .

Mẹ Lục lắc đầu: "Em ngủ , ngày nào Tiểu Tuyệt cũng đều tự hại càng ngày càng thường xuyên hơn. Em sợ một ngày, nó sẽ..."

Trước đó bọn họ đưa Lục Tuyệt đến trung tâm phục hồi chức năng để điều trị và huấn luyện, hơn nữa vẫn luôn cho uống t.h.u.ố.c nhưng hề tiến triển, hành vi tự hại mạnh. Bọn họ thử giao tiếp với , cố gắng xoa dịu cảm xúc của nhưng hiệu quả nhỏ.

Ba Lục ôm vợ, an ủi: "Không chuyện đó , đừng suy nghĩ lung tung."

Ánh mắt Ninh Tri bình tĩnh, cô chạy lên lầu.

Ninh Tri xuyên qua cửa phòng của Lục Tuyệt, khi , cô thoáng thấy Lục Tuyệt đang thẳng tắp giường. Bên cạnh giường, một y tá nam mặc quần áo màu trắng đang ở đó.

Ninh Tri đến bên mép giường.

thấy mặt bên trái của Lục Tuyệt nhiều vết đỏ như cào tạo thành, lẽ đúng như hầu , là do tự cào chính thương ngày hôm qua.

Làn da Lục Tuyệt trắng ngần, khiến vài vệt đỏ càng thêm rõ ràng.

Ninh Tri vươn tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm mặt của . Trái tim cô như thứ gì đ.â.m , khiến cô vô cùng đau đớn.

Tóc mái của Lục Tuyệt dài, che khuất đôi mắt của , mặt thương, hai má gầy đến mức gần như lõm xuống, đôi môi mỏng cũng gần như khô khốc.

Ninh Tri nhẹ nhàng cầm lấy tay Lục Tuyệt.

Tay thật lạnh, lạnh như băng, móng tay cắt vô cùng ngắn, mài dũa đến mức nhẵn mịn. Trên mu bàn tay của nổi rõ mạch m.á.u và gân xanh, gầy đến mức chỉ còn lớp da mỏng.

Khóe mắt Ninh Tri chua xót.

Hóa , bệnh của Lục Tuyệt khỏi hẳn thì tương lai sẽ trở thành như thế .

 

 

Loading...